43. Chương 43: Không đau

Dưới Lớp Bùn Lầy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vụ dị ứng lần này suýt nữa lấy mạng Trình Thù Nam. Sang ngày thứ 3, những vết ban đỏ mới bắt đầu lặng lẽ bớt đi, nhưng họng và đường ruột bị tổn thương không ít. Đặc biệt, hồi trước cậu đã từng bị xuất huyết dạ dày, niêm mạc giờ lại bị kích thích khiến tình trạng càng thêm nghiêm trọng. Bác sĩ đã dặn đi dặn lại rằng nhất định phải giữ gìn dạ dày, nếu không, tương lai còn nguy cơ thủng dạ dày nữa.
Còn biết bao vết thương khác. Toàn thân cậu đầy những vết sưng tím bầm, các khớp và xương quai xanh bị rách da, sau mấy ngày, dấu tay trên cổ càng thêm rõ rệt và đáng sợ.
Có một điều dưỡng mặt tròn trịa, mỗi lần đến thay băng đều thương cảm, động tác nhẹ nhàng không dám làm Trình Thù Nam đau. Giọng cậu khản đặc, nghe như của người khác, thều thào đáp: "Không đau."
Không đau.
Đây là câu duy nhất cậu nói kể từ khi tỉnh lại.
Lần đầu tiên đọc kết quả chẩn đoán, Lương Bắc Lâm đứng một mình ngoài hành lang rất lâu.
Gã ngừng ép Trình Thù Nam phải nói hay làm bất cứ điều gì. Hàng ngày, gã túc trực bên giường bệnh, hai người im lặng đối diện nhau. Dường như Trình Thù Nam chẳng còn bận tâm đến những lời giải thích của gã. Cho dù Lương Bắc Lâm giải thích lại từ đầu đến cuối, cậu vẫn chẳng có phản ứng gì mấy.
Lương Bắc Lâm đứng trên sân thượng, hút hết nửa bao thuốc. Dạo này gã hút thuốc nhiều hơn, ít nói hẳn, cả người toát lên vẻ cáu bẳn và bức bối. Chỉ khi ở trong phòng bệnh, gã mới dịu lại.
Thẩm Quân ngập ngừng nói: "Bên nhà họ Khang muốn gặp anh một lần, có vài lời muốn nói trực tiếp."
"Nếu hôm đó tôi không để ý thấy bất thường, không đột nhiên quyết định ghé vào hầm rượu xem thử," giọng Lương Bắc Lâm lạnh lẽo, chất chứa nỗi sợ muộn màng vô tận, "thì Thẩm Quân, hôm ấy Tiểu Nam đã không sống nổi rồi."
Bị ép nốc nguyên cả chai rượu vang, cơ chế dị ứng đủ khiến cậu mất mạng. Ngay cả không dị ứng, đám súc sinh ấy cũng đã mất kiểm soát. Với tình trạng sức khỏe của Trình Thù Nam, chắc chưa đầy một tiếng đã bị hành hạ đến chết.
Nghĩ đến đây, gã càng hận bản thân hơn. Tất thảy mọi đau khổ mà giờ Trình Thù Nam gặp phải, tất thảy những nhạo báng và tổn thương cậu gánh chịu đều bắt nguồn từ thái độ úp mở, mập mờ của gã suốt bấy lâu nay.
Gã muốn giữ Trình Thù Nam lại, mong cậu yêu gã, nhưng lại cứ chần chừ không chịu nhìn thẳng vào nội tâm mình, không chịu đem lại sự che chở và môi trường an toàn cho người yêu. Thậm chí thương tổn do mình gây ra còn nhiều hơn bất cứ ai khác.
Gã thô bạo dí tắt điếu thuốc, chống hai tay lên lan can, suy sụp mà đau khổ.
"Không gặp," Lương Bắc Lâm đáp, "Bất cứ kẻ nào làm sai cũng nên trả giá."
Hiện giờ, Khang Bách vẫn còn nằm ở ICU, chấn thương sọ não nhẹ, đã phải báo nguy kịch mấy lần. Đúng là khi ra tay đánh hắn, Lương Bắc Lâm chỉ muốn lấy mạng hắn. Mấy kẻ khác cũng chẳng nhẹ nhàng gì, trước mắt đều nằm viện hết lượt, chỉ có đúng một người đi vệ sinh may mắn thoát nạn.
