Đúng Ra Ta Sẽ Ở Địa Ngục
Chương 40: Dấu Hiệu Bất Thường
Đúng Ra Ta Sẽ Ở Địa Ngục thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Từ Thượng Vũ ngồi trong phòng họp chờ đợi tin tức từ Ninh Tiêu, ai dè chỉ vài phút sau, điện thoại đã đổ chuông. Nhưng người gọi không phải Ninh Tiêu mà là Quý Ngữ Thu từ dưới lầu.
Nhắc đến Quý Ngữ Thu, vì hồi sáng sớm, Vu Mạnh đã để đứa bé bị bắt cóc nên hắn đứng dưới lầu mắng mỏ đứa trẻ. Bỗng nhiên, có một vật gì đó rơi xuống phát ra tiếng “bộp” quen thuộc. Vừa quay đầu lại, trong đầu hắn chỉ nghĩ đến hai từ “thôi xong”.
Khi Từ Thượng Vũ xuống tới nơi, pháp y Quý đã tháo bao tay đứng cạnh thi thể.
“Tới trễ một bước. Nếu đến sớm một phút, hắn vẫn còn sống.” Quý Ngữ Thu nhe răng cười, nhưng trên mặt chẳng hề có chút biểu cảm nào.
Từ Thượng Vũ cúi xuống quan sát thi thể. Đó là Nguyên Phi, cấp trên của Chu Dương.
Con người, dù khi còn sống có ngăn nắp đến đâu, khi chết đi cũng chỉ là một cái xác không hơn. Thi thể sẽ có vết bầm, sẽ phân hủy, sẽ có mùi. Nhưng tử trạng của người nhảy lầu chết lại vô cùng thảm thương. Nhìn người đàn ông máu me be bét dưới đất, thật khó tưởng tượng rằng chỉ một giờ trước, ông ta còn tao nhã, sạch sẽ và sáng sủa đến thế. Từ Thượng Vũ đứng dậy, nhìn theo hướng thi thể rơi xuống, thấy Ninh Tiêu đứng trước khung cửa sổ mở toang của một căn phòng trên tầng năm, sắc mặt tối sầm khó đoán.
Năm phút sau, trong khi các nhân viên vẫn đang ngồi im trong phòng họp, cảnh sát đã tập trung tại phòng nghỉ của Nguyên Phi.
“Cái này được tìm thấy trong phòng nghỉ của hắn.”
Triệu Vân đeo bao tay cầm một con búp bê Nga có đế tròn tiến đến. Con búp bê khá lớn, cầm trên tay thấy nặng. Họ đã đối chiếu dấu vết trên giá sách trong phòng làm việc của Chu Dương, kết quả trùng khớp.
Từ Thượng Vũ nhìn xung quanh: “Ninh Tiêu đâu?”
“Kìa.” Lục Phi hất cằm ra hiệu. “Từ lúc chuyện xảy ra đến giờ, cậu ấy ngồi đó im lặng như thạch, ai gọi cũng chẳng thèm trả lời.”
Trong căn phòng đông đúc cảnh sát đi lại, Ninh Tiêu im lặng ngồi một chỗ, toàn thân dựa vào ghế sofa, mắt nhắm nghiền. Từ Thượng Vũ vừa đến gần, cậu đã mở mắt ra.
“Cửa sổ được mở từ bên trong.”
Ninh Tiêu nói: “Khi chúng tôi vào phòng, không có người thứ hai nào ở đó. Lan can không hỏng, cũng không có dấu hiệu bất thường. Nguyên Phi tự sát. Ngoài ra, họ còn tìm thấy một bức di thư trên bàn làm việc của hắn.”
Cậu đưa bức thư cho Từ Thượng Vũ.
Từ Thượng Vũ cầm lên xem, chữ viết ngay ngắn, chỉ vài dòng nhưng tỏa ra vẻ không còn lưu luyến. Nội dung đại ý là Chu Dương đã chết, với tư cách là giám đốc công ty, hắn cảm thấy áy náy, chỉ có thể đến Hoàng Tuyền làm bạn với người chết, cuối cùng còn viết nguyện vọng phân chia tài sản. Có thể thấy trước khi chết, hắn đã đắn đo rất kỹ, không phải xúc động nhất thời.
Nhưng càng nghĩ càng thấy kỳ lạ. Ông chủ của một công ty sao lại có thể cảm xúc mạnh mẽ đến vậy trước cái chết của cấp dưới, thậm chí còn tự sát? Điều này quá bất thường, bất thường đến mức kỳ cục. Ở hiện trường còn phát hiện ra hung khí dẫn đến cái chết của Chu Dương là con búp bê Nga. Vì vậy, người bình thường sẽ vô thức nghĩ như thế này.
Nguyên Phi sợ tội nên tự sát. Vì một lý do không thể nói ra, hắn giết hại cấp dưới của mình, thấy sắp bại lộ liền tự giải quyết mình. Suy nghĩ này cũng khá hợp lý.
