Dung Túng Em Kiêu Kỳ - Thất Dư Vụ
Chương 8: “Có muốn nắm tay không?”
Dung Túng Em Kiêu Kỳ - Thất Dư Vụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khuôn viên Kinh Đại ngập tràn không khí nghệ thuật, hàng liễu rủ xanh mướt, hồ sen uốn mình mềm mại, tiếng ve mùa hạ râm ran từng hồi tạo nên vẻ đẹp tĩnh lặng đặc trưng, rất thích hợp cho những buổi tản bộ hẹn hò.
Hơn nữa, vào một ngày đặc biệt như hôm nay, trong trường càng có nhiều cặp đôi tay trong tay dạo bước.
Tạ Thanh Từ vừa bước ra khỏi nhà triển lãm, điện thoại lại rung lên. Ban đầu cô tưởng Lương Kinh Trạc nhắn tin, cho đến khi chiếc điện thoại trong túi xách rung liên hồi không dứt, cô mới nhận ra đó là một cuộc gọi đến.
Thời tiết tháng Tám ở Kinh Triệu rất thất thường, để phòng tránh một cơn mưa rào bất chợt ập đến như hôm nọ, cô đã mang theo ô.
Dừng bước bên con đường rợp bóng cây, cô chuyển ô sang tay còn lại, cúi đầu lấy điện thoại ra khỏi túi xách.
Khi màn hình điện thoại hiện lên ba chữ “Lương Kinh Trạc”, cô khựng lại một thoáng, rồi mới bắt máy.
“Tạ Thanh Từ.” Cô còn chưa kịp mở miệng, giọng nam trầm ổn mà trong trẻo đã vang lên từ ống nghe, “Tôi là Lương Kinh Trạc.”
Khác với những dòng tin nhắn qua màn hình, cuộc gọi thoại khiến cô nghe rõ giọng nói của anh, cảm giác hồi hộp khó tả bỗng trào dâng.
Cô đáp: “Tôi biết ạ.”
Số điện thoại của anh đã được bà cụ Trang đưa cho cô từ trước, bà nói nếu cô có vấn đề gì cứ gọi trực tiếp, nhắn tin không có tác dụng đâu, anh thường không đọc tin nhắn.
Nhưng mấy ngày qua, cô thấy anh chẳng bỏ sót tin nhắn nào.
Thậm chí anh còn chủ động bắt chuyện, dù chỉ là những cuộc trò chuyện có phần gượng gạo.
“Em đang ở đâu?” Anh hỏi.
Cô nhìn con đường rợp bóng cây dài hun hút phía trước, lặp lại địa điểm đã báo qua tin nhắn: “Tôi đang ở trường.”
Chẳng lẽ anh không đọc tin nhắn cô vừa gửi?
Anh đáp: “Tôi biết, em đang ở chỗ nào trong trường? Tôi đã ở trong trường em rồi.”
Khoảng cách địa lý bỗng chốc được kéo gần, dường như giọng nói trong điện thoại cũng trở nên gần đến không ngờ. Tạ Thanh Từ hơi nén lòng, cô nhìn cổng lớn nhà triển lãm cách đó không xa, trả lời: “Ở nhà triển lãm, nhưng tôi đã ra ngoài rồi, anh đang ở cổng trường sao?”
Vừa định hỏi tiếp xem anh đang ở cổng nào thì giọng nói từ đầu dây bên kia đã ngắt lời cô: “Đừng chạy lung tung, tôi đi tìm em.”
Nghiêm túc y như phụ huynh dặn dò học sinh. Tạ Thanh Từ vừa định bước đi lại rụt chân lại, ngoan ngoãn đáp: “Vâng ạ.”
Dứt lời, điện thoại chìm vào im lặng. Tạ Thanh Từ cầm điện thoại im lặng một lát, rồi gọi tên anh: “Lương Kinh Trạc?”
“Ừ.” Tiếng nhiễu nhẹ kèm theo giọng nói của anh lại vang lên.
Cô nói: “Vậy tôi cúp máy nhé.”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây rồi đáp: “Được.”
Tạ Thanh Từ hạ điện thoại xuống, cô ấn nút tắt máy, nhìn dòng người qua lại tấp nập, nhịp tim dần đập nhanh hơn, cô khẽ thở phào một hơi.
Đang định cất điện thoại vào túi thì phía sau cô bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập, cô theo bản năng quay đầu lại.
Hà Dật cứ tưởng Tạ Thanh Từ sẽ đợi đến lúc đóng cửa mới đi, anh ta chỉ vừa cúi xuống nói chuyện với người khác một lát, ngẩng đầu lên đã không thấy cô đâu.