Mới đầu, nhà họ Khang không chịu để yên. Gia tộc giàu có, cứng cựa ở thành phố Vực cũng có thủ đoạn và khí phách của nó. Mấy nhà khác yếu thế hơn chút, nhưng phụ huynh cũng đều là nhân vật máu mặt ở thành phố Vực. Tất cả bắt tay với nhau chèn ép các bên liên quan, nhất quyết đòi Lương Bắc Lâm đứng ra giải thích đàng hoàng.
Hiếm khi Thẩm Quân đề cập những việc này trước mặt Lương Bắc Lâm. Hắn đang phụ trách lo liệu, nhưng Lương Bắc Lâm biết hết. Mấy hôm nay bên ngoài loạn như nồi cám heo, nhưng Lương Bắc Lâm chẳng buồn bận tâm. Gã dồn hết sức lực để chăm nom Trình Thù Nam.
Thẩm Quân Hoài sợ gã bị thiệt, sáng sớm đã sắp xếp đội ngũ luật sư của nhà họ Thẩm sang hỗ trợ, rồi liên hệ điều đình đủ kiểu, cuối cùng xác định đây là tự vệ chính đáng.
Mạng lưới quan hệ ở thành phố Vực chồng chéo phức tạp, dưới mặt ngầm còn có hàng loạt trở ngại lợi ích. Khó nói tương lai ai đụng phải ai, nhưng dàn xếp được như thế này xem như đã êm đẹp nhất rồi.
Song nào ngờ chờ tình hình bệnh của Trình Thù Nam ổn định bớt, Lương Bắc Lâm rảnh tay ra thì bắt đầu lao vào dọn dẹp tàn cuộc.
Công cuộc mang tên "dọn dẹp tàn cuộc" của gã chính là nộp trực tiếp video và tài liệu liên quan đến vụ Khang Bách làm chết người năm xưa cho Viện kiểm sát. Chỉ một tiếng sau, tin đồn đã sục sôi vang trời trên mạng.
Sự việc vốn tưởng đã lắng dịu, bỗng dậy sóng mới, khiến mọi người sửng sốt bất ngờ.
Ngay từ đầu, Lương Bắc Lâm đã nắm được rất nhiều tư liệu bí mật của Khang Bách. Gã làm ăn coi trọng danh tiếng và chữ tín, không thì Tịnh Giới đã chẳng khổng lồ như bây giờ. Nhưng từ bé, gã đã chứng kiến đủ trò lừa gạt, dối trá, vẫy vùng sinh tồn trong môi trường nguy hiểm, gặp nhiều thứ tiêu cực nên vận dụng thủ đoạn nào cũng điêu luyện trơn tru.
Đùng cái họ Khang rơi vào tình cảnh sứt đầu mẻ trán, song Lương Bắc Lâm chưa chịu dừng tay. Gã tiếp đó bồi thêm một chiêu: nhà họ Khang thao túng giá cổ phiếu từ vài năm trước, không chừa một đường sống hay mặt mũi nào. Nhà họ Khang không tài nào ngồi yên được nữa, xin hẹn Lương Bắc Lâm mấy lần liền mà gã cứ tránh né không gặp.
Vốn ban đầu, nhà họ Khang khá cao ngạo sau khi trở mặt với Lương Bắc Lâm. Giờ đây mới biết gã đánh một chuỗi liền mạch bằng ấy quân bài. Nếu không cho gã một kết quả đủ hài lòng, e là về sau còn thêm gì nữa chưa biết đâu.
Cuối cùng, hai bên thống nhất được điều kiện gì đó, Trình Thù Nam không rõ. Nhưng từ đó trở đi, cậu không bao giờ thấy Khang Bách với mấy kẻ công tử bột kia xuất hiện ở thành phố Vực nữa. Đương nhiên, ấy đều là chuyện về sau.
Lương Bắc Lâm xin trường cho nghỉ, lần thứ mấy rồi gã không còn nhớ rõ. Giáo viên hướng dẫn của Trình Thù Nam không tiện hỏi nhiều, chỉ nhắn là cứ nghỉ ngơi đàng hoàng, chờ khỏi bệnh rồi hẵng quay lại trường, còn khách sáo đề cập muốn ghé thăm nếu được.
Lương Bắc Lâm đã từ chối. Trình Thù Nam cần được yên tĩnh, cản khéo tất cả mọi người thăm bệnh.
Nhưng gã không ngờ vẫn sẽ có người xuất hiện trước cửa phòng bệnh, tay ôm một bó hoa, giọng nói thản nhiên: "Tôi đến thăm Trình Thù Nam xem thế nào."
