6. Chương 6: Làm một học sinh ngoan, cậu có thể

Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 6: Làm một học sinh ngoan, cậu có thể

Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Cho nên..." Mộc Nam nói với vẻ mặt phức tạp, "Kỹ năng của hai chúng ta... chẳng phải vẫn là tổ hợp sao!"
Nói toạc ra thì cậu đây là trực tiếp coi Tô Bất Thức thành một điểm lưu trữ di động rồi!
"Không phải bảo là lỗi hệ thống sao? Kỹ năng bị đóng băng trước đó thì thôi đi, sao bây giờ còn thật sự cho tôi kỹ năng tổ hợp nữa, đây rõ là ép mua ép bán một cách trắng trợn luôn mà, tổ kế hoạch game làm ra loại kỹ năng này đáng bị chôn sống mà!"
"Trước đây chưa từng xuất hiện tình huống tương tự." Tô Bất Thức nghiêm túc nói.
"Vậy chắc chúng ta mua nhầm bản thử nghiệm rồi." Mộc Nam càng cạn lời.
"Hơn nữa nếu thật sự dùng đến kỹ năng này, nhất định sẽ có rất nhiều vấn đề phát sinh." Tô Bất Thức nói, "Ví dụ như làm cách nào để phán định khoảng cách 'bên cạnh'? Trong thời gian sử dụng nếu tôi chết, điểm hồi sinh liệu có biến mất theo không? Sau khi cậu được hồi sinh, liệu có còn là trạng thái hoàn chỉnh không? Kỹ năng không giới hạn số lần sử dụng liệu có khả năng xuất hiện tác dụng phụ hay không......"
"Giáo sư Tô à... anh càng nói càng đáng sợ hơn rồi đó." Mộc Nam lẩm bẩm, thầm nghĩ người này mãi mới nói được một tràng dài, kết quả lại toàn là phỏng đoán tiêu cực. Ban nãy cậu còn định thử dùng kỹ năng một chút, giờ nghe câu "có còn là trạng thái hoàn chỉnh không" thì cứng đờ, không biết có nên đề cập việc này với anh hay không.
"Chỉ là phân tích các tình huống có thể xảy ra." Tô Bất Thức nói, "Cho nên tôi không khuyến khích hấp tấp sử dụng kỹ năng này khi chưa biết gì cả."
"Nói cũng phải, vậy tạm gác lại chuyện đó nhé, chúng ta đi điều tra tiếp thôi." Mộc Nam cười cười, tỏ vẻ rất dễ nói chuyện.
Thực tế thì điều cậu nghĩ hoàn toàn không phải vậy. Dựa trên mô tả kỹ năng vừa nghe được trong đầu, và cả tên kỹ năng rõ ràng khác nhau của hai người thì đây có vẻ là một kỹ năng chủ động. Nói cách khác, bất kể là Tô Bất Thức hay cậu, đều có thể tự mình quyết định sử dụng.
Vậy thì dễ hơn nhiều rồi, cậu hoàn toàn có thể chiều theo ý đồng đội trước, đợi gặp phải tình huống thật sự nguy cấp thì trực tiếp sử dụng là được.
Hơn nữa... kỹ năng hồi sinh, dựa theo kinh nghiệm chơi game nhiều năm của cậu, đây chắc chắn là một cách bảo toàn tính mạng vô cùng hữu dụng.
Mãi cho đến lúc này, cậu mới có cảm giác là một "người chơi" thật sự. Mộc Nam đi ra ngoài hành lang, còn chưa vào lớp học ngay cạnh thì đã thấy một đám học sinh đang vây quanh bên ngoài.
Sắc mặt của ai nấy đều tệ hại, sau khi Mộc Nam đi vào mới hiểu ra đã xảy ra chuyện gì.
Một người, bị treo cổ giữa trung tâm lớp học.
Tiếng hét thất thanh ban nãy là do học sinh xung quanh phát ra, Mộc Nam liếc nhìn xung quanh tìm người hỏi thăm tình hình, vừa hay thấy mấy gương mặt quen thuộc đang dựa vào góc tường, đều là vẻ mặt sợ hãi chưa hoàn hồn.
