Dùng Răng Thành Danh
Chương 113: Vô Tật (Phần 1)
Dùng Răng Thành Danh thuộc thể loại Linh Dị, chương 113 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 113: Vô Tật (Phần đầu)
Dịch giả: Cực Phẩm
Dạo này Triển hộ vệ bước đi nhẹ nhàng như đứng trên mây vậy. Lý do là vì lãnh chủ đã giao cho hắn một nhiệm vụ cực kỳ gian khổ.
Hiện tại, lãnh địa Bắc Kinh trở thành một lãnh địa biệt lập, giấy thông hành của các lãnh địa khác không còn giá trị tại đây nữa. Trước đây, lãnh địa này thuộc về thị tộc Hàm Sơn, nên những ai có mặt ở thị tộc Hàm Sơn khi làm thủ tục đều có thể vào Bắc Kinh mà không cần giấy thông hành. Nhưng giờ đây, điều đó không còn nữa. Tất cả các ma cà rồng khi đến Bắc Kinh đều phải khai báo trước. Thị tộc Thập Lục bị xếp vào nhóm không được phép vào đây, trừ khi có chuyện quan trọng, còn họ phải xin phép lãnh chủ Bắc Kinh.
La Ân vẫn chưa trở về, Triển hộ vệ mệt mỏi đến mức tối mặt mày.
Vì thế, nhiệm vụ kỵ sĩ trong app gần đây lại xuất hiện như thế này:
[Nhiệm vụ kỵ sĩ: Rửa một đĩa trái cây cho lãnh chủ bị thương, thưởng 100 điểm, nhận không?]
[Nhiệm vụ nhận thành công, kỵ sĩ yêu cầu thêm một nụ hôn làm phí thu.]
"Ông nhà tôi đúng là hồ đồ, chỉ nghe hai tên quỷ Tây đó..." Trên màn hình lớn trong phòng khách là đại gia chủ nhà họ Địch - Địch Hoa với vẻ mặt mệt mỏi. Do cha mình đột nhiên gặp rắc rối, người đàn ông này buộc phải ngừng đăng truyện vài ngày, tình hình trở nên vô cùng rắc rối. "Tôi đã bị độc giả chửi sả đầu rồi, nếu không đăng chương mới sớm thì sự nghiệp văn học vĩ đại của tôi sẽ tan thành mây khói mất."
Tư Quân mặc chiếc áo ngủ rộng rãi ngồi trên ghế sofa, ăn trái cây Hạ Du Châu gọt cho, sắc mặt lạnh lùng như thể chuyện không liên quan đến mình.
"Tôi phải tự mình xác nhận tất cả giấy thông hành của thị tộc Thập Lục với cậu, thế là cậu muốn tôi chết hả." Địch Hoa đưa cho Tư Quân xem một nhúm tóc mới rụng, hy vọng hắn thông cảm, "Mấy cái khác cứ tính sau đi, nhưng tháng sau cháu tôi định đến Bắc Kinh dự thi tuyển sinh, cậu đồng ý nhé."
"Địch Lệ hả?" Tư Quân nhớ lại, hồi nghỉ hè đứa bé đến chơi, tính cách ngạo mạn vô lễ, còn khó chịu với Hạ Du Châu, "Bảo nó chọn trường khác đi, đừng đến Bắc Kinh làm gì."
Địch Hoa: "Sao lại thế?"
Tư Quân: "Tôi không thích thằng nhóc đó."
Địch Hoa: "???"
Nếu chụp được màn hình lúc này, gương mặt của Địch Hoa chắc chắn sẽ trở thành meme nổi tiếng, với dòng chữ: [Còn vương pháp nào chăng?].
Vương pháp vẫn còn đó, nhưng trong lãnh địa ma cà rồng, lời nói của lãnh chủ chính là luật pháp.
Những yêu cầu tiếp theo của Địch Hoa đều bị từ chối, hắn đành bỏ cuộc, vứt chuyện giấy thông hành ra sau đầu, tán gẫu: "Sau này cậu định làm sao, thật sự định cả đời không rời khỏi Bắc Kinh hả? Không thì đưa Tiểu Mặc cho tôi nuôi đi, người trẻ tuổi phải ra ngoài nhìn ngắm thế giới..."
