Chương 62: Dấu hiệu của sự biến mất

Đúng Ra Ta Sẽ Ở Địa Ngục

Chương 62: Dấu hiệu của sự biến mất

Đúng Ra Ta Sẽ Ở Địa Ngục thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

7 giờ 15 phút sáng, Lục Phi rời khỏi nhà như mọi ngày.
Bước lên cầu vượt, bắt xe buýt số 19, qua năm trạm dừng mới tới được cục cảnh sát.
Sáng hôm ấy, hắn bước vào văn phòng đúng 8 giờ như thường lệ, nhưng không khí nơi đây lại khác hẳn. Không ai ăn sáng, không ai trò chuyện như mọi khi. Mọi người đều nghiêm túc ngồi vào vị trí, chẳng mấy khi trao đổi với nhau.
Bầu không khí nặng nề bao trùm.
Lục Phi cố gắng nở một nụ cười để xua tan bầu không khí u ám. Nhưng suốt buổi sáng, tâm trạng của chính hắn cũng không khá hơn. Hắn hiểu được nỗi lo của đồng nghiệp, lúc này nói gì cũng như không. Người duy nhất có thể xoa dịu nỗi lo âu của họ đã biến mất.
Không, chính xác hơn là hắn đang bỏ trốn.
Hình đội đã xin lệnh bắt giữ từ sớm, dẫn đội viên đi bắt người. Đội viên của đội 2 lúc này không chỉ như rắn mất đầu, mà trong lòng còn đầy hoang mang, chẳng biết phải làm sao.
Khi Quý Ngữ Thu dẫn Vu Mạnh bước vào, cả căn phòng vẫn chìm trong im lặng nặng nề. Hắn đứng ở cửa suốt buổi nhưng chẳng ai để ý, chỉ có thể gõ hai tiếng lên cửa.
“Ai ra nhận báo cáo nghiệm thi đi?” Hắn nói.
Nhưng mọi người vẫn im lặng vài giây. Lục Phi nhìn về phía chiếc bàn quen thuộc theo bản năng, rồi chợt nhớ ra người thường xuyên giành xem báo cáo nghiệm thi đã không còn ở đây nữa.
“Đưa cho tôi đi.”
Triệu Vân đứng dậy, cả ba người cùng bước ra ngoài tìm chỗ yên tĩnh để nói chuyện. Vu Mạnh đưa báo cáo cho hắn rồi lại nhìn vào trong.
“Từ hôm qua đến giờ, không khí trong đội các anh cứ như thế này à?” Cậu ta thản nhiên hỏi.
Triệu Vân gật đầu, rõ ràng không muốn nói thêm.
“Mới vừa mất trụ cột mà các anh đã luống cuống như thế rồi.” Vu Mạnh nói: “Sau này nếu phải đối đầu với Từ đội, có ai xuống tay được không?”
“Không thể!”
Triệu Vân chưa kịp trả lời thì sau lưng họ đã vang lên tiếng gào tức giận: “Từ đội sẽ không bao giờ làm chuyện trái pháp luật! Giả thiết của cậu không có cơ sở!”
Vu Mạnh bị hắn gào cho lùi vài bước, nhưng vẫn cãi lại: “Cũng chưa chắc! Ngay cả Ninh Tiêu cũng nói Từ đội của các anh đáng nghi, anh không tin lời của Ninh Tiêu à?”
Sau những vụ án lần trước, Ninh Tiêu và Từ Thượng Vũ trở thành hai người có tiếng nói nhất trong đội. Lúc này, Vu Mạnh dùng lời của Ninh Tiêu để chọc vào nỗi đau của Lục Phi.
Quả nhiên, Lục Phi nghẹn lời.
“Có thể… là do cố vấn Ninh hiểu lầm gì đó…”
“Ninh Tiêu thông minh như thế, sẽ không suy đoán tùy tiện. Khi anh nói ra điều này, bản thân anh có tin không?”
“Được rồi.” Thấy Lục Phi tức đến đỏ mặt tía tai, Quý Ngữ Thu ngắt lời Vu Mạnh: “Cậu nhìn tình hình đi! Làm sao mà thích xát muối lên vết thương của người ta thế?”