Hà Vu Quy dựa vào góc tường, sắc mặt tái nhợt, mắt nhìn chằm chằm vào cái xác đang bị treo, cơ thể không ngừng run rẩy.
"Có chuyện gì thế?" Mộc Nam đi tới vỗ vỗ vai Hà Vu Quy, nhưng cậu ta như bị dọa cho ngây dại luôn rồi, hoàn toàn không có phản ứng.
"Người anh em A, A Nam......" Lữ Thiên Xuyên lắp bắp nói tiếp, hắn đã được xem là một trong những người bình tĩnh nhất trong đám đông rồi, "Cái hành lang này quá dài, bọn tôi sợ đi điều tra riêng lẻ dễ xảy ra chuyện, nên đã quyết định đi cùng nhau... Vốn dĩ phòng học này.... cấp 3 lớp 26, bọn tôi đã điều tra qua rồi, trống không, chẳng có gì cả! Nhưng đi tới đi lui, không biết sao lại quay về đây... Tiếp đó có người hét lên một tiếng, bọn tôi liền thấy... người này bị treo cổ trên đó rồi......"
Hắn căng thẳng kể lại toàn bộ sự việc, bên cạnh cũng liên tục có người run rẩy bổ sung thêm. Mộc Nam chú ý thấy xung quanh bọn họ lúc này cũng chỉ còn lại hơn hai mươi người, rõ ràng là không đông bằng lúc ở lớp học ban đầu, xem ra mặc dù đám Lữ Thiên Xuyên đã tập hợp rất nhiều người để cùng điều tra nhưng vẫn có người tách đoàn.
Về phần người này... Mộc Nam ngẩng đầu nhìn lên, là một nam sinh, với kiểu tóc cắt cua phổ biến của học sinh, mặc đồng phục giống kiểu của bọn họ, chân đi một đôi giày vải cũ kỹ, sợi dây thừng treo cổ được nối thẳng lên quạt trần, thi thể đang đung đưa như chực rơi xuống.
Mộc Nam rất tin tưởng vào trí nhớ của mình, cậu chưa từng gặp người này trước đây.
"Trước hết cứ hạ cậu ta xuống đã." Mộc Nam nói, vừa chuẩn bị gỡ người xuống, thì bị Lữ Thiên Xuyên cản lại.
"Đợi đã! Cậu, cậu mau nhìn chỗ kia."
Mộc Nam nhìn về phía tấm bảng đen mà hắn chỉ, vì không có ai đứng chắn, dòng chữ lớn viết bằng phấn hiện ra rõ mồn một trước mắt.
[Làm một học sinh ngoan, bạn có thể làm được.]
"......" Mộc Nam nhướng mày, nhìn về phía Lữ Thiên Xuyên, "Rồi sao nữa?"
"Đây là lời cảnh cáo đó! Nếu không thì cũng là một chỉ dẫn mới, bảo chúng ta đừng xen vào chuyện không phải của mình!" Một người bên cạnh căng thẳng nói.
Thảo nào đông người như vậy mà họ cứ đứng đây hóng chuyện cả nửa ngày trời mà chẳng làm gì.
"Treo một cái xác to tướng ở đây mà còn không cho người khác động vào, vậy thì định nghĩa 'chuyện bao đồng' này cũng rộng quá rồi đấy." Mộc Nam cười cười, khóe mắt nhìn thấy Tô Bất Thức đi vào, thầm nghĩ thật đúng lúc, liền vẫy tay gọi đối phương lại.
"Giúp tôi một tay nhé." Mộc Nam nói rồi chỉ vào cái xác phía trên.
Tô Bất Thức chú ý đến dòng chữ trên bảng đen sớm hơn cậu, nhưng lúc này lại thu hồi tầm mắt, nói: "Được."
Có người hỗ trợ, Mộc Nam cũng hành động dứt khoát hơn, cậu bước lên chiếc bàn ngay dưới cái xác, nhanh nhẹn trèo lên, rồi cùng Tô Bất Thức, một người đỡ chân, một người tháo dây thừng để đưa người xuống.
