8. Chương 8: Quan Hệ

Dùng Răng Thành Danh

Chương 8: Quan Hệ

Dùng Răng Thành Danh thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chuyển ngữ: Cực Phẩm
Hỏng bét rồi!
Hiệu ứng từ việc uống máu vừa phát tác, thay da đổi thịt, một lần nữa hồi sinh, nếu cảnh này bị quay lại, chắc chắn cậu bé kia sẽ bị bắt đi mổ xẻ. Chưa nói đến ai khác, ngay cả thầy hướng dẫn Hà tiên sinh của cậu cũng sẽ không tha cho hắn.
Hạ Du Châu hít một hơi sâu vào đan điền, dùng giọng bụng trầm ấm như nhân vật chính trong phim mà quát lớn: “Làm gì vậy?!”
Mọi người trong phòng giật mình, cả ống kính đang hướng vào thiếu niên cũng rung một cái. Trần Mặc vội kéo lại tay áo, rồi nhìn thấy Hạ Du Châu đứng ở cửa, đôi mắt nai đen ướt át lập tức sáng bừng. Cậu quấn chăn lại thật kỹ, đồng thời đeo chiếc khẩu trang y tế màu xanh dương lên.
“Đây là phòng sạch vô trùng, mấy người chỉ đi giày da đã bước vào, có nghĩ đến an toàn của bệnh nhân không?” Không đợi đối phương lên tiếng, Hạ Du Châu lập tức quát lớn, chất vấn như đánh đòn phủ đầu, khiến cả hành lang đổ dồn ánh mắt về phía này.
Phóng viên, mẹ Trần Mặc, người quay phim — ai cũng không đeo khẩu trang, lại càng không mặc đồ vô khuẩn. Trong khi đó, thiếu niên gầy gò co ro trên giường, không biết từ lúc nào đã đeo khẩu trang, chỉ để lộ đôi mắt to tròn đầy hoảng sợ.
“Đúng đó, tui nhớ đây là phòng sạch, hôm qua còn không cho fan vào cơ mà.”
“Mấy phóng viên này quá quấy.”
“Sao y tá cũng không can ngăn gì vậy?”
Cuối cùng, y tá đứng ngoài xem náo nhiệt cũng tỉnh táo lại, nhanh chân bước vào, kéo mành bệnh viện lại, che chắn thiếu niên vào trong chiếc buồng vô trùng suốt: “Lùi ra xa một chút, lùi ra xa! Ai không bọc giày và không đeo khẩu trang thì ra ngoài hết!”
Một cảnh hỗn loạn xảy ra, ống kính trung thực ghi lại tất cả, bầu không khí xúc động ban nãy tan thành mây khói.
Mẹ Trần liếc Hạ tiên sinh — “kẻ qua đường tốt bụng” — một cái sắc lạnh.
“Chúng tôi sẽ cắt đoạn này, lát nữa quay lại.” Phóng viên vội an ủi mẹ Trần Mặc.
Người phụ nữ gật đầu, chỉnh lại tóc tai, rồi đứng ngoài mành dặn cậu: “Các câu con phải nói, con nghĩ xong chưa? Nói thử một lần đi, để mẹ nghe xem.”
Trần Mặc im lặng nhìn bà, không lên tiếng, phản kháng bằng sự im lặng.
Người phụ nữ trừng mắt: “Nói cho có cảm xúc vào, để fan quyên tiền giúp!”
Trần Mặc cầm lên quyển sách bìa đen in chữ vàng, đặt tay lên: “Sao phải quyên tiền? Tiền thưởng cuộc thi trước còn đủ để chữa bệnh mà.”
“Đủ cái gì mà đủ? Con có biết bệnh của con tốn bao nhiêu tiền không? Mỗi ngày ở phòng chăm sóc đặc biệt này đã hơn mười ngàn rồi, tiền thưởng sớm cạn sạch rồi!” Giọng người phụ nữ lập tức nghiêm khắc.
Thiếu niên ngẩng đầu, nhìn về phía Hạ Du Châu đang đứng ở cửa lo lắng, khẽ nói: “Một triệu rưỡi mà đã hết rồi sao? Vậy tiền thưởng trước kia cũng mất hết rồi?”
“Trước kia có tiền thưởng gì chứ? Những cuộc thi hồi nhỏ con tham gia, toàn phải bỏ tiền ra đóng lệ phí, giải thưởng còn không đủ trả tiền đăng ký!”
“Từ ba tuổi, Trần Mặc đã bị dẫn đi thi đủ loại cuộc thi.” Hà Dư giải thích nhỏ cho Hạ Du Châu.
“Ba tuổi?”
Hà Dư tháo kính, xoa ấn đường, sống mũi có lớp phấn nền bị gọng kính đè tạo thành hai vết lõm nhỏ, lộ ra màu da khác biệt với vùng xung quanh: “Nghe nói từ nhỏ đã khác người, vừa biết nói đã bắt học thuộc thơ. Tôi từng tham gia chương trình truyền hình, được gọi là ‘Idol học giả’, nhưng thật ra Trần Mặc còn ‘debut’ sớm hơn tôi, coi như là tiền bối.”
