Dùng Răng Thành Danh
Chương 96: Phiên tòa ngoài đời
Dùng Răng Thành Danh thuộc thể loại Linh Dị, chương 96 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 96: Phiên tòa ngoài đời
Chuyển ngữ: Cực Phẩm
Trong lúc hai cha con đang giương cung bạt kiếm thì bất ngờ, phóng viên dưới lầu phá vỡ được phòng tuyến bảo vệ, tay xách máy ảnh, máy ghi âm chạy rồng rộc tới. Thấy người nhà đang chuyện trò, ánh mắt của phóng viên bỗng lóe lên tia sáng xanh.
"A, con riêng xuất hiện rồi!"
"Nhanh lên!"
"Ông Thẩm, ngài đến xử lý chuyện con trai đánh người à?"
"Ông Thẩm, chuyện đánh nhau có liên quan đến con riêng không?"
"Ông Thẩm..."
Ông chủ Tạ vừa kịp dùng tư thế sét đánh che tai thì cửa phòng bệnh đã đóng, mặt dán lên cửa sổ thủy tinh nhỏ, vừa ngăn được ánh mắt từ bên ngoài lại vừa có thể quan sát tận mắt. Thẩm Thiên Hồng bị phóng viên vây quanh, camera quay quanh khuôn mặt Thẩm Gia Hào, quay lại những vết bầm tím trên hốc mắt và vết nứt nơi khóe miệng của hắn.
Nửa đám phóng viên khác xông tới trước mặt Trần Mặc, chụp ảnh liên tục hắn và Dương Mỹ Na.
"Mẹ Trần, tôi vừa nghe bà nói về gia sản, giờ bà định công bố thân phận của Trần Mặc để tranh giành gia sản phải không?"
"Trần Mặc, cậu cảm thấy thế nào về thân phận của mình?"
Dương Mỹ Na nhanh chóng phủ nhận: "Không không, chúng tôi không có ý tranh gia sản. Đứa trẻ này vốn không nên tồn tại, tôi không đành lòng nên lén sinh ra nó, nó không có tư cách nhận tiền của nhà họ Thẩm."
Nói xong, bà bắt đầu khóc, bày ra bộ mặt cam chịu không tham tài, vì cứu con trai nên mới bất đắc dĩ tìm tới nhà họ Thẩm, giải thích tình cảm sâu nặng khiến người nghe rơi lệ, người nghe thương tâm.
Trần Mặc khoanh tay nhìn bà Dương diễn, không nói lời nào.
Chu Thụ vốn là trọng điểm phỏng vấn bị đẩy ra sau, chỉ có thể dựa vào thân cao nhún mình nhìn thấy đầu cháu trai. Thấy sắc mặt cháu không ổn, lập tức nổi giận: "Này! Nó vẫn là thành viên của gia tộc, mấy người không thể chụp nó được! Đưa đứa bé ra xa!"
Một tiếng hô vang kéo được sự chú ý của mọi người, phóng viên như ong vỡ tổ chạy tới bên Chu Thụ, phỏng vấn quá trình vị đại thần thể thao điện tử này ẩu đả công tử nhà giàu trên phố. Chu Thụ không nhịn được gãi đầu, nháy mắt với Hạ Du Châu để cậu mang cháu trai đi trước, nhanh chóng đeo khẩu trang màu đen, mắt lộ hung quang: "Vì nó đáng đòn, tôi đánh nó là tôn trọng nó rồi!"
Con riêng nhà giàu, không liên quan đến huyết thống, IQ siêu quần lại dính dáng đến tiểu idol và đại thần thể thao điện tử, thật đúng là đặc sắc. Phóng viên ở hiện trường như mèo thấy mỡ, hưng phấn không biết phỏng vấn ai trước, đẩy qua đẩy lại hỗn loạn không nói nổi.
Hạ Du Châu miễn cưỡng nắm tay con trai kéo hắn về, không ngờ bị Dương Mỹ Na nhìn thấy. Bà Dương vừa khóc vừa chuẩn xác nắm lấy tay kia của Trần Mặc, không cho hắn đi.
