Chương 70: Từ nhỏ đến lớn anh đều bị em lừa

Đúng Là Một Cô Gái Ngoan

Chương 70: Từ nhỏ đến lớn anh đều bị em lừa

Đúng Là Một Cô Gái Ngoan thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mấy ngày tiếp theo, Đoạn Tư Minh đều ngủ trên sàn nhà ở căn hộ của Lộc Minh Vu.
Cô đã mấy lần đề nghị anh đến khách sạn, nhưng anh hoàn toàn phớt lờ.
Cô mỗi ngày đều đi học, vẽ tranh, về nhà, còn bữa cơm thì do anh mang tới.
Anh thậm chí còn không cho cô từ chối!
Chỉ là...
Anh có hơi kỳ lạ,
luôn dùng ánh mắt nhìn chằm chằm, đầy dò xét để nhìn cô.
Tối hôm ấy.
Trong căn phòng nhỏ hẹp.
Lộc Minh Vu đang lướt xem tin nhắn riêng trên điện thoại.
Vừa ngẩng đầu lên, cô lại bắt gặp ánh mắt của anh — nhìn chằm chằm như dán chặt vào cô.
Lộc Minh Vu bỏ điện thoại xuống, gọi: "Đoạn Tư Minh."
Đoạn Tư Minh khẽ nghiêng đầu, vẫn nhìn cô: "Anh đây."
Lộc Minh Vu thở dài, hỏi: "Sao anh cứ nhìn em mãi thế?"
Đoạn Tư Minh đáp tỉnh queo: "Tại em đẹp."
Lộc Minh Vu: "...Đừng nhìn nữa."
Đoạn Tư Minh nhướng mày: "Tại sao? Không đúng, tại sao lại không được?"
Lộc Minh Vu quay mặt đi, tránh ánh mắt của anh: "Kỳ quặc, thật đáng sợ."
Căn phòng nhỏ, khoảng cách quá gần, anh lại nhìn chằm chằm như vậy, khiến cô áp lực đến mức gần như không chịu nổi.
Bỗng nhiên, Đoạn Tư Minh hỏi: "Em từng phẫu thuật thẩm mỹ chưa?"
Lộc Minh Vu kinh ngạc nhìn anh, đầy dấu hỏi chấm.
Đoạn Tư Minh tự trả lời luôn: "Ồ, em nghèo rớt mồng tơi, chắc không có tiền phẫu thuật đâu."
Lộc Minh Vu: "......"
Cô chỉ muốn đấm anh một cái!
Đoạn Tư Minh cười, lại hỏi: "Tại sao em lại xinh thế? Di truyền à?"
Lộc Minh Vu cúi mắt xuống, hồi lâu mới trả lời: "Mẹ em rất đẹp, cực kỳ đẹp."
Lông mày Đoạn Tư Minh hơi nhíu lại, giọng trầm xuống: "Thật ra, hồi nhỏ anh từng xem mẹ em diễn kịch, không chỉ một lần đâu."
Lộc Minh Vu kinh ngạc ngẩng đầu, cảm xúc xao động rõ rệt, ánh mắt ánh lên một tia hy vọng mong manh.
Đoạn Tư Minh: "Anh từng nói rồi, anh có tìm hiểu về kịch Quảng Đông. Mẹ em từng đưa đoàn kịch sang Hương Cảng biểu diễn, anh ngồi hàng ghế đầu."
Lộc Minh Vu lặng thinh, cảm xúc trong tim trỗi dậy mạnh mẽ.
Hồi lâu sau, cô hỏi: "Anh không phải lớn lên ở nước Bạch Đầu Ưng à?"
Đoạn Tư Minh bĩu môi, vẻ mặt hơi bất đắc dĩ: "Thì đúng là lớn lên bên đó, nhưng lễ Tết thì phải về nhà chứ. Anh là người thừa kế của gia tộc! Mỗi dịp lễ, họp mặt gia tộc, những sự kiện trọng đại, đều phải bay về."
Lộc Minh Vu chớp mắt gật đầu: "Ồ."
Đoạn Tư Minh liếc cô một cái: "Lúc này đầu óc em lại nhanh nhạy ghê."
Lộc Minh Vu cười gượng.
Đoạn Tư Minh nhìn cô, nói: "Hai mươi năm trước, trong một buổi biểu diễn của mẹ em có xảy ra sự cố. Có một bé gái chạy lên sân khấu rồi... tè bậy ngay trên sân khấu."
"Người đó... là em đúng không?"
Lộc Minh Vu sốc tận óc, lắc đầu phủ nhận: "Không phải em!"
Đoạn Tư Minh giơ tay: "Đừng chối, nhà anh ở Hương Cảng vẫn còn giữ video đấy. Kỳ nghỉ tới, em theo anh về, chúng ta cùng tìm xem. Lúc đó em mới hai tuổi, không nhớ cũng bình thường."
Lộc Minh Vu lắp bắp: "Anh... anh còn nhớ? Lúc đó anh mấy tuổi chứ?"
Đoạn Tư Minh: "Anh không nhớ. Nhưng sau khi mẹ em qua đời, anh vô cùng tiếc nuối và thương xót, đã tìm hết các video biểu diễn của bà ấy xem lại. Mà sự cố đó được xử lý vô cùng khéo léo, nên ấn tượng sâu sắc."
Lộc Minh Vu: "Được rồi..."
Đoạn Tư Minh lại nói: "Còn một lần nữa, mười bốn năm trước, em bỏ trốn trước giờ biểu diễn, làm mẹ em lo lắng đến phát điên. Biểu diễn xong mới thấy em quay lại, bị mắng xối xả ngay trước cổng. Là em đúng không?"
Lộc Minh Vu: "...Lần đó là em thật."
Đoạn Tư Minh: "Lúc đó em tay trái cầm súp vi cá, tay phải cầm mì gõ xe đẩy, ăn uống ngon lành lắm phải không?"