Văn Nhạc Tri, giáo sư kín chỗ mới tới Đại học Y, phụ trách các lớp công khai môn mỹ học ngôn ngữ của Trình Thù Nam trong học kì này. Dĩ nhiên, Văn Nhạc Tri có thêm một thân phận khác nữa, cực kỳ tế nhị, trông bề ngoài không liên hệ gì mấy với Trình Thù Nam, nhưng không thể không đề phòng.
Thái độ của Lương Bắc Lâm tạm gọi là lịch sự: "Giáo sư Văn, cảm ơn thầy đến thăm Tiểu Nam. Bây giờ em ấy không tiện nói chuyện lắm, tôi sẽ truyền đạt tấm lòng của thầy, xin thầy thông cảm quay về vậy."
Văn Nhạc Tri bị Lương Bắc Lâm chặn ở ngoài cửa, lặng lẽ im lìm đối đầu với gã.
"Tôi là giáo viên của em ấy, sinh viên bị ốm, tôi đến thăm hỏi cũng đâu quá đáng lắm nhỉ?"
Lương Bắc Lâm đứng ngăn ở cửa không hề dao động: "Sao giáo sư Văn biết Tiểu Nam bị ốm thế?"
"Đợt này em ấy cứ xin nghỉ mãi, tôi điểm danh mấy lần đều vắng mặt, hỏi giáo sư Lưu mới biết là em bị bệnh." Văn Nhạc Tri khẽ đẩy chiếc kính không độ sáng nay mình mới đeo lên, bình tĩnh hỏi, "Em ấy mắc bệnh gì tế nhị khó nói nên không tiện vào thăm ạ?"
Văn Nhạc Tri hỏi một câu bóng gió ẩn ý mà vẫn có thể đong đầy cảm giác học thuật, sau đó nghiêm túc nhìn Lương Bắc Lâm như thể đang thật sự thắc mắc, mong muốn có được lời giải đáp.
Cả hai đứng nói chuyện ở cửa, giọng Văn Nhạc Tri không hề cố gắng hạ âm lượng như Lương Bắc Lâm. Anh biết chắc chắn là Trình Thù Nam có nghe thấy.
Lương Bắc Lâm át bớt lửa giận trong bụng. Đợt này tâm trạng gã khá bất ổn, nhưng chủ yếu với nhà họ Khang là chính. Trước mắt chưa muốn phải thể hiện địch ý với Văn Nhạc Tri. Song gã cũng không định vòng vo nữa.
"Theo tôi được biết, thì nhà họ Trình ở Nguyên Châu và nhà họ Trình ở thành phố Vực đã cắt liên lạc nhiều năm rồi."
Văn Nhạc Tri gật đầu, không hề ngạc nhiên trước việc Lương Bắc Lâm biết về chuyện này, điềm đạm nói: "Tôi chỉ là giáo viên của Trình Thù Nam thôi."
Ánh mắt Lương Bắc Lâm nhìn đối phương chất chứa vẻ tìm tòi, đánh giá. Khí thế công kích cũng cực mạnh, gã không hề có ý nhượng bộ.
Văn Nhạc Tri cũng không yếu thế, trưng ra biểu cảm rất ham học cầu tiến: "Nếu anh Lương bận tâm về em ấy thế thì hay là thử hỏi ý em ấy trước xem đã?"
Câu nói này khơi lên thoáng do dự xẹt qua đáy mắt Lương Bắc Lâm. Chỉ giây lát thôi, nhưng Văn Nhạc Tri đã nắm bắt được ngay.
Văn Nhạc Tri nói tiếp: "Người bị ốm cứ quanh quẩn trên giường bệnh mãi, khó chịu lắm. Tôi đoán chắc mấy hôm nay tâm trạng em ấy không được tích cực, tôi trò chuyện mấy câu với em ấy rồi về thôi, chí ít cũng để em ấy biết là có người lo cho em ấy."
Chuyến thăm lần này của Văn Nhạc Tri có hai mục đích. Một là xem xem Trình Thù Nam thế nào rồi. Vụ ở trang trại làm ầm ĩ hết lên, không thể giấu nổi, Văn Nhạc Tri vận dụng ít cách là nghe ngóng được ngay. Thứ hai chính là quan sát thái độ của Lương Bắc Lâm đối với Trình Thù Nam.
Anh nhanh chóng phát hiện ra câu nói nào sẽ ảnh hưởng đến Lương Bắc Lâm nhất, bèn chọn khoét sâu vào đó.