"Tiểu Mặc, con nhìn về phía camera nói lại lời vừa rồi đi." Dương Mỹ Na chăm chú nhìn hắn, thần kinh trên mặt không khống chế được, vừa khóc vừa cười, ánh mắt nhìn Trần Mặc đầy vẻ mặt méo mó dữ tợn: "Con sẽ nghe lời mẹ, tuyệt không muốn nhận bất kỳ đồng nào của nhà họ Thẩm, đúng chứ?"
Thiếu niên cúi đầu, cười khẽ, bàn tay sau lưng nắm chặt Hạ Du Châu, hấp thu sức mạnh từ trong lòng bàn tay ấm áp của cha: "Tuy rằng luật có nói con riêng cũng có quyền thừa kế, nhưng nếu bà Dương nói đến đạo đức cao như thế thì tôi đồng ý con riêng không được nhận bất kỳ khoản tiền nào."
Bà Dương tươi cười rạng rỡ, định bày ra bộ mẹ hiền muốn sờ đầu hắn, bỗng nhiên bị một tiếng gầm giận dữ choáng đến run mình.
"Dương Mỹ Na!" Đám người tách ra, Địch Thu Nhạn mang giày cao gót hùng hổ đi tới, phóng viên trố mắt nhường đường cho bà, nối thẳng tới trước mặt Dương Mỹ Na.
"Bà Thẩm!" Phóng viên cực kỳ hưng phấn, tất cả màn hình đều tự động quay theo, đồng loạt chuyển hướng tới người phụ nữ tức giận như muốn thực thể hóa. Đến lúc này, tất cả diễn viên trong màn kịch mới đủ.
Địch Thu Nhạn không để phóng viên thất vọng, đi đôi giày cao mười cm sải bước tới trước mặt Dương Mỹ Na tung ra một cái tát.
Một tiếng "chát" thanh thoát vang lên, toàn bộ hành lang im lặng, ngay sau đó là đèn bật sáng không ngừng. Hành lang đầy mùi thuốc khử trùng bỗng biến thành buổi họp báo thảm đỏ Hollywood.
"Thuỷ quân trên mạng là cô mua đúng không? Muốn hủy danh tiếng của con tôi à!" Địch Thu Nhạn đẩy Dương Mỹ Na một cái, thoạt nhìn cứ như không dùng lực gì, lại đẩy Dương Mỹ Na tới rất xa, "bộp" một tiếng đụng vào vách tường. Cái đẩy này lập tức giải cứu được Trần Mặc từ trong tay bà Dương ra. Bà bước tới một bước ngăn cậu nhóc ra sau lưng mình, cố gắng cho con mình một ít bảo hộ. Nhưng cậu bé kia tự động dời đến bên cạnh Hạ Du Châu, khiến cho sắc mặt của Địch Thu Nhạn hơi đờ ra trong nháy mắt.
"Nhạn tử, đừng xúc động mà." Thẩm Thiên Hồng thấy cực kỳ mất mặt, tiến tới khuyên ngăn Địch Thu Nhạn.
Các phóng viên lập tức bắt được thông tin mấu chốt của chuyện này, bà Dương mua thuỷ quân trên mạng để làm bẩn danh tiếng của Thẩm Gia Hào? Nói như vậy, trận đánh nhau hôm nay rõ là do con riêng bày kế!
Thẩm Gia Hào nghe nói như thế, cảm giác mình tìm được chỗ dựa vững chắc, quả nhiên vẫn là mẹ hiểu hắn nhất! Hai ba bước chạy vội tới bên người Địch Thu Nhạn: "Mẹ..."
Chưa gọi xong một tiếng "Mẹ" thì đã bị Địch Thu Nhạn cắt ngang: "Đừng gọi tôi là mẹ, tôi không phải là mẹ cậu."
