Dưới Lớp Bùn Lầy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 11: Vì sao
Dưới Lớp Bùn Lầy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Suốt cả buổi tối đầu óc Trình Thù Nam chỉ toàn lo lắng. Cậu không giỏi che giấu tâm sự, cứ để chúng lộ hết ra ngoài, đôi khi còn lén nhìn Lương Bắc Lâm.
Lương Bắc Lâm không hỏi gì, cứ tỉnh bơ ăn cơm xong vào thư phòng làm việc.
Quả nhiên, chưa đầy mười phút sau, tiếng gõ cửa vang lên bên ngoài.
Trình Thù Nam thò đầu vào, mắt nhìn xung quanh lúng túng, mãi không dám nhìn thẳng Lương Bắc Lâm.
Lương Bắc Lâm đeo kính ngẩng lên sau màn hình máy tính, cau mày nhìn Trình Thù Nam, ý bảo cậu muốn nói gì thì nói.
Trình Thù Nam mím môi, má phình ra, mắt mở to như con mèo Ragdoll lạc vào giữa trận chiến.
Mèo.
Bỗng Lương Bắc Lâm nhớ ra con mèo "Chít Chít" của Trình Thù Nam đang bị giữ ở trung tâm dịch vụ xã hội. Gã đã chờ Trình Thù Nam nhắc đến suốt mấy ngày, chỉ cần cậu nói ra, Lương Bắc Lâm sẽ đòi nó về.
Nhưng vẻ khúm núm của Trình Thù Nam chắc là vì chuyện khác.
"Đại Bắc à," Trình Thù Nam lại gần bàn làm việc, đứng sát Lương Bắc Lâm hơn, ngập ngừng nói, "hôm nay luật sư Chu bảo em là Xương Tồn có thể giữ lại được một mảng. Anh ấy nói, nếu có người đồng ý cung cấp viện trợ tài chính..."
Hóa ra không phải vì mèo.
Đôi mắt Lương Bắc Lâm tối sầm, gã nhìn Trình Thù Nam đã hiểu ngay ý định của cha con nhà họ Trình. Gã vừa mới chặn đường sống của họ, thế mà giờ họ đã tìm đến tận Trình Thù Nam, vừa thăm dò giới hạn của Lương Bắc Lâm, vừa xem gã có thể làm đến đâu vì cậu.
"Tục ngữ bảo gừng càng già càng cay, Trình Tồn Chi bị dồn vào đường cùng mà vẫn ngây thơ thế à."
Lương Bắc Lâm mở lời bóng gió. Trình Thù Nam luống cuống nhìn gã, cảm thấy bị nhìn thấu trong nháy mắt.
"Tái cấu trúc, tài trợ hay là xin vay? Luật sư của anh em bảo em là chỉ cần giữ được mảng nghiệp vụ này là nhà họ Trình sẽ còn hi vọng, còn tôi là người yêu em, chỉ cần xin xỏ, tôi giúp một tay đơn giản lắm ấy mà đúng không?"
Vẻ mặt hoảng hốt của Trình Thù Nam khiến Lương Bắc Lâm biết mình đoán đúng.
"Trình Thù Nam, đống nát bét nhà em đã quá tồi tệ rồi, không phải ai cũng đỡ nổi đâu." Lương Bắc Lâm tháo kính, đôi mắt lạnh như băng, "Chuyên môn của Tịnh Giới và Xương Tồn không liên quan gì nhau, tôi miễn cưỡng tiếp nhận thì được thôi, nhưng sao phải làm thế."
Vì sao.
Một loạt lời phản bác khiến Trình Thù Nam nghẹn họng, chẳng lẽ phải nói "Vì anh là bạn trai em" ư?
Thực ra trong lòng cậu cũng mơ hồ không biết Lương Bắc Lâm có giúp không. Công tư rõ ràng, Trình Thù Nam hiểu, dù là bạn trai cậu thì Lương Bắc Lâm cũng không có nghĩa vụ phải hỗ trợ vô điều kiện.
Cậu không ngờ là Lương Bắc Lâm gạt đi vô tình dứt khoát thế.
