Dưới Lớp Bùn Lầy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 47: Chẳng phải người ấy!
Dưới Lớp Bùn Lầy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tác giả: Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát | Chuyển ngữ: Bunbun
————
**Chương 47: Chẳng phải người ấy!**
Ngoài đội cứu hộ và nhân viên xử lý tình huống khẩn cấp, thầy Lý dẫn đầu đoàn lần này cùng hai vệ sĩ đều có mặt tại hiện trường. Thầy Lý vuốt đi những giọt mưa lạnh buốt trên mặt, vẻ mặt đau đớn, đến giờ vẫn không dám đối diện với Lương Bắc Lâm.
Lương Bắc Lâm vén chiếc áo mưa của vệ sĩ đưa ra, men theo bờ đê xuống lòng sông. Một chiếc máy xúc cỡ lớn đang hoạt động. Đội trưởng đội cứu hộ dẫn Lương Bắc Lâm đến nơi rồi dừng lại trước đống mảnh vỡ xếp chồng chất hỗn độn, nói khẽ: "Chính chỗ này."
Mấy tiếng trước, Trình Thù Nam từng đứng ở đây.
Bây giờ, mọi người đều nói với Lương Bắc Lâm rằng Trình Thù Nam vẫn còn ở dưới đó.
Lương Bắc Lâm nhìn chằm chằm vào đống đổ nát, đột nhiên cơn choáng váng ập tới, cảm giác buồn nôn trào lên cổ họng.
"Chẳng thể nào." Gã nghe thấy chính mình lên tiếng.
Gã quay lại, túm lấy thầy Lý kéo theo phía sau, giọng lạnh lẽo, thái độ quyết liệt: "Làm sao mà xác định được có người dưới ấy? Làm sao mà biết đó là Tiểu Nam? Họ xác minh bằng cách nào? Thầy nói tôi đi xem ngay!"
Thầy Lý đứng không vững, bị Lương Bắc Lâm kéo ngã về trước, suýt ngã ra.
"Anh Lương... em Tiểu Nam... tôi xin lỗi, tại tôi trông nom em ấy không cẩn thận." Viền mắt thầy Lý đỏ hoe, hôm nay ông phải chịu quá nhiều cú sốc, giờ đã gần như kiệt quệ.
Lương Bắc Lâm buông thầy Lý ra, bước vài bước, đôi chân như nhũn ra. Thân cầu sập lớn ngang trước mặt cứ như rãnh trời chia cắt gã và Trình Thù Nam, không bao giờ vượt qua nổi nữa. Ý nghĩ này như giằng xé trái tim gã, khiến gã muốn xé xác nó ra cho toang hoác.
"Anh Lâm, chúng tôi vô cùng đau buồn và thương tiếc, không hề phát hiện dấu hiệu sự sống phía dưới cây cầu."
Đội trưởng đội cứu hộ không nỡ đối diện với người đàn ông cao lớn này, nhưng vẫn cố gắng tường thuật tình hình hiện trường bằng giọng điệu nhẹ nhàng nhất có thể.
Quá trình cứu hộ diễn ra chậm chạp và khó khăn. Bê tông cốt thép nặng hàng chục nghìn tấn đè lên một thân thể nhỏ bé, nghĩ đến thôi đã đủ biết kết cục ra sao. Dựa trên kinh nghiệm nhiều năm, thực ra không cần cứu hộ nữa, nhưng Lương Bắc Lâm đã trả khoản chi phí cao, nhất quyết yêu cầu phải cứu người ra ngoài.
Mọi người đều biết "cứu ra ngoài" là điều bất khả thi.
Giọng Lương Bắc Lâm sắc bén như lửa thiêu đốt, gã nắm ngay điểm yếu trong lời nói ấy: "Không có dấu hiệu sự sống là vì chẳng có ai dưới ấy, đúng không?"
Trình Thù Nam suốt ngày đòi bỏ đi, suốt ngày căm hận oán trách gã, lần này cũng thế thôi, chắc chắn là đã lén lút bỏ trốn, nấp vào đâu đó, rồi gây ra sự cố giả để lừa gã.
Chắc chắn là như vậy.
Đội trưởng cứu hộ không biết nói sao với Lương Bắc Lâm nữa, ngập ngừng giây lát rồi vẫn phải trả lời thật: "Chúng tôi đã tìm thấy cậu ấy."
Mưa đã tạnh từ bao giờ không hay, gió rét thấu xương thổi vào mặt rát đau, màn đêm mịt mù bao trùm quanh cảnh tượng, mùi tanh của bùn đất nồng nặc trong không khí.
Một cánh tay thoáng hiện dưới đống đá vụn.
Nói chính xác hơn, chỉ có nửa lòng bàn tay thò ra ngoài, ngón tay méo mó, chẳng còn hình dáng ban đầu được nữa.
Đầu gối Lương Bắc Lâm quỵ xuống, đập thật mạnh vào tảng đá, tiếng khóc cười lan tràn khắp nơi, có người gọi tên gã, tiếng vọng từ xa xăm, dần dần vọng tới bên tai.
"Anh Bắc Lâm, em rất thích anh."
"Anh làm xong việc thì về sớm nhé, em chờ anh nha."
"Ba em với anh em đều không cần em nữa."
"Hồi trước em không biết điều, sau này em sẽ sửa đổi, em biết lỗi rồi."
"Nhưng mà em hận lắm."
...
