Dùng Răng Thành Danh
Chương 21: Người Sói
Dùng Răng Thành Danh thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chuyển ngữ: Cực Phẩm
Tiếng giày da vang lên trên cầu thang gỗ, khiến mọi người đồng loạt quay lại nhìn.
Tư Quân – thiếu gia của phủ Hầu tước núi Yên Ngựa – đứng thẳng như ngọc thụ lâm phong, vẻ ngoài bình thản như chẳng có gì xảy ra… nếu như hắn không đang đứng giữa cầu thang.
Ai lại đi lên lầu rồi đột ngột dừng lại chứ? Còn đứng kiểu như muốn chụp ảnh đăng tạp chí vậy?
Hạ Du Châu sờ mũi, cố nhịn cười.
Đại kỵ sĩ đằng sau Tư Quân nhanh chóng bước lên hai bước, tiếp tục báo cáo dở dang:
"Chúng tôi gặp thứ đó trên đường. Nó có phần giống con xuất hiện trong khu nội thành, nhưng chưa thể xác định có phải cùng một con hay không."
Tư Quân nhấc chân bước tiếp, đi đến nơi mọi người đứng, nhưng vẫn không liếc nhìn Hạ Du Châu:
"Phát cảnh báo. Tối nay cấm săn ở hồ Viên Nguyệt."
"Vâng." Đại kỵ sĩ gật đầu, lập tức rút điện thoại ra vuốt vài cái.
Điện thoại mọi người đồng loạt reo. Thông báo từ "Phòng giao dịch Huyết Minh Online" vừa gửi tới. Hạ Du Châu mở ra xem:
[Cảnh báo: Gần đây, khu vực Bắc Kinh thường xuất hiện người sói. Tối nay cấm săn ở các khu — phố bar hẻm Chung Cổ, làng Đại học, hồ Viên Nguyệt.]
Trong ứng dụng còn có bản đồ Bắc Kinh, vùng cấm săn được đánh dấu bằng chữ X đỏ, phạm vi cụ thể được khoanh vùng rõ ràng.
"Thật sự có người sói à!" Cậu con trai, cũng là thành viên của ứng dụng, kinh ngạc nói, "Người sói trông như thế nào nhỉ?"
Chu Thụ liếc điện thoại: "Chắc là chuyện nhảm. Giờ làm gì còn người sói."
"Đây là cách gọi phương Tây, không rõ họ ám chỉ thứ gì." Hạ Du Châu giải thích cho con trai, "Ghi chép của ta không nhắc đến người sói, chỉ có yêu quái sói. Đó là tinh quái do sói dữ trong rừng tu luyện thành, ăn thịt người, cần huyết tộc ra tay diệt trừ. Nhưng từ khi bước vào hiện đại, loại này đã mất tích hoàn toàn."
Trần Mặc hỏi: "Tại sao lại biến mất?"
Hạ Du Châu buông tay: "Cũng không rõ. Có lẽ từ khi lập nước, không cho phép thành tinh — không xin được giấy phép làm yêu quái."
Chu Thụ liếc mắt: "Anh đừng dạy bậy cho thằng bé."
"Thế em nói đi, lý do là gì?" Hạ Du Châu gặng lại.
Chu Thụ suy nghĩ: "Thì… tuyệt chủng. Chúng ta còn sắp tuyệt chủng rồi, huống chi là yêu quái sói."
Quản gia bên cạnh vẫn nở nụ cười hiền, chỉ có hai chiếc râu kiểu quý ông không nhịn được run run. Mãi đến khi Tư Quân bước vào, râu mới ngừng run, cúi đầu hành lễ:
"Thiếu gia đã về."
Hạ Du Châu quay lại nhìn hắn, chào hời hợt: "Lãnh chủ đại nhân."
Con trai cũng bắt chước theo, còn Chu Thụ thì chẳng có ý định chào hỏi chút nào.
Tư Quân khẽ gật đầu:
"Người sói chia làm hai loại: hoàn toàn và không hoàn toàn. Con mà các người gặp trên đường hôm nay là loại không hoàn toàn. Có thể coi là một con chó hoang mắc bệnh dại."
Hạ Du Châu nhớ lại con chó bẩn thỉu lúc trước – đúng là có gì đó không bình thường. Một là nó đứng giữa đường, chắc chắn không phải chó ngoan. Hai là ánh mắt và miệng nó tuy có vẻ bệnh tật, nhưng không hề điên cuồng như chó dại bình thường.
Hạ Du Châu giật khóe miệng: "Họ gọi cái đó là người sói à?"
Đây là sỉ nhục người sói.
Ít ra là sỉ nhục yêu quái sói Trung Hoa.
Theo bản chép tay tổ tiên, yêu quái sói không kể khí thế oai hùng, ít nhất cũng phải cao lớn uy mãnh, là yêu vật phóng khoáng, tự do bất kham.
[Hình sói: lông mượt, cao lớn như sói thường, ăn thịt người. Hình người: thân hình cường tráng, hung hãn ngang ngược như thổ phỉ.]
