Dưới Lớp Bùn Lầy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 17: Manh mối
Dưới Lớp Bùn Lầy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mùng hai có người đến thăm nhà, Lương Bắc Lâm đích thân ra sân bay đón về. Đó là một cô khoảng 50 tuổi, diện mạo sạch sẽ, nhanh nhẹn, tóc búi gọn gàng, tính tình hòa nhã. Khi đến nhà, nhìn thấy Trình Thù Nam, cô cười gọi cậu: "Tiểu Nam đây à?"
Trình Thù Nam đứng trong phòng khách nhìn theo Lương Bắc Lâm khiêng những chiếc túi lớn nhỏ vào phòng ngủ hướng nam tầng 1, suốt từ đầu đến cuối không hề có ý định giới thiệu cô với mình. Cuối cùng, cô Yến phải tự mình chủ động lại gần bắt chuyện, cậu mới biết cô Yến là bảo mẫu thường trú mà Lương Bắc Lâm đã mời về, từ giờ sẽ sinh sống cùng ở đây.
Lương Bắc Lâm không nói nhiều về sự xuất hiện của cô Yến, nhưng Trình Thù Nam nhanh chóng phát hiện ra điều bất thường.
Ngoài việc đích thân tiếp đón, trong cuộc sống hàng ngày, Lương Bắc Lâm cũng rất quan tâm đến cô Yến. Có lần, Trình Thù Nam nghe thấy cô Yến nói Lương Bắc Lâm không thuê người giúp việc theo giờ, mọi việc từ dọn dẹp đến nấu cơm đều do cô lo liệu. Nhưng Lương Bắc Lâm gạt phắt đi, nhất quyết chỉ để người nấu cơm nghỉ, còn người đến quét dọn hàng ngày vẫn giữ nguyên để đỡ công sức cho cô Yến. Cô Yến không dám phản đối nên đành chịu.
Sau này, Trình Thù Nam càng chứng kiến nhiều điều hơn, càng thấy kinh ngạc.
Lương Bắc Lâm đối đãi với cô Yến vô cùng tôn trọng, không hề tỏ vẻ chủ nhà chút nào, thỉnh thoảng còn cùng cô Yến tám chuyện những chuyện vụn vặt. Còn cô Yến cũng vô cùng chân thành chăm sóc Lương Bắc Lâm, có hôm Lương Bắc Lâm đi công tác về muộn, cô Yến vẫn đợi, thậm chí còn trách cứ trước mặt: "Đừng uống say quá, coi chừng sức khỏe!", giống như một người thân trong gia đình.
Tuy nhiên, cô Yến vô cùng tế nhị, thường không can thiệp vào đời sống cá nhân của Lương Bắc Lâm, nhưng lại rất ân cần với Trình Thù Nam.
Qua Tết, Lương Bắc Lâm đi công tác dày đặc hơn nửa tháng trời, chỉ còn lại cô Yến và Trình Thù Nam ở nhà. Sau khi hai người trở nên quen thân, cô Yến càng quý Trình Thù Nam hơn, ngày nào cũng biến tấu đủ món cho cậu ăn.
Một ngày trước khi nhập học, Trình Thù Nam thu dọn đồ đạc chuẩn bị chuyển về ký túc xá.
Vụ việc của gia đình Trình đã dần lắng xuống sau khi khoản nợ được xử lý xong vào cuối năm ngoái, ba và anh trai cậu không còn liên lạc nữa, bọn đòi nợ cũng ngừng hăm dọa.
Trình Thù Nam vốn nhút nhát, lần trước bị hù dọa đến mức mất ăn mất ngủ nhiều lần. Suốt kỳ nghỉ Tết, cậu ở yên tại nhà Lương Bắc Lâm chẳng đi đâu. Giờ đây không còn vấn đề gì nữa, nhưng cứ ở lại tiếp tục thì có vẻ hơi mất mặt quá.
Điều khiến cậu lo lắng nhất là mối quan hệ giữa Lương Bắc Lâm và cậu trở nên kỳ lạ, Lương Bắc Lâm đối xử với cậu bình thường như thường, ngày ngày cậu ăn ở sinh hoạt tại nhà Lương Bắc Lâm, dần dà cậu cảm thấy vô cùng bất an.