Vu Mạnh lặng im không nói.
Quý Ngữ Thu quay sang Triệu Vân: “Tóm lại, trước khi tìm ra chân tướng, các cậu đừng làm sai lầm. Chờ Hình đội điều tra rõ rồi hãy nói tiếp.”
Triệu Vân gật đầu.
“Phải rồi, mấy hôm nay không thấy Ninh Tiêu, cậu ta đâu rồi?”
“Ở tiệm sách.” Triệu Vân nói: “Nghe nói chiều nay có buổi ký tặng sách, biên tập viên của cậu ta tự đến chặn cửa túm người đi rồi.”
Nghe xong, Quý Ngữ Thu mới chợt nhớ nghề nghiệp chính của Ninh Tiêu không phải là cố vấn mà là viết sách. Suốt ngày bám theo cảnh sát, khó tránh khỏi sẽ có lúc trễ nãi công việc. Nhìn vào văn phòng yên tĩnh của đội 2, vị trí mà Từ Thượng Vũ thường ngồi cũng trống không, ngay cả Ninh Tiêu cũng không ở đây. Nhớ đến cảnh hai người hợp tác phá án, so sánh với cảnh tượng tiêu điều này, Quý Ngữ Thu cảm thấy nao lòng. Hắn không còn hứng thú ở lại lâu, vẫy tay tạm biệt rồi đưa thực tập sinh của mình đi.
Buổi sáng hôm ấy, không khí u ám của đội 2 ảnh hưởng cả cục cảnh sát. Quý Ngữ Thu ngơ ngẩn ở văn phòng tổ giám định suốt buổi, đến giữa trưa mới nhận được tin báo.
Thành phố Lê Minh xảy ra vụ bắt cóc bằng súng! Hiện trường, một viên cảnh sát bị bắn trọng thương, vài con tin bị khống chế. Tin tức mới nhất là viên đạn gây thương tích cho cảnh sát là loại đạn tiêu chuẩn của cảnh sát!
Quý Ngữ Thu nghe xong choáng váng.
“Tổ trưởng, sao thế?” Vu Mạnh đỡ sau lưng hắn.
“Không sao.” Quý Ngữ Thu nắm chặt tay, trong lòng có một dự cảm xấu. Hắn không thể ngồi yên được, khoác áo chuẩn bị ra ngoài.
“Vu Mạnh!”
“Có!”
“Đến hiện trường với tôi!”
“Hả? À, vâng!”
Khi hai pháp y đến nơi, dân chúng đã được sơ tán. Một đám cảnh sát trang bị vũ khí bao vây tòa nhà. Có người đang dùng loa kêu gọi kẻ bắt cóc đầu hàng. Cảnh sát muốn dụ đối phương đầu hàng, để không ép buộc quá mức, bọn họ sẽ giả vờ đồng ý với điều kiện của hắn khiến hắn thả con tin trước, sau đó mai phục bắn tỉa và truy đuổi trên tuyến đường bỏ trốn. Nhưng hôm nay, kẻ bắt cóc trong đó dường như không dễ đối phó như thế.
Đàm phán viên chịu trách nhiệm nói chuyện với kẻ bên trong đã đổ đầy mồ hôi nhưng chẳng thể lừa đối phương nói được một câu nào.
Hắn lùi lại, đổi người.
“Kẻ này không dễ giải quyết đâu!” Hắn nói: “Hắn rất rõ cách làm việc của chúng ta, không hề mắc mưu.”
“Hết cách rồi.” Viên cảnh sát phụ trách nói: “Chỉ có thể chấp nhận điều kiện của hắn thôi, tính mạng của con tin quan trọng hơn.”
Trong không khí hồi hộp và đầy mùi thuốc súng, cảnh sát và kẻ bắt cóc vẫn giằng co. Thời gian trôi đến 5 giờ chiều, vì lo lắng cho an nguy của con tin bên trong nên cảnh sát buộc phải lùi lại từng bước. Cuối cùng, khi biết một người phụ nữ mang thai trong số các con tin đã có dấu hiệu vỡ ối, viên cảnh sát phụ trách cắn răng: “Làm theo lời hắn đi, cho bắn tỉa lui lại!”
