Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm
Chương 4: Thành tựu hiếm có: Nửa kia xuất hiện!
Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Điều đầu tiên lọt vào mắt Mộc Nam là đôi giày da kiểu Anh, rồi đến cặp chân dài thon gọn, vòng eo cân đối, phần ngực, vai, và chiếc áo sơ mi xám cài cẩn thận từng cúc áo. Người này cao hơn cậu một chút, và cuối cùng mới là khuôn mặt.
Người đàn ông đeo cặp kính gọng bạc, toát lên vẻ thư sinh. Da anh ta trắng, môi mỏng, đôi mắt hẹp dài với con ngươi đen láy ẩn sau gọng kính đang chăm chú nhìn Mộc Nam không chớp.
Đó là một người đàn ông đứng cách cậu chưa đến nửa mét.
Đồng thời cũng là một người đàn ông trông rất ưa nhìn. Mộc Nam chớp mắt vài cái, vẫn còn hơi ngái ngủ.
Trên cánh tay phải của người đàn ông kẹp một cuốn sổ. Vừa thấy cậu tỉnh, anh ta liền rũ mắt nhìn sang hướng khác, đồng thời mượn động tác chỉnh gọng kính mà lùi lại một bước, giữ khoảng cách.
“Ơ.” Mộc Nam hỏi, “Anh là...?”
“Anh ta... anh ta đi từ cuối hành lang bên kia tới đó...” Lữ Thiên Xuyên vẫn đặt một tay lên vai Mộc Nam, thấp giọng nhắc nhở với vẻ cực kỳ căng thẳng.
Những người xung quanh không dám hé răng nửa lời. Cũng không thể trách họ nhát gan, ai mà tin được có người lại bước ra từ cái hành lang trông đáng sợ đến thế? Hơn nữa, người này còn vô cùng kỳ lạ, không mặc đồng phục, chẳng nói năng gì, việc đầu tiên sau khi nhìn thấy mọi người là đi thẳng đến chỗ Mộc Nam đang đứng cạnh đó. Điều quan trọng nhất là, Mộc Nam lại thản nhiên như không có gì, dựa tường ngủ gật!
Còn người đàn ông đeo kính kia thì sao, cứ đứng nhìn chằm chằm Mộc Nam, hoàn toàn không để ý đến cảm xúc căng thẳng của những người xung quanh. Mức độ kỳ lạ của anh ta chỉ có thể nói là ngang ngửa với “cô giáo” bên trong.
May mà Lữ Thiên Xuyên lay mãi cuối cùng cũng gọi được cậu dậy, nhưng cái tên Mộc Nam này cũng không biết là do não phẳng hay gan to, cứ vậy mà bỏ ngoài tai lời nhắc nhở của hắn, nhìn thẳng vào người trước mắt.
Người đàn ông đeo kính mở miệng, giọng nói lành lạnh tựa tiếng gió vọng trong hang động: “Tôi cũng là người chơi.”
“Ồ?” Mộc Nam nói.
Đối phương không giải thích nhiều mà chỉ giơ tay về phía cậu. Tay áo sơ mi cũng bởi động tác đó mà trượt xuống một đoạn, để lộ ra một chút màu đen.
Đó là một chiếc vòng tay.
“Tít tít – phát hiện thiết bị của nửa còn lại, bắt đầu thiết lập kết nối...”
Đột nhiên, vòng tay của người này và Mộc Nam cùng lúc nhấp nháy, đồng thời phát ra âm thanh và sáng lên ánh sáng màu đỏ.
Loa phát thanh trước cửa lớp học đột ngột vang lên, mở đầu là một đoạn tạp âm chói tai thu hút sự chú ý. Tiếp đó là giọng nói tổng hợp máy móc – hình như là giọng của con cừu quái dị kia:
“Chúng ta hãy cùng chúc mừng người chơi D414 đã đạt được thành tựu cực hiếm mà chỉ 0.01% người chơi đạt được, tìm thấy nửa còn lại của mình trong trò chơi nào!”
