91. Chương 91: Cháu trai yêu quý

Dùng Răng Thành Danh

Chương 91: Cháu trai yêu quý

Dùng Răng Thành Danh thuộc thể loại Linh Dị, chương 91 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 91: Cháu trai yêu quý
Tư Quân ngạc nhiên một chút, nhưng rồi lại bị thuyết phục ngay lập tức. Đứng dậy, chỉnh lại áo ngủ cẩn thận, rồi tiến đến mở cửa.
Cánh cửa gỗ nặng nề bỗng nhiên bị đẩy ra, suýt nữa thì đứa bé nấp ngoài cửa đã ngã sấp mặt vào, nhưng khi thấy người mở cửa là Tư Quân, nó vội vàng đứng thẳng người: "À..."
"Có chuyện gì thì nói với ta." Tư Quân không đợi đứa bé hỏi xong câu, lập tức tuyên bố: "Từ nay trở đi, ta cũng là người giám hộ của đứa bé."
Áo ngủ bằng tơ của hắn không có tác dụng che chắn là bao, Trần Mặc nhìn thấy vài vết đỏ hình dâu tây trên cổ áo của Tư tiên sinh: "Thực ra ngài không cần khoe với tôi rằng ngài và cha con đã làm chuyện đó đâu."
Tư Quân vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, đứng thẳng người, nhìn có vẻ khoan khoái.
Trần Mặc khẽ nhếch môi: "Đứa bé muốn nói là cậu và mẹ ruột của nó đang ồn ào trong phòng khách, có thể hai người sẽ muốn xem."
Hạ Du Châu không quan tâm đến hai người đang nói chuyện gì ngoài cửa, nằm sấp trên giường và gửi tin nhắn cho em trai.
[Thụ Tể, anh trai đây đã trở thành một người đàn ông đích thực rồi, cưng phải cố gắng lên nhé!]
Thường thì em trai phải thức đêm luyện tập đến tận trưa mới dậy, nhưng Hạ Du Châu không ngờ hắn lại trả lời ngay. Chu Thụ vô cùng cảm động trước sự quan tâm của anh trai, liền nhắn lại một chữ: [Biến].
Sau vài giây, đột nhiên nhận được một loạt tin nhắn dài.
[Trời ơi đệc con mợ nó, ý anh là anh đã ngủ với tên khốn kia rồi hả? Là tên đó ôm anh hay anh ôm tên đó, trời ơi, chắc chắn là tên đó ôm anh! Em biết ngay mà, em không để mắt đến anh một ngày thôi là anh gặp chuyện không may liền, tên Tư Quân khốn nạn này, giờ em phải lấy mạng chó của anh ta!]
Tốc độ gõ của vận động viên thể thao điện tử quả thật không phải dạng vừa, Hạ Du Châu còn chưa kịp gõ xong một dòng chữ đã nhận được hơn mười dòng, màn hình bị em trai nhắn tin phủ đầy.
"Địch Hoa tới rồi, anh xuống dưới đi." Tư Quân quay lại bắt đầu rửa mặt và thay quần áo.
Hạ Du Châu không để ý đến em trai đang nhắn tin liên tục, ngồi dậy: "Mới sáng sớm mà tới rồi sao, người này đúng là sốt ruột quá."
"Đã trưa rồi đó." Tư Quân sửa soạn xong bước ra, bắt đầu chọn áo sơ mi.
Hạ Du Châu ngạc nhiên, nhìn đồng hồ mới phát hiện mình đã ngủ đến trưa. Thảo nào Chu Thụ có thể nhắn lại trong vòng một giây, còn có tinh thần nhắn tin liên tục như vậy. Hạ Du Châu vứt điện thoại sang một bên, bỗng nhiên phản ứng lại: "Ý anh vừa gọi em là gì đó?"
Tư Quân đang cài ống tay áo dừng lại, tai không nhịn được đỏ lên: "Không có gì cả."
Hạ Du Châu nhe răng, chân trần nhảy xuống giường, bóp vai Tư Quân, kéo dài giọng: "Em nghe thấy rồi, thân-ái."
Tư Quân quay người lại, mím môi không nói lời nào, nhét một chiếc măng-sét đá quý vào tay cậu, giơ lên để Hạ Du Châu đeo.
