Dùng Răng Thành Danh
Thiếu gia
Dùng Răng Thành Danh thuộc thể loại Linh Dị, chương 89 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khóe miệng Hạ Du Châu giật mình, cười khan nhận lấy ly rượu được đưa ra.
Thật ra cậu cũng chẳng muốn uống rượu. Gần nửa đêm rồi mà uống rượu thì dễ bị choáng đầu. Dù không có rượu, cậu cũng đủ gan để lẻn lên giường làm chồng, nhưng bây giờ uống nhấp rượu này lại khiến mình giống như thiếu can đảm vậy.
Quản gia La Ân tận tụy với trách nhiệm, chẳng biết chủ nhân tương lai của mình đang quay cuồng với chuyện mặt mũi. Ông vẫn dịu dàng, hòa nhã nhìn cậu, cánh tay vẫn giữ khăn ăn trắng sẵn sàng nhận lệnh: "Cần thêm đá không?"
"A, không cần đâu. Đêm khuya rồi, không cần uống lạnh quá." Hạ Du Châu lắc ly thủy tinh, "Tôi chỉ nghĩ thiếu vài hạt đậu phộng thôi."
Chắc chắn uống rượu tây với đậu phộng sẽ khiến quản gia phong cách Châu Âu choáng váng, để ông im lặng quay đi!
"Không thành vấn đề." La Ân không chút do dự, quay người lấy từ tủ lạnh ra một đĩa đậu phộng tẩm ớt đỏ rực, bóng loáng.
"Ha ha, La Ân à, ông giỏi ghê, giống y như Đô-rê-mon vậy." Hạ Du Châu nhạt nhạt khen ngợi, vê một viên bỏ vào miệng, uống một hớp.
Hết sảy, ngon thật.
Sau khi vị cay biến mất, là vị ngọt thơm mát như sau cơn mưa, khi nuốt xuống còn vương chút đăng đắng.
"Đây là rượu gì thế?" Hạ Du Châu lại nhai một viên đậu phộng.
"Là rượu của thị tộc Thanh Dương ủ, không có tên. Địch thiếu chủ nói nên gọi là 'tình yêu thuở thiếu thời'. Thiếu gia không phản đối, tôi nghĩ chắc cậu ấy thích cái tên này." La Ân giải thích từ từ.
"Tình yêu thuở thiếu thời"—khi mới bắt đầu thì nóng bỏng cuộn dâng như dung nham núi lửa. Sau đó là mùi cỏ sau cơn mưa, sạch sẽ, trong trẻo. Khi mất đi, cay đắng nhàn nhạt, càng nhớ càng day dứt, dù có trải qua thời gian cũng khó quên.
"Địch thiếu hiệp đúng là có chút tiềm năng làm văn hào." Hạ Du Châu tâng bốc một câu không chuyên nghiệp lắm.
La Ân khẽ cười, không sửa lại cách xưng hô "thiếu hiệp": "Thiếu gia rất thích loại rượu này. Mỗi lần về đại trạch, cậu đều uống một ly."
Bàn tay bóp đậu phộng của Hạ Du Châu chững lại, ngước mắt nhìn La Ân, cảm thấy trong lời ông còn hàm ý khác: "Có ngại uống một ly với tôi không?"
"Là vinh hạnh của lão." La Ân thả khăn ăn xuống, ngồi đối diện, tự rót cho mình một ly, "Bình thường thiếu gia sẽ là người uống rượu với ngài, nhưng hôm nay tâm trạng cậu ấy không tốt, mong ngài thứ lỗi."
"Có à?" Hạ Du Châu hơi ngạc nhiên. Cậu nhìn không ra điều đó. Lúc chúc ngủ ngon trước đó, người kia còn vui vẻ lắm, chỉ hôn một chút rồi tự đỏ tai, tâm trạng không tốt chỗ nào chứ.
"Lúc ban ngày, chắc ngài không để ý tới đoạn Địch thiếu chủ nói về chuyện dưỡng dục cháu ngoại trai." La Ân đưa ra gợi ý nhẹ nhàng.
"À." Hạ Du Châu nghĩ lại, nhíu mày. Cậu biết Tư Quân là do mình nuôi lớn, rất ít nói chuyện gia đình. Lẽ nào hắn ở nhà mình không vui sao? Lời nói của con trai vẫn quanh quẩn trong đầu, tim lập tức nhói lên, tràn ngập tò mò nhìn La Ân.