Một câu nói được phát đi phát lại tận ba lần. Âm thanh chói tai trên dãy hành lang dài hẹp tức khắc biến thành “dư âm văng vẳng” theo đúng nghĩa đen. BGM cũng đồng thời vang lên, đó là nhạc đám cưới phiên bản đàn organ, như thể sợ người khác không nghe thấy nên vừa dứt lời “chúc mừng” là lập tức phát đi phát lại bản nhạc đó.
Khoan đã, cái quái gì vậy?
Mộc Nam cúi đầu nhìn màn hình vòng tay đang sáng. Ngay khi nó tự động chuyển về trang chủ, chỉ số tinh thần lực của cậu cũng được làm mới: Giới hạn từ 50 tăng lên 100, dữ liệu hiện tại từ 45 biến thành 95. Hơn nữa, nhìn kỹ còn có thể thấy, bên cạnh thanh hiển thị tinh thần lực có thêm hai trái tim màu hồng dính vào nhau, trông hệt như kiểu icon mà mấy đứa trẻ con cấp hai, cấp ba mới tập yêu hay dùng vậy.
Mặt những người xung quanh nghe xong ai nấy đều ngớ ra, nhưng buồn cười nhất vẫn là Lữ Thiên Xuyên. Hắn ta cứ ngỡ giọng nói trong loa phát thanh là chỉ thị mới của “Cừu” nên sau hai giây đắn đo liền tiên phong vỗ tay. “Ha, chúng ta hãy cùng... chúc mừng người anh em A Nam!” Lữ Thiên Xuyên vỗ tay một cách máy móc, những người khác thấy vậy cũng lắp bắp phụ họa theo: “Chúc mừng, chúc mừng cậu nhé!”
Thế là trên hành lang vang lên những tràng vỗ tay và lời chúc mừng thưa thớt, cộng thêm vẻ mặt của mỗi người nào giống chúc mừng mà giống táo bón hơn, cùng với BGM vẫn đang rộn rã, khung cảnh nhất thời trở nên vô cùng kỳ dị.
...Cái gì vậy trời ơi?!
Hiện tại, Mộc Nam cảm thấy mình chẳng khác nào trở về thời trẻ trâu, hống hách tỏ tình với hoa khôi rồi kéo theo đám bạn hư hỏng tụ tập phá phách. Khuôn mặt vốn chai sạn của cậu lúc này bị những ký ức đã chôn vùi sâu trong lòng bất ngờ ập đến, chỉ hận không thể đào một cái lỗ để chui xuống ngay tại chỗ.
Người đàn ông đối diện nghe giọng nói dở hơi trong loa phát thanh kia cũng lộ ra vẻ mặt chấn động, sau đó lập tức nhíu mày xác nhận vòng tay của mình. Haha, không cần nhìn nữa đâu, Mộc Nam vừa xấu hổ vừa quan sát phản ứng của đối phương, thầm nghĩ, không còn gì có thể chối cãi được nữa, các dấu hiệu đều cho thấy vị trước mắt này chính là “nửa người chơi còn lại” bởi vì bug mà bị cưỡng chế trói buộc với cậu.
Mặc dù cậu cũng từng hy vọng đồng đội còn lại là một em gái dễ thương thật, nhưng vì thanh máu và kỹ năng đang bị đóng băng của mình, tình huống hiện tại cũng không phải là không thể chấp nhận... Mộc Nam lắc đầu thở dài, cậu có lòng muốn xoa dịu bầu không khí, liền chủ động đi tới bên cạnh người đàn ông đang sa sầm mặt mày, chọc chọc vào vòng tay anh ta, rồi sáp lại gần một cách tự nhiên: “Đừng nghiêm túc thế chứ, hay là tôi thuận theo BGM quỳ xuống cầu hôn anh nhé! À đúng rồi, vị này... à, anh tên gì ấy nhỉ?”
“......”
Tuy nhiên, người đàn ông cũng phản ứng cực kỳ nhanh, ngay khoảnh khắc cậu đến gần, anh liền dừng động tác và ngẩng đầu lên.
Ánh mắt lạnh nhạt đó khiến Mộc Nam lập tức dẹp bỏ ý định muốn khoác vai làm thân, tiện thể liếc trộm vòng tay của đối phương.