Mặt Lương Bắc Lâm vẫn bình thản như thường, song gã siết chặt bàn tay mình, đó là thói quen vô thức khi tức giận. Trình Thù Nam ít khi thấy Lương Bắc Lâm nổi giận, đối phương luôn điềm tĩnh, lạnh nhạt, đối xử với mọi người ôn hòa, làm việc tỉnh táo, hiếm khi tức giận.
"Anh không giúp thì thôi," Trình Thù Nam cúi đầu, cố mở to mắt, kìm nén nước mắt, "sao phải gắt gỏng thế."
Không khí im lặng nặng nề như đè lên người Trình Thù Nam, khiến cổ họng cậu nghẹn ứ.
Lâu sau, cậu lắp bắp: "Vậy để em nghĩ thêm... nghĩ thêm cách khác."
Lương Bắc Lâm ngồi sau bàn làm việc, một tập báo cáo nghiên cứu công nghệ cao bên cạnh, gã hơi nâng cằm nhìn Trình Thù Nam, rõ ràng ngồi yên mà khí thế còn áp đảo hơn cả Trình Thù Nam đang đứng.
Trình Thù Nam như sắp ngã gục trước ánh mắt ấy.
Cậu thấy không thể ở lại được nữa, liền chậm chạp lùi ra sau, đến tận cửa rồi quay lưng đi, mở điện thoại lung tung trên màn hình, chẳng biết giờ phải làm gì.
Lương Bắc Lâm nheo mắt quan sát bóng lưng Trình Thù Nam.
—— Chắc dạo này cậu vất vả lắm, gầy đi trông thấy. Quần áo rộng thùng thình như đồ ngủ, vai nhô lên, xương bả vai lộ rõ qua lớp vải.
Bề ngoài thiếu gia có vẻ kiêu căng, nhưng thực ra chẳng bao giờ làm khó ai, Lương Bắc Lâm nghĩ, chỉ cần hơi tỏ vẻ không vui là Trình Thù Nam sẽ khéo léo tránh đi ngay.
**
Trình Thù Nam bắt đầu chạy đôn đáo kết nối quan hệ, thử liên hệ bạn bè họ hàng. Cây cao nghiêng đổ, bầy khỉ tứ tán, người ta tránh cậu còn chưa kịp. Cậu vốn là sinh viên, ít tham gia tiệc tùng giao thương, chẳng biết cách nhờ vả hay nịnh nọt. Người khác qua loa vài câu là đủ đuổi khéo cậu.
Cậu may mắn gặp được một người bạn cũ có quan hệ thân thiết với Trình Tồn Chi. Người này không đuổi khéo nhưng cũng chẳng đủ sức giúp, còn khuyên: "Người cháu nên nhờ bạn trai cháu ấy, mối quan hệ của hai người thế này, chẳng phải cậu ta nói một câu là xong hết à."
Cậu đã nhận không biết bao nhiêu lời ám chỉ như thế. Nhưng Trình Thù Nam không nhắc lại việc nhờ Lương Bắc Lâm giúp nữa, cậu cứng đầu, nhất định tự mình lo liệu, mọi cách đều thử hết.
Lương Bắc Lâm thờ ơ theo dõi Trình Thù Nam gặp đủ chuyện gian nan, gã vẫn đi làm, dự tiệc xã giao như thường.
Từ hôm ấy, Trình Thù Nam chuyển sang ngủ phòng riêng, hai người rơi vào chiến tranh lạnh, chỉ gặp nhau buổi tối ở nhà, chẳng nói thêm lời.
Chiều thứ Bảy, Trình Thù Nam ra ngoài sớm, đầu tiên đến công ty luật. Luật sư Chu đưa cho cậu giấy mời của một câu lạc bộ tư nhân, nói đã xác minh là tối nay chủ tịch Lý sẽ chủ trì đãi khách ở đó.
Đạt Minh cũng hoạt động trong lĩnh vực hóa mỹ phẩm, nhưng khác Xương Tồn về quy mô và kênh phân phối. Xương Tồn có nhiều dòng sản phẩm phong phú, từ chăm sóc cá nhân đến dọn dẹp nhà cửa, còn Đạt Minh chú trọng mỹ phẩm, nắm giữ thị phần lớn và danh tiếng cao.
Trình Thù Nam không tự tin thuyết phục được chủ tịch Lý, thậm chí không biết có gặp được ông ta không, nhưng vất vả lắm mới xin được giấy mời, quyết định thử một phen.
