Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm
Chương 21: Đứa trẻ không hòa nhập
Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thực tế thì Mộc Nam không hề đau lòng vì bị trừ nhiều điểm như vậy, cậu chỉ ngạc nhiên khi thấy Tô Bất Thức chịu một đòn tấn công tinh thần mạnh đến thế mà vẫn như không có chuyện gì xảy ra, cứ thế bận rộn không ngừng tay. Phải biết rằng tối qua khi cậu vừa tỉnh dậy từ cơn ác mộng đã cảm thấy rõ ràng sự khó chịu về thể chất, biết đâu chừng sắc mặt tái nhợt hiện giờ của Tô Bất Thức chính là một trong những nguyên nhân.
Hơn nữa, cậu cũng đang nghĩ, rốt cuộc Tô Bất Thức đã bị tấn công tinh thần với biên độ lớn như vậy vào lúc nào?
Theo chuỗi thời gian mà Hà Vu Quy nói cho cậu biết thì sau khi kích hoạt kỹ năng, Tô Bất Thức vẫn luôn ở tòa nhà dạy học, e rằng cũng là để đảm bảo an toàn cho "điểm lưu trữ". Mà sau khi thời gian hiệu lực của kỹ năng kết thúc cho đến khi Tô Bất Thức chạy tới cũng không mất quá nhiều thời gian, điều này ít nhất cũng chứng tỏ trên đường chạy đến anh ấy không gặp phải sự cố bất ngờ nào. Nếu suy đoán như vậy thì điểm bất thường duy nhất chỉ có... tên NPC muốn siết cổ cậu nhưng lại đột nhiên biến mất kia.
Tô Bất Thức chính là xuất hiện ngay khoảnh khắc đó.
Liệu có chuyện trùng hợp như vậy sao? Mộc Nam thực ra có xu hướng nghiêng về câu trả lời phủ định hơn, lý do không có gì khác ngoài việc lúc hai người lấy trộm danh sách ở văn phòng cũng xảy ra chuyện tương tự.
Nhưng khác với lần này là, buổi trưa sau khi từ văn phòng đi ra, Mộc Nam phát hiện tinh thần lực của bọn họ không hề thay đổi, chẳng lẽ lúc đó cậu đã bỏ sót cái gì sao? Hay là nói... Tô Bất Thức đang che giấu điều gì?
Lúc này Lữ Thiên Xuyên đã dùng dây thừng ở góc tường trói gọn những tên NPC bị giá sắt đập ngã xuống đất lại, động tác gọn gàng khiến người ta phải trầm trồ. Tuy nhiên cũng chính nhờ gã đã giải quyết những rắc rối này mà Mộc Nam mới có thể nhìn đông nhìn tây, cuối cùng giả vờ lơ đễnh đi ngang qua, rồi tiến đến bên cạnh Tô Bất Thức.
"Giáo sư Tô có cần tôi giúp gì không?" Mộc Nam cười híp mắt nói.
Tô Bất Thức nghe vậy thì nhìn cậu một cái, không nói gì. Anh vừa giúp hai người chơi bị thương cởi trói, may mà đều chỉ là vết thương ngoài da không gây tổn hại đến nội tạng. Trong đó một người sớm đã ngất đi lúc Mộc Nam và bọn NPC đánh nhau, người còn lại bị thương nhẹ hơn thì vẫn luôn rên rỉ, nhưng Mộc Nam thấy còn có thể kêu được chứng tỏ tạm thời chưa đến nỗi chết được.
Chỉ là vấn đề tinh thần của người này trông có vẻ khá nghiêm trọng... Mộc Nam vừa chủ động ném dây thừng qua vừa quan sát người nọ, càng nhìn càng cảm thấy người này trông quen quen. Cậu lục lọi ký ức một hồi mới nhớ ra người này dường như chính là người chơi buổi sáng sụp đổ mà bỏ chạy sau khi không trả lời được câu hỏi.
"Là, là cậu..." Còn chưa đợi Mộc Nam mở miệng thì người thanh niên nhìn rõ mặt cậu đã nhận ra trước. Điều này khiến Mộc Nam không nhịn được thầm nghĩ quả nhiên đây chính là sức ảnh hưởng của việc được thông báo toàn server, vậy mà lại khiến người chơi khác khi nhìn thấy Tô Bất Thức đều không có phản ứng gì, ngược lại nhìn thấy cậu thì kích động.