Màu mắt của người này rất đậm, dưới sự che khuất của tròng kính trông có vẻ hơi âm trầm khiến người khác không đoán ra được cảm xúc, đồng thời còn toát ra một cảm giác xâm lược vô cùng sắc bén.
Mộc Nam cũng không ngờ đối phương lại có phản ứng này. Toang rồi, lẽ nào người đồng đội này của cậu là kiểu người đùa một chút cũng không được sao? Vậy thì chán lắm đây... Cậu ngay lập tức lại niềm nở, chìa tay về phía người ta: “A ha ha, tôi cũng quên mất, cả hai chúng ta còn chưa tự giới thiệu nữa, đều tại cái thiết bị rách này cưỡng chế trói buộc... Tôi tên Mộc Nam, bình thường có làm livestream game, anh cũng có thể gọi tôi là A Nam. Anh tên gì?”
“...” Người nọ như nhận ra điều gì thông qua lời nói của Mộc Nam, ánh mắt kiềm chế như đang che giấu điều gì khác: “...Tô Bất Thức. Trước đây, tôi là giáo sư của trường đại học y.”
Không bắt tay cũng không nhìn cậu nữa.
Đây là lần đầu Mộc Nam gặp phải tình huống này. Người ta nói “không dội gáo nước lạnh vào mặt người đang cười”, cậu vốn rất giỏi trong việc tạo thiện cảm ban đầu, rất ít khi có người lạ vừa gặp đã không thèm nể mặt cậu như vậy.
Trừ khi... cậu từng gặp người này ở đâu đó, rồi kết thù kết oán với anh ta?
“Anh Tô Bất Thức đây nhìn trẻ vậy mà đã là giáo sư rồi à, đúng là tuổi trẻ tài cao.” Trên mặt Mộc Nam không để lộ nghi ngờ, chỉ cười híp mắt nói.
Những người bất đắc dĩ phải làm nền hóng hớt xung quanh cũng lập tức cảm thấy bầu không khí có gì đó không ổn, thế nhưng anh bạn Lữ Thiên Xuyên rõ ràng là một người có thần kinh thô. Hắn thấy Tô Bất Thức có thể giao tiếp bình thường liền thở phào nhẹ nhõm, chỉ cho rằng cảm giác xa cách trên người đối phương là bởi khí chất thanh cao vốn có của tầng lớp trí thức, liền lập tức cười ha hả tiến lên phía trước: “Thì ra là giáo sư! Tôi đã bảo rồi mà, nhận ra bạn cùng nhóm là tốt rồi. May mà giáo sư Tô đây cũng là người chơi, ban nãy suýt nữa hù chết chúng tôi... À đúng rồi, vậy anh có biết ở cuối hành lang kia có gì không?”
Đây đúng là một câu hỏi mà tất cả mọi người đều quan tâm, xem ra kiểu người thẳng thắn như Lữ Thiên Xuyên cũng khá có ích cho tình huống hiện giờ. Mộc Nam điều chỉnh lại cơ mặt, hùa theo: “Đúng vậy, mọi người hiện tại đều đang bị kẹt ở đây khá phiền phức, giáo sư có cách nào không?”
“Trước khi đến điểm then chốt của phó bản thường sẽ bị khóa một phần bản đồ.” Tô Bất Thức nói, thấy Mộc Nam không cố sáp lại gần nữa thì thái độ cũng hòa hoãn hơn đôi chút, “Nơi tôi xuất hiện là văn phòng giáo viên, thân phận mà phó bản sắp xếp cũng không phải là học sinh.”
“Vậy à.” Mộc Nam suy nghĩ, “Trong đám giáo viên cũng có người chơi khác sao?”
“Không, trừ tôi ra, những người khác đều là NPC.” Tô Bất Thức liếc nhìn cửa lớp học, “Tôi nghĩ, có lẽ là do lúc phó bản phân chia vai diễn đã bị bug ảnh hưởng.”