Làm sao lại sa cơ đến mức giống một con chó dại lang thang thế này?
Nghe vậy, mấy người phương Tây cũng sững sờ. Triển hộ vệ xen vào:
"Người sói chúng tôi biết chính là như vậy. Dù là loại hoàn toàn cũng không cao cấp như anh miêu tả, không thể biến hình trong thế giới hiện thực. Có lẽ khác giống với loại tổ tiên các anh từng ghi chép."
Hạ Du Châu không bình luận, chuyển sang nhìn Tư Quân:
"Đây là kiểu ‘không yên ổn’ mà anh nói —— có chó dại thường xuyên xuất hiện à?"
Tư Quân khẽ gật đầu.
Triển hộ vệ giải thích: "Loại không hoàn toàn thường tấn công huyết tộc, nên tôi mới bảo anh đừng mở cửa sổ. Nó ngửi thấy mùi huyết tộc sẽ lao tới ngay."
Hạ Du Châu chợt hiểu. Dù trước đó cũng đoán được phần nào, nhưng khi được xác nhận, tâm trạng vẫn kỳ lạ vô cùng. Thì ra Tư Quân sợ chó không phải vì yếu đuối. Trước đây cậu còn nghĩ: nam sinh to xác mà sợ chó, đáng yêu quá, thậm chí nghi ngờ hắn đang làm nũng. Thế là cậu tự phát minh trò "Có chó kìa!".
Hai người đi dạo trong trường, Hạ Du Châu bỗng hét to: "Có chó kìa!"
Tư Quân quay lại nhìn theo bản năng, lập tức bị cậu kéo vào lòng, ngạo nghễ tuyên bố: "Đừng sợ, anh trai bảo vệ em!"
Tư Quân loạng choạng, thấy đằng sau chẳng có sợi lông chó nào, chỉ cười bất đắc dĩ, để mặc cậu kéo tay đi...
Hóa ra là phản ứng căng thẳng trước thiên địch.
Hạ Du Châu ngẩn người, ánh mắt chăm chú quá lâu vào Tư Quân, bị Chu Thụ đụng cùi chỏ mới vội thu lại. Em trai cậu trừng mắt kiểu "Nộ kỳ bất tranh", nghiến răng thì thầm: "Anh có thể bớt vô duyên được không?"
Lãnh chủ đại nhân cúi mắt, vành tai không rõ vì sao ửng đỏ. Hắn hỏi quản gia:
"Chuyện lịch sử gia tộc đã nói xong chưa?"
"Vừa xong ạ."
Tư Quân gật đầu, nói với ba người phương Đông:
"Đi theo tôi."
Lầu ba không chỉ có hành lang trưng bày lịch sử gia tộc, giữa còn có vài phòng lớn. Tư Quân dẫn họ vào một căn, bày trí giống thư phòng dưới lầu nhưng rộng hơn nhiều. Giữa phòng đặt một pho tượng – tổ tiên đời thứ nhất của thị tộc Hàm Sơn, cũng là Hầu tước núi Yên Ngựa – Hàm Sơn Hầu Tư Nam.
Ông mặc trang phục cưỡi ngựa, bên hông đeo kiếm, tay cầm đàn lia. Đôi mắt trên bức họa thủy mặc được tạc sống động, nhìn xa xăm – vừa kiên định, vừa dịu dàng. Không ai biết một giây sau, ông sẽ rút kiếm hay gảy đàn.
Đại kỵ sĩ lấy từ tủ ra ba hộp nhung nhỏ, đặt lên khay đưa cho Tư Quân. Hắn cởi găng tay, nhận một hộp, mở ra – bên trong là vật giống khuy măng sét hay bông tai.
"Cảm ơn mọi người đã đồng ý gia nhập thị tộc Hàm Sơn. Tôi, với tư cách đại tộc trưởng, lãnh chủ Bắc Kinh, chính thức trao lễ thu nạp. Từ hôm nay, chúng ta là một gia tộc."
Tư Quân đưa hộp về phía Hạ Du Châu, đồng thời đưa tay ra.
Hạ Du Châu dòm vào hộp – một cây đàn lia bạc nhỏ. Không phải khắc nổi đơn giản, mà chạm rỗng tinh xảo, từng sợi dây đàn rõ ràng. Cậu liếc bàn tay Tư Quân giơ ra – định đeo khuy măng sét cho cậu à? Nhưng cậu đang mặc áo thun dài tay, đeo vào trông lố lắm.
"Khụ, đây là bông tai à?" Cậu vội ngắt lời.
Quản gia nhận hộp, giải thích: "Đây là tộc huy thị tộc Hàm Sơn. Nam dùng làm khuy măng sét, nữ dùng làm trang sức."
Tư Quân vẫn cầm một cái, kiên quyết đưa tay về phía cậu.
Hạ Du Châu ho một tiếng: "Hay là đeo vào lỗ tai em đi, vừa khéo em cũng có một cái."