"Còn sức là được, nhưng tiết kiệm chút đi, đừng có kêu nữa." Mộc Nam liếc nhìn đám NPC bị ném như ném cà rốt vào trong góc, giả bộ hù dọa, "Cứ kêu gào đánh thức bọn chúng dậy là bọn tôi không chịu trách nhiệm cứu cậu đâu nhé."
Vừa hay đám NPC đó co giật một cái, dọa người kia giật mình thon thót mà ngậm miệng. Tương tự bị dọa còn có Lữ Thiên Xuyên, có điều do gã bị giật mình nên đá bồi thêm một cú.
Xem ra thành viên trong cái nhóm lập tạm thời này cũng khá đáng tin, Mộc Nam hài lòng thu hồi tầm mắt, tiếp tục cười híp mắt nhìn người đối diện: "Nghe hiểu rồi chứ?"
"Hiểu, hiểu rồi." Người nọ liên tục gật đầu, "Cảm ơn các cậu, vô cùng cảm ơn các cậu......"
"Ài, tiện tay thôi mà, tiện tay thôi." Mộc Nam nói, "Hiện tại chúng tôi cứu cũng cứu rồi, cậu cũng nghỉ ngơi đủ rồi, thay vì thế, nói xem cậu đã rơi vào tay bọn người này bằng cách nào, được chứ?"
Biểu cảm và giọng điệu của Mộc Nam tuyệt đối không thể coi là ép cung, nhưng nụ cười kia nhìn thế nào cũng chẳng có chút gì gọi là hiền lành. Người nọ run lẩy bẩy, vội vàng nhìn về phía Tô Bất Thức đã giúp cậu ta cởi trói. Anh hiểu ý, nhàn nhạt lên tiếng: "Tìm hiểu cơ chế của phó bản, đối với việc vượt ải cũng có trợ giúp."
Không hổ danh là giáo sư Tô, nói chuyện lúc nào cũng có lý! Mộc Nam gật đầu khen ngợi, loại thái độ ủng hộ vô điều kiện này khiến Tô Bất Thức lại nhìn cậu một cái.
"Được rồi... Thực ra, tôi là bị đám người này bắt tới." Người nọ do dự mở miệng nói, "Lúc đó tôi vừa mới chạy ra khỏi phòng học, nhưng sương mù lớn quá nên tôi muốn đợi sương mù tan rồi mới rời đi, ai ngờ vừa hay lại đụng phải bọn họ. Mấy người đó hoàn toàn không nghe tôi nói, cứ như thể coi tôi là một người khác vậy, cứ liên tục hỏi tôi về 'cái xác lớp 26' gì đó. Nhưng mà tôi thật sự không biết! Tôi không biết bọn họ rốt cuộc muốn hỏi cái gì, cứ luôn ở đây ồn ào, cười cợt......"
"Tôi thật sự không hiểu, tôi không hiểu tại sao lại là tôi, tại sao tôi lại bị cuốn vào cái trò chơi này, tại sao lại là tôi phải chịu đựng sự đối xử này ư? Lẽ nào bởi vì tôi, bởi vì tôi đã làm chuyện đó...... chỉ vì...... mà tôi phải chết ở đây sao?"
Cậu ta càng nói càng suy sụp, nhưng nhìn từ vẻ mặt liên tục hỏi "tại sao" kia thì trạng thái của người này lúc này tuyệt đối không bình thường. Mộc Nam lại nhìn về phía sau, quả nhiên cậu ta vừa nhắc tới "chuyện mình từng làm" thì biểu cảm của hai người kia cũng trở nên không tự nhiên.
Tình huống này thú vị à nha. Mộc Nam thầm nghĩ, tất cả mọi người đều giống như hiểu rõ "tội lỗi" và "tội nhân" mà phó bản nói là có ý gì, duy chỉ có cậu là không biết.
"Lúc đó cậu bỏ chạy, không phải là muốn từ bỏ trò chơi sao?" Tô Bất Thức đột nhiên hỏi.