Dương Mỹ Na vốn đang bụm mặt khóc bỗng nhiên ngẩng đầu lên, giống như vịt bị siết chặt cổ, muốn nói gì lại chỉ có thể phát ra vài tiếng the thé. Trơ mắt nhìn Thẩm Gia Hào như bị sét đánh bị đẩy tới.
"Đó mới là con tôi." Địch Thu Nhạn chỉ vào thiếu niên với sắc mặt bình tĩnh cách đó không xa.
"Mẹ, mẹ đang nói gì thế!" Thẩm Gia Hào đề cao giọng, kích động đến âm thanh đều vặn vẹo.
Dương Mỹ Na trợn tròn hai mắt, cả người run run: "Không, không phải..."
Mọi người nín hơi tập trung, rất sợ nghe lọt một câu, phóng viên không cầm camera lập tức mở máy ghi âm lên.
Địch Thu Nhạn im lặng một lát, có lẽ bây giờ chưa phải là thời cơ tốt, bà còn chưa chuẩn bị xong, nhưng nếu bây giờ không nói thì Trần Mặc sẽ gặp rất nhiều chê trách, thằng bé không nên chịu những thứ đó. Ngước mắt, cười nhạt: "Không phải sao? Dương Mỹ Na, trong lúc cô ở nhà tôi làm bảo mẫu thì đã dùng con mình đổi con tôi, cô dám nói không phải sao?"
Dương Mỹ Na dùng hết toàn lực cứng ngắc lắc đầu.
"Cô không tính nuôi nó đàng hoàng, bỗng phát hiện nó là một thiên tài IQ cao thì mới giả mù sa mưa đối xử tốt với nó để nó đi kiếm tiền, không phải à?"
"Vẫn luôn giấu diếm thân phận của nó, chính là để cho con cô kế thừa gia sản nhà họ Thẩm. Nhìn thấy nó sắp chết mới chạy đến khóc sướt mướt giả làm mẹ hiền, hận không thể chiêu cáo thiên hạ chỗ mình có một đứa con riêng, chính là để đâm vào lòng tôi, không cho tôi sống yên lòng. Tốt nhất là để cho tôi ra tay làm bị thương Trần Mặc, đợi tới khi Trần Mặc không còn nữa mới nói cho tôi biết nó mới là con ruột của tôi, để cho tôi sụp đổ, từ đó cô có cả gia sản và vị trí bà Thẩm trong tay, có phải không?"
Địch Thu Nhạn tiến lên một bước, đoạt lấy túi trong tay Dương Mỹ Na, móc ra một xấp văn kiện ném xuống mặt đất: "Bây giờ thân thể Trần Mặc ổn rồi, cô sợ việc này bại lộ, còn muốn bắt nó ký hợp đồng từ bỏ gia sản, phải không!"
Thẩm Thiên Hồng sững sờ tại chỗ, nhìn Thẩm Gia Hào ngây người như phỗng, lại nhìn Trần Mặc không nhúc nhích: "Nhạn tử, ý em là, Tiểu Mặc mới là con của chúng ta?"
"Ôi --" Các phóng viên ăn dưa cũng choáng ngây người, bị tình tiết cẩu huyết hiện thực này làm cho nghẹn đến nói không ra lời, chỉ còn lại có tiếng máy móc cảm thán.
Hạ Du Châu nghe đến đau đầu, ân oán nhà giàu lộ trên mạng, tất nhiên sẽ khiến con trai mình bị người khác chú ý, trong khoảng thời gian ngắn này khó có thể yên tĩnh. Là một huyết tộc khiêm tốn, cậu không hề muốn dính vào loại phiền toái này, thầm nghi bưng con trai lên chạy mất.
Lúc này, một tiếng lạnh lẽo của Tư Quân chui vào trong tai, không khác gì tiếng tiên từ trời giáng.
"Đi ra ngoài hết!" Tư Quân giữ khuôn mặt lạnh tanh đi tới, ngón tay với khớp xương rõ ràng cầm bút máy, không nhìn kỹ còn tưởng rằng hắn mang theo vũ khí gì: "Nơi này là bệnh viện, không phải là nơi cho mấy người quậy. Hạn cho mấy người đi khỏi đây trong vòng năm phút, nếu không thì hãy tự gánh lấy hậu quả."