Đúng như Văn Nhạc Tri nói, trạng thái tinh thần của Trình Thù Nam đã không thể mô tả chỉ bằng cụm từ "không được tích cực" nữa rồi. Vết thương ngoài da trên cơ thể rồi cũng sẽ khỏi, nhưng vết thương trong lòng đã rách toạc khó mà khép lại. Việc này khiến Lương Bắc Lâm nảy sinh một dạng cảm xúc sợ hãi. Khi gã trông thấy Trình Thù Nam nằm yên ở đó, chẳng nói chẳng rằng, chẳng động đậy, chẳng còn một tí sức sống nào, thì nỗi sợ ấy dần dà lên đến đỉnh điểm.
Lúc này có tiếng ho khan rất khẽ vang từ trong phòng bệnh ra. Lương Bắc Lâm không lưỡng lự lâu nữa, nghiêng người mở cửa cho phép Văn Nhạc Tri đi vào.
"Tiểu Nam, em bị lỡ mất tận hai bài rồi." Văn Nhạc Tri cười nhè nhẹ bắt chuyện với Trình Thù Nam, "Tiết trước điểm danh xong, bạn cùng phòng ký túc đáp hộ em, bị bắt quả tang tại trận. Cơ mà không phải lo, không phải em muốn bị ốm đâu đúng không, nên mình sẽ không trừ điểm của em."
Văn Nhạc Tri cắm hoa vào bình rồi ngồi xuống cạnh giường. Lương Bắc Lâm xoay giường bệnh lên cao hơn để Trình Thù Nam có thể ngồi dựa lưng trò chuyện với Văn Nhạc Tri, sau đó gã nói với Trình Thù Nam: "Tôi ở ngoài, có việc gì gọi tôi."
Trình Thù Nam chẳng nhìn gã mà rũ mắt trông tay mình, khẽ gật đầu.
Lương Bắc Lâm không nấn ná thêm, mở cửa đi ra ngoài, dành không gian cho hai người họ.
Gã vừa đi là trông Trình Thù Nam đỡ căng thẳng hẳn. Cậu nói với Văn Nhạc Tri bằng giọng khàn khàn: "Cảm ơn giáo sư ạ."
"Không phải cám ơn, giữ gìn sức khỏe khỏi nhanh để còn sớm quay về đi học."
Hai người trao đổi thêm mấy câu về chuyện ở trường. Họng Trình Thù Nam không được thoải mái, cậu nói khá tốn công, phần lớn thời gian chỉ có Văn Nhạc Tri nói là chính.
Trình Thù Nam yên lặng lắng nghe, thi thoảng gật đầu phản hồi. Vết thương ở mặt và cổ cậu đã nhạt bớt, màu môi trắng nhợt, 22 tuổi đang vào độ tươi đẹp mà cơ thể lại toát lên vẻ tiều tụy ảm đạm, như thể bệnh nặng liệt giường quanh năm.
Văn Nhạc Tri không tiện nói nhiều quá. Trước khi đi, anh nhẹ nhàng đè mu bàn tay Trình Thù Nam đặt bên ngoài chăn, dặn một câu ẩn ý: "Đầu tiên phải khỏe lên đã, rồi mới làm được việc khác."
Trình Thù Nam nở nụ cười yếu ớt nhạt nhòa.
Văn Nhạc Tri đi ra, liếc sang Lương Bắc Lâm đang đứng hút thuốc ở cuối hành lang, khẽ gật đầu xem như chào hỏi, sau đó đi một mình về phía thang máy.
Vừa xuống hầm ngồi vào xe xong là cuộc gọi video của Trình Bạc Hàn tới ngay.
"Sao em lại đi một mình?" Sắc mặt Trình Bạc Hàn không được khá lắm, "Đừng có tiếp xúc riêng với gã."
"Cậu ta cũng nào phải người xấu, không làm sao đâu."
Trình Bạc Hàn không tán thành: "Không phải người xấu mà tí nữa đánh chết cậu lớn nhà họ Khang à?"
Văn Nhạc Tri khởi động xe, chậm rãi lái ra khỏi hầm theo biển chỉ dẫn. Trình Bạc Hàn nhìn đăm đăm vào ngón tay anh đang nắm vô lăng vài giây, trạng thái hòa hoãn hơn.
"Thái độ gã thế nào?"
Biểu cảm của Văn Nhạc Tri trở nên khá phức tạp. Gương mặt đề phòng của Lương Bắc Lâm xẹt qua trước mắt, anh bình luận ngắn gọn: "Cố chấp, cảnh giác, sẽ không buông tay." Sau đó đưa ra một kết luận: "Thảm cho Trình Thù Nam rồi."