Mộc Nam hiếm thấy từ trong câu nói này nghe ra được chút cảm xúc khác biệt, nhưng mà người nọ hoàn toàn không nghe ra, cũng có thể là cảm xúc sắp chạm đến bờ vực sụp đổ cần tìm một lối thoát để trút bỏ. Cậu ta không có bất kỳ ý định che giấu nào, gần như không chút do dự mà thổ lộ theo chủ đề này: "Tôi chạy trốn là vì biết mình chắc chắn phải chết a! Lẽ nào phải chôn chân chờ chết ở đó sao? Hôm qua, bài kiểm tra hôm qua tôi vừa vặn đạt điểm chuẩn, nhưng bạn cùng phòng của tôi lại không được may mắn như vậy, cậu ấy... cậu ấy cứ thế trực tiếp bị con quái vật đó, trực tiếp bị phó bản này xóa sổ rồi...... Nhưng sáng nay tôi đến phòng học, lại phát hiện cậu ấy như chưa từng có chuyện gì xảy ra mà chào hỏi tôi! Giống như tối hôm qua chết ngay trước mặt tôi không phải là cậu ấy......"
"Nơi này quá quái dị rồi, nơi này, nơi này hoàn toàn là giả. Biết đâu chừng tôi hiện tại thực ra là đang nằm mơ, đợi tôi chạy thoát ra ngoài, đợi tôi tỉnh lại...... Tôi nhất định phải tỉnh lại, các người biết không? Vợ chưa cưới của tôi vẫn đang đợi tôi, tôi tháng sau là phải kết hôn rồi, tôi còn cách cuộc sống mới chỉ một chút xíu nữa thôi."
Người nọ vừa nói vừa tự cuộn tròn người lại, răng và cơ thể đều không kiểm soát được mà run rẩy, giống như bị nỗi sợ hãi và bi thương to lớn bao trùm lấy vậy.
Mộc Nam vẫn luôn nhìn chằm chằm cậu ta, lúc này mới đứng dậy, dựa vào bức tường bên cạnh.
"Không sao, người anh em, không sao rồi." Lữ Thiên Xuyên an ủi từ xa, giọng nói vừa bất lực vừa mang theo tiếng thở dài, "Ai mà ngờ được sẽ xảy ra chuyện thế này chứ? Chơi lâu như vậy rồi mà vẫn bặt vô âm tín, không biết con gái tôi có còn đang đợi tôi hay không, haizz......"
Hà Vu Quy không hùa theo oán giận hay là đồng cảm, cậu ta lại uống mấy viên thuốc, lúc nuốt khan vẻ mặt lộ ra vẻ miễn cưỡng.
Mãi cho đến khi không khí trở nên nặng nề, Mộc Nam mới chợt nhận ra, hình như hiện tại là lúc cảm xúc tập thể đang trỗi dậy rồi.
Tuy nhiên trái ngược với mọi người, cảm xúc của cậu hiện tại không thể chỉ nói là tâm tĩnh như nước mà còn có thể nói là không chút gợn sóng. Thực ra Mộc Nam không quá hiểu sự đau khổ của những người kia lúc này, theo cậu thấy, thay vì bận tâm đến những điều đó thì chi bằng nhanh chóng suy nghĩ tại sao NPC lại muốn bắt giữ người chơi, đây liệu cũng là một loại hành vi bắt chước? Còn nếu không tình nguyện suy nghĩ thì đứng dậy đi tìm chút manh mối, rồi tổng kết kinh nghiệm, biết đâu chừng còn có thể nâng cao tỷ lệ sống sót của phó bản, cũng tốt hơn so với lãng phí thời gian ở đây nhiều.
Nhưng cậu sẽ không nói suy nghĩ trong lòng ra, lần trước bày tỏ rằng mình không thể đồng cảm với người khác đã chẳng thu được kết quả tốt đẹp gì rồi.
Thế là Mộc Nam liền tiếp tục dựa vào tường không nói một lời, coi như là để họ có thời gian tự mình tiêu hóa. Cậu thật sự không giỏi đối phó với những trường hợp thế này, cậu thầm nghĩ.
Đây là kinh nghiệm cậu đúc kết được suốt mười mấy năm nay, khi không thể an ủi người khác thì không can thiệp vào cảm xúc của đối phương mới là lựa chọn sáng suốt nhất.