Anh ta hỏi hai người bạn cùng phòng của cô mới biết cô đã đi rồi, anh ta vội vàng đuổi theo, may mà cô chưa đi xa. Chạy đến nơi, anh ta gọi lại: “Tạ Thanh Từ.”
Tạ Thanh Từ không mấy ấn tượng gì với Hà Dật, cô chỉ thấy hơi quen mặt, có lẽ từng gặp trong hoạt động nào đó của trường.
Nghe anh ta gọi tên mình, cô mỉm cười đáp: “Chào cậu.”
Đuổi theo một đoạn đường dài, Hà Dật thở có chút hổn hển. Anh ta cười, hỏi cô: “Hôm nay cậu có hẹn chưa? Nếu chưa thì tớ có thể mời cậu ăn cơm một bữa được không?”
Những lời mời thẳng thắn thế này Tạ Thanh Từ gặp rất nhiều, nhưng đa phần đều bị cô lịch sự từ chối.
Cô khẽ cong khóe môi, đang định từ chối như mọi khi thì khóe mắt cô bỗng thoáng thấy một bóng hình quen thuộc đang đi tới từ cách đó không xa.
Lời từ chối đến bên miệng bỗng chốc nghẹn lại, cô quay đầu nhìn sang.
Bên đường đối diện con đường độc đạo trong trường, một chiếc Rolls-Royce Phantom màu đen đang đỗ. Lương Kinh Trạc bước xuống xe, âu phục đen phẳng phiu, toát lên vẻ nho nhã. Sau khi ánh mắt khóa chặt lấy cô, anh sải bước xuyên qua dòng người, đi về phía này.
Trong đám đông phần lớn mặc đồ thường phục, bộ trang phục của anh trở nên đặc biệt nổi bật, cộng thêm chiều cao vượt trội và gương mặt lạnh lùng, anh thu hút không ít ánh nhìn ngoái lại.
Hà Dật vẫn đang chờ câu trả lời của Tạ Thanh Từ thì phía sau bỗng vang lên một tiếng gọi: “Tạ Thanh Từ.”
Giọng nói của người đàn ông trầm ấm và có sức hút riêng biệt, mang theo nét quyến rũ trưởng thành mà ở độ tuổi của Hà Dật chưa thể có được.
Ánh mắt anh ta cũng nhìn theo hướng Tạ Thanh Từ đang chăm chú.
Ánh mắt Lương Kinh Trạc dừng trên mặt Tạ Thanh Từ một lát, rồi mới nhìn sang nam sinh đứng trước mặt cô.
Tuổi tác trạc cô, chắc là bạn học.
Hà Dật hơi sững sờ, ngay sau đó vẻ mặt như bừng tỉnh, nhận ra Lương Kinh Trạc: “Ngài là…”
Nhà triển lãm đã đến giờ đóng cửa, kết thúc việc dọn dẹp, Kha Mông và Đoạn Tư Dư cũng từ bên trong đi ra.
Tạ Thanh Từ liếc nhìn về phía đó, rồi quay lại cười với Hà Dật: “Xin lỗi, tớ đi trước nhé, cảm ơn cậu đã ủng hộ triển lãm từ thiện hôm nay.”
Nói xong, không đợi Hà Dật mở miệng, cô trực tiếp kéo tay Lương Kinh Trạc đi về phía chiếc xe đang đỗ bên đường.
Lương Kinh Trạc bị kéo đi một đoạn, vẻ mặt anh vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ tình hình, anh nghiêng đầu nhìn người bên cạnh.
“Tôi đặt nhà hàng lúc 6 giờ, không cần vội thế đâu.”
Lực nắm trên cánh tay anh không nhỏ, có vẻ cô đang khá căng thẳng.
Anh cúi mắt xuống, nhìn bàn tay đang nắm lấy tay mình.
Trắng nõn thon dài, tạo nên sự tương phản mạnh mẽ về màu sắc với bộ âu phục đen của anh. Ánh mắt anh khựng lại một chút.
Nhớ lại lúc nãy trước khi xuống xe, chú Chung có nói một câu ẩn ý: “Cô Thanh Từ được hâm mộ lắm đấy!”
Tầm mắt anh quay lại gương mặt cô: “Vừa nãy là cậu ta đang hẹn em à?”