Cậu phải rời đi, nhưng muốn chờ đến khi Lương Bắc Lâm đi công tác về. Có cả những toan tính nhỏ nhoi khó nói, nếu Lương Bắc Lâm giữ cậu lại, nếu Lương Bắc Lâm cũng vương vấn…
Cậu không dám nghĩ đến khả năng ấy có hy vọng không, cũng không thể đảm bảo mình không bị người ta chê bai. Cậu như chú chim nhỏ không có chân đang chật vật vỗ cánh giữa tầng thấp bầu trời, bay lượn chẳng lên được cũng chẳng dám hạ cánh.
Trình Thù Nam thu dọn đồ đạc một thời gian, nhưng đồ của cậu vốn chẳng có là bao, nên cứ nhặt nhạnh những thứ linh tinh, chậm chạp gói ghém trong phòng.
Cô Yến thấy vậy biết cậu sắp dọn đi, mấy lần cứ ngập ngừng rồi thôi. Thực ra cô rất quý Trình Thù Nam, cậu bé ngoan ngoãn vô cùng, không hề giống như những tiểu tử ương ngạnh thường thấy, lóng ngóng không biết lo toan cuộc sống hàng ngày như Lương Bắc Lâm đã từng nói.
Ban đầu trước khi đón cô Yến về, Lương Bắc Lâm chỉ nói là ở nhà còn một người nữa, nhưng không giải thích rõ mối quan hệ như thế nào. Cô Yến vốn thấu hiểu, sao lại không nhìn ra mối quan hệ giữa hai người.
Cô chỉ không ngờ Lương Bắc Lâm lại đóng kịch đến vậy, cũng chưa hề đuổi Trình Thù Nam ra ngoài. Chỉ tội nghiệp cho cậu bé không biết sau này Lương Bắc Lâm sẽ xử lý chuyện tình cảm giả danh này thế nào.
Cô không xen vào chuyện của Lương Bắc Lâm, nhưng đúng là Trình Thù Nam cũng vô cùng khổ tâm.
Cô Yến cầm chiếc áo phao đã giặt sẵn vào phòng cho Trình Thù Nam, cậu đang xếp sách vở ghi chép trên lớp vào vali, chỉ có vài quyển vở cùng mấy cây bút nhưng cậu cứ ngồi cặm cụm cả buổi.
Cô Yến giũ áo phao rồi căng ra phơi, sau đó rắc một lớp baking soda, chiếc áo phao đắt tiền liền phục hồi như trước.
"Dì Yến, dì làm thế nào thế ạ? Tuyệt quá đi mất!" Trình Thù Nam bước lại gần, sửng sốt sờ mó chiếc áo.
Cô Yến cười bảo: "Cái này có gì khó đâu."
"Nhưng cháu không biết làm thế nào cả ạ." Giọng Trình Thù Nam nhỏ dần, "cháu chẳng làm được gì cả."
"Cháu học giỏi, tốt bụng, biết bao nhiêu người còn không bằng ấy chứ."
Trình Thù Nam ngượng nghịu sờ mũi: "Dì Yến là người đầu tiên bảo cháu học giỏi đấy ạ."
Cô Yến xử lý xong áo phao, thấy áo phông của Trình Thù Nam có vết dầu to bèn bảo cậu cởi ra, lấy dụng cụ chuyên nghiệp tẩy sạch hộ. Cậu đứng cạnh xem, hai người trò chuyện vu vơ, Trình Thù Nam cảm nhận được sự thư thái và ấm áp mà lâu lắm mới gặp lại.
Cuộc nói chuyện dần chuyển sang Lương Bắc Lâm một cách tự nhiên. Có lẽ do không đề phòng Trình Thù Nam nên cô Yến vô tình nhắc đến chuyện hồi bé của Lương Bắc Lâm.
"Dì chăm sóc Bắc Lâm từ khi thằng bé còn ẵm ngữa, sau này gia đình nó gặp biến cố nên dì phải đi. Mấy năm nay dì sống vất vả, từng ốm nặng một trận, thui thủi một mình mãi. Cuộc sống tương đối khó khăn. Sau này Bắc Lâm tìm thấy dì liền bảo dì lên làm việc."
"Dì đã lớn tuổi, sức khỏe không được tốt, đến đây chẳng làm được gì nhiều. Lương Bắc Lâm nói là muốn dì làm, nhưng thật ra có giao cho dì việc gì đâu, toàn thuê người giúp việc theo giờ rồi. Đón dì lên không phải để dì chăm nom nó, mà chỉ là tìm cớ cho dì dưỡng lão thôi."
