Đúng Ra Ta Sẽ Ở Địa Ngục
Chương 69: Kết thúc (4)
Đúng Ra Ta Sẽ Ở Địa Ngục thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hách Dã đứng trên thuyền, gió biển thổi bay mái tóc khiến người ta không thể nhìn rõ nét mặt hắn.
“Lần này cậu đã nghĩ kỹ chưa?”
Hắn quay đầu lại nhìn người vừa nói, người vẫn còn lại bên cạnh hắn. Những người khác, kẻ bị bắt, kẻ lạc mất, ngay cả Liên Tây – kẻ từng trung thành nhất – cũng bị hắn giao một nhiệm vụ không có lối về.
Từ cảnh tượng được ngàn người theo dõi, trăm người đi theo, cho đến cảnh bị bao vây, chặn đường, chỉ còn biết chạy trốn như chó chết chủ, tình thế chênh lệch như sông với biển, Hách Dã không thể ngờ được.
“Hết cách rồi.” Hắn nói: “Dù sao thì người lần này cũng không dễ ăn.”
Vậy nên chỉ còn cách đập nồi dìm thuyền.
Thanh Phù dập tàn thuốc, nhìn hắn.
“Nếu đã biết Ninh Tiêu không dễ ăn, Từ Thượng Vũ cũng khó nuốt thì tại sao ngay từ đầu cậu còn đi trêu chọc hai người họ?”
“Cậu muốn tôi trả lời thế nào đây?” Hách Dã cười mỉm: “Nói là không nhịn được à? Thật ra đối với Ninh Tiêu, ban đầu tôi chỉ muốn bày tỏ sự sùng bái của mình mà thôi, tôi thích tiểu thuyết của cậu ấy lắm.”
Thanh Phù cười nhạo, biến quyển sách người kia thành án mạng đẫm máu, khiến người ta mắc bệnh tâm lý. Thật không thể chịu nổi kiểu yêu thích này. Nhưng gã không nói suy nghĩ trong đầu mình ra, dù sao, những người đi theo đều biết Hách Dã là kẻ điên cuồng đến mức nào. Đôi khi gã cũng thấy Ninh Tiêu đáng thương, yên lành viết tiểu thuyết, chẳng hiểu sao lại lọt vào mắt lão Đại b**n th** của bọn họ.
“Cậu không đồng tình à?” Hách Dã như đọc được suy nghĩ của Thanh Phù, “Có biết tại sao tôi chỉ đọc tiểu thuyết của Ninh Tiêu không?”
Thanh Phù lắc đầu.
“Bởi vì cậu ấy viết rất chân thật.” Hách Dã nói: “Tội phạm giết người không phải là kẻ bất thường à? Không, chính bởi họ cũng là người bình thường có máu, có thịt, mới biết ghen ghét, tức giận, đến nỗi g**t ch*t kẻ gây ra những cảm xúc đó. Nhiều người cho rằng tội phạm giết người là kẻ khác loài, là cái u ác của xã hội, nhưng sự thật là ai cũng có khả năng trở thành hung thủ. Không giết người chỉ vì chưa bị ép đến bước ấy.”
Hách Dã cười khẽ, giọng như tan trong gió biển.
“Ninh Tiêu hiểu được đạo lý ấy, người không hiểu được sao lại không cảm động?”
Chính bởi sự cảm động đó mà hắn tự đẩy mình vào tình cảnh không thể không trốn chui trốn nhủi đến nơi xa xôi này. Thanh Phù thật không hiểu nổi, trên đời này chẳng ai thật sự hiểu Hách Dã.
Hắn cướp đi mạng người không phải vì oán hận, mà vì thương hại.
Hắn thao túng những vụ án giết người, xem sinh mạng như trò đùa, rồi lại cảm thán rằng tội phạm giết người cũng là người bình thường. Hắn có tư tưởng riêng, đối đầu với tư tưởng chủ đạo của xã hội, dần tạo ra tổ chức của riêng mình. Bây giờ lại vì một tiểu thuyết gia, không tiếc phá hủy vương quốc do chính tay mình dựng lên.
Chỉ có thể nói, Hách Dã không phải người bình thường, hắn luôn khiến thế giới này điên đảo theo ý mình. Thanh Phù nghĩ rồi cười khổ, gã tự nguyện đi cùng kẻ điên này đến tận bước đường này cũng đã không bình thường nữa.
“Sau này cậu định làm gì?”
“Trên đời này không ai là không thể trở thành tội phạm giết người, không giết người chỉ vì chưa bị ép đến đường cùng.” Hách Dã lặp lại lời mình, lẩm bẩm: “Ninh Tiêu hiểu được điều này nhưng lại vờ như quên. Vậy bây giờ, tôi phải khiến cậu nhớ ra nó, đúng không?”