Tư Quân giơ tay định tắt cuộc gọi.
"Này này." Địch Hoa vội ngăn lại, "Câu hỏi cuối cùng! Nghe nói nhà họ Bạch đưa cho cậu mảnh gương vỡ cuối cùng rồi hả, ông lão nhà tôi nghe hai tên kia rồi cứ nói nếu sửa xong gương sẽ huỷ diệt thế giới gì đó. Cho nên... bao giờ cậu sửa xong thế?"
Sau khi Bạch Thù quay về, hắn lặng lẽ gửi mảnh gương vỡ mà nhà họ Bạch cất giữ cho Tư Quân. Cổ Cực vui như điên, ôm bốn mảnh gương vỡ rồi đi biệt tăm, hắn cam đoan có thể sửa được.
Hạ Du Châu thấy gương mặt lo âu của Địch Hoa không quan tâm đến chuyện lớn, rất muốn cười nhưng nhịn không được, trêu hắn: "Sức mạnh trong gương rất mạnh, đoán chừng chưa tới mười ngày nửa tháng sẽ sửa xong."
"Tinh tinh!"
Đang nói chuyện bỗng nhiên chuông cửa vang lên, Hạ Du Châu đi dép lê ra mở cửa, người đến chính là Cổ thiếu chủ đầu bù tóc rối: "Sửa xong rồi, chủ nhân, tôi sửa xong rồi nè!"
Địch Hoa định quay sang nhìn thì Tư Quân dứt khoát cúp máy.
"Nhanh thế sao!" Hạ Du Châu vô cùng kinh ngạc.
"Đúng thế." Cổ Cực nhếch miệng cười, đôi mắt lồi sau lớp tóc dài sáng rỡ, "Là do tôi sửa đó, đưa cho người khác trong nhà tôi thì chưa chắc đã sửa được đâu!"
"Không hổ là bàn tay sửa chữa giỏi nhất bây giờ!" Hạ Du Châu giơ ngón tay cái khen.
Được khen, Cổ Cực vui vẻ nhảy lên, nhưng tiếc thay căn hộ của Tư Quân thiết kế hiện đại, không có xà nhà hay đèn treo, chỉ toàn đèn âm tường. Hắn chỉ có thể ngã lộn cổ, xấu hổ rơi xuống đất.
May thay chẳng ai chú ý đến màn biểu diễn của hắn, vì Hạ Du Châu đã ôm mảnh gương ngồi nghiên cứu với Tư Quân.
Mấy ngày trước, những mảnh vỡ của gương không thể dán lại được. Viền của chúng đã bị trầy xước sau bao năm mưa gió, xếp sơ sài vẫn có kẽ hở. Giờ đây, những kẽ hở đó đã được lấp đầy, trơn nhẵn không còn dấu vết từng vỡ, nhìn như tấm gương hoàn toàn mới.
Lật qua mặt sau, không chỉ mặt gương mà trang trí phía sau cũng được sửa lại. Viền mây trôi và chữ viết khắc phía sau trở nên hoàn chỉnh như ban đầu.
"Tay nghề điêu luyện quá, giỏi thật đó."
Ngón tay Hạ Du Châu vuốt vết chữ trên đó, chưa kịp đọc thì tiếng chuông cửa lại vang lên.
Thuận tay nhét tấm gương xuống ghế sofa, ngăn Tư Quân định đứng dậy, tự mình Hạ Du Châu đi ra mở cửa. Cổ Cực không thích xã giao, im lặng tránh vào nhà vệ sinh, tiện tay đi xử lý cái đầu mấy ngày không gội.
"Chu Tiểu Thụ, sao em đến đây thế?" Hạ Du Châu rất kinh ngạc.
"Gọi cho anh cũng không bắt nên phải đến đây." Sắc mặt Chu Thụ có chút không ổn, buồn bực bước vào.
Hạ Du Châu nhìn điện thoại để trên kệ giày: "Hôm qua anh để chế độ yên lặng còn chưa tắt nữa."
"Ừ." Chu Thụ ủ rũ đáp, đến ghế sofa ngồi xuống, uống cạn sạch ly nước trên bàn.