Tạ Thanh Từ chỉ muốn tránh chạm mặt Kha Mông và Đoạn Tư Dư. Tuy cô không định giấu giếm, nhưng nhìn phản ứng của hai người bạn mấy hôm trước thì cuộc đụng độ bất ngờ này chắc chắn sẽ chẳng khác gì cảnh sao Hỏa đâm vào Trái Đất là mấy.
Nghe vậy cô quay đầu nhìn anh. Biểu cảm của anh không hề lộ ra gợn sóng cảm xúc nào, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô.
Cô bỗng thấy hơi chột dạ, chớp chớp mắt, thành thật thừa nhận: “Vâng.”
Lương Kinh Trạc nhìn cô một lát, anh không nói gì.
Lên xe, chú Chung ngồi phía trước cười híp mắt chào: “Thanh Từ, chào cháu.”
Tạ Thanh Từ mỉm cười gật đầu: “Cháu chào chú Chung ạ.”
Lương Kinh Trạc lên xe từ cửa bên kia. Tạ Thanh Từ nghiêng đầu nhìn, mới phát hiện trên ghế bên cạnh đặt một bó hoa.
Bó hoa được gói bằng giấy gói kiểu Âu màu trắng đơn giản, thắt một chiếc nơ lụa to bản ở vị trí tay cầm.
Những đóa hoa tươi tắn căng mọng, tỏa hương thơm ngát.
Cô chỉ nhận ra loài hoa phụ là tulip hồng, còn loài hoa màu hồng phấn khác chiếm phần lớn ở giữa thì cô không biết tên.
Trong lúc cô còn đang ngẩn ngơ, Lương Kinh Trạc đã nghiêng người ngồi vào xe, anh cầm bó hoa trên ghế lên, nhìn cô: “Tặng em.”
Một câu nói thẳng thừng, không hề có kỹ năng ngôn ngữ nào.
Tạ Thanh Từ hơi khựng lại, cô nhìn bó hoa anh đưa, vươn tay nhận lấy, mím môi nói khẽ: “Cảm ơn anh.”
Ánh mắt Lương Kinh Trạc dừng lại trên hàng mi rủ xuống của cô một lát, rồi dời đi, đáp: “Ừ.”
Chú Chung liếc nhìn gương chiếu hậu, ông cười thầm không thành tiếng, khởi động xe rời khỏi Kinh Đại.
Lương Kinh Trạc đến Kinh Triệu từ rất sớm. Ra khỏi sân bay, thấy sảnh đón chật kín người đang ôm hoa chờ đợi người yêu, bước chân anh hơi khựng lại.
Chú Chung xách cặp đi theo sau anh, thấy thế ông cũng nhìn về phía đám đông, rồi lại chuyển tầm mắt về phía anh, nhìn đôi tay trống trơn của cậu chủ mình.
Ông than thở: “Ngày đẹp thế này, không biết nếu không nhận được hoa của bạn trai thì có thấy hụt hẫng không nhỉ?”
Anh liếc nhìn ông một cái, hiểu ra ý tứ trong lời nói: “Chú có thể nhắc thẳng cháu đi mua hoa, không cần bóng gió thế đâu.”
Chú Chung nhìn lại, cười tủm tỉm: “Nhưng ngày này ấy à, chắc các tiệm hoa không nhận đơn gấp đâu.”
Sự thật đúng như chú Chung dự đoán, không một tiệm hoa nào chịu nhận đơn làm ngay, chỉ riêng đơn đặt trước đã đủ khiến họ bận tối mắt tối mũi, thực sự không làm kịp.
Đi liên tiếp mấy tiệm, cuối cùng mới tìm được một tiệm hoa nghệ thuật cao cấp nhận làm ngay, nhưng cũng phải chờ một lúc.
Nếu không thì anh đã đến Kinh Đại sớm hơn rồi.
Nhưng mà ——
Anh liếc nhìn bó hoa đang được Tạ Thanh Từ ôm trong lòng.
Tông màu trắng hồng, dịu dàng và đáng yêu, có một cái tên rất hợp với màu sắc ấy, gọi là “Sứ Đáng Yêu” (Lovely Porcelain).
Rất hợp với cô.
Lương Kinh Trạc đặt bàn tại một nhà hàng Pháp gần trung tâm thành phố. Trên đường hơi tắc đường, may mà họ đi sớm nên tình hình giao thông chưa đến mức quá tệ.
Họ đến nhà hàng vừa đúng giờ hẹn. Sau khi ngồi xuống, Tạ Thanh Từ cứ thấy nhà hàng này rất quen mắt.
Bình thường cô rất ít khi cùng bạn bè đến những nhà hàng lãng mạn kiểu này.