Bên trong câu lạc bộ, ở hành lang ngoài trời dẫn vào phòng riêng, một nhóm người đang đi, hộ tống người đàn ông trung niên ở giữa.
Trình Thù Nam chạy vội gọi: "Chủ tịch Lý!" Trái ngược hoàn toàn với những người xung quanh mặc vest giày da chỉnh tề, cậu mặc áo phao dày, mặt đỏ vì lạnh, rõ ràng đã đợi lâu, nổi bật hẳn lên.
Vệ sĩ định ngăn cản thì chủ tịch Lý ra hiệu ngưng, nhìn nhận ra con trai út của đối thủ cũ, bảo cậu nói thẳng chuyện.
Trình Thù Nam tranh thủ nói rõ ý định: "Xương Tồn còn một dây chuyền sản xuất ở nước ngoài thuộc mảng nghiệp vụ cốt lõi. Nếu bác đứng ra rót vốn mua lại dây chuyền, sẽ có ích lớn trong việc mở rộng thị trường và nâng cao giá trị thương hiệu của Đạt Minh."
Cuối cùng chủ tịch Lý cũng dừng chân, nhìn Trình Thù Nam sát hơn, hỏi: "Còn gì nữa không?"
"Còn ạ, Đạt Minh tập trung vào kênh trực tuyến, Xương Tồn có ưu thế về kênh bách hóa truyền thống, sẽ hỗ trợ bác khai thác thị trường offline."
"Ba cháu tham vọng quá, tham nhiều không nhai nổi, cháu cũng thấy hậu quả của việc mở rộng bất chấp rồi. Nếu tôi muốn khai thác thị trường truyền thống, đã làm từ khi nghe tin nhà cháu phá sản, chẳng cần chờ đến giờ."
Chủ tịch Lý ngang tuổi với Trình Tồn Chi, từng cạnh tranh và hợp tác trên thương trường, coi nhau như quen biết, nên vẫn khá lịch sự với con cháu là Trình Thù Nam.
Song sự nhẫn nại của ông ta đã cạn, nói xong liền đi thẳng vào phòng riêng.
Trình Thù Nam định đuổi theo thì bị cản lại, vấp phải đâu đó bị đẩy ra tận hành lang.
Cậu chạy mấy bước vẫn không lách vào nổi. Nhân viên câu lạc bộ xuất hiện, lễ phép mời cậu ra về. Cậu cúi đầu uể oải quay lại, tay chân tê buốt vì lạnh, lòng trống rỗng.
Lương Bắc Lâm nói đúng, nhà họ Trình đã tan tác lắm rồi. Chủ tịch Lý cũng nói đúng, rót tiền vào Xương Tồn là vô nghĩa, gặp mặt trao đổi vài câu đã là sự tôn trọng lớn nhất người ta dành cho cậu.
Cậu lại nhớ đến ba và anh, nhớ cảnh nhà đông khách ngày xưa, hóa ra khi sa sút, người ta sẽ bị đá khỏi phạm vi quen biết đầu tiên.
Chủ tịch Lý đến cửa phòng riêng, thư ký đứng ngoài chờ lâu bước lên đón, nhìn ra sau bằng ánh mắt nghi hoặc.
"Chủ tịch Lý, cậu trẻ vừa chạy theo anh là cậu hai nhà họ Trình ạ?"
Thấy chủ tịch Lý gật đầu, thư ký cúi xuống thì thầm: "Cậu ấy là người yêu Lương Bắc Lâm đó ạ."
Lương Bắc Lâm kém chủ tịch Lý gần hai giáp, lại là người vùng khác, vốn không quen thân, nhưng trong làm ăn, trước lợi ích thì tuổi tác chẳng đáng gì.
Mấy năm nay Tịnh Giới bùng nổ, có nhà họ Thẩm chống lưng, chủ tịch Lý khôn ngoan nhìn xa trông rộng, là người mời Lương Bắc Lâm sớm nhất ở thành phố Vực. Sang năm nay, hai người hợp tác nhiều lần. Nhân vật quan trọng được tiếp đãi tối nay chính là Lương Bắc Lâm.