Các phóng viên còn chưa hiểu hậu quả của chuyện này là gì, Địch Thu Nhạn liền tự động thu lại cơn tức trên người mình, thở hổn hển xong sửa tóc lại, cúi đầu: "Xin lỗi, chúng tôi sẽ lập tức rời khỏi."
Bà Thẩm chợt thay đổi thái độ, mọi người thuận theo đứng lên.
"Nhạn tử..." Thẩm Thiên Hồng tiến lên muốn nói chuyện, bị Địch Thu Nhạn liếc mắt nói ngậm miệng.
"Trở về rồi hãy nói, đứng ở nơi này không ngại mất mặt sao?" Địch Thu Nhạn xoay người liền đi, tuy rằng người đó không phải bà, trước khi đi quay đầu lại liếc mắt nhìn Trần Mặc: "Con trai, cùng mẹ về nhà chứ?"
"Không đâu, cảm ơn." Trần Mặc khô khốc đáp một tiếng, nhận được vô số dao từ mắt của Dương Mỹ Na. Thẩm Gia Hào mờ mịt nhìn hắn, lại nhìn Dương Mỹ Na, mặt xám như tro tàn.
Hạ Du Châu bị những người này nhìn đến như có gai ở lưng, nhét ly giữ nhiệt vào trong tay Tư Quân, kéo con trai và em trai cố gắng tiếp tục xem náo nhiệt đi tới hướng ngược lại. Có quân thủ ở giữa, đám người kia thật sự không dám đuổi theo.
Về phần sau đó mấy người kia xé nhau làm sao thì mặc dù Hạ Du Châu tò mò muốn chết cũng không dám dừng lại.
Trần Mặc thì chẳng tò mò gì, khoá tự nhiên buổi chiều thì không lên học kịp rồi, đành quay về phòng khám nha khoa, yên tĩnh tiếp tục nghiên cứu bản chép tay của tổ tiên. Sách này hắn đã đọc làu làu, còn tìm được hơn mười bản sách cổ phụ trợ nghiên cứu ở thư viện trường, còn nói muốn xem sách của thị tộc Hàm Sơn với Tư Quân.
Chu Thụ bị gãy ngón tay còn đang dòm điện thoại xoát liên tục, ăn dưa ăn đến toàn vẹn. Chuyện hắn đánh người giữa đường đã thuộc về quá khứ rồi, video Địch Thu Nhạn tức giận tát tiểu tam lên thẳng số một hot search, đồng thời còn nổi danh các loại memes của Thẩm Thiên Hồng. Thẩm tổng từ trước đến nay dùng nho nhã anh tuấn vang danh khu phố thương mại, trong vòng một ngày đã trải qua quá nhiều kịch thích, hoàn toàn thất bại điều khiển sắc mặt của mình, tức giận, khiếp sợ, mừng như điện, đủ các loại màu sắc được làm thành đủ các loại memes.
Mãi tới khi ông chủ của chiến đội tráng niên sắp trụi lủi cả đầu gọi tới chửi hắn một trận thì mới khó khăn không cãi nhau với antifan nữa, hầm hừ ôm cháu trai cả: "Tiểu Mặc à, chừng nào thì con quay về kế thừa gia nghiệp?"
Trần Mặc cũng không ngẩng đầu lên: "Có việc gì thì cứ nói đi."
Chu Thụ uốn éo cơ thể to lớn 1m9, cười đến hèn mọn: "Lão tử không bao giờ muốn chịu cơn tức của người hói nữa, con hiểu không?"
Bạn nhỏ gật đầu: "Hiểu rồi, đợi tới khi con kế thừa gia nghiệp thì sẽ để Thẩm thị nghiên cứu thuốc trị hói."
Chu Thụ: "..."
/Hết chương 96/