Hắn nở nụ cười dịu dàng nhưng khiến Thanh Phù nhìn mà sợ.
–––––
“Liên lạc được với Từ Thượng Vũ chưa?”
Hình Phong vừa bước vào đã hỏi.
“Chưa, từ mười phút trước, sau khi Từ đuổi hết mọi người ra khỏi phòng, hắn tắt bộ đàm không trả lời.” Người liên lạc nói.
Hình Phong khó thở: “Cái con người này định làm gì nữa đây?” Hắn nhìn sang Ninh Tiêu, người đã im lặng lâu rồi. Nhưng Hình Phong vẫn đặt hy vọng lên cậu, không hiểu vì sao, giống như người hiểu suy nghĩ của Từ Thượng Vũ chỉ có Ninh Tiêu.
Thời hạn bom nổ còn 15 phút.
Ninh Tiêu mở mắt.
“Tìm được vị trí của Trương Vĩ Vĩ chưa?”
“Hách Dã bày ra bốn, năm con mồi giả, nhưng chúng ta cũng đã loại trừ gần hết, còn hai mục tiêu cuối.”
Ninh Tiêu gật đầu, im lặng không nói thêm. Hình Phong mất kiên nhẫn thúc giục: “Ninh Tiêu, cậu nghĩ ra cách gì chưa? Từ Thượng Vũ và đứa trẻ đó, cậu định …”
“Định chọn thế nào à?” Ninh Tiêu ngẩng đầu hỏi lại: “Anh muốn hỏi tôi, nếu chỉ đủ thời gian gỡ một quả bom, tôi sẽ chọn ai?”
Hình Phong hơi xấu hổ, nhưng không phủ nhận.
Lúc này, Trương Thất ngồi bên cạnh trào phúng: “Không cần biết chọn ai, dù sao cũng phải có một người chết.”
Mọi người nhìn gã. Trương Thất cười ha hả: “Các người đều bảo tôi điên vì giết người vì chính nghĩa, vậy còn các người? Hai mạng người đặt trước mặt cho cậu chọn, cậu sẽ chọn ai? Dù chọn ai cũng là g**t ch*t người khác. Ai cũng có tình cảm, có cảm xúc, nếu cậu chọn cảnh sát ngoài kia, chẳng ai có thể trách cậu.” Gã nhìn mọi người đầy vẻ châm chọc: “Ít nhất, những người trong này đều hy vọng cậu chọn như thế.”
“Mày …” Hình Phong hít sâu, cố nén cơn tức giận.
Trương Thất trào phúng bọn họ, cười nhạo tâm tư họ. Nếu không nói đến chính nghĩa, thật ra bọn họ đều hy vọng Từ Thượng Vũ sống sót. Nhưng nếu Ninh Tiêu chọn vậy, tức là tự tay g**t ch*t Trương Vĩ Vĩ. Vì cảm xúc riêng mà g**t ch*t đứa trẻ. Một Ninh Tiêu như thế có khác gì tội phạm giết người?
Hình Phong lo lắng nhìn Ninh Tiêu, biết cậu đang đối mặt quyết định vô cùng khó khăn. Người khó chịu nhất đúng là cậu. Đúng như lời khiêu khích của Trương Thất, dù chọn bên nào, Ninh Tiêu cũng tự tay g**t ch*t người khác.
Hình Phong lạnh người, thầm nghĩ Hách Dã quả thật biết đặt bẫy. Ngay từ đầu, khi định ra luật chơi, hắn đã nghĩ đến tình huống này, mục đích là phá hủy Ninh Tiêu. Sau sự kiện ba năm trước, nếu lại có người chết vì mình, không biết Ninh Tiêu có phát điên không?
Bình tĩnh đưa Ninh Tiêu đến vách núi, đó là cái bẫy cuối của Hách Dã.
Còn 13 phút.
Dưới ánh mắt gấp gáp của mọi người, Ninh Tiêu cuối cùng lên tiếng: “Đưa tôi đến chỗ Trương Vĩ Vĩ.”
“Cố vấn!” Lục Phi đứng bật dậy, lo lắng nhìn Ninh Tiêu. Trương Thất cười ha hả, Hình Phong nắm chặt tay cản Lục Phi lại.
“Nếu …” Hình Phong khàn giọng: “Ninh Tiêu đã đưa ra lựa chọn, vậy làm theo lời cậu ấy nói đi.”
Lục Phi đỏ mắt, quát: “Nhưng đội trưởng thì sao? Không cứu hắn sao? Hắn chết chẳng là gì?”
