Dùng Răng Thành Danh
Chương 76: Đứa con riêng
Dùng Răng Thành Danh thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chuyển ngữ: Cực Phẩm
Hai người họ cùng nhau đến bệnh viện rồi quay lại Đại học Y. Bước vào phòng thí nghiệm, chủ tịch Tạ đã đứng chờ sẵn, cầm trên tay một tập tài liệu bao gồm báo giá thiết bị.
Thấy hai người, chủ tịch Tạ nhanh chóng đến chào hỏi và vội vàng ngăn họ lại: "Mọi người đừng vội vào, bên trong đang có chuyện." Lời nói nghiêm túc nhưng đôi mắt đầy vẻ tò mò đã lộ rõ tâm trạng hiếu kỳ của ông.
Hạ Du Châu tò mò nhìn sang bên trong: "Sở nghiên cứu cũng có chuyện gì mà phải gây ồn ào?"
Nếu nói bệnh viện Đại học Y có người gây rối thì cũng bình thường, nhưng đây là sở nghiên cứu của trường y, toàn những giáo sư ngày ngày làm thí nghiệm, có thể gây chuyện gì chứ? Dù sao cũng chỉ là mấy bác sĩ hay thầy hướng dẫn tranh cãi vài câu.
Tư Quân nhìn hai người, thầm thở dài rồi bước theo sau vào đại sảnh tầng một.
Trong đại sảnh, không khí khá náo nhiệt.
"Xin mọi người hãy cứu mẹ tôi!" Một người đàn ông trung niên béo mập, da đen sạm, quỳ gối trên mặt đất, kéo theo một cô sinh viên mặc áo blouse thí nghiệm, vừa kêu vừa khóc đến khản tiếng. Lòng người không khỏi xót xa. Trên mặt đất có chiếc băng ca đơn sơ, trên đó là một bà lão gầy yếu, bệnh tình nghiêm trọng đến mức tưởng chừng như bất cứ lúc nào cũng có thể tắt thở. Mấy anh bảo vệ đứng bên giữ trật tự nhưng không dám động vào chiếc băng ca.
Hạ Du Châu nhận ra cô sinh viên kia chính là trợ lý của Hà Dư.
Áo blouse trắng của cô bị kéo lệch hẳn, đầy mồ hôi, vừa khuyên can: "Mọi người đừng gây rối nữa, thật sự không còn cách nào khác. Bà ấy đã được kiểm tra, thể chất không phù hợp với loại thuốc thí nghiệm của chúng tôi, cho dù giáo sư có nhận thì cũng chẳng ích gì."
"Không phù hợp thì dùng thuốc khác! Sở nghiên cứu của các anh lớn thế, sao lại chỉ có mỗi loại thuốc đó chứ!" Người đàn ông nhất quyết không chịu, vẻ mặt vừa đáng thương vừa ngang ngược.
Nếu là người quen thì phải lo một chút.
Hạ Du Châu tiến đến hỏi chuyện.
Trợ lý nhìn thấy người quen, như thể gặp được cứu tinh: "Hạ tiên sinh, cuối cùng mọi người cũng đến rồi. Giáo sư có nói tôi ở đây chờ mọi người."
"Muốn bỏ chạy à?" Người đàn ông ôm chặt chân trợ lý, suýt nữa làm cô ngã. Hạ Du Châu nhanh chóng đưa tay đỡ cô, tránh được thảm kịch răng chào đất.
"Đừng đánh nhau!" Mấy anh bảo vệ kéo người đàn ông kia lại, nhưng anh ta vẫn níu chặt quần trợ lý, nhất định đòi cô phải đưa ra câu trả lời.
Trợ lý gần như muốn khóc, giải thích với Hạ Du Châu: Mẹ của người đàn ông này mắc căn bệnh giống với bệnh của Trần Mặc, nên muốn đưa bà đến phòng thí nghiệm của giáo sư Hà để thử thuốc mới. "Thể chất của bà ấy không phù hợp với loại thuốc này, loại thuốc này có phản ứng rất mạnh, không phải ai cũng dùng được."
"Các anh thấy tôi có chút tiền nên muốn moi hết tiền của tôi rồi mới nhận chứ gì. Lúc trước nhận mấy ông già bà già kia nhanh lắm mà." Người đàn ông vẫn không nghe lời, cứ khăng khăng bảo Hà Dư thấy chết mà không cứu.
Hạ Du Châu hiểu ra: "Ông muốn đưa mẹ mình đến đây làm đối tượng thí nghiệm vì không phải trả tiền sao?"
"Mày nói cái gì vậy!" Người đàn ông nghe vậy liền đứng phắt dậy, "Rõ ràng bọn họ có phương pháp chữa khỏi bệnh, có thể cứu sống đứa bé kia mà sao lại không cứu mẹ tao được!"
