Dùng Răng Thành Danh
Chương 94: Tin Đồn
Dùng Răng Thành Danh thuộc thể loại Linh Dị, chương 94 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chuyển ngữ: Cực Phẩm
Hạ Du Châu bước vào, ánh mắt liếc qua giường bệnh. Một cô bé nhỏ nhắn, da dẻ tái nhợt, hơi thở mong manh nằm bất động, nhìn mà lòng người cha nào cũng phải quặn thắt.
Ông chủ Tạ rõ ràng đã đau lòng tới mức tan nát cõi lòng, đứng bên giường lóng ngóng không biết làm gì, chỉ biết đưa ánh mắt đầy hy vọng về phía Tư Quân: "Nó bao giờ mới tỉnh đây?"
Tư Quân cất cây bút vào túi áo ngực, đưa tờ đơn vừa ký xong cho y tá: "Cô bé đang sốt cao, lại thêm huyết áp tụt nên mới ngất xỉu. Khoa cấp cứu đã tiêm thuốc hạ sốt rồi, lát nữa chắc sẽ..."
"Cha..." Câu nói chưa dứt, cô bé trên giường bỗng chốc mở mắt, ánh mắt lơ đãng lướt qua một vòng, vừa thấy cha mình liền đỏ hoe.
Ông chủ Tạ vội bước tới, sờ trán con gái đẫm mồ hôi, xót xa không biết làm sao: "Đừng sợ, cha đây rồi, không ai dám động vào con đâu."
"Con không sao, chỉ hơi choáng chút thôi ạ." Tạ Nhân Nhân nhanh chóng nén cảm xúc. Những uất ức chưa kịp dâng lên đã tan biến khi nhìn thấy cha. Trong phòng đông người, cô bé cảm thấy ngượng, vội nén tiếng khóc, ngẩng đầu lên, chợt thấy Tư Quân đứng nghiêm nghị, mắt lập tức sáng rỡ: "Anh Tiểu Quân!"
Hạ Du Châu nghe tiếng gọi ấy mà lông tóc cũng dựng đứng. Cậu biết nhà họ Tư quen với ông chủ Tạ, nhưng không ngờ Tư Quân còn quen con gái ông ta.
"Ừ." Tư Quân chỉ gật đầu nhẹ, không hỏi han nhiều, chỉ tập trung vào mấy vấn đề liên quan đến sức khỏe cô bé.
"Không chảy máu mũi, nhưng bình thường hay có vết bầm trên đùi, có lẽ do tập nhảy." Tạ Nhân Nhân không vì thái độ lạnh lùng của Tư Quân mà ngại ngùng, vẫn tươi cười nói chuyện: "Lâu rồi không gặp anh, em vẫn nhớ loại sô-cô-la ở nhà anh, ngon lắm luôn ấy."
"Con bé này, là nhớ anh Tiểu Quân hay là nhớ sô-cô-la của người ta?" Ông chủ Tạ bị con gái chọc cười, véo nhẹ mái tóc cô.
"He he he." Cô bé cười toe toét, hiện lên hai chiếc lúm đồng tiền: "Sô-cô-la ạ."
"Tối nay sau mười một giờ không được ăn gì nữa, sáng mai sẽ có y tá tới lấy máu." Tư Quân không đáp lại, nhưng giọng nói đã dịu đi phần nào.
Hạ Du Châu nhếch mép, bước ra kéo tai em trai: "Đi thôi, về nhà trước."
"Đợi chút đã." Chu Thụ ngồi im trên ghế hành lang, một tay gõ phím lia lịa, vừa cãi nhau với cư dân mạng, vừa liếc trộm Thẩm Gia Hào ngồi đối diện: "Em phải canh tên này kỹ, đừng để nó chuồn mất."
Thẩm thiếu gia mặt mũi sưng vêu, vẫn ngang ngược như nghé non, đỏ mặt cãi lại: "Ai chạy? Tôi, tôi không chạy đâu! Việc của Nhân Nhân tôi sẽ chịu trách nhiệm tới cùng. Còn chuyện các người đánh tôi, tôi cũng không bỏ qua đâu!"
Chu Thụ giơ nắm đấm lên, nhe răng: "Im mồm!"
Thẩm Gia Hào rụt cổ theo phản xạ, bực bội hừ hai tiếng, vừa sưng mặt vừa bấm điện thoại gọi về nhà tố khổ.
Lúc Trần Mặc thong thả bước tới, nghe thấy Thẩm thiếu gia đang giọng điệu thảm thiết gọi cho Địch Thu Nhạn: "Mẹ ơi! Con bị người ta đánh, mẹ mau..." Nửa câu đầu vừa dứt, nửa sau đã bật khóc thét.
Chu Thụ không nhịn được chép miệng, bên kia lập tức hạ giọng, đầy ấm ức: "Mẹ mau tới đây đi, con đang ở bệnh viện Đại học Y."