Chủ tịch Lý bảo thủ, không quan tâm chuyện riêng tư, chỉ biết Lương Bắc Lâm có bạn trai chứ không biết đó là Trình Thù Nam. Nghe vậy, ông lập tức bảo thư ký quay ra tìm.
Trình Thù Nam đã đi ra đến cửa câu lạc bộ, bỗng nghe có người gọi phía sau. Cậu đứng im, nhìn thư ký của chủ tịch Lý chạy đến, mặt mũi lúng túng.
"Cậu Trình, chủ tịch Lý mời cậu quay lại, nể mặt dự tiệc tối."
Mắt Trình Thù Nam sáng bừng: "Chủ tịch Lý đổi ý rồi ạ?"
Thư ký sợ cậu hiểu lầm, vội vàng giải thích: "Hôm nay sếp Lương cũng có mặt ạ, trước đây chủ tịch Lý không biết cậu là người yêu của sếp Lương, mong cậu thông cảm."
Trình Thù Nam ngẩn người, không ngờ Lương Bắc Lâm cũng ở đây, chẳng nghĩ ra gì, bị thư ký dẫn vào.
Bên trong, chủ tịch Lý ngồi nói với Lương Bắc Lâm là Trình Thù Nam đang ở ngoài, đã phái thư ký ra tiếp đón.
Cửa phòng riêng mở ra, bầu không khí yên tĩnh, nhạc cổ điển du dương cùng mùi đàn hương nhẹ nhàng khiến cơ thể Trình Thù Nam ấm dần lên. Thư ký dẫn cậu đi hết hành lang dài, vòng qua bình phong khắc hoa đến sảnh đãi khách.
Người ngồi vị trí chính giữa là Lương Bắc Lâm và chủ tịch Lý. Lương Bắc Lâm bình thản như thường, ngồi giữa nhóm người, áo sơ mi trắng đơn giản tôn lên nét đẹp anh tuấn, phong thái vượt trội.
"Tiểu Nam lại đây ngồi đi." Chủ tịch Lý đứng dậy khỏi ghế sofa, vẫy tay gọi cậu thân thiết, khác hẳn thái độ cự tuyệt trước đây.
Chỗ ngồi bên cạnh Lương Bắc Lâm vốn để trống, Trình Thù Nam nhìn thoáng qua gã, chậm chạp bước tới ngồi xuống.
Ít khi cậu gặp Lương Bắc Lâm trong dịp làm ăn chính thức như thế này, giờ gặp xong cậu chẳng muốn nói chuyện. Hai người đang chiến tranh lạnh, nếu không phải thư ký chủ tịch Lý kéo vào, cậu còn lâu mới bước vào.
"Đúng là hôm nay có duyên quá, thư ký không bảo thì tôi còn chẳng biết cậu với Tiểu Nam là một đôi."
Lương Bắc Lâm cười gật đầu, coi như đáp lời.
"Tiểu Nam, cháu đã có Bắc Lâm rồi, cần gì phải nhờ sang chỗ tôi nữa." Chủ tịch Lý cười hiền, nói đầy ngụ ý, "Xu thế tăng trưởng của Tịnh Giới mạnh hơn Đạt Minh nhiều, dòng vốn dồi dào nhất thành phố Vực, tôi muốn nâng cấp chuyển đổi còn phải xin xỏ công nghệ tài nguyên của Bắc Lâm cơ."
Lời nói nửa thật nửa giả, vừa xu nịnh vừa là sự thật.
Trình Thù Nam có vẻ chú ý lắng nghe, song thật ra cậu chỉ đang ngơ ngác nhìn đĩa đồ ăn trước mặt.
Lương Bắc Lâm nhanh chóng tiếp lời, dẫn dắt chuyện làm ăn của hai người. Khách trên bàn đều là người chủ tịch Lý mời, địa vị cao, tiếng nói quan trọng ở thành phố Vực. Mọi người hiểu rõ buổi tiệc lần này Lương Bắc Lâm mới là nhân vật chính, nên đề tài xoay quanh gã.
Trong bữa, người ta nhắc đến tình hình đầu tư và vấn đề tiêu điểm gần đây, đều ngầm tránh chuyện nhà họ Trình. Nhưng Trình Thù Nam vẫn nghe ra ý họ, thực sự những việc này khiến cậu đau đầu, vào tay Lương Bắc Lâm chỉ như con kiến.