Người đàn ông béo mập, da đen sạm, giơ tay định đánh Hạ Du Châu nhưng bị một bàn tay đeo găng mỏng nắm chặt lại.
Hạ Du Châu thấy Tư Quân lấy kim nhỏ trong túi ra, nhanh chóng ngăn lại, khẽ nắm lấy bàn tay cầm kim của người đàn ông: "Chú này, đây là sở nghiên cứu cấp quốc gia. Ông có biết gây rối ở đây có thể bị xem là tội gián điệp bị xử bắn không?"
"Hả?" Người đàn ông nghe vậy lập tức đứng sững, chưa từng nghe nói gây chuyện sẽ bị bắn chết.
Bên ngoài vang lên tiếng còi cảnh sát, là bảo vệ ở tầng trước báo cảnh sát. An ninh nơi này quả thật tốt, nhưng các bảo vệ cấp cao đều ở trên tầng, dưới chỉ có bảo vệ của trường, sức chiến đấu gần như bằng không. Gặp chuyện này chỉ có thể chọn báo cảnh sát.
Vừa bị Hạ Du Châu dọa xong, nghe tiếng còi cảnh sát, tên đàn ông kia lập tức hoảng sợ, quay đầu định chạy, thậm chí còn bỏ mặc mẹ mình. Vừa ra cửa đã bị cảnh sát chặn lại, tống vào xe. Khi cảnh sát rời đi, đột nhiên có hai người đàn ông từ bên ngoài xông vào, nâng bà lão lên rồi biến mất. Bước chân nhanh như sợ bị phán là đồng bọn.
Trợ lý thở dài, dẫn nhóm Hạ Du Châu lên tầng: "Bà lão kia cũng chưa đến mức không trị được, dùng phương pháp chữa trị truyền thống cũng có tỷ lệ khỏi bệnh nhất định, nhưng ông ta lại muốn đưa đến đây thử thuốc mới. Thuốc của giáo sư vẫn chưa ổn định, có thể cứu sống Trần Mặc thì đã là kỳ tích rồi."
"Tôi tin." Hạ Du Châu gật đầu chân thành. Dù sao con trai mình cũng nhờ uống máu nhận thân để chữa trị, chẳng liên quan gì đến thuốc của Hà Dư, chẳng phải là kỳ tích sao. Nghĩ đến chuyện này, Hạ Du Châu lại thấy ngượng ngùng vì đã nợ ân tình của giáo sư.
Ra khỏi cửa, lão Hà hai mắt nhìn đời đầy nghĩa khí đang chờ ở đó.
Hà Dư bảo trợ lý đi làm việc khác, rồi giơ một tay chào Tư Quân. Lễ tiết đơn giản, người bình thường không nhìn ra, chủ tịch Tạ cũng chẳng phản ứng gì. Tư Quân lãnh đạm gật đầu, đặt chiếc dù đen lên kệ trước cửa thang máy, kéo Hạ Du Châu đi tới khu sofa.
Hạ Du Châu chỉ giới thiệu sơ qua về chủ tịch Tạ, người thương nhân này lập tức chủ động bắt chuyện với giáo sư Hà.
"Là chủ tịch Tạ à, tôi đã từng nghe nói." Hà Dư không lạnh lùng như với người khác, phá lệ chào hỏi, khiến chủ tịch Tạ vừa bất ngờ vừa hưng phấn.
Bốn người ngồi xuống khu sofa, chủ tịch Tạ đã nói hết ý định của mình trong lúc đi vài bước. Ông không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề đề nghị giáo sư Hà suy nghĩ về việc mua máy móc của mình, rồi ngồi xuống liền lấy bảng giá đưa tới.
Hà Dư nhận bảng giá, cẩn thận đọc qua, đôi mắt lạnh lùng không rõ là vui hay giận: "Thông tin của ông chủ Tạ nhạy bén thật."
Chủ tịch Tạ cười: "Tôi có chút quen biết với Thẩm thị, nên biết được khá nhiều."
Hà Dư không có ý kiến, lườm Tư Quân. Nhưng Tư Quân cũng không ra hiệu gì, xem như chuyện này không liên quan đến mình, lặng lẽ nói chuyện với Hạ Du Châu.
"Dược phẩm Thẩm thị có quan hệ hợp tác thương mại với đàn anh à?" Tư Quân vừa nói xong, sắc mặt Hạ Du Châu chợt sầm xuống, nhìn về phía Hà Dư: "Đàn anh, chuyện này là sao?"
Lãnh chúa không hề giúp chút gì, lại còn bán mình trước, Hà Dư vô cùng bất đắc dĩ, đành phải giải thích: "Anh đã hợp tác với Dược phẩm Thẩm thị từ trước khi biết Tiểu Mặc."