"Hầy? Anh này, nói thì không trôi chảy nhưng trêu em thì nhanh lắm." Hạ Du Châu dùng ngón tay đâm vào ngực hắn.
Tư Quân bị đâm cũng không giận, hai mắt sáng bừng nhìn cậu.
Nói qua nói lại, Hạ Du Châu vẫn nhận lấy và đeo lên: "Không tệ lắm, chàng trai à, thích ứng nhanh ghê."
Tư Quân nắm lấy đầu ngón tay của cậu, hạ xuống một nụ hôn mang theo hơi nước: "Em nghỉ thêm chút nữa đi, La Ân sẽ mang bữa sáng đến cho em."
Lãnh chủ ăn mặc chỉnh tề, đẹp đẽ như hoàng tử bước ra từ tranh, mọi cử động đều tràn đầy vẻ chói mắt, khiến người ta không thể rời mắt.
Chờ người đi rồi, Hạ Du Châu mới ngây ngốc đưa đầu ngón tay lên chóp mũi. Là mùi nước súc miệng vị chanh ngọt, vô cùng hấp dẫn. Chỉ trong nháy mắt khi đưa lưỡi ra lại nhanh chóng rụt lại: "Trời ơi mình đang làm gì thế này!"
Vội vàng nhảy lên giường, vùi mặt vào chăn.
Tối qua nhờ rượu mà làm chuyện lăng nhăng, giờ mới cảm thấy xấu hổ.
Thôi, tạm thời không xuống lầu thì tốt hơn.
Trần Mặc đứng ngoài cửa chờ Tư Quân thay đồ xong mới cùng nhau xuống lầu, nhìn thấy bộ dáng lộng lẫy của hắn không khỏi nhe mắt: "Có thể thấy ngài rất vui vẻ."
Tư Quân hơi giơ tay lên, lộ ra chiếc măng-sét đá quý xinh đẹp: "Cha con tự tay đeo cho ta, viên đá quý này có thể khiến ta vui vẻ cả ngày."
"Thì ra là vậy." Đứa bé theo học gật đầu, "Có phải loại đá quý này là loại mà Hạ Du Châu từng sờ qua không?"
Tư Quân không trả lời, nói đứa bé đi sau lưng mình, sau đó giữ tư thế cao quý đi xuống lầu.
Dưới lầu, hai chị em đã lâu không gặp đang giương cung bạt kiếm trách móc nhau.
Một người đàn ông cao to mặc quần áo thể thao màu vàng khoanh tay, sắc mặt không kiềm được: "Năm đó sau khi kiểm tra xong đưa báo cáo cho chị đọc, ngay cả liếc mắt nhìn chị cũng không thèm, nói nếu không phải là huyết tộc thì không có quan hệ gì với chúng tôi hết, mời chúng tôi lập tức rời khỏi. Bây giờ lại trách tôi không đọc từng câu từng chữ cho chị nghe? Con trai mình trông như thế nào chính chị cũng chẳng nhớ nổi mà còn trông đợi vào người khác à?"
Địch Thu Nhạn vẫn ăn mặc đoan trang như trước, nhưng sắc mặt tiều tụy không ít, mắt đầy tơ máu, rõ ràng là cả đêm không ngủ. Nhưng lưng của bà vẫn thẳng tắp như trước: "Nếu không phải cha và cậu tuyệt tình như thế thì tôi có đến mức cắt đứt với nhà mẹ đẻ không? Cậu chỉ biết đứng một bên nói mát, nếu cậu có chút để ý đến cháu ngoại trai thì cũng sẽ không nhiều năm thế rồi mà chẳng đến thăm nó một lần, cũng sẽ không để cho con trai tôi lưu lạc ngoài chịu khổ nhiều năm trời như vậy!"
"Ồn ào đủ chưa?" Tư Quân đứng trên cầu thang, lạnh lùng nhìn hai chị em tranh cãi ầm ĩ.
Địch Thu Nhạn thấy hắn liền cúi đầu, hành lễ thần phục.
Địch Hoa vẫn đứng đó, đợi Tư Quân đi xuống mới bước lên bắt tay hắn: "Đã lâu không gặp, cậu vẫn có bộ dáng thiếu đòn như trước."