Lữ Thiên Xuyên vốn còn chút do dự, thấy vậy cũng tiến lên giúp đỡ, thi thể vốn không nặng lắm, ba người hợp sức đã đặt được xuống đất.
Từ đầu đến cuối không có bất kỳ chuyện bất ngờ nào xảy ra, ngay cả động tác cởi dây thừng cũng hết sức thuận lợi.
Tiếng xì xào bàn tán xung quanh lớn hơn một chút, nhưng vẫn có người dè chừng dòng chữ trên bảng đen nên không dám đến gần.
"Ừm, đúng như tôi nghĩ mà." Mộc Nam quan sát kỹ khuôn mặt cái xác, rồi lại nhìn sang cổ tay trống không của người đó, nói, "Người này không phải một trong những người chơi."
"Hả? Không phải sao?" Sau khi tiêu hóa được tin tức chấn động này, Lữ Thiên Xuyên thở phào một hơi, "Vậy thì tốt rồi, tốt rồi, tôi còn tưởng do bọn tôi sơ suất trong việc điều tra nên mới có người gặp chuyện....."
Hắn không nói hết lời, nhưng ý tứ đã rất rõ ràng, trải qua thời gian dài như vậy, bọn họ đã coi "người chơi" là những người duy nhất còn sống.
Tô Bất Thức nói: "Nếu không phải người chơi, vậy rất có thể là manh mối."
"Tôi đồng ý." Mộc Nam nói, "Biết đâu lại là 'manh mối then chốt' để vượt qua phó bản thì sao."
Lời này vừa nói ra, xung quanh họ lại có thêm người chơi vây đến, tỏ vẻ muốn điều tra kỹ càng, nhưng lại không dám động tay vào lúc này, chỉ có thể đứng gần đó bắt đầu tìm kiếm lại.
Cái xác này mặt xanh mét, hai mắt nhắm nghiền, lưỡi thè ra, vết hằn trên cổ có màu đỏ tím, rõ ràng là tình trạng da bị xuất huyết.
"Người này nhìn... cũng không già lắm." Lữ Thiên Xuyên nói ở bên cạnh, "Trẻ tuổi vậy mà sao lại nghĩ quẩn chứ......"
"Nghĩ quẩn ư? Chưa chắc đâu. Dây thừng dùng để treo cổ là dây gai, loại này rất thô nên rất dễ che giấu dấu vết thật đấy." Mộc Nam nói, "Nhưng chỉ cần nhìn kỹ thì vẫn có thể thấy một vài vấn đề, nè, những chỗ màu đậm nhạt này là vết hằn ngang quanh cổ, nhìn kỹ thì hoàn toàn khác với hướng buộc của sợi dây thừng kia."
Lữ Thiên Xuyên không nhìn kỹ, đơn giản là không dám, hắn hoàn toàn không hiểu tại sao Mộc Nam không chỉ dám nhìn kỹ mà còn có thể phân tích cặn kẽ đến thế. Tô Bất Thức kia vốn có tố chất chuyên nghiệp thì không nói làm gì, nhưng một streamer bình thường như cậu lại không biết kiêng kỵ là sao?
Vừa hay lúc này Tô Bất Thức cũng đã khám nghiệm xong tròng mắt, hai người nhìn nhau một cái rồi mới nói: "Con ngươi lồi ra, cơ bắp quanh mí mắt thì cứng ngắc, có vẻ mắt của người này bị cưỡng ép nhắm lại."
"Xem ra là để che giấu dấu vết giãy giụa nhỉ." Mộc Nam nói, đứng dậy xem bộ đồng phục trên người cái xác, "Bên dưới cũng kiểm tra một chút chứ?"
Tô Bất Thức gật đầu, bắt đầu khám nghiệm tử thi. Mộc Nam cầm lấy bộ đồng phục lục lọi một hồi, không phát hiện ra thứ gì, rồi lại nhìn đôi giày của cái xác, chỉ có thể nói là sạch sẽ một cách lạ thường.
