Đúng Là Một Cô Gái Ngoan
Chương 47: Tình Yêu Vô Bờ Bến
Đúng Là Một Cô Gái Ngoan thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng nay, sau bữa điểm tâm, Lộc Minh Vu nhận ra nhà họ Lộc có khách. Từng người một được mời vào phòng khách.
Lộc Lâm cung kính tiếp đón, thậm chí còn có vẻ khúm núm.
Chẳng bao lâu sau, Lộc Thu Lương cũng xuất hiện, cử chỉ nho nhã, hòa nhã trò chuyện cùng khách.
Lộc Minh Vu không tham gia mà đi ra sân sau thăm bà nội. Đến trưa, lúc định ra về, cô mới phát hiện cửa sân sau đã bị khóa bằng một ổ khóa mới tinh, nhốt cô và bà nội ở bên trong!
Cô khẽ nhíu mày.
Nhà họ Lộc lại bày trò gì đây? Có chuyện lớn đến mức phải giấu cô sao?
Đúng lúc này, Tào Nhã Lan – bà nội cô – chẳng biết từ lúc nào đã đứng phía sau, nhìn về phía tòa nhà chính qua cánh cửa kính.
Ngay lúc ấy...
Vài vị khách lần lượt rời khỏi phòng khách. Lộc Thu Lương và Lộc Lâm tươi cười tiễn khách ra ngoài.
Lộc Lâm đích thân đưa họ ra tận cổng, cúi đầu khom lưng, không còn chút kiêu ngạo thường ngày nào.
Lộc Thu Lương chỉ tiễn vài bước rồi quay vào, đứng cách cánh cửa sân sau, ánh mắt lạnh lẽo và thâm sâu nhìn về phía hai bà cháu qua khung cửa.
Lộc Minh Vu theo bản năng chắn trước mặt bà nội.
Nhưng từ phía sau, một bàn tay kéo lấy cô, dắt cô vào căn nhà nhỏ.
"Tiểu Dã à, bà có mấy thứ hay ho giấu trong tủ, bà lấy ra cho cháu xem nhé?" – Tào Nhã Lan nói.
"Dạ, được ạ." – Lộc Minh Vu mỉm cười quay người lại.
Trong căn phòng nhỏ, Tào Nhã Lan lấy ra đủ thứ đồ chơi cũ và bánh kẹo giấu kỹ trong tủ. Đồ chơi đã cũ mười mấy năm, còn bánh kẹo thì nhiều món đã quá hạn sử dụng.
Lộc Minh Vu ngồi chọn lọc đống đồ ấy, bỏ đi những thứ hết hạn, rồi cùng bà trò chuyện vặt vãnh, không đầu không cuối.
Mặt trời dần lặn.
Bóng đêm buông xuống.
"Tiểu Dã..." – Tào Nhã Lan khẽ gọi, bàn tay nhăn nheo đưa lên vuốt nhẹ má cô.
"Dạ, bà nội?" – Lộc Minh Vu nhẹ giọng đáp.
Đột nhiên, đôi mắt bà đỏ hoe.
"Bà còn muốn cùng cháu đi xem mắt hổ, đi cưỡi ngựa, đi chơi tàu lượn nữa..."
Lộc Minh Vu bật cười: "Đi xem mắt hổ thì được, còn mấy cái kia thì thôi nhé."
Lớn tuổi thế này rồi mà còn muốn chơi tàu lượn sao? Bà nội đúng là nghĩ ra đủ trò!
Tào Nhã Lan chợt hỏi: "Cháu có biết mấy người tới nhà sáng nay là ai không?"
Lộc Minh Vu cau mày: "Không biết, mà cũng chẳng quan trọng. Bà đừng bận tâm tới họ."
Tào Nhã Lan ánh mắt trầm xuống: "Là người nhà họ Tần đấy. Bà từng gặp rồi."
Lộc Minh Vu sửng sốt: "Bà nhớ ra gì rồi ạ?"
Tào Nhã Lan không trả lời, chỉ đưa tay chạm vào đuôi mắt cô: "Tiểu Dã, đi ra ngoài... phô bày dã tâm của cháu đi."
Lộc Minh Vu khẽ sững người.
Nhưng ngay sau đó, bà nội cô mỉm cười, đẩy cô ra khỏi cửa, rồi...
Cạch!
Cửa bị khóa trái từ bên trong.
"Bà ơi?" – Lộc Minh Vu vội vàng chạy tới bên cửa sổ.
Và rồi...
Cô tận mắt thấy ——
Tào Nhã Lan cầm một con dao gọt trái cây lên!
Đồng tử Lộc Minh Vu co rút mãnh liệt!
Một giây sau.
"Phập!"
Mũi dao đâm thẳng vào bụng bà!
Rút ra!
Máu bắn tung tóe khắp nơi!
Lại đâm thêm nhát nữa!
Lại rút ra!
Khoảnh khắc ấy, Lộc Minh Vu gần như muốn phát điên!
"BÀ NỘI!!!!" – Cô gào lên trong tuyệt vọng.
Cô liên tục đập cửa sổ, dùng chân đá mạnh vào cửa, nhưng...
Không mở được!
Từ bên trong, giọng bà nội truyền ra: "Tiểu Dã! Đừng lo cho bà già này nữa! Chạy đi! Đừng thấy áy náy!"
Lời vừa dứt...
Bà giơ cao dao lần nữa ——
Lần này, nhắm thẳng vào tim!
Phập!!!
Máu nhuộm đỏ cả sàn.