Tư Quân ngồi thẳng dậy: "Có chuyện gì à?"
Chu Thụ lườm Tư Quân một cái, rất không quen cách nói "chị dâu" này. Hạ Du Châu đi tới đá hắn một cái: "Hỏi em đó, có chuyện gì?"
"Bao giờ mới liên lạc với cha được?" Chu Thụ hỏi một câu không đầu không đuôi.
Hạ Du Châu dừng một chút: "Bây giờ không liên lạc được, em có gì thì hỏi anh đi."
Chu Thụ ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu: "Bà ta nói cha em là quái vật, có quen cha chúng ta."
Mấy ngày nay hắn quay về lo chuyện bà mẹ ruột kia. Cuối cùng hắn cũng biết được mọi chuyện, người đàn ông kết hôn với mẹ hắn không phải là cha ruột. Mà cha ruột hắn thì từ nhỏ đã không còn thấy đâu. Chẳng ngờ được, người cha ruột có thể là ma cà rồng quen cha Hạ.
"Biết cha mình?" Hạ Du Châu kinh ngạc không thôi, từ nhỏ cha hắn đã biết gia đình họ là ma cà rồng, chưa từng gặp ma cà rồng nào khác.
Chu Thụ nhìn xuống đất một lúc, mắt rũ xuống, xoa đầu: "Bao giờ cha về?"
Hạ Du Châu im lặng một lúc, nhỏ giọng: "Cha không thể về."
"Ý là sao?" Chu Thụ bỗng ngẩng đầu.
"Ý trên mặt chữ." Hạ Du Châu xoa mặt, đành phải nói, "Ông ấy đi canh Gương Trời rồi, vào trong không thể ra được nữa."
Trên núi nơi gia tộc họ Hạ ở có một điểm du lịch gọi là "Gương Trời." Đó là một thác nước lơ lửng giữa trời do hai khối đá hình bán nguyệt tạo thành, dòng nước đổ xuống, dưới ánh mặt trời trông như tấm gương lớn.
Tư Quân nghe xong liền hiểu, "canh Gương Trời" hiển nhiên không phải là mở sạp hàng thu phí cạnh Gương Trời: "Bên trong thác nước đó có thế giới trong gương đúng không?"
Hạ Du Châu gật đầu, tiết lộ bí mật chỉ có mình cậu biết: "Mảnh Gương Trời đó phải có người sống vào trong canh giữ. Nhà em thay phiên nhau làm người canh gương, đợi đến khi em lớn tuổi cũng phải đi canh gương."
Lông mày Tư Quân nhíu lại, vô thức nắm chặt tay Hạ Du Châu.
Hạ Du Châu vỗ đầu hắn: "Ây, đừng lo, còn sớm mà."
"Ha ha, à à à, quả nhiên là vậy." Chu Thụ bỗng cười gằn.
"Quả nhiên gì?" Hạ Du Châu thấy em cười khó nghe, giơ tay định vỗ ót hắn nhưng lại vỗ trượt, không khỏi sững sờ.
Bao lâu nay Chu Thụ cứ tránh né khi cậu định đánh.
"Em đưa cho bà ta chút tiền, bà ta liền đưa cho em một cuốn băng ghi hình." Mặt Chu Thụ đờ đẫn, lấy một cái hộp hình vuông trong ba lô ra. Đây là loại hộp băng cũ, hắn phí biết bao nhiêu công sức mới tìm được. Bên trong là cuộn phim cha ruột hắn để lại.
[Tiểu Thụ, cha phải đi làm một chuyện vĩ đại, không thể chứng kiến quá trình trưởng thành của con được.]
[Ông của Hạ Du Châu cũng là ông của con, chính là người đã cứu sinh mệnh của cha lần thứ hai.]
[Chú Hạ sẽ thay cha chăm sóc con, Tiểu Thụ phải ngoan nhé... Cha có lỗi với con.]
Người đàn ông nhìn giống mình kia, cầm ảnh cho hắn nhận ra "ông Hạ," "chú Hạ," "Tiểu Du Châu," nhếch miệng cười ngốc nghếch, đúng kiểu ngốc nghếch bị người ta bán còn giúp đếm tiền.