"Thằng bé Bắc Lâm này nặng tình nghĩa, mỗi tội khổ quá."
Cô Yến dừng tay, thở dài dài, mắt đỏ hoe, chìm trong hồi tưởng, hoàn toàn không nhận ra Trình Thù Nam đang đứng nhìn mình với vẻ sững sờ.
"Không phải Đại Bắc…" Trình Thù Nam ngơ ngác hỏi, "sao anh ấy là trẻ mồ côi ạ?"
Gia đình họ Trình đều biết về thân thế của Lương Bắc Lâm, đây cũng không phải bí mật trong giới: từ nhỏ lớn lên ở trại trẻ mồ côi, không rõ cha mẹ là ai, tự mình nỗ lực thi đỗ vào Đại học H sau đó gặp được Thẩm Quân Hoài, nhờ đó cuộc sống mới khá lên. Tốt nghiệp về nước khởi nghiệp, rồi gây dựng nên cơ đồ như ngày hôm nay.
Nhưng rõ ràng lời cô Yến nói và những gì Trình Thù Nam biết về Lương Bắc Lâm hoàn toàn khác nhau.
Thấy vẻ mặt sững sờ không dám tin của Trình Thù Nam, cô Yến nhận ra mình lỡ lời, bỗng nhiên trở nên ỉu xìu, nhưng đã nói ra rồi cũng không thể lấy lại.
Lúc mới đến, cô Yến đã hỏi Lương Bắc Lâm, hắn chỉ đơn giản đáp rằng không cần kiêng kị tránh né Trình Thù Nam, muốn nói gì làm gì cũng được, cứ coi như đang ở nhà mình.
Vốn tưởng Trình Thù Nam là bạn trai của Lương Bắc Lâm nên sẽ biết, nào ngờ cậu lại chẳng hay biết gì.
Cô Yến không biết nhiều về ân oán năm xưa giữa gia đình họ Lương và họ Trình, nhưng sống ở nhà họ Lương suốt với tư cách bảo mẫu chăm sóc Lương Bắc Lâm, cô cũng mắt thấy tai nghe một vài chuyện. Sau đó xem tin tức biết ba mẹ Lương Bắc Lâm qua đời thảm thương, cô còn buồn bã mất một thời gian.
Cô biết mình lỡ lời, định đổi chủ đề, nhưng Trình Thù Nam đã run rẩy nắm lấy cánh tay cô.
"Dì Yến, trước đây dì bảo lâu nay dì vẫn ở thành phố Vực, vậy dì chăm anh ấy hồi bé, có phải anh ấy cũng là người thành phố Vực không ạ? Dì có biết bố mẹ anh ấy không ạ? Gia đình anh ấy gặp biến cố gì ạ? Anh ấy đến nước M từ bao giờ ạ?"
Một loạt câu hỏi dồn dập, cô Yến không biết trả lời sao, đành phải nói qua loa: "Dì già rồi, cháu đừng tin quá, có khi lú lẫn nhớ nhầm."
Nhưng sao Trình Thù Nam lại không tin được. Quá khứ của Lương Bắc Lâm xuất hiện những mâu thuẫn nghiêm trọng so với những gì cậu biết, sự khác biệt ấy khiến lòng cậu hỗn loạn, rối bời.
Hình như đúng là cậu chưa từng quen biết Lương Bắc Lâm, hình như người yêu cậu chỉ là sản phẩm tưởng tượng do cậu tự vẽ ra. Giờ đây cậu không còn nhà, nếu lại nói Lương Bắc Lâm cũng là giả, thì cậu không biết còn gì là thật nữa.
**
Lúc thấy cuộc gọi của cô Yến, Lương Bắc Lâm vừa họp xong. Tịnh Giới có một dự án thu mua ở thành phố Nam đang bước vào giai đoạn quan trọng, hắn tới giám sát vài hôm, giờ mới hạ cánh.
Trong điện thoại, cô Yến ngập ngừng kể lại chuyện vừa xảy ra, cô rất áy náy, lo sẽ gây phiền toái cho Lương Bắc Lâm.
Lương Bắc Lâm trầm mặc giây lát, đáp: "Không phiền phức đâu, dì Yến ạ. Sớm muộn gì em ấy cũng sẽ biết thôi."