Lục tìm trong trí nhớ một hồi, cô nhớ ra đây là địa điểm hẹn hò của nam nữ chính trong một bộ phim hiện đại đang rất hot gần đây.
Cô nhìn Lương Kinh Trạc ngồi đối diện, hỏi: “Bình thường anh cũng xem phim truyền hình à?”
Lương Kinh Trạc đang xem thực đơn, nghe vậy anh ngẩng đầu lên.
Nhà hàng chú trọng tạo không khí lãng mạn nên chủ yếu dùng đèn trần chiếu điểm, nhưng đây cũng là loại ánh sáng rất “kén mặt”, dễ làm lộ góc chết trên khuôn mặt.
Thế nhưng, dù ở dưới ánh sáng không mấy thân thiện này, khuôn mặt anh cũng chẳng hề có góc chết nào. Những mảng sáng tối đan xen càng làm nổi bật những đường nét góc cạnh, lập thể trên gương mặt anh.
Vẻ mặt anh có vẻ khó hiểu, đôi môi gợi cảm hoàn hảo khẽ mở, hỏi: “Phim truyền hình gì cơ?”
Tạ Thanh Từ mím môi cười, lắc đầu: “Không có gì, tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi.”
Đúng là cô hỏi thừa, nhìn thế nào anh cũng không giống người sẽ xem phim ngôn tình.
Mặc âu phục chỉnh tề, vẻ mặt nghiêm túc ngồi xem nam nữ chính đối thoại đầy tình cảm, hình ảnh đó nghĩ thôi đã thấy quỷ dị rồi.
Tạ Thanh Từ không kén ăn, khẩu vị của cô cũng dễ tính nên việc gọi món diễn ra rất nhanh.
Vào dịp lễ, trong nhà hàng tràn ngập không khí náo nhiệt lãng mạn, các cô gái ăn mặc xinh đẹp, tinh xảo, toát lên vẻ thơm tho mềm mại.
Tạ Thanh Từ cúi đầu nhìn trang phục của mình. Trước khi ra khỏi nhà cô không biết hôm nay là Thất Tịch, cứ tưởng chỉ là đi ăn cơm đơn giản, hơn nữa còn phải đến nhà triển lãm giúp đỡ nên cô ăn mặc khá tùy tiện.
Áo sơ mi trắng cổ V đơn giản, quần jeans và đôi giày thể thao trắng.
Tầm mắt lướt qua mặt bàn, thấy khăn trải bàn màu trắng che khuất một nửa không gian dưới gầm bàn. Cô khép hai chân lại, hơi duỗi về phía trước, bên cạnh giày thể thao của cô là một đôi giày da nam màu đen sạch sẽ, không vương chút bụi trần, hai chân anh mở rộng, vây lấy chân cô ở giữa.
Ánh mắt cô dừng lại một chút, rồi từ từ rụt chân lại.
So với không khí thủ thỉ, cười nói ở các bàn khác, bàn của họ yên tĩnh đến mức kỳ lạ. Lương Kinh Trạc nhìn người đối diện một lúc, ánh mắt anh dịch chuyển xuống vùng cổ dưới cổ áo sơ mi của cô.
Mảnh mai trắng ngần, dưới cổ áo chữ V, xương quai xanh hiện lên rõ ràng, xinh đẹp.
Anh mím môi, khựng lại hồi lâu, rồi anh lấy món quà đã chuẩn bị cho cô ra.
Trong tầm mắt, một chiếc hộp nhỏ thắt nơ lụa đỏ được đẩy tới trên mặt bàn, Tạ Thanh Từ ngẩng đầu nhìn lên.
Lương Kinh Trạc đẩy hộp đến trước mặt cô, nói một câu: “Thất Tịch vui vẻ.”
Tạ Thanh Từ thoáng sững người, cô nhìn chiếc hộp tinh xảo, đưa tay nhận lấy, mím môi nói khẽ: “Cảm ơn anh.”
Sau đó lại có chút ngượng ngùng: “Xin lỗi, tôi không biết hôm nay là Thất Tịch…”
Nên chẳng chuẩn bị gì cả.
Vậy mà cô lại vừa nhận hoa vừa nhận quà, khiến cô càng thêm ngại ngùng.
“Không sao.” Lương Kinh Trạc nhận ra sự áy náy của cô, “Đây vốn là việc tôi nên làm.”
Anh tặng quà cho cô, anh chưa hề nghĩ đến việc cần cô đáp lễ.
Tạ Thanh Từ mỉm cười, cô cũng không khách sáo nữa: “Vậy lần sau tôi mời anh ăn cơm nhé.”