Hạ Du Châu mở to hai mắt, thật sự không biết chuyện này. Cha ruột của Chu Thụ là ma cà rồng do ông nội biến hoá. Thế là cái gọi là đứa bé bị mẹ bỏ rơi trong bệnh viện chính là lời nói dối. Rõ ràng cha Hạ vẫn quan tâm đến Chu Thụ, thấy hắn bị mẹ bỏ rơi liền ôm hắn đi mất.
Chu Thụ nhét băng ghi hình vào ba lô, đứng dậy: "Cha ruột của em là con trai được ông nội anh biến hoá. Ông ấy thay cha anh đi canh gương, không về được nữa..."
Đầu ngón tay Hạ Du Châu khẽ run: "Thay..."
"Đúng thế, thay!" Chu Thụ đột nhiên cao giọng, hai mắt đỏ bừng trừng Hạ Du Châu, "Nhà anh ra sức sinh sôi hậu đại, biến hoá loại bán ma cà rồng, chính là để cho người ta đi thay mấy người canh gương."
Hạ Du Châu lắc đầu, muốn giải thích: "Không phải, Tiểu Thụ..."
"Mẹ nó, anh đừng gọi tôi thế nữa!" Chu Thụ gào lên, nước mắt không ngừng đảo quanh trong hốc mắt, lại ngang ngược không chịu rơi xuống, "Cái gì ơn cứu mạng, cái gì ơn nuôi dưỡng. Nhà mấy người nuôi tôi là để lớn lên giống cha tôi thôi, đi làm kẻ chết thay. Tôi cũng chỉ là tôi tớ nhà anh thôi, chỉ thế thôi!"
"Làm tôi tớ không tốt à?" Cổ Cực đẩy cửa chui đầu ra khỏi nhà vệ sinh, "Đây là loại nguyên thuỷ vĩ đại đó!"
"Mau im miệng đi!" Hạ Du Châu cảm thấy tức tối, hai mắt tối sầm.
Chu Thụ đeo ba lô lên xông thẳng ra ngoài.
Hạ Du Châu định đuổi theo thì cửa đóng mạnh đập vào mũi, "A" một tiếng lảo đảo té xuống đất.
"Du Châu!" Tư Quân vội chạy tới, ôm cậu xem có bị thương chỗ nào không, "Đừng nhúc nhích, để anh xem coi."
Mũi bị đụng chảy máu, nhưng may không đụng răng. Chiếc răng máu nhỏ vẫn còn trên miệng, tội nghiệp chui ra.
"A..." Ngón tay mềm mại chạm đến chóp mũi, cơn đau buốt truyền từ xoang mũi lên đầu, nước mắt Hạ Du Châu rơi xuống.
"Đau lắm à?" Tư Quân hết hồn, nhanh chóng lấy khăn giấy lau nước mắt cho cậu, càng lau càng nhiều.
"Em không biết chuyện của cha em, lão Hạ không hề nói với em! Em chỉ biết em ấy là em trai em thôi, hu hu hu..." Hạ Du Châu khóc đến quặn lòng, cậu chính là một thanh niên tốt, nào biết tới tôi tớ hay kẻ chết thay gì. Từ nhỏ cậu chỉ biết mình phải thương em trai, dù hay giỡn nhưng từ khi cha không bên cạnh nữa, Chu Thụ chính là người thân duy nhất của cậu.
Tư Quân ôm cậu, để cậu tuỳ ý xem đồ mặc ở nhà của mình làm khăn lau, cọ đến mặt đầy nước mắt: "Tại sao nhà em phải đi canh Gương Trời vậy?"
"Lão Hạ nói không ai canh giữ thì thế giới sẽ bị huỷ diệt, cũng không biết là thật hay giả, dù sao đời nào cũng phải làm thế." Nghĩ lại từng đời nhà họ Hạ hy sinh thân mình đi vào gương đó, cuối cùng chẳng được gì, mà một đám quỷ Tây còn muốn nhổ răng cậu, em trai vất vả lắm mới nuôi lớn được còn trở mặt thành thù. Hạ Du Châu càng nghĩ càng thấy oan ức, khóc tới nấc lên.