Nhưng cảnh sát không thể điều tra vụ án bằng suy nghĩ thông thường như thế, bởi họ không thể phán đoán kẻ giết người bằng lối tư duy thông thường. Cho dù phải kết luận Nguyên Phi tự sát vì sợ tội, cũng cần phải có chứng cứ. Cầm bức di thư trong tay, Từ Thượng Vũ càng đọc càng cảm thấy không đúng. Hắn nhìn Ninh Tiêu, nghĩ thầm chắc chắn đối phương cũng đã thấy nó bất thường. Vừa định nói chuyện thì có cảnh viên vội vã chạy vào.
“Đội trưởng! Phòng họp đang hỗn loạn kìa.”
Một viên cảnh sát nói: “Có người nhìn thấy thi thể của Nguyên Phi dưới lầu nên bắt đầu làm loạn. Bây giờ đã có người nói Nguyên Phi là hung thủ, mà hung thủ đã tự sát đền tội rồi thì còn nhốt bọn họ lại làm gì nữa, bọn họ đòi ra khỏi công ty!”
Nghe vậy, Ninh Tiêu đang im lặng bỗng ngẩng đầu lên.
“Anh nói bọn họ cho rằng Nguyên Phi là hung thủ à?”
“Đúng thế, nhân chứng, vật chứng đều đủ hết, không phải rất rõ ràng sao? Người bình thường đều sẽ nghĩ như thế.”
Ninh Tiêu trút bỏ vẻ mệt mỏi, từ từ đứng dậy. “Đúng vậy, người nhìn thấy chứng cứ sẽ cho là như thế. Nhưng với điều kiện là phải tận mắt thấy chứng cứ mới được. Búp bê Nga là hung khí, mà chuyện hung khí ở phòng nghỉ của Nguyên Phi, ngoài chúng ta ra còn ai biết nữa?”
Viên cảnh sát sững sờ.
“Bọn họ không biết chúng ta đã phát hiện ra chứng cứ ở phòng nghỉ của Nguyên Phi, tại sao lại một mực cho rằng Nguyên Phi sợ tội nên tự sát? Thông thường trong tình hình này, hai vụ án nhảy lầu xảy ra liên tiếp, người bình thường nên nghĩ hung thủ lại ra tay giết người mới đúng chứ?”
Nhưng người trong phòng họp không ai nghĩ Nguyên Phi bị giết mà lại chắc chắn Nguyên Phi là hung thủ.
Điều này chứng tỏ —
“Hung thủ chính đang ở ngay trong phòng họp.”
Từ Thượng Vũ tiếp lời.
“Bởi vì hung thủ đang ở trong phòng họp cho nên mới biết Nguyên Phi không bị giết mà là tự sát. Trong tình huống đó, hung thủ lợi dụng cái chết của Nguyên Phi để lung lay ý chí của mọi người, thừa cơ chạy trốn. Cách làm này sao lại quen thế?”
Hắn nở nụ cười.
Lần trước ở câu lạc bộ, hung thủ cũng mượn lúc mọi người hỗn loạn để ra tay. Trên đời này có vô số cách giết người, nhưng hành vi, hình thức của hung thủ sau khi giết người luôn xoay quanh một tư tưởng trung tâm, đó là lợi dụng tất cả những yếu tố xung quanh để tránh khỏi nghi ngờ, nhưng cứ như thế lại để lộ sơ hở.
“Nói với mọi người trong phòng họp, nửa tiếng nữa bọn họ có thể đi.” Ninh Tiêu nói: “Nói thêm rằng đã xác nhận Nguyên Phi là hung thủ, bây giờ cần hỏi về mối quan hệ giữa Nguyên Phi và nạn nhân để tìm động cơ gây án.”
“Rõ.”
Sau khi mọi người rời đi, Ninh Tiêu không đi tìm hung thủ mà mở notebook của Nguyên Phi lên mạng tìm kiếm. Từ Thượng Vũ đứng sau lưng thấy cậu mở tin tức thị trường chứng khoáng. Quả nhiên, tin công ty của Nguyên Phi gặp chuyện đã lan khắp nơi. Dù sao thì trên con phố này cũng không phải chỉ có một công ty, người chứng kiến vụ án cũng sẽ để lộ tin tức. Mà tin tức vừa xuất hiện thì giá cổ phiếu của công ty sắp lên sàn sẽ rớt thẳng xuống đáy. Công ty phụ trách chuẩn bị cổ phiếu cũng bận rộn vô cùng, khách hàng dự tính đều hủy hết, ngay cả cổ đông ban đầu cũng đang làm mọi cách để bán đi.
Trải qua hai vụ án, công ty của Nguyên Phi hoàn toàn sụp đổ, cho dù có người mua lại cũng không thể cứu nổi nữa. Mà thứ Ninh Tiêu đang tìm không chỉ là tin bên lề của công ty, cậu còn tìm thông tin về mấy công ty sẽ lên sàn cùng khoảng thời gian nữa.
Tìm suốt buổi nhưng không phát hiện được đối tượng nào khả nghi, Ninh Tiêu hơi do dự tắt máy tính.