Nhưng trên thi thể lại không như vậy, khắp chân tay đều có đủ các vết bầm tím xanh đen, cứ thế phơi bày trước mặt mọi người.
"Các em đang làm gì thế?!"
Một tiếng quát mắng chói tai vang lên từ cửa, Mộc Nam quay đầu nhìn lại liền thấy một người trông giống giáo viên của trường xuất hiện ở hành lang, đang cầm đèn pin chiếu vào bọn họ.
Sắc mặt của người này còn u ám hơn cả cái xác trên đất, giọng nói thì khàn khàn khó nghe, hệt như một món đồ chơi dây cót bị rỉ sét. Hiển nhiên vừa nhìn đã biết gã cũng là một NPC.
"Tiêu rồi." Lữ Thiên Xuyên lẩm bẩm, "Có phải chúng ta......vi phạm quy tắc rồi không?"
"Sắp đến giờ tắt đèn tòa dạy học rồi mà các em còn tụ tập ở đây là đang chuẩn bị bày trò gì?" Gã NPC lớn giọng, "Còn không mau quay về ký túc xá!"
Ánh sáng mạnh từ chiếc đèn pin đối diện còn chói hơn cả đèn trong lớp học. Gã nhìn lướt qua mặt đám đông một lượt, nhưng lại cố tình lảng tránh cái xác trên mặt đất cùng Tô Bất Thức vẫn đang điều tra.
Điều kỳ lạ nhất lại bị phớt lờ khiến Mộc Nam cũng không biết nói gì cho phải. Cậu nhún vai, là người đầu tiên đi ra ngoài.
Những người khác vốn còn đang do dự không dám động đậy, thấy vậy cũng lũ lượt đi theo cậu ra ngoài. Thế nhưng Mộc Nam khi đi ngang qua gã NPC nọ lại dừng bước, vẻ mặt chân thành hỏi: "À đúng rồi, ký túc xá ở đâu vậy?"
"......" Người đối diện nhìn chằm chằm cậu, ánh đèn hắt lên phác họa khuôn mặt gầy gò hốc hác không rõ đường nét, con ngươi của gã lồi ra như thể không có mí mắt, đến cả biểu cảm cũng hoàn toàn có thể gọi là âm u đáng sợ.
Nhưng Mộc Nam vẫn giữ nguyên vẻ mặt ban nãy, như thể đối diện chỉ là một giáo viên bình thường, còn mình cũng chỉ là một học sinh ngây thơ, trong sáng.
Trong lúc hai bên đối mặt, đám đông xung quanh không một ai dám thở mạnh, cuối cùng vẫn là đối phương có động tác trước, cứng nhắc giơ tay chỉ về một hướng.
"Cảm ơn nha." Mộc Nam cười nói, sau đó sải bước đi qua.
Tô Bất Thức đỡ gọng kính, cũng đi theo.
Gã NPC vẫn đứng nguyên tại chỗ, thế rồi mỗi người đi qua gã sau đó đều phải run rẩy co rúm lại, bắt chước Mộc Nam nói một câu cảm ơn, khiến bầu không khí vốn đang có chút kinh dị này bỗng chốc biến thành cảnh nhân viên bán vé vào cổng khu danh lam thắng cảnh.
"Cười chết mất thôi, đúng là." Mộc Nam cười phá lên, cậu đang xếp hàng đi theo Tô Bất Thức, nhưng lại không nhịn được mà chen sát cạnh người nọ, "Tôi nói anh nghe nè giáo sư Tô, hồi tôi đi học cũng từng đi làm thêm ở nhà ma, có một cảnh đúng y như vầy luôn ha ha ha......"
Tô Bất Thức nghi hoặc liếc nhìn cậu một cái, không biết điều buồn cười này của cậu là ám chỉ người chơi bị dọa sợ hay gã NPC bán vé.
Nhưng anh cũng không nói gì nhiều, mãi đến khi đối phương cười đủ rồi mới xòe tay ra, nói: "Cậu xem cái này đi, ban nãy tôi tìm được trên tóc của cái xác."
Trong lòng bàn tay lớn là vài mẩu đất vụn màu xám tro còn sót lại.