Tư Quân vỗ nhẹ lưng cho cậu: "Không bằng chúng ta xem một ít ký ức trong gương Vô Tật đi, có lẽ có thể tìm được đáp án cho mọi chuyện."
Truyền thừa nhà họ Hạ chẳng còn bao nhiêu, cha Hạ chỉ biết chút chuyện đó, lo nghĩ đến cảm nhận của con mình nên không nói rõ ràng, chỉ có thể gửi lại hy vọng trong miếng gương tổ tiên để lại. Nếu như có thể biết đầu đuôi câu chuyện trong Gương Trời thì có thể sẽ biết được lý do khác cho chuyện của Chu Thụ.
Hạ Du Châu rửa mặt, lại quay về ghế sofa, ba người vây quanh chiếc gương cổ kia nhìn nửa ngày.
"Gương Vô Tật được làm bảo vật gia truyền, chắc chắn bên trong sẽ ghi chép lại thông tin vô cùng quan trọng." Cổ Cực nhìn mong tha thiết, rất muốn biết trong này có ghi chép gì liên quan đến tổ tiên mình hay không.
Tư Quân gật đầu, nhìn về phía Hạ Du Châu: "Bắt đầu đi."
Hạ Du Châu: "... Bắt đầu sao? Thứ này phải mở sao đây?"
Cậu không hề biết phải coi miếng gương này làm sao!
Tư Quân giật mình, nhỏ giọng nói xin lỗi cậu, kéo ngón tay Hạ Du Châu qua cắn một cái rồi nhỏ một giọt lên mặt sau gương Vô Tật.
Hạ Du Châu ngạc nhiên nhìn mặt sau của gương đồng, giọt máu đỏ tươi dần dần hoà vào đường hoa văn phức tạp, hai chữ "Vô Tật" rồng bay phượng múa nổi lên.
Sau đó, lật gương lại, mặt gương vốn chẳng có gì nay lại sáng hẳn lên.
"Gương rỗng giống như một chiếc máy tính bảng vậy, máu thích hợp thì giống với pin. Năng lượng trong máu có bao nhiêu thì có thể giữ được mở bấy lâu." Cổ Cực tận tâm giải thích cho Hạ Du Châu, "Cái của nhà chúng tôi thì cao cấp hơn chút, chỉ nhận máu của người nhà họ Hạ. Máu của tôi cũng không dùng được..."
Lời càng nói càng nhỏ vì ánh sáng trên mặt gương Vô Tật chói đến độ vượt qua cả ánh sáng của máy tính bảng.
"Oa, đây là gì thế!" Hạ Du Châu kêu lên một tiếng, trước mắt bỗng nhiên trắng xoá nuốt chửng cả ba người.
Lúc mở mắt ra thì họ đã ở cạnh một con sông có chút ban sơ, đá sỏi ngổn ngang, cỏ dại mọc đến đầu gối.
Cách đó không xa nghe được tiếng người ồn ào, ba người liền quay đầu nhìn sang, khung cảnh bỗng nhiên gần lại. Lại là một đám người mặc đồ vải thô cổ đại, có nam có nữ, có già có trẻ. Trong một cái sọt cực lớn quấn vải đỏ có hai đứa bé một trai một gái mặc yếm đỏ đang kêu khóc không ngừng.
"Đã nói bao nhiêu lần rồi, không được tế người sống!" Một thanh niên mặc áo trắng xuyên qua ba người đi đến ngăn trước mặt đám người.
"Này!" Cổ Cực bỗng nhiên kêu lên một tiếng.
"Cẩn thận giọng chút!" Hạ Du Châu vội vàng che miệng hắn lại.
"Không phải." Cổ Cực giãy ra, "Đây không phải chỉ là một khung cảnh đơn giản trong gương rỗng, đây là hình ảnh 3D đó! A a a a a! Tổ tiên quá giỏi rồi, lúc đó mà cũng làm ra được hình ảnh 3D luôn!"
Tư Quân nhìn kỹ chung quanh một chút, nhấc chân đi đến trước mặt người áo trắng.