Dù gia đình họ Trình không nói cho Trình Thù Nam, nhưng sớm muộn gì cậu cũng sẽ biết những chuyện này. Nhà họ Trình sụp đổ, Lương Bắc Lâm không cần phải diễn nữa, cũng không nhất thiết phải giấu giếm. Tuy vẫn chưa xử lý dứt điểm nhà họ Đường và nhà họ Giang là đồng lõa năm ấy, nhưng cũng không tốn thêm nhiều sức lực của hắn.
Huống chi những gì hắn sắp làm không chỉ muốn cho Trình Thù Nam biết, mà phải khiến toàn bộ thành phố Vực đều hay.
Cả đêm Trình Thù Nam không ngủ ngon, tâm sự trong lòng không ngừng dậy sóng, lời cô Yến nói khiến tâm trí cậu rối bời. Sáng hôm sau, cậu xuống nhà với hai bên quầng thâm to tướng, cô Yến nhìn thấy càng thêm áy náy.
Bữa sáng là cháo rau nhẹ bụng, Trình Thù Nam ăn được vài miếng đã không nuốt nổi nữa. Cô Yến thở dài, thử khuyên nhủ cậu mấy câu.
"Bố mẹ qua đời từ khi Bắc Lâm còn bé xíu, nó theo họ hàng sang nước M sinh sống, sau này họ hàng cũng mất, thằng bé vừa làm thêm vừa đi học, gian nan lắm mới được như ngày hôm nay. Tính cách nó hơi lạnh nhạt một chút, nhưng nó tốt bụng lắm."
Trình Thù Nam hơi lờ đờ vì thiếu ngủ, ngước lên nhìn đồng hồ trên tường, chậm chạp hỏi: "Dì Yến ơi, bao giờ Đại Bắc về ạ?"
"Thấy bảo là bay chuyến chiều ngày kia, vừa khéo kịp trước khi cháu khai giảng đấy."
Trình Thù Nam hiểu ra. Tối qua cậu không kìm được nhắn tin cho Lương Bắc Lâm hỏi khi nào hắn về, bảo là có chút chuyện muốn bàn bạc, nhưng đều không thấy trả lời.
Đến cô Yến còn biết thời gian Lương Bắc Lâm về, mà Trình Thù Nam lại không biết.
Cậu hỏi tiếp: "Sao bố mẹ anh ấy lại mất thế ạ?"
Cô Yến không muốn can dự vào chuyện của hai người, bèn đáp mập mờ: "Bị bệnh thì phải."
"Dạ thế ạ?" Trình Thù Nam lẩm bẩm, "Mọi người đều bảo anh ấy là trẻ mồ côi, không rõ bố mẹ là ai, hóa ra đều là giả cả."
"Mọi người đều đánh giá rất tốt về anh ấy, dì bảo anh ấy tốt, bạn cháu cũng bảo anh ấy tốt, hồi xưa cháu cũng tưởng là thế. Nhưng từ khi nhà cháu gặp chuyện, anh ấy khác hẳn. Cháu không tả nổi, nhưng có lúc ánh mắt anh ấy nhìn cháu lạnh lẽo xa lạ lắm, cháu rất sợ."
Trước đây, lý do khiến Trình Thù Nam nghĩ ra chỉ quanh quanh là do mình nợ một đống tiền, hoảng hốt nhếch nhác, khiến Lương Bắc Lâm ái ngại. Sau này lại nghe tin nhà họ Trình khiến Lương Bắc Lâm đầu tư thất bại, chắc chắn hắn sẽ giận dữ.
Doanh nghiệp phá sản, gia tộc sụp đổ chỉ sau một đêm, không phải cậu chưa chứng kiến những chuyện này bao giờ. Trong giới của họ, chuyện người quen quay lưng, thân thích xa lánh, đám đông chia nhau ăn hôi cũng phổ biến. Lợi ích được ưu tiên hơn lòng thành.
Nhưng cậu nghĩ, Lương Bắc Lâm là người yêu mình mà. Nếu đổi vị trí, chắc chắn cậu sẽ cố tìm mọi cách yêu thương anh ấy, vậy nên dù Lương Bắc Lâm không dốc hết khả năng, ít nhất cũng nên tỏ ý thôi. Nhưng thái độ của hắn khiến cậu nhận ra, dường như lâu nay tình cảm của họ chỉ là vở kịch độc thoại của riêng cậu.
Cậu từng nghĩ sự lạnh nhạt bất thường của Lương Bắc Lâm là do tiền bạc gây ra.
Nhưng giờ đây cậu dần cảm nhận ra, mọi chuyện hoàn toàn không phải như vậy.