Chương 40: Bức họa xấu đến mức kinh thế hãi tục

Đúng Là Một Cô Gái Ngoan

Chương 40: Bức họa xấu đến mức kinh thế hãi tục

Đúng Là Một Cô Gái Ngoan thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đèn trong đại sảnh nhà họ Lộc vẫn còn sáng.
Lộc Minh Vu vừa bước vào nhà đã trông thấy Lộc Thu Lương vẫn ngồi ở ghế chủ tọa, muộn thế này mà ông ta vẫn chưa đi nghỉ.
Lộc Thu Lương nheo mắt nhìn cô, cười lạnh: “Gan mày lớn thật! Tao cho phép mày ra ngoài chơi tới giờ này à?”
Lộc Minh Vu chỉ cười nhạt, hỏi: “Bác à, bác biết nền tảng mạng xã hội nào đang thịnh hành nhất hiện nay không?”
Lộc Thu Lương cười khẩy: “Bạn trai giàu có của mày là tìm trên mạng đấy à?”
Lộc Minh Vu: “Cháu chỉ muốn nói rằng cháu đang tự quảng bá bản thân.”
Lộc Thu Lương cau mày: “Ý mày là gì?”
Lộc Minh Vu điềm tĩnh: “Tài khoản của cháu có rất nhiều người theo dõi. Nếu bác dám làm hại bà nội, cháu không dám chắc mình sẽ không đăng những lời lẽ điên rồ trên mạng. Cùng lắm thì cháu bỏ tài khoản này, kéo bác cùng chết chung.”
Lộc Thu Lương bật dậy, định xông đến động thủ!
Lộc Minh Vu vẫn điềm tĩnh, không lùi bước: “Cháu đã cài đặt lệnh hẹn giờ rồi. Có lấy điện thoại của cháu cũng vô ích. Mười phút nữa bài viết sẽ tự động đăng lên mạng, không cần người điều khiển. Phòng ngừa đúng tình huống bác đang định làm đây.”
Lộc Thu Lương khựng lại tại chỗ, ánh mắt lóe lên tia hung ác!
Lộc Minh Vu tiếp tục: “Bác à, bây giờ là thời đại thông tin. Mấy chiêu trò cũ rích của bác, không còn tác dụng nữa rồi.”
Lộc Thu Lương gằn giọng: “Mày rốt cuộc muốn gì?”
Lộc Minh Vu: “Nước sông không phạm nước giếng. Bác hãy mở cửa hậu viện, để cháu có thể tự do ra vào. Danh tiếng gia tộc cháu không cần, nhưng bác thì cần giữ.”
Lộc Thu Lương tức giận đến mức mặt méo mó, gằn từng chữ: “Mày đúng là giỏi thao túng lòng người!”
Lộc Minh Vu: “Cảm ơn lời khen. Làm phiền bác đưa cháu chìa khóa cửa sau.”
Lộc Thu Lương bỗng đổi giọng, hoài nghi: “Mày đang dọa tao đúng không? Tài khoản mày thật sự có nhiều người theo dõi đến vậy sao? Có sức ảnh hưởng xã hội không?”
Lộc Minh Vu lấy điện thoại ra, bật âm thanh thông báo.
Ngay lập tức—
Đinh đinh đinh đinh đinh!
Tiếng thông báo vang lên liên tục, không ngừng nghỉ!
Cô còn thản nhiên tắt tiếng trước mặt ông ta, rồi khóa màn hình.
“Bác nghe thấy không ạ? Mỗi giây có hàng trăm tin nhắn hậu trường, lượt thích 24 giờ đạt mười vạn.”
Lộc Thu Lương giận dữ trừng mắt nhìn cô: “Mày đúng là di truyền sự gian xảo từ bố mày!”
Lộc Minh Vu: “Mười phút, còn sáu phút.”
Lộc Thu Lương hít sâu một hơi, mở két sắt bên cạnh, ném ra một chùm chìa khóa.
Lộc Minh Vu bước tới lấy, không nói thêm lời nào, quay người lên lầu.
Về tới phòng, cô khóa cửa lại.
Thở sâu vài hơi, mở điện thoại.
Thực ra—
Cái gọi là tài khoản có lượng người theo dõi lớn chỉ là bịa đặt.
Bức tranh mới đăng gần đây tuy có chút nổi, nhưng không hề nổi tiếng đến mức cô miêu tả. Tài khoản mới hoạt động được ba tháng, chỉ có chút tiếng tăm trong giới hội họa, chưa phổ biến rộng rãi.
Còn cái gọi là “lệnh hẹn giờ” cũng là nói dối nốt. Cô không hề biết gì về kỹ thuật cao cấp đó.
Thứ phát ra vừa rồi là âm thanh ghi âm sẵn.
Cô đang dọa Lộc Thu Lương!
Nhưng... cuối cùng cô cũng lấy được chìa khóa!
Sáng hôm sau.
Lộc Minh Vu chưa bao giờ mong chờ bữa sáng đến thế.
Vừa ăn xong là cô lập tức đứng dậy, dùng chìa khóa mở cửa hậu viện, đi thẳng đến khu nhà của bà nội.
Tào Nhã Lan đã ăn sáng xong, đang nằm trên ghế xích đu nghỉ ngơi.
Trên TV bên cạnh đang chiếu một vở kịch tuồng cổ Quảng Đông.