"TIỂU DÃ! CHẠY MAU! CHẠY!!!"
Tiếng hét vang dội, trong vũng máu bà trông như một bóng ma, gương mặt dữ tợn vì đau đớn!
Tiếng la thất thanh vang lên.
Người giúp việc hoảng loạn đi tìm chìa khóa, mở cửa, rồi xông vào.
Lộc Minh Vu run rẩy bịt miệng, tận mắt nhìn bà nội nằm trong vũng máu, hai mắt vẫn mở to nhìn cô.
Bà không còn nói được gì, nhưng cô thấy rõ...
Khẩu hình miệng: "Tiểu Dã... đi đi..."
Xung quanh hỗn loạn, tiếng hét liên tục vang lên.
Sân sau nhỏ hẹp đầy người.
Lộc Minh Vu cảm thấy cổ họng như bị nghẹn cứng, không thể phát ra tiếng.
Hơi thở yếu dần.
Trái tim như bị bóp nghẹt.
Nhưng cuối cùng ——
Cô quay đầu!
Chạy!!!
Cô lao về phía cổng chính nhà họ Lộc, rút điện thoại ra.
Ngón tay lạnh toát, run rẩy không kiểm soát được.
Vuốt màn hình mấy lần mới mở khóa được.
Nhưng còn chưa kịp lao ra khỏi cửa thì...
Một cánh tay bất ngờ chắn ngang, siết chặt eo cô!
Ầm ——
Cô lao mạnh vào người đó, va chạm khiến cô ngã sõng soài.
Lộc Lâm dùng một tay khống chế cô, tay kia giật lấy điện thoại, rồi kéo mạnh cô đi!
Hắn lôi thẳng cô về phía nhà kho bên hông!
Ngón tay cô run rẩy, lấy ra từ túi áo một chiếc trâm gài tóc bằng kim loại!
"Phập ——!"
Đâm thẳng vào cánh tay của Lộc Lâm!
Đôi mắt cô đỏ ngầu, nhưng không rơi một giọt lệ nào!
Cô nghiến răng —— lại rạch!
Dùng lực mạnh —— kéo xuống!
"Á!!" – Lộc Lâm gầm lên, giật phắt cây trâm, ném sang một bên.
Máu chảy đầm đìa, nhưng hắn vẫn không buông cô ra, thô bạo lôi cô vào kho.
Ô... ô...
Lộc Minh Vu ù tai, không nghe rõ gì nữa.
Cô gắng gượng quay đầu nhìn ra ngoài...
Trời đã tối đen như mực.
Sợi dây thần kinh căng cứng suốt mười năm ——
Rắc!
Đứt rồi!
Xoảng ——
Tay chân bị kéo lên, xích sắt khóa chặt!
"Rầm ——!"
Cửa kho đóng sập lại!
Trong bóng tối, không khí như đông cứng lại.
Lộc Minh Vu thở dốc, cố gắng điều chỉnh nhịp tim, mắt mở to trừng trừng nhìn về phía trước.
Cuối cùng...
Thính giác dần trở lại, nhưng cảm giác nghẹt thở vẫn bủa vây, khiến cô hít thở khó khăn!
Từ khe cửa, cô nghe thấy sự hỗn loạn của nhà họ Lộc ——
Tiếng xe cứu thương, tiếng bước chân, tiếng gào thét...
Sau nhiều giờ rối loạn, tất cả dần yên ắng trở lại.
Đêm khuya.
Cửa kho bật mở.
Lộc Thiên bước vào, trên tay cầm một sợi dây nịt, gương mặt lạnh như băng.
Lộc Minh Vu ngẩng đầu, ánh mắt bình thản nhìn cô ta.
Lộc Thiên quất mạnh sợi dây xuống nền —— "Bốp!"
"Đến nước này mà mày còn không sợ? Đúng là gan chó mật báo!"
Lộc Minh Vu chỉ hỏi một câu: "Bà tôi đâu?"
"Chết rồi!" – Lộc Thiên cười lạnh – "Mày vui chưa? Điểm yếu của mày cuối cùng cũng chết rồi! Chết hẳn rồi đấy!"
Lộc Minh Vu cụp mắt, bất động.
Lộc Thiên bước tới gần hơn: "Mày thật máu lạnh. Gọi là tình bà cháu mà chứng kiến cảnh đó không rơi nổi một giọt nước mắt. Giờ nhìn mày chẳng thấy chút buồn nào!"
Lộc Minh Vu thở dài khẽ khàng: "Bà dùng mạng sống... để trải đường cho tôi."
Một con đường đầy gai, đẫm máu và xương.
"Mày lại khoe mình được yêu thương phải không?" – Lộc Thiên gầm lên.
Lộc Minh Vu chậm rãi nói bốn chữ: "Đại ái vô biên."
"Cái gì cơ?" – Lộc Thiên không hiểu, lại mắng: "Loại đàn bà máu lạnh như mày xứng đáng bị nhốt ở đây cả đời!"
Lộc Minh Vu không đáp, tiếp tục cúi đầu, đôi mắt xám xịt như tro tàn.
Cuộc đối đầu kéo dài suốt mười năm ——
Cô đã thua.
Thua hoàn toàn.
Lộc Thiên giơ dây lên quất mạnh: "Mở miệng! Van xin tao! Nhanh lên!"
Lộc Minh Vu cố tránh, nhưng vẫn bị đánh trúng lưng.
Rất đau.
Là nỗi đau xác thịt.
Nhưng... với cô lúc này —— không còn nghĩa lý gì nữa.