Tư Quân chỉ cầm tay một chút rồi buông ra.
Đứa bé ló đầu ra từ phía sau hắn: "Mọi người ồn ào quá, sẽ ảnh hưởng đến cha con nghỉ ngơi."
"Tiểu Mặc!" Địch Hoa thấy cháu ngoại trai, đôi mắt không thể tập trung do dùng máy tính nhiều năm lập tức sáng bừng. Giơ tay kéo Trần Mặc vào lòng xoa đầu một hồi, "Cậu là cậu của con đây, chúng ta đã gặp nhau lúc gọi video rồi đó. Mau tới cho cậu nhìn cái nào, chậc chậc, nhìn tướng mạo này, nhìn răng này, thảo nào người ta nói cháu ngoại trai giống như cậu, quả thật như là một khuôn đúc ra với cậu!"
"Thứ cho mắt tôi không tốt lắm." Tư Quân lạnh lùng liếc qua, một người đàn ông cao lớn, một thiếu niên nhỏ nhắn, rốt cuộc là con mắt nào thấy giống nhau?
"Sao lại không giống được!" Địch Hoa lấy điện thoại ra, ôm cháu ngoại trai chụp tự sướng hai tấm, càng xem càng thoả mãn, "Cậu xem này, giống cỡ nào! Chi lan ngọc thụ, ngọc thụ lâm phong, phong lưu phóng khoáng, thảng..."
"Dáng vẻ đường đường (đường đường nghi biểu)." Trần Mặc nói tiếp.
Địch Hoa: "Trong ngoài như một (biểu lý như nhất)."
Trần Mặc: "Đầu tàu gương mẫu (nhất mã đương tiên)."
Địch Hoa: "Giáng đòn phủ đầu (tiên thanh đoạt nhân)."
Tư Quân: "... Mấy người cứ tự chơi đi, ta đi lấy bữa sáng cho phu nhân."
Hai người lập tức im miệng, trò chơi đô-mi-nô không hiểu sao lại bắt đầu bằng thành ngữ dừng lại. Địch Hoa nhìn hắn từ trên xuống dưới: "Sao mới có một đêm mà đã gọi là phu nhân rồi?"
Tư Quân giơ cánh tay có đeo khuy măng-sét đá quý lên, sửa lại cổ áo không hề bị nhăn chút nào. Áo sơ mi không bâu màu trắng không tài nào che được vết hồng trên cổ: "Như anh thấy đó, bây giờ nó cũng là con ta, quyền giám hộ của đứa bé thuộc về ta."
"Ây, không phải, khoan đã!" Địch Hoa nghe đến ngạc nhiên, "Tư Quân, không nghĩ tới cậu lại là người như vậy! Vì cướp đứa bé này với tôi mà có thể dùng tới thủ đoạn bỉ ổi như thế."
Chân mày Tư Quân không hề nhíu, vẫn giữ thái độ thản nhiên trước lời chỉ trích của Địch thiếu chủ, giơ tay mời Địch Hoa ngồi uống trà: "Hoan nghênh anh tới lãnh địa Bắc Kinh, nhưng là đại tộc trưởng thì vẫn nên ở trong lãnh địa của mình. Ăn cơm trưa rồi đi về đi."
Địch Hoa cười nhạo một tiếng ngồi xuống, nhấp một ngụm trà không mặn không lạt tranh luận với Tư Quân: "Chuyện quyền giám hộ không thể cứ quyết định như thế được. Bây giờ đứa bé là loại phương Đông, luân lý trong đây khá phức tạp, tối qua đăng chương mới xong tôi đã tìm hiểu một chút tư liệu..."
Trần Mặc lắng tai nghe hai người thảo luận vấn đề sở hữu mình, cảm thấy có một ánh mắt nóng rực đang nhìn mình chằm chằm thì dùng dư quang liếc lại.
Địch Thu Nhạn mắt đầy tơ máu cứ nhìn hắn, muốn nói gì đó lại không dám mở miệng.
Đứa bé cụp mắt, nhích qua phía Tư Quân. Tư Quân ra hiệu nói đứa bé ngồi xuống cạnh mình, đứa bé lập tức vui vẻ lại gần, ngoan ngoãn ngồi im.