Rồi lại nghĩ xem nên tặng anh cái gì.
Lương Kinh Trạc nhìn nụ cười bên khóe miệng cô, gật đầu: “Được.”
Tạ Thanh Từ cảm thấy Lương Kinh Trạc ngoài đời thực thoải mái và tự nhiên hơn so với khi nhắn tin qua màn hình điện thoại, ít nhất sẽ không bắt chuyện một cách khó hiểu.
Cả bữa tối diễn ra khá vui vẻ, cô chủ động tìm đề tài, anh cũng cố gắng không để câu chuyện rơi vào ngõ cụt, dù có hiểu biết về chủ đề cô nói hay không, anh đều đưa ra phản hồi thích hợp.
Cũng không lạnh lùng khó gần như vẻ bề ngoài anh thường thể hiện.
Trong lòng cô thầm thở phào nhẹ nhõm, may quá, cũng không hoàn toàn là cỗ máy hình người chỉ biết làm việc.
Nhớ lại đánh giá của Kha Mông về anh, Tạ Thanh Từ bật cười thành tiếng, đương nhiên thu về một ánh mắt khó hiểu từ anh.
Cô nhìn anh, cười lắc đầu, ý bảo không có gì.
Kha Mông hay bảo Tạ Thanh Từ khi cười lên có một loại ma lực đặc biệt, đôi mắt cong cong như trăng khuyết, má lúm đồng tiền nhàn nhạt, khiến người ta nhớ về mối tình đầu đã lâu không gặp. Tuy cô chưa có mối tình đầu nào, nhưng chính là cảm giác đó, mềm mại, tươi đẹp.
Ánh mắt Lương Kinh Trạc lại dừng trên nụ cười nơi khóe miệng cô, một lúc sau anh nhìn vào mắt cô, không nói gì.
Tạ Thanh Từ hơi khựng lại, cô từ từ thu lại nụ cười, mím chặt môi dưới, dời ánh mắt đang giao nhau với anh đi chỗ khác.
Ra khỏi nhà hàng, chân trời vang lên tiếng sấm rền, kèm theo vài tia chớp sáng lòa, xem ra trời lại sắp mưa.
Tối nay giao thông trung tâm thành phố gần như tê liệt hoàn toàn, đường xá tắc nghẽn, đèn hậu đỏ rực đan xen hỗn loạn. Chú Chung bị kẹt ở ngã tư cách nhà hàng khoảng 100 mét.
Ông gọi điện cho Lương Kinh Trạc, hỏi xem họ có thể đi bộ một đoạn ra ngã tư để lên xe không, như vậy đợi thêm vài nhịp đèn đỏ là có thể thoát khỏi đoạn tắc, nếu không quay đầu xe lại e là phải kẹt ở ngã tư thêm cả tiếng đồng hồ nữa.
Lương Kinh Trạc hỏi ý kiến Tạ Thanh Từ.
100 mét cũng không xa, lại tiết kiệm thời gian, Tạ Thanh Từ vui vẻ đồng ý.
Cúp điện thoại, hai người bước ra khỏi sảnh, men theo vỉa hè đi về phía ngã tư.
Dưới màn đêm, ánh đèn rực rỡ, trên đường phố người đông như mắc cửi, ánh đèn neon nhòa đi, tạo nên bầu không khí lãng mạn, phần lớn là những cặp đôi nắm tay nhau đi dạo.
Tạ Thanh Từ nhìn người bán hàng rong bán bóng bay dạo ven đường. Nhờ ngày lễ đặc biệt, một quả bóng bay bình thường có thể bán với giá ba con số mà khách hàng vẫn nườm nượp.
Họ đi ngược chiều dòng người, như một con thuyền ngược dòng, rẽ sóng mà tiến.
Những cặp đôi ôm vai bá cổ, nắm tay nhau đi ngược chiều họ càng làm nổi bật dáng đi duy trì khoảng cách xã giao lịch sự của hai người trở nên lạc lõng.
Khi sự chú ý bắt đầu dồn vào điểm này thì không thể dời đi được nữa, một cảm giác bức bối kỳ lạ cũng theo đó trỗi dậy.
Tạ Thanh Từ nghiêng đầu nhìn các cửa hàng ven đường, cô cố gắng đánh lạc hướng sự chú ý, đồng thời thầm cầu nguyện họ mau chóng đi đến ngã tư.
Trong đầu cô đang suy nghĩ về một số chi tiết của triển lãm tranh, bên cạnh bỗng vang lên một câu hỏi: “Có muốn nắm tay không?”