Giọng nói dịu dàng, không nhanh không chậm, nghe rất điềm đạm uyên bác. Mỗi lần Hạ Du Châu nghe hắn nói chuyện, tâm trí đều không khỏi thả lỏng, nên dù có lúc người này nói điều gì không hợp lý, cậu cũng chẳng thể nổi giận.
“Thật ra cũng không có nhiều học sinh như vậy, chỉ là tôi cảm thấy…” Hà Dư mỉm cười, áy náy nhìn Hạ Du Châu, đôi mắt cười trời sinh dính đầy tơ máu đỏ, nhìn vào thấy rất mệt mỏi. “Vài hôm trước vội vàng, làm sai trình tự, gây phiền cho em, thật sự xin lỗi. Chuyện thay tuỷ, cứ xem như anh chưa từng đề cập. Giờ đã tìm được người hiến tủy khác rồi.”
Tìm được người hiến tủy mới — nghĩa là Trần Mặc có thể thay tuỷ bất cứ lúc nào.
“Ha ha.” Hạ Du Châu cười gượng hai tiếng. “Vậy là không cần chuyển viện nữa rồi nhỉ?”
Hà Dư lắc đầu: “Vẫn phải chuyển, phải đưa em ấy đến sở nghiên cứu. Thể chất em ấy đặc biệt, thuốc thường gần như vô hiệu, không kiểm soát tốt bệnh tình thì không thể ghép tủy. Phòng thí nghiệm có thuốc mới, có thể sẽ hữu ích.”
Sở nghiên cứu!
Ngón tay Hạ Du Châu lạnh toát, đổ mồ hôi. Ở bệnh viện đã nguy hiểm rồi, nay còn đưa đến sở nghiên cứu, chuyện bị xẻ thịt làm thí nghiệm sẽ dễ như trở bàn tay!
Thật sự không nên xúc động nhất thời mà chuyển hóa thằng nhóc này. Giá như lúc đó trộm người đi trước thì tốt rồi. Giờ biết làm sao?
“Giáo sư!” Hai thanh niên mặc đồng phục học sinh chạy đến, thở hồng hộc. “Bên kia đã chuẩn bị xong, lúc nào cũng có thể chuyển bệnh nhân qua.”
Hạ Du Châu khẽ lùi lại nửa bước.
Hà Dư nghi hoặc nhìn cậu: “Em sao vậy? Sắc mặt tệ quá.”
“Em… mắc tiểu.” Hạ Du Châu quay người đi về phía nhà vệ sinh, theo phản xạ kéo khẩu trang lên, rồi chợt nhận ra khẩu trang vẫn đang đeo. Quay đầu lại, Hà Dư đã quay đi nói chuyện với trợ lý.
Không kịp suy nghĩ vì sao người kia lại nhận ra sắc mặt mình không ổn, cậu vội rời đi, rẽ vào một góc hành lang, đứng trước cửa phòng trực của bác sĩ.
Trên bảng tên ngoài phòng trực ghi tên bác sĩ trực hôm nay — Tư Quân. Tấm ảnh thẻ nền xanh da trời lại được chụp như ảnh bìa tạp chí, nổi bật hẳn giữa dàn bác sĩ bình thường.
Hạ Du Châu giơ tay, nhưng dừng giữa không trung, không gõ xuống. Rồi rút tay lại, nhét vào túi, liếm môi, đột nhiên cửa mở ra từ bên trong.
Tư Quân đeo găng tay y tế mỏng, tay cầm bản báo cáo vừa in, bước ra, như không nhìn thấy người đứng trước cửa, lách người đi vòng.
Hạ Du Châu đưa tay ra, đặt lên khung cửa, chặn đường.
Tư Quân dừng lại, im lặng nhìn cậu.
“Có việc này cần anh giúp.” Hạ Du Châu kéo khẩu trang xuống, vội nói, “Hà Dư muốn chuyển viện Trần Mặc, anh có thể ngăn cản một chút được không? Giúp tôi ganh thêm một ngày thôi, chỉ một ngày là đủ.”
Hà Dư là giáo sư Đại học Y, đồng thời giữ chức ở sở nghiên cứu. Đại học Y và bệnh viện vốn là một thể, muốn chuyển người sang sở nghiên cứu thì dễ như trở bàn tay. Người duy nhất có thể ngăn cản là bác sĩ điều trị của Trần Mặc — Tư Quân.
Giữa khóe môi dưới nhợt nhạt, một chiếc răng nanh nhỏ vì lo lắng mà chưa kịp thu vào, ló ra ngoài, đảo qua lại mỗi khi Hạ Du Châu nói.
Tư Quân dừng ánh mắt ở đó: “Răng em sao vậy?”
Hạ Du Châu ngậm môi dưới, che lại: “Kệ răng gì, anh có giúp hay không?”
Ánh mắt xanh lam của Tư Quân từ từ tối lại: “Hạ Du Châu, chúng ta là quan hệ gì?”
Một câu nói, khiến Hạ Du Châu cứng người. Đúng thật, quan hệ của họ là gì? Người ta dựa vào đâu mà giúp cậu?