Không biết Địch Thu Nhạn nói gì ở đầu dây bên kia, sắc mặt Thẩm thiếu gia từ đỏ chuyển sang trắng bệch: "Mẹ, rốt cuộc mẹ sao vậy? Mẹ vì theo đuổi con gái mà tức tới mức không thèm quản con sao? Nhưng con đã vào bệnh viện rồi mà mẹ vẫn không quan tâm, mẹ không cần con nữa à?"
Hạ Du Châu nghe xong liền nhíu mày. Nuôi con trai suốt mười sáu năm cưng chiều đến tận trời, nói bỏ là bỏ ngay. Có thể vì đau lòng cho con ruột, có thể vì hận Dương Mỹ Na, nhưng làm đến mức tuyệt tình như vậy thì chỉ có thể nói Địch Thu Nhạn quả là bậc thầy dứt tình.
"Đây chắc là anh em ruột không cùng huyết thống của tôi đây rồi." Địch Hoa vui vẻ đi theo bạn nhỏ, vừa nói vừa giơ tay về phía Chu Thụ đang mải gõ chữ.
Nhưng Chu Thụ chẳng dư tay nào cho hắn. Một tay bị thương, một tay đang gõ, chỉ kịp liếc mắt: "Đừng có nhận đại, hai ta không thể là anh em ruột được. Tiểu Mặc là cháu nhà tôi."
Địch Hoa: "..."
Trần Mặc nghe vậy, đuôi vô hình phía sau lắc tít, chạy lại bên Chu Thụ hỏi: "Cậu ơi, tay cậu sao rồi? Lát nữa cậu qua phòng thí nghiệm với con để thầy xem giúp một chút nhé."
Bệnh viện này chữa cho con người theo phương pháp thông thường, còn bên Hà Dư thì thiên về phương pháp chữa cho huyết tộc, hiệu quả hơn.
"Ngoan." Chu Thụ nghiêng đầu cọ cọ đầu với cháu trai, "Lại đây, lấy điện thoại ra, cùng cậu tham chiến."
"Chơi game gì vậy ạ?" Cậu nhóc ngoan ngoãn lấy điện thoại, nhìn sang màn hình của cậu.
"Đại chiến mạng – sử dụng tài khoản ảo của Thụ thần." Chu Thụ đắc ý giải thích, giục cháu trai mua một tài khoản ảo để cùng tham gia trận chiến nước bọt.
Trần Mặc: "... Đây là lần đầu tiên con tham gia chiến dịch kiểu này, để mạt tướng nghiên cứu chút đã xem sao."
Lướt qua vài đoạn, Trần Mặc chớp mắt liên tục, rồi ngẩng đầu nhìn về phía Thẩm Gia Hào đang ngồi đối diện.
Thẩm Gia Hào không hiểu thái độ của mẹ mình, tức đến đỏ mắt, gác máy rồi cúi gằm mặt một lúc lâu mới lại bấm gọi: "Cha, bên con có chút chuyện, mẹ nói mẹ không có nghĩa vụ dọn dẹp hậu quả cho con, cha có thể..."
Nói xong, hít mũi một cái, cố kìm nước mắt sắp tuôn ra. Chưa kịp nói tiếp, đầu dây bên kia đã vang vọng tiếng quát giận dữ của Thẩm Thiên Hồng, đến Hạ Du Châu đứng cách ba bước cũng nghe rõ mồn một:
"Mày có thể bớt gây chuyện cho cha được không? Mày có biết bên ngoài đang đồn tới mức nào rồi không?! Đứng đó, đừng có đi đâu hết! Đừng nhận bất kỳ phỏng vấn nào! Làm cái trò mất mặt đến thế, sao cha lại nuôi được ra thằng phế vật như mày chứ!"
Hai câu cuối gần như hét tới mất giọng, đến mức Thẩm Gia Hào phải đưa điện thoại ra xa. Sau khi cúp máy, mặt hắn trống rỗng: "Bên ngoài đồn cái gì vậy?"
Một cậu bạn thân đưa điện thoại cho Hạ Du Châu – người cũng đang mù mờ. Hạ Du Châu cúi đầu xem, vội ho một tiếng, không biết phải nói sao với cậu nhóc, chỉ biết nhắc: "Cậu... cậu có thể tự lên mạng xem."
Từ lúc lên hot search đến giờ đã hơn hai, ba tiếng. Trên mạng xã hội, hai ba tiếng là đủ để bôi đen một người đến mức không còn mảnh vải che thân.
Cư dân mạng ai cũng biết Chu Thụ là tuyển thủ e-sports nổi tiếng, có hàng trăm ngàn fan, lại có hồ sơ công khai trên bách khoa toàn thư, từ năm mười tám đến giờ không thiếu gì thông tin – chẳng có gì để bàn cãi. Mũi nhọn tò mò đương nhiên dồn vào Thẩm Gia Hào – công tử họ Thẩm ít ai biết tới.