Chủ tịch Thẩm Thiên Hồng của Dược phẩm Thẩm thị đã nghi ngờ thân phận của Trần Mặc từ khi xem một chương trình truyền hình vào năm trước. Lúc đầu, ông chỉ cảm thấy Trần Mặc trông có chút giống mình, sau đó lại nhìn thấy mẹ Trần Mặc ngồi trên khán đài liền có phỏng đoán. Vì thế, ông có đề cập qua việc quan tâm đến đứa bé, nhưng cũng không làm gì nhiều hơn.
"Ông ấy đã biết từ sớm?" Chưa đợi Hạ Du Châu hỏi, chủ tịch Tạ đã không nhịn được: "Làm cha như thế, biết con mình tồn tại trên đời mà sao có thể thờ ơ? Chỉ nói người khác giúp quan tâm là được à? Quái thật!"
Hạ Du Châu cảm thấy bàn tay Tư Quân nắm chặt dần, quay đầu nhìn hắn, dùng ánh mắt hỏi. Tư Quân nhẹ nhàng lắc đầu, thả lỏng ra.
Hạ Du Châu xoa mu bàn tay hắn, lại nhìn về phía Hà Dư: "Vậy lão Thẩm ấy có ý gì."
Hà Dư dịu dàng trả lời: "Chắc là lương tâm bỗng dưng trỗi dậy, muốn bồi thường cho con mình."
"Giả dối!" Hạ Du Châu bĩu môi, "Lúc Tiểu Mặc bệnh nặng thì sao ông ấy không tới quan tâm chút nào. Bây giờ nghe nói con mình khỏe rồi mới chen lấn để lấy lòng."
Hà Dư đồng ý với cách nói của cậu, nhưng không tiện mở miệng chê trách người tài trợ, chỉ tháo kính ra cười không nói gì.
"Mà cũng không đúng, lúc chưa bệnh thì ông ấy cũng đâu có thái độ muốn nhận." Hạ Du Châu cau mày, không hiểu nổi chuyện này.
Chưa đợi Hà Dư nói, chủ tịch Tạ đã mở miệng: "Nghe nói đứa con của ông ấy rất không nghe lời. Không học được ở trong nước, phải đưa ra nước ngoài học trung học, nhưng không biết phạm vào chuyện gì mà tháng trước đột nhiên quay về nước."
Nghe xong, Hạ Du Châu hiểu ra: "Bởi vì không dạy được đứa con kia nên mới nhắm tới Tiểu Mặc à?"
Có lẽ trước đây chủ tịch Thẩm còn có chút quan niệm đạo đức mong manh, không muốn nhận con riêng vì sợ ảnh hưởng đến quyền kế thừa của con chính thức. Nhưng đứa con trai bị trường đuổi về nước, chuyện này đã kích động Thẩm Thiên Hồng, giờ đây mới cắn răng muốn nhận lại Trần Mặc.
Hành vi của vị Thẩm tiên sinh này thật khó mà đánh giá được.
Hà Dư không nói tiếp, chỉ cười nhẹ, quay sang nói với chủ tịch Tạ: "Cứ để một bảng giá lại cho tôi trước, việc này chú cũng thấy đó, có hơi phức tạp. Nếu chắc chắn sẽ tặng thiết bị thì tôi sẽ liên hệ với chú."
"Được!" Chủ tịch Tạ vô cùng vui mừng, để tài liệu lại cho hắn, biết quan sát nói tạm biệt: "Tôi bận đi tham gia fan meeting của con gái, không ở đây làm lỡ thời gian của mọi người nữa."
Chủ tịch Tạ đi rồi, Hạ Du Châu mới lạnh mặt: "Đàn anh, lão Thẩm ấy muốn nhận lại Tiểu Mặc là vì giá trị nghiên cứu của nó sao?"
Người ngoài đều cho rằng Trần Mặc được thuốc mới của Hà Dư chữa khỏi, Dược phẩm Thẩm thị là đối tác, hẳn là biết nhiều hơn người ngoài. Tuy không đến mức hỏi thăm ra bí mật của huyết tộc, nhưng chắc chắn xem Trần Mặc là đối tượng nghiên cứu tốt.
"Đúng là không phải." Hà Dư lắc đầu, "Anh giải thích với Thẩm Thiên Hồng là bệnh viện khám sai, thật ra Tiểu Mặc không mắc bệnh nan y. Nhưng vì giữ danh tiếng cho bệnh viện nên mới nói là anh chữa khỏi. Ông ấy cũng tin."
Hạ Du Châu nhíu mày, dùng cùi chỏ huých Tư Quân: "Xem ra là muốn cướp con trai của chúng ta à."
"Phụt..." Hà Dư vừa uống một ngụm trà xong, lập tức bị sặc.
/Hết chương 76/