Khi Giang Tự lần đầu tiên đặt chân về quê, em họ sắp xuất ngoại của cậu đã lao đến, nước mắt giàn giụa năn nỉ cậu nhất định phải "chiếu cố" nam thần của cô — đừng để anh chàng cao 1m87, học giỏi đứng nhất, đẹp trai như nam chính tiểu thuyết bị đám đông tẩy chay vì gia cảnh nghèo khó, tính cách lạnh lùng khó gần. Giang Tự không chịu nổi tiếng khóc la inh ỏi của em họ, đành miễn cưỡng ngồi chung bàn với Lục Trạc. Dưới sự giám sát chặt chẽ của em họ, mỗi ngày cậu đều phải báo cáo theo đúng kịch bản: "Hôm nay mua bữa sáng cho cậu ta, tên này phiền quá", "Hôm nay đánh nhau giúp cậu ta, tên này phiền thật", "Hôm nay về nhà cùng cậu ta, ở nhà cúp điện, cậu ta sợ bóng tối nên anh phải ngủ cùng, tên này siêu cấp phiền phức..." Em họ nhìn anh trai dù không mấy tình nguyện vẫn hy sinh vì "nghĩa lớn" mà cảm động không thôi, lập tức bay về nước ngay trong đêm. Sau đó, tại cổng sau Nam Vụ thực ngoại, cô chợt thấy anh trai mình — cái người bình thường chỉ biết nằm dính giường — giờ đây lại hung hăng kéo thân hình cao ráo của Lục Trạc ra sau lưng, một chân đá văng một tên cao to: "Mẹ nó ông đây đã nói rồi, đừng động vào bạn cùng bàn của tao. Cậu ấy là người của ông mày!" Ngay cả Lục Trạc vốn luôn lạnh nhạt, ít nói với người xấu cũng chỉ biết gật đầu phụ họa: "Ừ, tôi là người của cậu ấy." Em họ bị ép thành fan cặp đôi ngược đời: "......?" Trên đời còn có chuyện tốt như vậy sao? --- Những năm cấp hai, Lục Trạc từng gặp được một người, đặt người ấy trong lòng suốt bốn năm ròng. Sau đó không còn gặp lại nữa. Cậu cho rằng tiểu thiếu gia nhiều người thích như vậy giống như mặt trời trên cao, sẽ chẳng bao giờ liên quan gì đến mình. Mãi cho đến một ngày, mặt trời ấy quay về, lười biếng đứng trước bàn của hắn, nắm quai đeo cặp hỏi: "Ừ thì, tôi thấy cậu nhìn cũng đẹp trai, tôi ngồi cùng bàn với cậu được không?" Bốn năm trung học, Lục Trạc chưa bao giờ muốn ngồi cùng bàn với ai. Lại chỉ nhìn cậu thản nhiên, rũ mi nói: "Tùy cậu." Và không ai nhìn thấy, trên điện thoại hắn để dưới hộc bàn có một dòng tin nhắn lặng lẽ: [Cảm ơn] Người nhận là em họ cậu. Cho nên cái gọi là "sau cơn mưa trời lại sáng" mà em họ mong đợi, đều là do cậu nguyện vì em cả đời xua đi những đám mây đen. --- **Một câu tóm tắt:** Cậu ấy là người của tôi. **Lập ý:** Dẫu cho chìm dưới bùn lầy vẫn luôn hướng về phía mặt trời. --- **Tag:** Hoa quý vũ quý, gương vỡ lại lành, vườn trường, nhẹ nhàng, yêu thầm | **Vai chính:** Giang Tự; Lục Trạc | **Thể loại:** 1v1, HE