Con trai duy nhất của tập đoàn Dược phẩm Thẩm thị, tuổi trẻ không lo học hành, chỉ vì một idol nhỏ mà dám động thủ với Thụ thần – quả là một đối tượng cực kỳ đáng để khai thác. Trong tích tắc, quá khứ từ mẫu giáo đến hiện tại của Thẩm thiếu gia bị lôi ra phơi bày.
[Văn dốt võ nát]
[IQ khiến người ta lo lắng]
[Nhân phẩm thấp kém]
Ba cái nhãn dán chói lọi dán chặt vào lưng Thẩm Gia Hào.
[Nước Ngọt Vị Dưa: Tôi biết người này nha, nghe anh họ tôi kể chuyện với bạn cùng phòng, tên này từng quấy rối bạn học, bị trường tống về nước.]
[Thụ Thần Giỏi Vờ Lờ: Trời ơi, con ruồi này từ đâu chui ra? Thẩm Thiên Hồng cũng đâu tệ lắm mà sao lại đẻ ra thằng con dở hơi vậy?]
[Ăn Dưa Ăn Tới Bàn Chân: Lầu trên bớt bịa đi, phạm tội thì về được à? Sao không ở lại ngồi tù luôn đi?]
[Nước Ngọt Vị Dưa: Tôi nói sai thì tôi chết liền! Người ta nói là do không đủ bằng chứng, cha hắn tốn kha khá tiền mới được thả. Về nước rồi thì vẫn dốt nát, ăn chơi trác táng. Anh họ tôi nói trong nhóm, hắn hay lui tới quán bar, tiêu tiền như rác.]
...
Chửi rủa ùa đến như bão. Cư dân mạng rảnh rỗi tràn vào tài khoản chính thức của Dược phẩm Thẩm thị, mắng Thẩm Thiên Hồng không biết dạy con, nguyền rủa công ty phá sản, có kẻ còn buôn chuyện vu khống Thẩm thị bán thuốc giả, cãi nhau om sòm. Tóm lại, từ chửi Thẩm Gia Hào không đủ, lại chửi luôn cha, mẹ, ông bà nội, ông bà ngoại.
"Không chửi cậu nó à?" Địch Hoa đi ngang qua, tò mò xem náo nhiệt.
"Anh là cậu nó à?" Hạ Du Châu liếc hắn.
"Không phải." Địch Hoa lắc đầu, "Nhưng danh nghĩa thì Địch Thu Nhạn là mẹ nó, nên trời giáng sấm sét có thể văng trúng tôi."
Hạ Du Châu: "... Anh định làm gì?"
Địch Hoa nhìn hai cậu cháu gõ phím như bay: "Tôi gõ cũng nhanh lắm, một tiếng được năm ngàn chữ."
Cũng tham gia trận chiến, một nhân vật khác của sự kiện – Chu Thụ – lại được đối xử hoàn toàn khác biệt.
[Hôm Nay Chu Thụ Chết Chưa: Cuối cùng thằng họ Chu cũng lộ bản chất, vì giành gái mà đánh nhau, ối dào, cút khỏi làng e-sports đi!]
[Tài Khoản Nhỏ Của Thụ Thần - Cha Ruột Của Mày: Tôi có mặt ở hiện trường! Thụ thần ra tay vì cứu cô bé. Tên họ Thẩm kia định ăn h**p con gái người ta, Thụ thần từ trên trời giáng xuống, đứng dậy, rút kiếm, nghĩa bất dung tình khống chế tên kia. Hành động này xứng đáng top 10 người truyền cảm hứng Trung Quốc, là hình mẫu đạo đức làng e-sports, nam thần đẹp trai nhất, đáng để cả thế giới quỳ gối dập đầu.]
[Cháu Thụ Thần Đại Ca Mày: Liên minh chưa từng quy định khai trừ người thấy việc nghĩa mà hành động. @Hôm Nay Chu Thụ Chết Chưa: Coi việc nghĩa là đánh nhau, gọi là bịa đặt, xúc phạm danh dự Thụ thần. Chuyển tiếp quá năm trăm lần, có thể kiện anh (1).]
(1) Theo luật, lợi dụng mạng xã hội phát tán tin xấu, nếu lượt chuyển tiếp vượt 500 lần thì cấu thành tội phỉ báng.
[Hôm Nay Chu Thụ Chết Chưa: Năm trăm cái gì? Đừng bịa chuyện!]
[Hôm Nay Chu Thụ Chết Chưa: Trời ơi! Sao đã hơn hai mươi ngàn rồi?]
[Tài Khoản Nhỏ Của Thụ Thần - Chuyên Dùng Để Xài Tiền: @Hôm Nay Chu Thụ Chết Chưa: Tặng anh hai mươi ngàn lượt chuyển tiếp rồi, không cần cảm ơn!]
/Hết chương 94/