“Không đi tìm hung thủ mà tra thị trường chứng khoán làm gì?”
Ninh Tiêu quay lại, thấy Từ Thượng Vũ đứng sau lưng mình.
“Anh thì sao? Không đi nghe cấp dưới hỏi cung mà đứng sau lưng tôi, định làm thần giữ cửa à?”
Từ Thượng Vũ cười: “Bởi vì tôi nghĩ cậu đã đoán ra được hung thủ là ai từ lâu rồi, đúng không?”
“Cũng không khó.” Ninh Tiêu nói: “Sau khi Nguyên Phi tự sát, tôi đã không còn nghi ngờ hắn nữa, nhất là sau khi đọc được di thư của hắn.”
“Ồ, tại sao?”
Ninh Tiêu liếc hắn một cái. “Anh không nhận ra thật đấy à?”
Từ Thượng Vũ bật cười.
“Tuy ngoài mặt đã cố không để lộ cảm xúc cá nhân, nhưng khi nhắc đến Chu Dương, chữ viết của Nguyên Phi run rẩy rất rõ ràng. Lại nói đến con búp bê Nga đó, chắc chắn là quà lưu niệm mua ở Nga. Vừa nãy tôi xem lịch công tác của Nguyên Phi thấy hơn một tháng trước hắn đi công tác ở Nga. Một người đi công tác mệt mỏi đến vậy còn cố tình mua một con búp bê to như thế về, mà trùng hợp là con búp bê này còn xuất hiện trong văn phòng của Chu Dương. Là ‘đồng loại’, cảnh sát Từ có thể không đoán ra được quan hệ giữa hai người này ư?”
Từ Thượng Vũ giơ tay đầu hàng, nói: “Tôi chỉ có lý thuyết chứ không có thực hành, cũng không thể hiểu được cuộc sống của bọn họ.”
“Bọn họ” này không chỉ nói đến Chu Dương và Nguyên Phi, mà còn là những người giống như bọn họ — những người yêu nhau cùng giới. Mấy chục năm trước, tình yêu đồng giới từng bị thế giới xem như một loại bệnh. Dù bây giờ đã có nhiều người chọn kết hôn với người khác giới thay vì công khai yêu đương người cùng giới. Chu Dương cũng là một ví dụ rõ ràng. Hắn có người yêu chân chính là Nguyên Phi nhưng lại chọn đính hôn với một người phụ nữ khác, mà rõ ràng là Nguyên Phi cũng chấp nhận điều đó.
Nhưng cho dù bọn họ có che giấu kỹ thế nào cũng sẽ để lại dấu vết khiến người khác phát hiện. Ví dụ như, hung thủ.
“Tính chiếm hữu của phụ nữ đôi khi còn mạnh mẽ hơn đàn ông gấp trăm lần.”
Ninh Tiêu không phủ nhận đây là một vụ án giết người vì tình, nhưng cậu cũng không cho rằng Nguyên Phi là hung thủ. Huống chi vừa nãy hung thủ đã để lộ dấu vết.
“Không vội đi bắt cô ta.” Ninh Tiêu nói: “Tuyên bố với người ngoài rằng Nguyên Phi là nghi phạm, để bọn họ thả lỏng cảnh giác.”
“Bọn họ” trong lời Ninh Tiêu lại là một nhóm người khác — đội giải quyết hậu quả của Hách Dã. Mỗi lần sau khi cậu tìm ra được hung thủ, hung thủ sẽ bị Hách Dã diệt khẩu, lúc này Ninh Tiêu chắc chắn sẽ không có ngoại lệ. Không vội phá án cũng là vì che mắt đối phương.
“Tay súng bắn tỉa của Hách Dã hẳn đang ẩn nấp ở gần đây. Nửa tiếng, không rút dây động rừng, anh có thể tìm ra hắn không?” Ninh Tiêu hỏi.
Từ Thượng Vũ nghe rồi không nói gì, chỉ vỗ vai Ninh Tiêu, xoay người ra khỏi tòa nhà. Im lặng, nhưng cũng là tình thế bắt buộc.
Ninh Tiêu nhìn theo hắn đi, cậu biết trong lòng Từ Thượng Vũ cũng đang có một ngọn lửa đối với Hách Dã, một ngọn lửa giận đang thiêu đốt hừng hực. Hách Dã mang Trương Vĩ Vĩ đi trước mặt bọn họ, liên tục khiêu khích hết lần này đến lần khác, dù có là Bồ Tát cũng phải giận thầm trong lòng.
Lúc này Ninh Tiêu quyết định rút củi dưới đáy nồi, bày một thế cờ với Hách Dã.
Cậu phải giữ được mạng của hung thủ dưới họng súng của đối phương, cũng phải bắt cho được tay súng bắn tỉa đang lẩn trốn của Hách Dã. Ép Hách Dã hiểu rằng hắn không phải lúc nào cũng là kẻ đứng trên cao trong ván cờ này. Ninh Tiêu muốn đạp hắn xuống khỏi thần đàn, hoàn toàn dẫm nát sự kiêu ngạo của hắn!