Ngón tay thon dài của Tư Quân từ từ co lại, lặng lẽ cất vật vào hộp. Hạ Du Châu không biết có phải ảo giác không, nhưng hình như lãnh chủ đại nhân lườm cậu một cái.
Cậu xoa xoa lỗ tai có sẵn của mình, quay sang nhìn em trai và con trai. Cậu mặc đã không lịch sự, hai người kia còn tệ hơn. Chu Thụ mặc áo thun ngắn tay, quần đùi rộng. Con trai mặc áo thun và quần bò của cậu.
Cuối cùng, ba người dùng khuy măng sét làm trâm cài áo, tạm coi là đeo được.
Tư Quân mở quyền hạn trên điện thoại cho họ. Những mục xám trước đây không bấm được, nay sáng lên – trừ [Chuyên khu quý tộc].
Hạ Du Châu mở mục [Đổi điểm], cuối cùng thấy thứ mình muốn – máu thanh trùng. Có nhiều loại: tiết vịt, tiết heo, tiết nai… kèm tùy chọn số lượng.
Tiết vịt rẻ nhất, tiết heo thứ hai, tiết nai đắt nhất. Một chai 350ml tiết vịt cần 1 điểm. Số dư hiện tại của cậu: 0.
Điểm có thể mua bằng tiền, hoặc kiếm lại. Dưới mục đổi vật phẩm là [Nhận điểm], cần nhập mã. Bên dưới còn ba mục giao hàng:
[Đệ trình muỗi lây bệnh] [Đệ trình người sói loại không hoàn toàn] [Đệ trình người sói loại hoàn toàn]
Có thể gửi qua bưu điện hoặc tự mang đến.
"Cái này là gì vậy?" Hạ Du Châu không hiểu.
Trần Mặc ngáp dài, đứng không vững, dựa vào người cậu. Chu Thụ đỡ thằng bé: "Xong chưa? Về đi, thằng bé mệt rồi."
Tư Quân đang bàn nhiệm vụ với đại kỵ sĩ, nghe vậy nhìn sang quản gia.
Quản gia cười hiền: "Phòng khách đã chuẩn bị sẵn. Mời đi theo tôi."
Chu Thụ cau mày: "Cảm ơn, chúng tôi không ở đây."
Tư Quân: "Tôi đã nói, tối nay phải ở lại..."
Chu Thụ bực: "Dựa vào cái gì mà anh nói là phải nghe? Coi mình là hoàng đế à?"
Đại kỵ sĩ lập tức bước tới, tay đặt trước ngực Chu Thụ, quát: "Lùi lại!"
"Mợ nó!" Chu Thụ hùng hổ định đánh trả, bị Hạ Du Châu kéo lại.
Tư Quân cũng ngăn đại kỵ sĩ. Quản gia ôn hòa nói với Hạ Du Châu:
"Bên ngoài không an toàn. Lo cho cậu bé đi. Chờ trời sáng rồi về."
"Ừm..." Hạ Du Châu định nói gì đó, thì nóc nhà bỗng vang tiếng chuông cổ kính – "keng keng keng" – dồn dập, gấp gáp.
Đại kỵ sĩ nhanh chóng đến cửa sổ nhìn ra, hít một hơi lạnh:
"Lãnh chủ, bên ngoài có ba người sói loại không hoàn toàn."
Mọi người cùng nhìn theo.
Trên sân cỏ bật đèn đêm, ba con chó to lớn đang vòng quanh nhà, đi đi lại lại. Lông chúng xơ xác, một con còn rụng lông, dáng vẻ rất dữ tợn.
Hạ Du Châu ngạc nhiên: "Hôm nay là ngày gì? Trăng tròn à?" Cậu ngước lên trời, mới nhớ cửa sổ này hướng Bắc, không thấy trăng.
Con trai thò đầu nhìn: "Cha, cha không nói trăng tròn không liên quan đến mình à?"
Hạ Du Châu bĩu môi, thì thầm: "Không liên quan đến cha, nhưng có thể liên quan đến loại phương Tây."
"Cũng không liên quan đến chúng tôi." Tư Quân bỗng đứng ngay bên cạnh, hù Hạ Du Châu giật mình.
Quản gia liếc đồng hồ, mới hơn tám giờ: "Còn sớm, hàng xóm chưa ngủ. Gọi điện thoại đi."
Tư Quân im lặng nhìn lũ chó một lúc:
"Gọi đi."
Đại kỵ sĩ đáp, rút điện thoại bấm số.
Hạ Du Châu nhăn mặt: "Gọi cho ai? Gọi anh em đến xử lý lũ người sói à?" Ba con chó dại mà thôi, cần gì phải gọi người?
Tư Quân liếc cậu một cái đầy hàm ý, chưa kịp nói gì, đầu dây bên kia đã nối máy:
"Alo, 119 à?"
Hạ Du Châu: "..."
/Hết chương 21/
Tác giả:
Chú thích: Truyện hoàn toàn hư cấu, không có ý sỉ nhục người sói. Mong fan và hậu duệ người sói tiếp nhận bằng lý trí, đừng công kích tác giả. Cảm ơn hợp tác.