Ánh mắt cậu dừng lại ở tai trái của Tư Quân — nơi có một nốt ruồi son đỏ, là vết do cậu cắn hồi còn học, chỉ để đùa thôi, ai ngờ răng hút máu quá sắc, cắn thủng luôn. Hồi đó Tư Quân giận dỗi cả mấy ngày, chắc ghét cay ghét đắng hành vi xỏ lỗ không khử trùng lại còn dính nước bọt này, nhưng vì là bạn trai nên mới tha thứ.
Giờ thì không còn nữa. Thậm chí, giữa cậu và người ta, ngay cả loài cũng đã khác.
Không còn là bạn trai, có những việc sẽ không giúp, có những việc sẽ không dung thứ.
Môi dưới Hạ Du Châu run nhẹ, ngậm mấy lần cũng không nhét được chiếc răng cố chấp kia vào, bỗng nhiên cười khẽ một tiếng, nhếch mép: “Quan hệ cùng xem phim ngắn đó.”
...
Hai đứa mình cũng coi như có duyên cùng xem phim ngắn, anh làm PPT trọng tâm xong thì cho em chép nha.
...
Mu bàn tay đeo găng tay cao su trắng, đặt lên cánh tay Hạ Du Châu, đẩy người đang chắn đường sang một bên: “Mời tránh ra một chút.”
Tư Quân cầm báo cáo đi về phía phòng bệnh khác, không quay đầu lại. Hạ Du Châu vẫn giữ nguyên tư thế tay giơ giữa không trung, chậc một tiếng, buông xuống, vỗ mạnh hai cái vào mặt: “Có thấy hèn không.”
Bên kia, thiếu niên bị dạy dỗ mãi cuối cùng cũng gật đầu, quay lại ống kính nói vài câu.
Phóng viên lập tức bật máy, bắt đầu phỏng vấn lại. Người phụ nữ chỉnh lại tóc, đau khổ nói: “Tôi biết làm vậy không hay, làm phiền mọi người, nhưng xin hãy hiểu cho tâm trạng của một người mẹ. Điều trị trong nước không tiến triển, tôi không muốn con mình mười sáu tuổi đã ra đi, con đường của nó còn dài lắm. Tôi muốn đưa nó ra nước ngoài chữa bệnh, đập nồi bán sắt, dù chỉ sống thêm một năm cũng được.”
Ống kính chuyển sang thiếu niên sau tấm mành.
Thiếu niên cầm quyển sách đen cứng che trước mặt, nhìn về phía cửa, im lặng gần nửa phút. Khi phóng viên tưởng cậu lại đổi ý, Hạ Du Châu đã trở lại, gửi cậu ánh mắt “An tâm, đừng vội.”
Trần Mặc bỗng vén chăn, ngồi thẳng, ánh mắt kiên định hướng về ống kính: “Chào mọi người, tôi là Trần Mặc. Từ nay về sau, dù các bạn nghe thấy hay nhìn thấy gì, xin đừng quyên tiền cho tôi nữa. Tôi sẽ không ra nước ngoài chữa bệnh, cũng không muốn chết nơi đất khách. Dù có chết, tôi cũng muốn chết trên mảnh đất này. Sống là người Trung Hoa, chết là hồn Trung Hoa!”
Câu nói trầm bổng, dõng dạc, tràn đầy nhiệt huyết đến mức lạc điệu.
Phóng viên: “…”
Người quay phim: “…”
Khoé miệng Hạ Du Châu giật giật — có phải quá trình chuyển hóa bị lỗi không, sao thằng nhóc này còn trung nhị hơn trước?
Sự thật chứng minh, cậu bé không hề ngốc. Nói xong mấy câu đó, cậu quay sang nhìn mẹ: “Sau này mẹ đừng quan tâm con nữa. Đừng dùng tiền để chữa bệnh cho con. Cứ để con tự sinh tự diệt. Số tiền thưởng còn lại, coi như là tiền dưỡng già của mẹ.”
Rồi cậu giơ cao quyển sách, xoay mặt bìa ra. Lúc này mọi người mới phát hiện, trên bìa sách có một chiếc điện thoại đen lồng vào.
“Cậu ấy đang livestream!” Phóng viên cầm micro hét lên.
Thiếu niên lộ vẻ “Không ngờ nổi,” cầm điện thoại nhảy xuống giường, xỏ dép lê, chạy vội đến bên Hạ Du Châu.
Hạ Du Châu đưa tay ra phản xạ, che chở cậu bé phía sau lưng, chặn camera đang cố theo: “Được rồi, mọi người đều nghe thấy rồi. Dừng ở đây. Những người không liên quan, rời khỏi bệnh viện, đừng làm ảnh hưởng đến việc điều trị của cậu bé nữa!”
Mẹ Trần Mặc tức điên đuổi tới, ngón tay chĩa thẳng mũi Hạ Du Châu: “Anh là ai? Liên quan gì đến chuyện nhà tôi?”
Hạ Du Châu cảm nhận bàn tay nhỏ bé siết chặt áo mình, liền thẳng lưng, dõng dạc: “Tôi là cha nó!”
/Hết chương 8/