Tiếng hát cổ truyền xen lẫn tiếng chim hót ngoài cửa sổ, khiến khung cảnh vô cùng thanh bình.
Lộc Minh Vu bước đến, nắm tay bà.
Tào Nhã Lan mở mắt, đôi mắt mờ đục lóe lên ánh sáng: “Tiểu Dã!”
Lộc Minh Vu cười tươi: “Vâng, là cháu đây, bà nội.”
Tào Nhã Lan vui mừng ngồi dậy, nắm tay cô hỏi: “Sao rảnh về Tây Tử Thành chơi thế? Được nghỉ rồi à?”
Lộc Minh Vu gật đầu: “Cháu được nghỉ Tết.”
Bà vuốt tóc cô, mừng rỡ: “Tốt, tốt lắm. Ở lại ăn Tết với bà nhé? Bố mẹ cháu đâu?”
Lộc Minh Vu: “Bố mẹ bận đi làm, cháu tự về ăn Tết.”
Tào Nhã Lan vỗ tay cô, gật đầu liên tục: “Tốt, tốt lắm, bà đi lấy kẹo cho cháu ăn.”
Cô ngồi cùng bà nội cả buổi sáng, hai bà cháu nói đủ thứ chuyện.
Đến trưa, Tào Nhã Lan buồn ngủ, nằm lại lên ghế xích đu.
Lộc Minh Vu đắp chăn cho bà rồi rời hậu viện.
Chiều.
Lộc Minh Vu bắt taxi tới triển lãm.
Hôm nay là ngày đầu tiên trưng bày, nên rất nhiều người đến, đa số là con cháu các gia tộc lớn ở Tây Tử Thành. Ai cũng tập trung quanh tác phẩm của tiểu thư nhà họ Tần, khen nức nở suốt cả chục phút mà không trùng lặp lời.
Từ Tố Nguyệt cũng có mặt, đang cười nói với Tần Uyển, bàn bạc chi tiết dự án.
Lộc Minh Vu không đến gần, mà đi dạo một mình quanh phòng triển lãm.
Cuối cùng, cô dừng lại trước bức tranh của chính mình.
Mỗi khi có người đi ngang qua, đều phát ra tiếng chê bai: “Cái quái gì treo ở đây vậy?”
“Mắt tôi bị tấn công rồi.”
“Đây là triển lãm thủy mặc mà? Sao lại có cái này?”
“Tranh trẻ con vẽ chắc? Bán đấu giá làm từ thiện à?”
“Không liên quan đến chủ đề luôn ấy.”
“……”
Lộc Minh Vu vẫn không động đậy, thậm chí không quay đầu, cứ đứng trước tranh ngây người.
Không biết qua bao lâu—
Tách!
Tiếng búng tay vang lên từ phía sau.
Lộc Minh Vu quay đầu, thấy ngón tay của Đoạn Tư Minh vừa hạ xuống.
Anh lại bước gần thêm một bước, đứng ngay sau lưng cô, gần đến mức nhìn từ góc độ nào cũng như thể anh đang ôm lấy cô từ phía sau.
Không khí quanh cô trở nên nóng lên một chút.
Đoạn Tư Minh nhìn thẳng bức tranh, buông lời bình luận: “Bức này xấu đến mức kinh thế hãi tục!”
Lộc Minh Vu: “…Em vẽ đấy.”
Anh khựng lại, đổi giọng đánh giá: “Phối màu cũng… được.”
(Ngoài màu sắc ra thì chả có gì đáng khen cả.)
Anh cúi đầu nhìn thoáng qua tay trái cô.
Chắc là vẽ bằng tay phải?
Xấu đến phát sợ.
Lúc này, điện thoại rung lên.
Đoạn Tư Minh nhận cuộc gọi, áp vào tai: “Ừ, đang xem triển lãm.”
Người ở đầu dây kia hỏi gì đó.
Anh nhìn về phía cô gái trước mặt, nói: “Có người, là em dâu của anh đấy, chào hỏi chút đi.”
Nói xong, anh đưa chiếc điện thoại màu đen nhám lên sát tai Lộc Minh Vu.
Ngón tay anh gõ nhẹ hai cái vào mặt sau máy, phát ra tiếng “tách tách”, như tín hiệu ngầm nào đó.
Lộc Minh Vu ngạc nhiên quay lại nhìn anh, nhưng lúc này trong tai cô đã vang lên một giọng nam trưởng thành, ôn hòa, trầm ổn: “Chào cô, cô Lộc. Tôi là anh cả của A Minh.”
Lộc Minh Vu nhanh chóng phản ứng: “Chào anh, anh Đoạn…”
Chưa dứt lời, Đoạn Tư Minh đã rút lại điện thoại, giọng hơi cáu: “Có chuyện lớn lao gì mà gọi phá buổi hẹn hò của tôi vậy?”
Người bên kia nói gì đó.
Đoạn Tư Minh im lặng một giây, rồi chỉ vào mình, sau đó chỉ ra ban công.
Lộc Minh Vu gật đầu, hiểu ý.
Anh bước ra ban công nghe điện thoại, cách một lớp cửa kính.
Không nghe thấy gì, nhưng Lộc Minh Vu vừa quay đầu đã bắt gặp ánh mắt anh.
Anh nói gì đó bằng vẻ mặt lạnh lùng, nếu đọc khẩu hình thì… có hơi rợn người: “Xử luôn, loại bỏ, mặc kệ sống chết?”
Nhưng khi Lộc Minh Vu nhìn sang, ánh mắt anh lập tức dịu dàng, còn nở nụ cười với cô.