“Lục Phi.” Hình Phong nhìn hắn, gằn từng chữ: “Chúng ta là cảnh sát.”
Hình Phong lặp lại: “Chúng ta là cảnh sát!”
Khi chọn nghề này, nhiều người đã đưa ra lựa chọn cho mình. Nếu một ngày, sinh mạng họ và người thường đặt lên bàn cân, cái cân ấy sẽ nghiêng về phía nào đã quyết định sẵn.
Bởi vì là cảnh sát, nên họ xem nhẹ sinh mạng bản thân.
Lục Phi mắng thầm, đấm mạnh vào cửa sổ xe, không nhìn Ninh Tiêu. Dù hiểu rõ, nhưng khi thấy đội trưởng thân thiết bị bỏ rơi dễ dàng, hắn không kiềm được nỗi tức giận. Chúng ta cũng là người, có máu, có nước mắt, có thân nhân, có vợ con! Tại sao lại bị ép đưa ra lựa chọn như thế?
Hình Phong vỗ vai hắn: “Đừng trách cậu ấy.”
Nói xong, hắn đưa Ninh Tiêu ra khỏi xe, đến chỗ Trương Vĩ Vĩ.
Từ đầu đến cuối, Ninh Tiêu chỉ nói hai câu, không thêm tiếng nào. Nét mặt không buồn không vui, không ai biết cậu đang nghĩ gì. Hình Phong nghĩ, cậu cũng không dễ chịu hơn là bao, an ủi: “Nếu Từ Thượng Vũ ở đây, cậu ta cũng sẽ chọn như thế.”
Ninh Tiêu nghiêng đầu nhìn hắn, thong thả gật đầu. Sau đó ánh mắt nhìn xa xa, không biết đang nghĩ gì.
10 phút trước khi bom nổ.
Hách Dã nhìn tin nhắn vừa nhận, mắt mở to kinh ngạc.
“Cậu sẽ không cảm thấy hối hận sao?” Hắn lầm bầm nhìn xuống mặt biển, không biết đang thì thầm với ai.
9 phút trước khi bom nổ.
Trương Vĩ Vĩ bị Liên Tây thúc giục mặc áo khoác, lòng vô cùng bất an.
Liên Tây nhìn cậu nhóc: “Yên tâm đi, nhóc rất may mắn.”
Là sao? Trương Vĩ Vĩ không hiểu, ngây thơ nhìn cô ta. Thật sự sẽ có người đến đón cậu? Chú Từ và anh Ninh Tiêu sẽ về nhà với cậu sao?
8 phút trước khi bom nổ.
Từ Thượng Vũ đứng ở đầu cầu nhìn cây cầu trống trải, ngã tư đường yên tĩnh đến kinh hãi, giống như đang quay phim tận thế. Nhưng hắn biết, đó chỉ là tận thế của riêng mình. Vào giờ khắc này, hắn nhớ lại vô số điều: từng vụ án mình điều tra, ngày gặp Ninh Tiêu hai người phá án cùng nhau, thân phận bị Hách Dã phát hiện phải vờ phản bội, và sự hận thù ba năm nay dành cho hắn.
Bây giờ, sinh mạng của hắn chỉ còn tám phút. Từ Thượng Vũ biết Ninh Tiêu sẽ chọn gì, cũng như bản thân sẽ chọn gì. Hắn đến gần lan can, nhìn bầu trời lần cuối.
Nhớ khi vừa vào trường cảnh sát, cha nuôi đã nói với hắn một câu:
【 Con trai, một là không làm, hai là phải trở thành cảnh sát ưu tú. 】
Trở thành cảnh sát ưu tú.
–––––
Viên cảnh sát giám sát cây cầu đột nhiên đứng bật dậy, hoảng sợ nhìn màn hình:
“Không ổn!” Hắn gào: “Từ dội —!”
5 phút trước khi bom nổ.
Ninh Tiêu nhìn Trương Vĩ Vĩ đối diện, cùng cô gái đứng sau lưng cậu nhóc, biết đây là lựa chọn cuối cùng, không thể hối hận. Chính vào lúc này, cậu nghe tin đội cảnh sát vừa báo:
“Hình đội! Vừa rồi đội giám sát báo rằng Từ đội, Từ đội …” Giọng viên cảnh sát truyền tin nghẹn ngào: “Từ đội tự nhảy xuống cầu, kích nổ bom sớm rồi!”
Từ Thượng Vũ …
Ninh Tiêu run rẩy, người như đông cứng.
Vào khoảnh khắc đó, cậu nghe được giọng quen thuộc thì thầm bên tai:
【 Tôi đã đưa ra lựa chọn rồi, cậu ấy. 】