Địch Thu Nhạn đang muốn tiến tới, điện thoại bỗng nhiên vang lên. Nói một câu xin lỗi, bước ra xa vài bước nhận điện thoại.
"Mẹ!" Bên kia truyền đến giọng nói của Thẩm Gia Hào, đứa con trai bà nuôi mười sáu năm.
Địch Thu Nhạn siết chặt điện thoại trong nháy mắt, không nói câu gì. Bên kia cũng không cho bà cơ hội hỏi câu gì, mới nhận đã nói liền: "Mẹ, con cần tiền, mẹ chuyển cho con hai triệu đi. Không phải con phung phí đâu, là dùng vào việc theo đuổi bạn gái."
"Không có." Địch Thu Nhạn lạnh lùng trả lời bằng hai chữ.
"Ây ây, đừng mà." Thẩm Gia Hào không ý thức được giọng nói của mẹ mình đã khác, vẫn tiếp tục lải nhải, "Cô ấy là một tiểu idol, theo đuổi kiểu bình thường không được. Chiều nay có một hoạt động ở sân ga, con phải làm gì đó cho cô ấy! Mẹ, con đảm bảo, chỉ cần con có thể theo đuổi được cô ấy thì con lập tức đến trường mẹ sắp xếp cho con! Thật đó, lần này là nghiêm túc!"
Địch Thu Nhạn hít sâu một hơi, giọng nói không cao không thấp, bình tĩnh đến nghiêm túc khác thường: "Từ hôm nay trở đi, ta sẽ không cho cậu một xu nào nữa, cậu muốn tiền thì đi đòi cha cậu ấy."
Dứt lời, cứ thế cúp điện thoại.
Nhưng mà rõ ràng là bên con trai còn không hiểu rõ tình huống bây giờ, lại nhất quyết không tha gọi tới nữa.
Liên tục cúp máy ba lần thì bên kia mới không gọi nữa. Địch Thu Nhạn bỏ điện thoại vào túi, im lặng một hồi để bình tĩnh lại, sau đó nói tạm biệt với Tư Quân: "Còn có chút việc phải xử lý."
Tư Quân gật đầu, vốn cũng chẳng có ý định giữ Địch Thu Nhạn ở lại ăn.
Địch Thu Nhạn tiến lên hai bước, cúi người xuống ngang với đường nhìn của Trần Mặc đang ngồi, nhìn hắn chăm chăm: "Hiện tại mẹ không cầu con có thể tha thứ cho mẹ, nhưng cái gì là của con thì không thể thiếu đi phần nào. Chờ mẹ, mẹ sẽ đoạt lại hết mọi thứ cho con, sau đó sẽ nói xin lỗi với con."
Nói xong, đứng thẳng người, sửa lại tóc mai một chút rồi quay đầu bước đi.
Đợi tới khi Hạ Du Châu ló đầu xuống thì trong đại sảnh chỉ còn sót lại ba người cha con cậu cháu.
Địch Hoa nhìn thấy Hạ Du Châu, lập tức đứng lên, bước nhanh tới nghênh đón: "Hạ tiên sinh, rất vinh hạnh được gặp cậu, tôi là Địch Hoa."
Hạ Du Châu thấy người này rất có lễ phép đưa tay ra, nghĩ là hắn muốn bắt tay nên cũng giơ tay ra, nhưng không ngờ lại bị nắm lấy đầu ngón tay, cứ thế đưa tới gần miệng: "Thần phương Đông tôn quý, xin cho phép tôi được hôn ngón tay cậu."
"Bốp!" Một chiếc bao tay màu trắng bay thẳng vào mặt.
Địch Hoa buông ngón tay thon dài kia ra, lạnh lùng nhìn về phía Tư Quân: "Cậu ném bao tay vào tôi là muốn quyết đấu đấy à?"
Tư Quân từ từ đeo bao tay khác vào: "Tôi nghĩ anh phải nhìn cho rõ, đây không phải là lễ nghi quyết đấu, bây giờ anh cũng không có tư cách quyết đấu với tôi. Tôi chỉ là đơn thuần lấy bao tay quất vào mặt anh thôi."
/Đã hết chương 91/