“Nói cách khác, chúng ta là hai người, cùng sở hữu hai thân phận ‘học sinh’ và ‘giáo viên’, nhưng lại bị hệ thống phán định là một người?” Mộc Nam suy đoán, “Việc này có hệ lụy gì không?”
Tô Bất Thức hơi nhíu mày, anh ta vừa định mở miệng, đột nhiên lại như nhớ ra điều gì đó mà nhìn về phía Mộc Nam hỏi: “Đây là... lần đầu tiên cậu tham gia trò chơi?”
“Đúng vậy ạ.” Mộc Nam thở dài, “Tôi từ bé đến lớn chưa từng gặp chuyện nguy hiểm như này, hy vọng giáo sư Tô đừng ghét bỏ tôi mà bị kéo chân nhé.”
Tô Bất Thức sững sờ giây lát rồi mím môi đáp: “Sẽ không.”
Bản nhạc lung tung lộn xộn trong loa phát thanh cũng vừa hay kết thúc, tiếp theo đó là một hồi chuông tan học trong trẻo vang lên.
Cửa sổ hành lang quá cao, Mộc Nam lập tức đi ra cửa sau. Từ ô kính trên cửa, cậu nhìn thấy những người chơi khác đang cặm cụi làm bài, và cả NPC đang ngồi đợi thu bài từng bàn.
Đây là đang làm gì vậy?
Mãi cho đến năm phút sau, “cô giáo” quái dị kia mới vung vẩy tứ chi rời rạc, cầm theo bài kiểm tra rời đi từ cửa trước.
“Chúng ta... vào được chưa?” Lữ Thiên Xuyên cẩn thận hỏi.
“Vừa hay tôi cũng đứng tê hết cả chân rồi.” Mộc Nam quay đầu nhìn sang Tô Bất Thức, “Giáo sư Tô, cùng vào chứ?”
“Ừm.” Tô Bất Thức lần này cũng không từ chối.
Mộc Nam là người đầu tiên lẻn vào trong lớp, cậu thấy sương mù bên ngoài không biết đã tan đi từ lúc nào, thay vào đó là bầu trời tối sầm.
“Sao rồi?” Mộc Nam đi đến bên cạnh Hà Vu Quy, “Con quái vật kia có làm khó cậu không?”
“Ối, A Nam cậu về rồi.” Hà Vu Quy nghiêng đầu nhìn cậu, lúc thấy Tô Bất Thức xa lạ đứng sau Mộc Nam thì hơi sững lại một chút. “Tôi không sao, nó không bắt tôi ra ngoài phạt đứng.”
“Thà ra ngoài phạt đứng còn hơn.” Cậu con trai dỗ dành người yêu ban nãy ngồi hàng trước bọn họ than thở một tiếng, “Đang học giữa chừng tự nhiên bắt chúng tôi làm bài kiểm tra tại chỗ, khó quá, ai mà nhớ được mấy cái công thức toán cấp 3 kia chứ?”
Cặp đôi này trông rất trẻ, giống như sinh viên đại học chưa trải sự đời. Không chỉ có mỗi sắc mặt hai người không tốt, mà mấy người nhìn lớn tuổi hơn xung quanh cũng chẳng khá hơn là bao. Lữ Thiên Xuyên vừa nghe mình trốn được một kiếp không phải làm bài kiểm tra, thì sợ hãi giật lùi về sau mấy bước, sờ lên hình xăm trên tay. Cũng không biết trong lòng hắn, giữa việc làm bài kiểm tra và đối mặt với quái vật thì cái nào đáng sợ hơn.
“Tôi thì không sao, nội dung học trên lớp cũng không thấy lạ.” Hà Vu Quy nói, lại liếc nhìn người đàn ông đeo kính sau lưng Mộc Nam, “...Người này là?”
.
Lời tác giả:
Bộ truyện này là 1V1, song khiết (cả hai nhân vật chính đều trong sạch). Tuy có nhắc đến chuyện tình cảm trong quá khứ của Mộc Nam (một số mối tình không quá sâu đậm), nhưng các nhân vật liên quan sẽ không xuất hiện trong các chương tiếp theo, mọi người có thể yên tâm nhé ~