Chỉ gặp đúng một lần, Văn Nhạc Tri đã nhìn thấu được sự mâu thuẫn và tình yêu ở Lương Bắc Lâm. Gã có khao khát độc chiếm và cảm giác dựa dẫm vượt mức bình thường với Trình Thù Nam. Bản thân sẽ khó lòng nhận thức một cách lý trí. Nhưng chưa nhận thức được không có nghĩa là sẽ chịu thả cho đối phương rời đi. Vậy nên, bất kể tỉnh táo hay hồ đồ, gã cũng sẽ không buông tay.
Xe rẽ vào đường lớn, Văn Nhạc Tri nhìn qua chỉ dẫn trên bản đồ, nói tiếp: "Thực ra, nếu hồ đồ thì còn có cơ hội. Nhưng rất đáng tiếc, giờ cậu ta tỉnh táo mất rồi."
Trình Bạc Hàn: "Thế chả tốt quá à, tỉnh rồi thì yêu nhau hẳn hoi thôi."
Tranh thủ lúc chờ đèn đỏ, Văn Nhạc Tri dí sát mặt vào ống kính, nhìn đối phương đầy nghiêm túc: "Anh Bạc Hàn, cái câu này của anh cực kỳ vô lương tâm nhé."
Lông mày Trình Bạc Hàn giật giật.
"Làm gì có chuyện Lương Bắc Lâm hồ đồ xong tỉnh táo lại. Trình Thù Nam vẫn buộc phải ép mình theo tiến độ của cậu ta. Lúc hồ đồ thì nhẫn nhịn chịu đựng bị tổn thương, lúc tỉnh ra thì sau cơn mưa trời lại sáng đến với nhau luôn. Báo thù xong rồi, hết khổ nạn rồi, trải qua muôn vàn gian khó xong người yêu vẫn cứ đang ở bên cậu ta. Có cái gì hay Lương Bắc Lâm giành hết cả. Thế Trình Thù Nam thì đáng đời à?"
Đèn chuyển xanh, xe khởi động đi tiếp.
Trình Bạc Hàn á khẩu cạn lời, một lúc sau mới hỏi Văn Nhạc Tri: "Thế em bảo phải làm gì đây?"
"Em cũng không biết, cơ mà..."
Một chiếc xe tải đi song song trên đường vượt lên, bấm còi rất to làm Trình Bạc Hàn không nghe rõ: "...Gì cơ?"
"Cơ mà nếu cứ tiếp diễn thế là Trình Thù Nam coi như vứt đi thật đấy."
"Sao lại nói thế?"
"Nhà họ Trình các anh sẽ mất mất một đứa bé."
Mãi lâu Trình Bạc Hàn không nói gì thêm.
Vốn là anh ta không muốn nhúng tay đâu. Nhưng mấy hôm trước, một cụ bề trên tuổi cao của nhà họ Trình tự mình tìm gặp ông ngoại Trình Bạc Hàn để nói giúp. Bảo là nếu đỡ được thì vẫn nên hỗ trợ phần nào. Trình Thù Nam suýt chết trong sự cố lần này. Nhà họ Trình có nghiệp nữa thì cũng không thể gán lên đầu trẻ con vô tội được. Nếu không đưa cậu bé rời khỏi chốn thị phi đây, e là nhánh bên Trình Tồn Chi sẽ đứt đoạn triệt để luôn.
Trình Bạc Hàn và Văn Nhạc Tri cưới nhau đã lâu, hàng ngày được học thuật hun đúc. Lòng dạ anh ta không cứng rắn như hồi trước nữa. Trình Bạc Hàn nghĩ ngợi rồi nói: "Để anh sang một chuyến vậy."
"Anh đừng đến."
"Sao lại thế?" Trình Bạc Hàn không yên tâm lắm.
"Anh đến thì gây chú ý quá. Hiện giờ cậu ta cực kỳ đề phòng, trông thấy anh là sẽ nghi ngờ."
Trình Bạc Hàn nói: "Anh không đến thì Lương Bắc Lâm cũng vẫn biết em là vợ anh mà."
"Không sao, giờ cậu ta rối lắm, không nghĩ được nhiều thế đâu." Văn Nhạc Tri rất bất mãn với việc Trình Bạc Hàn suốt ngày gọi anh là "vợ", "Với cả làm ơn gọi tên em nhá."
"Được thôi vợ ạ."
"..."
Thấy người ta bắt đầu bực, Trình Bạc Hàn cất ngay vẻ cười đùa đi: "Vụ Trình Thù Nam phải tính toán lâu dài mới được."
Văn Nhạc Tri đang tập trung lái xe trong ống kính gật đầu, tỏ ý đã biết.