Mộc Nam thời thơ ấu không giống như những streamer nổi tiếng bây giờ miệng ngọt và được mọi người yêu thích. Trái lại, cho dù là để cậu tự mình nhớ lại cái thằng nhóc con năm đó, cũng tuyệt đối sẽ chỉ cảm thấy nó lầm lì, phiền phức và còn không hiểu chuyện.
Khi đó cậu còn rất nhỏ, tuy trẻ con trong trại mồ côi rất đông, nhưng những bé trai tay chân khỏe mạnh, trí lực bình thường như cậu thì lại không nhiều. Trong tình huống đó, chỉ cần cậu hơi ngoan ngoãn một chút thì trước khi được người khác nhận nuôi tự nhiên sẽ sống khá tốt.
Chỉ tiếc giống như hiện tại, khi bạn bè khóc lóc vì cái chết của thú cưng thì cậu chỉ cảm thấy hiếu kỳ, khi người khác vì cô độc mà đau khổ thì cậu chỉ cảm thấy khó hiểu. Đối với một đứa trẻ khi người khác sợ hãi chỉ cảm thấy kích thích mà cười lên như cậu mà nói, đã định sẵn là không thể hòa nhập được.
Huống hồ cậu cũng không phải người có tính cách không thích gây chuyện. Ví dụ như năm cậu sáu hay bảy tuổi gì đó, nhớ không rõ lắm, lúc đó đã không có ai chơi với cậu nữa rồi, nhóm nhỏ đều thích vây quanh đứa con trai mười tuổi của viện trưởng kia. Bởi vì buồn chán chết đi được, và cũng bởi luôn bị đối phương trêu chọc mà cố ý chọn một ngày đẹp trời trả thù một vố lớn: Nhà vệ sinh trong viện ở ngoài trời, thế là nửa đêm cậu liền nhân lúc thằng bé kia đi vệ sinh ban đêm mà nhốt nó vào nhà vệ sinh, thậm chí còn cố ý làm hỏng điện, đồng thời ở bên ngoài cố ý bắt chước tiếng mèo hoang kêu thê lương. Kết quả đương nhiên là bị bắt được hơn nữa còn bị phạt rồi, lúc đó đứa trẻ kia kêu gào cực kỳ thê thảm, nghĩ gì thì nghĩ chứ hai người cùng bày trò thì làm sao mà không bị phát hiện được chứ.
Mà khi cậu bị cấm túc, nghe được tin đứa trẻ kia bị dọa đến phát sốt cao mấy ngày, cảm xúc duy nhất trong lòng cậu cảm nhận được lại chỉ có vui vẻ.
Đúng vậy, Mộc Nam khi đó vẫn chỉ là một đứa trẻ con, động cơ hành sự ngoại trừ một chút tâm lý trả thù ra, thì chỉ càng ác liệt hơn: "Tôi chỉ là cảm thấy rất vui."
Lời nói vô tội biết bao, giống như nói ra tất cả những điều này xong thì mọi sai lầm đều chỉ có thể quy kết cho bậc cha mẹ đã vứt bỏ cậu và giáo dục không tốt của những người lớn kia rồi.
Đúng là một tên oắt con khốn nạn mà, Mộc Nam lúc này đã 24 tuổi thầm nghĩ, may mà EQ thấp có thể dựa vào việc học tập sau này mà bù đắp, cái tính thích chơi khăm sau này cũng đã có thể kiểm soát được mức độ, nhưng thông cảm cho người khác, kính trọng sinh mạng, cho dù là cậu của hiện tại cũng không thể hoàn toàn làm chủ được.
Cậu tuy từng trải qua bị cô lập nhưng bản thân cậu thực ra cũng không quá để ý, bị bắt nạt lại càng là chuyện hoàn toàn không thể nào, cho nên sự lạnh lùng của tính cách có lẽ chỉ có thể dùng bản tính trời sinh để giải thích rồi. Mộc Nam nhìn mọi thứ không thật xung quanh, thầm nghĩ, nhìn thế này, bản thân không vướng bận gì có vẻ lại vô cùng thích hợp với trò chơi này thì phải?
Vậy thì, liệu đây có thể xem là "tội lỗi" của cậu không?
.
Lời tác giả: Thật ra không phải đâu, làm gì có chuyện tha cho bé Mộc Nam dễ như vậy (cười)~