Khuôn mặt trong mơ vốn luôn tự động thay thành gương mặt của Hạ Du Châu nay chính là gương mặt thật của người đó. Chỉ nhìn một thoáng liền hiểu được cái gì gọi là ánh trăng treo trên đàn cầm bạc. Đó là một vẻ đẹp không thể dùng từ nào tả được, là tiên giáng trần mà người phàm không thể nào chạm tới. Những người già trẻ lớn bé ngu ngốc lôi thôi này nhìn nhiều một chút cũng là một loại khinh nhờn với người đó.
Hiển nhiên tổ tiên nhà họ Tư lúc đó, hầu tước yên ngựa, quý tộc với nguyên họ Tư Đồ Nhĩ Đặc, người ngâm thơ rong -- Tư Nam cũng nghĩ như thế. Hầu gia mặc đồ kỵ sĩ giống y như đúc bức tượng đeo ủng nhanh chóng chạy đến đây, ngăn giữa những người kia và Hạ Vô Nhai. Ông ấy đội mũ lông chim đầy màu sắc nhìn rất không hợp khung cảnh cổ hương cổ sắc này, trông khá buồn cười.
"Không được vô lễ!" Tư Nam ngăn cánh tay định xô đẩy của một người đàn ông, kéo Hạ Vô Nhai đến sau lưng mình, "Đây là quốc sư đại nhân!"
Nói xong, nhóm thị vệ bảo vệ quốc sư mới vội vàng chạy tới. Không còn cách nào, hai người đi cũng như bay, không thể nào đuổi kịp.
Dân chúng không biết Hạ Vô Nhai là ai, nhưng nhắc đến quốc sư thì biết, nhanh chóng quỳ xuống hành lễ.
"Đại nhân, thực tế là chúng tôi hết cách rồi. Dạo này ôn dịch hoành hành quá, nghe nói Lâm Huyện có người ném đồng nam đồng nữ xuống sông thì không bao lâu ôn dịch đã bớt. Chúng tôi..."
"Nói bậy!" Hạ Vô Nhai phất tay áo lộ ra bảo kiếm ánh xanh trên hông, "Ôn dịch ở Lâm Huyện là do bản toạ vào nước xử lý, nào có liên quan gì đến việc tế người sống? Các người nhanh chóng lui về, bản toạ sẽ lo cơn ôn dịch này!"
Nhìn một nhóm thị vệ đeo đao hung thần ác sát nên dân chúng tự nhiên không dám nhiều lời, sau khi cúi chào thì nhanh chóng dẫn đồng nam đồng nữ trốn ra một bên rời đi.
Bờ sông không còn ai, Hạ Vô Nhai lạnh lùng đứng trên cao nhìn dòng nước chảy chậm.
"Ngươi còn muốn vào nước à?" Tư Nam dùng tiếng phổ thông không quá thông thạo hỏi ông, trong mắt chỉ có lo lắng.
"Không thì sao? Ngươi muốn đi thay ta à?" Hạ Vô Nhai vén môi trên lên lộ ra chiếc răng nanh bén nhọn.
"Này, thân ái Nhai, đừng lộ răng máu ra với ta chứ." Một tay Tư Nam ôm ngực, mặt đỏ bừng.
Hạ Vô Nhai không để ý tới ông, đâm rách ngón tay kết ấn giữa không trung rồi lập tức đánh vào mặt sông. Máu tươi kết thành một ấn ký phức tạp, cứ như thế nổi trên mặt sông không hề biến mất. Hạ Vô Nhai rút bảo kiếm ra nhảy vào.
Không lâu sau, mặt sông yên ắng bỗng nhiên tràn ra máu đen đậm đặc, lại bị lớp ấn máu chặn lại không tản ra ngoài được.
"Phù..." Một tay Hạ Vô Nhai cầm tay, tay kia cầm một lớp da sói phóng lên khỏi mặt nước.
"Khụ khụ khụ..." Ném lớp da trong tay đi, Hạ Vô Nhai dùng kiếm chống xuống đất, quỳ xuống nhả mấy ngụm nước ra.
Tư Nam nhanh chóng dìu ông, lại bị Hạ Vô Nhai chán ghét đẩy ra. Lấy một cây châm lửa bọc bạc ra ném cho Tư Nam, nói hắn nhanh chóng đốt hết đống máu đen đang được ấn máu giữ lại.