“Nhưng mà…”
“Không nhưng nhị gì hết, có chuyện tôi gánh!”
Cuối cùng, kẻ bắt cóc chiến thắng. Hắn yêu cầu cảnh sát chạy một chiếc xe có trang bị kính chống đạn đến trước cửa tòa nhà, cảnh sát phải lùi xe ra xa. Thậm chí, kẻ bắt cóc còn bắt một con tin theo, dùng con tin chắn trước người để cản hết những góc có lợi cho bắn tỉa. Mãi đến khi kẻ bắt cóc lên xe, cảnh sát vây xung quanh mới nhìn thấy hắn.
Dáng người cường tráng, thủ đoạn khống chế con tin rất thành thạo, ánh mắt liếc về phía này khiến đội cảnh sát đều cảm thấy quen thuộc.
Quý Ngữ Thu giật mình.
“Không thể nào…”
Chẳng chờ đến lúc những người ở hiện trường tỉnh táo lại, chiếc xe chống đạn đã chạy vọt đi.
“Đuổi theo!” Người phụ trách ra lệnh.
Nhưng lần này họ thật sự gặp phải một kẻ có kinh nghiệm. Kẻ nọ đổi xe giữa đường, còn tấn công vào hệ thống camera theo dõi ven đường làm camera mất tác dụng. Cuối cùng, họ chỉ tìm được chiếc xe ở bờ biển.
Lục Phi cũng là một trong số những người truy đuổi. Hắn nhìn thấy bộ cảnh phục quen thuộc trong xe, trái tim đập thình thịch.
“Lục Phi! Đừng làm bậy!”
Tiếng gọi của đồng nghiệp không thể cản được hắn, Lục Phi xông thẳng tới, mở cửa xe!
Bộ đồng phục quen mắt đó phủ lên một người, dưới chỗ ngồi có vết máu tràn ra. Lục Phi run rẩy nhấc vạt áo lên, phát hiện đó không phải khuôn mặt hắn biết mà là một người xa lạ, ngực bị xuyên thủng, máu đã sắp đông lại.
Bên cạnh có một cây súng lục rất quen thuộc, cùng với súng là một cái huy hiệu cảnh sát. Máu dính lên huy hiệu khiến nó chói mắt một cách lạ kỳ.
“Lục Phi!”
Triệu Vân phía sau đuổi đến: “Cậu không sao chứ?”
“… Tôi… Triệu Vân.” Giọng Lục Phi khàn đi, đôi mắt đỏ bừng, hắn bỗng quay người túm hai vai Triệu Vân: “Đó không phải là đội trưởng! Không phải là đội trưởng! Không phải là đội trưởng!”
Từng tiếng khàn giọng, chất chứa vô số nỗi chua xót và đau buồn.
Thi thể đó không phải là Từ Thượng Vũ, Lục Phi cảm thấy may mắn.
Đồng thời, người chết không phải là Từ Thượng Vũ nhưng đồ vật của Từ Thượng Vũ lại xuất hiện trong xe, vậy thì chỉ có thể nói lên một điều rằng…
Hung thủ chính là Từ Thượng Vũ.
Triệu Vân nhìn vào trong xe, ánh mắt dừng trên huy hiệu bị dính máu một lúc lâu.
Mãi cho đến khi mọi người đến sau bao vây cả xe, hai người họ vẫn không nói thêm một câu nào.
Quý Ngữ Thu ở phía xa nghe được tiếng gào của Lục Phi, trong lòng cũng cảm thấy khó chịu. Đối với thành viên của đội 2, họ thà thấy người gặp chuyện không may hôm nay là Từ Thượng Vũ, chứ cũng không muốn thấy đội trưởng ngày xưa của họ trở thành kẻ thù.
Trên bờ biển, ánh chiều tà dần lặn xuống.
Quý Ngữ Thu nhìn mặt trời chỉ còn một nửa ở chân trời, như đang chứng kiến một thứ từng huy hoàng nay dần trượt xuống dốc.