La Ân chạm ly với cậu, nhấp nháp một hớp: "Tình huống của thiếu gia và Mặc tiểu thiếu gia giống nhau."
Mẹ của Tư Quân là chị của tộc trưởng hiện tại thị tộc Hàm Sơn. Năm đó, bà ấy giống như Địch Thu Nhạn, yêu người, nhất định kết hôn với người, sinh ra Tư Quân.
"Thiếu gia là huyết tộc, vừa sinh ra đã bị ôm về nhà họ Tư, do cậu nuôi nấng."
Con người không thể nuôi huyết tộc, phải đưa về gia tộc. Thỉnh thoảng mẹ của Tư Quân đến thăm hắn, còn cha thì chẳng biết tới sự tồn tại của hắn.
"Chẳng biết tới sự tồn tại?" Hạ Du Châu hơi giật mình, "Sao có thể thế được? Vợ mình mang thai sinh con mà, sao ông ấy không biết?"
La Ân lắc đầu: "Không phải không biết kiểu đó, mà ông ấy cho rằng con mình vừa sinh ra đã chết yểu."
Bầu bạn con người không thể biết tới huyết tộc, tự nhiên cũng không thể nhận đứa con trai huyết tộc là Tư Quân. Sau đó, cha mẹ của Tư Quân có đứa con khác, đó là con người, dần dần quên đi nỗi đau mất đứa con đầu.
Hạ Du Châu cau mày: "Vậy Tư Quân đã từng gặp cha anh ấy chưa?"
"Đã gặp qua." La Ân giơ tay rót thêm rượu cho Hạ Du Châu, "Vị tiên sinh kia cũng có chút làm ăn với nhà này, nên đã từng gặp. Khi còn bé, thiếu gia nhìn thấy vị tiên sinh mua đồ chơi cho con gái, liền bước tới hỏi có thể mua cho cháu một món được không?"
Hơi thở của Hạ Du Châu nghẹn lại, khàn giọng hỏi: "Có mua không?"
La Ân rũ lông mi xuống, khẽ thở dài: "Vị tiên sinh kia còn chưa phản ứng thì đã bị tộc trưởng quát ngưng lại."
Tư Quân vừa chứng kiến cảnh đó, lại bị chọc tức, giọng nói nghiêm khắc: "Tư Quân, giáo dưỡng của con đâu? Muốn cái gì thì cậu mua cho con, không được phiền đến người khác. Đòi đồ này nọ với khách đến nhà, con là ăn xin đó hả?"
Hạ Du Châu hít một hơi khí lạnh, cảnh tượng lúc đó xấu hổ đến mức nào: "Sao cậu có thể nói thế được, lúc đó Tư Quân mấy tuổi?"
"Bảy tuổi."
"..."
"Từ đó, cậu ấy không dám đòi hỏi gì nữa. Dù cực kỳ thích, cũng không chủ động nói." Ký ức của La Ân vẫn như mới, hôm nay nhắc lại càng rõ ràng, "Cậu của thiếu gia cũng rất hối hận chuyện này, đã từng bồi thường nhưng không mấy hiệu quả."
Hạ Du Châu nuốt rượu cay trong cổ, hỏi: "La Ân, ông muốn nói gì?"
La Ân khẽ cười, lại rót thêm rượu: "Thiếu gia thật sự rất thích cậu, chưa bao giờ tôi thấy cậu ấy thích ai như thế."
Hạ Du Châu trợn mắt: "Tôi biết rồi." Bưng ly uống hết, cố làm dịu cơn đau tim. Đặt ly xuống, chạy bịt bịt lên lầu, thẳng tới cuối hành lang, không chút do dự vỗ cửa phòng lãnh chủ.
Gõ vài cái, Tư Quân mặc đồ ngủ ra mở cửa: "Sao..."
Chưa nói xong, Hạ Du Châu đã xông tới, ôm chặt lấy ngực ấm áp thơm ngát: "Thiếu gia, em uống nhiều lạc đường rồi."
Tư Quân cứng đờ, cúi đầu nhìn cậu: "Anh đưa em về phòng nhé?"
"Anh có thể cho em ở nhờ đêm nay được không?" Hạ Du Châu ôm chặt eo Tư Quân, uốn éo cọ cọ, làm nũng không thành thạo, cứ thế bò lên giường chơi giỡn.
Hơi thở của Tư Quân nghẹn lại, từ từ giơ tay ôm cậu, giọng khàn khàn: "Được."