"Tại sao người phải nhảy vào nước bắt những con sói này? Dụ bọn chúng ra khỏi nước không được à?" Tư Nam đốt nửa ngày cũng không được gì, mình cũng suýt rơi xuống sông. Khi đốt xong, ngẩng đầu lên đã thấy Hạ Vô Nhai đã thay một bộ đồ khô ráo khác.
"Đây là hình nhân người sói." Hạ Vô Nhai dùng vải lụa lau bảo kiếm của mình, "Trên người chúng nó có ma khí của quỷ sói, nếu tản ra ngoài thì sẽ tạo thành ôn dịch, nhất định phải giết trong gương nước."
Tư Nam cầm miếng da sói ướt sũng kia run lên, tính đi đến đống lửa hơ khô đồ với Hạ Vô Nhai thì lại bị thị vệ vô tình từ chối. Hiển nhiên lúc này ông còn chưa được phong hầu, chỉ là một quý tộc phương Tây từ xa tới, thị vệ không coi ông ra gì: "Da sói dơ bẩn đó sao có thể đến gần quốc sư được chứ."
Cũng may ông là kiểu người lạc quan vui vẻ, cũng chẳng thèm để ý đến mấy người này, đồng thời còn cảm thấy thị vệ nói rất có lý. Ném da sói lên tảng đá để tự khô, vui vẻ chạy đến ngồi xuống cạnh Hạ Vô Nhai, lấy đàn cầm đeo trên lưng gảy một bản.
Âm sắc đơn điệu nhưng lại mang theo làn điệu phong tình dị vực, tiếng đàn vang lên trên con sông vắng vẻ này lại hay ho một cách kỳ lạ.
Hạ Vô Nhai cười khẽ: "Đàn cầm này của ngươi tuy nhỏ nhưng cũng dễ nghe lắm."
"Ngươi thích thì tốt rồi." Tư Nam cười đến không thấy mắt đâu, tận tâm tận lực diễn tấu nhạc khúc cho quốc sư.
Hạ Vô Nhai cất bảo kiếm đi, một tay chống cằm nhìn hắn: "Tài nghệ này của ngươi mà vào trong cung làm nhạc sĩ thì được lắm đó. Đi theo ta thế này ngươi không có cơ hội thăng quan phát tài gì đâu."
"A, quốc sư thân ái, thứ ta theo đuổi không phải là thăng quan phát tài." Ngón tay thon dài trượt nhẹ trên dây đàn, trong đôi mắt xanh thẳm tràn đầy ánh sáng, "Người ngâm thơ rong như ta chỉ theo đuổi vui vẻ, chuyện hay. Ở quốc gia này, ngươi là người đáng giá nhất cho ta theo đuổi. Có thể kể cho ta chuyện ma khí gì đó được không?"
Sắc trời dần tối xuống, mặt trời nhường chỗ cho mặt trăng.
Hạ Vô Nhai giơ tay, có một chút ánh sao rơi xuống từ trên trời dạo quanh trên ngón tay ông, lấp lánh rất đẹp mắt: "Ma khí do trời đất tự nhiên sinh ra, cùng tồn tại với linh lộc ta, bên này lên bên kia xuống. Thứ hôm nay ngươi đốt chính là vật ô uế do ma khí sinh ra, ma khí càng ít thì nhân gian càng ít tai hoạ."
Tư Nam bị cảnh đẹp này hớp hồn, quên mất gảy đàn. Nửa ngày không thấy Hạ Vô Nhai nói tiếp mới lấy lại tinh thần tiếp tục gảy: "À, chúng ta bên kia thì được gọi là ma cà rồng." Nói xong, duỗi răng ra cho quốc sư nhìn, sau đó lại rụt lại, tai thì đỏ đỏ.
"Ma cà rồng, tên cũng thẳng thắn đó chứ." Hạ Vô Nhai nhíu mày, dường như rất thích thú với cái răng biết co duỗi này, bỗng dưng xích lại gần nâng cằm Tư Nam lên nhìn kỹ, "Linh tộc sinh tồn dựa vào linh khí trời đất. Máu chính là tinh hoa trên người vật sống, là nơi mà linh khí đất trời tụ lại nhiều nhất, hút máu thật ra cũng là hấp thụ linh khí."
/Hết chương 113/