Lộc Minh Vu trợn to mắt nhìn anh: "Sao anh biết chi tiết vậy?!"
Đoạn Tư Minh cười khẩy: "Anh ngồi trên xe nhìn thấy!"
Rồi anh nói tiếp: "Trước đó em còn gặp một thiếu gia con nhà giàu ở cửa nhà vệ sinh, gọi người ta là 'anh trai tốt', nói mình đói nguyên ngày, khổ quá đi..."
Lộc Minh Vu: "......"
Đoạn Tư Minh: "Người cho em tiền, chính là anh – thằng khờ đó!"
Lộc Minh Vu im lặng, mặt không biểu cảm, nhưng trong lòng như có pháo hoa nổ bùm bùm.
Đoạn Tư Minh lại hỏi: "Lúc đó anh cho em bao nhiêu tiền?"
Lộc Minh Vu: "Năm trăm đô Mỹ..."
Đoạn Tư Minh lại nhếch mép cười: "Vui lắm hả? Lúc đó còn đúng dịp Tết, coi như tiền lì xì rồi còn gì nữa!"
Lộc Minh Vu bắt đầu ngượng ngùng không nói nên lời.
Lúc đó cô còn nhỏ, năm trăm đô với cô là cả một kho báu. Cô tiêu xài cực kỳ sung sướng, còn làm đại gia ở trường, từng một thời hô mưa gọi gió...
Đoạn Tư Minh cười mà như không: "Em đúng là... hư thật rồi."
Lộc Minh Vu lén nhìn anh, không ngờ hai người từ nhỏ đã từng có những lần gặp gỡ định mệnh như thế.
Đoạn Tư Minh nhìn cô, giọng hạ xuống, dịu dàng: "Giờ cũng sắp Tết rồi, có muốn lì xì không? Lại lừa 'anh trai tốt' thêm lần nữa?"
Lộc Minh Vu cúi gằm mặt xuống, nhíu mày.
Có một thứ gì đó chạm rất mạnh vào tâm hồn cô, tim cô đập thình thịch.
Đoạn Tư Minh nói tiếp, giọng như trêu chọc: "Lừa tiếp đi! Lộ bản chất ra rồi. Dù gì từ nhỏ đến lớn anh cũng toàn bị em lừa thôi."
Hồi nhỏ lừa tiền anh.
Lớn lên lại đùa giỡn tình cảm của anh.
Đúng là bó tay!
Lộc Minh Vu không nói gì, lặng im.
Đoạn Tư Minh lại hỏi: "Nếu mẹ em không gặp phải chuyện không may, khi bà sang Hương Cảng biểu diễn, em có đi theo không?"
Lộc Minh Vu nghĩ một lát: "Chắc em sẽ theo đoàn đi chơi nhiều ở Hương Cảng."
Đoạn Tư Minh suy tư một hồi, nói: "Vậy thì sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ gặp. Dù là đám cưới ở Tây Tử Thành hay buổi biểu diễn ở Hương Cảng, cho dù không thể gặp mặt chính thức, anh cũng sẽ chú ý đến em."
Rồi... sẽ thích em.
Dường như đó là điều tất yếu.
Có khi người đáng ra là thanh mai trúc mã của cô... phải là anh mới đúng.
Anh sẽ mãi sẵn sàng cho cô tiền, dù bị lừa, dù biết cô đang giở trò lừa bịp.
Lúc đó anh đã ở nước ngoài rèn luyện, chỉ quen đối mặt với sóng gió.
Tại sao lại bị cô lừa, cho cô tiền?
Còn cho nhiều đến thế?
Anh bình thường đi ngang qua người vô gia cư còn chẳng thèm liếc mắt.
Có lẽ là vì đôi mắt của cô khi ấy — sáng ngời đến mức khiến người ta không thể rời mắt...
Lộc Minh Vu hít sâu một hơi, cố gắng đè nén trái tim đang thổn thức.
Anh... thật sự khiến cô quá đỗi kinh ngạc.
Đoạn Tư Minh đứng dậy, đi đến trước mặt cô, ngồi xổm xuống, khẽ ngẩng đầu nhìn cô.
Cô nhíu mày, vẻ mặt lộ rõ sự bối rối.
Anh hỏi: "Trong nhà em, có ai thích kịch Quảng Đông không?"
Lộc Minh Vu thấy tim cô thắt lại: "Bà em thích."
Đoạn Tư Minh gật đầu, hỏi tiếp: "Bà... vẫn khỏe chứ?"
Lộc Minh Vu siết chặt vạt áo của mình, nói: "Bà mất rồi."
Anh vẫn nhìn cô: "Em muốn khóc không?"
Lộc Minh Vu gật đầu, rồi lại lắc đầu: "Em không khóc được."
Lúc này cảm xúc trong lòng cô gần như muốn vỡ òa!
Anh đưa tay, nắm lấy tay cô, nói: "Thật ra em có thể nói với anh, chuyện gì cũng được. Anh có thể giúp em gánh vác."
Lộc Minh Vu khẽ hé môi, nhưng cuối cùng chỉ thở ra một hơi thật dài, không nói gì.
Đoạn Tư Minh thấy rõ trong mắt cô, những cảm xúc phức tạp dần tan biến, ánh nhìn trở nên trong trẻo và sáng rõ.
Trong đầu anh hiện lên một cụm từ mà anh hay dùng để đánh giá: Người phụ nữ này... quá lợi hại!
Anh đứng lên, vẻ mặt bình thản, chỉ vào giường: "Ngủ đi. Mai còn đi kiểm tra sức khỏe."