Một luồng lực vô hình như đâm vào trái tim Lương Bắc Lâm, gã cứng đờ quỳ gục xuống đất như người đã đóng băng, cố gắng mấy lần mới có thể chậm chạp duỗi cánh tay ra, khẽ phủ lên bàn tay ấy.
Gã gọi "Tiểu Nam" mấy tiếng vô thức, từ từ siết chặt bàn tay kia, ngay sau đó chạm phải một vật tròn nhẵn cứng.
"Chẳng phải người ấy."
Gã cẩn thận tháo chiếc nhẫn ra, nhìn thấy dòng chữ "bei♡nan" khắc ở mặt trong. Gã nhìn nó hồi lâu, rồi lặp lại lần nữa với vẻ chắc chắn bất thường: "Chẳng phải người ấy."
"Người ấy không muốn gặp tôi, tôi biết, em ấy trốn đi mất rồi."
"Chẳng phải người ấy!"
Lương Bắc Lâm chẳng nhớ thời gian trôi qua bao lâu, có lẽ là mấy tiếng đồng hồ, có khi chỉ vài giây, gã đứng bên cạnh chỗ cầu sập, cơn đau dữ dội đã xé toạc toàn bộ thần trí lẫn thân xác gã. Mọi thứ xung quanh đều nhòe nhoẹt, toàn bộ thế giới bị phủ kín trong màn sương mờ ảo.
Gã không hề nhúc nhích, hai mắt cứ nhìn chằm chằm phía trước mà dường như chẳng nghe thấy gì, gã chỉ lặp đi lặp lại một cách máy móc rằng "Chẳng phải người ấy", giọng nói mang theo sự tuyệt vọng tự lừa mình dối người.
Đội trưởng đội cứu hộ và Phương Liễm trao đổi vài câu đằng xa, cuối cùng quyết định để Phương Liễm truyền đạt quyết định của bộ phận xử lý tình huống khẩn cấp.
Phương Liễm cân nhắc hồi lâu, cố tìm cách nói có thể giúp Lương Bắc Lâm chấp nhận.
"...Khả năng sẽ khó nhận dạng hoặc vận chuyển thi hài, nhân viên cứu hộ đề xuất là... mai táng tại chỗ."
Lương Bắc Lâm đứng thẳng, nhìn sang Phương Liễm, dường như đang cố bóc tách ý nghĩa lời nói của đối phương.
Gã lùi về sau mấy bước, bả vai dựa vào gốc cây, cảm giác như đột nhiên mất giọng, không thốt lên nổi một chữ.
Phương Liễm nói tiếp: "Chiếc nhẫn sẽ được đưa đi giám định."
Trên nhẫn có dính tế bào cơ thể đủ để xét nghiệm ADN, vậy nên khi nhân viên cứu hộ hỏi có thể lấy ngón tay đi không, Phương Liễm đã quyết định thay Lương Bắc Lâm – chỉ rút nhẫn mang đi thôi. Anh ta không thể đưa câu hỏi tàn nhẫn này ra trước mặt Lương Bắc Lâm, đồng thời khó lòng xem nhẹ cảnh tượng thê lương, Trình Thù Nam đã chết thảm xong còn phải bị cắt xẻ.
Phương Liễm nghĩ chắc Lương Bắc Lâm sẽ tán thành. Biến cố đột ngột đã đánh gục gã, nhưng gã vẫn còn sự cố chấp đến mức khác thường trong những việc liên quan đến Trình Thù Nam, vừa không chịu thừa nhận người bị vùi phía dưới ấy là Trình Thù Nam, vừa không đời nào chấp nhận người ấy phải chịu thêm bất cứ tổn thương nào nữa.
Tiếng bàn bạc nhẹ giọng giữa thầy Lý và nhân viên xử lý khẩn cấp vọng ra đằng xa, đứt quãng rời rạc. Nhưng khi mấy cụm "giáo sư Văn" "ở bệnh viện" lọt vào tai, Lương Bắc Lâm vốn đang đứng thẳng cứng ngắc bỗng rung mình.
Hình như tự dưng gã hoàn hồn, đầu tiên ngoái đầu nhìn thầy Lý, sau đó sải bước lại gần, nhấc tay đè bả vai thầy Lý đang trao đổi quay lưng với gã lại, bắt người ta nhìn về phía mình.
Giọng Lương Bắc Lâm bừng bừng cháy bỏng không thể kìm nén khi chợt phát hiện ra một tia hi vọng sống giữa nghịch cảnh tuyệt vọng: "Thầy bảo, lúc ấy Văn Nhạc Tri đi cùng với Tiểu Nam phải không? Sau lần sập cầu đầu tiên, người cố cứu Tiểu Nam ra cũng là anh ta?"
Thầy Lý vội gật đầu lia lịa.
Lương Bắc Lâm hỏi gấp: "Thế Văn Nhạc Tri thì sao? Anh ta đâu rồi?"
"Lúc đó cậu ấy cũng bị thương vì va đập, dân làng đã đưa cậu ấy đi viện trước khi bọn tôi chạy tới nơi."
Có gì đó chợt lóe lên trong đầu, sau mấy tiếng đồng hồ trì trệ cuối cùng trái tim Lương Bắc Lâm cũng đập trở lại, thậm chí gã cảm giác nghe thấy tiếng máu xé toạc huyết quản xông thẳng lên não.
Nếu Văn Nhạc Tri có mặt, vậy chắc chắn là Trình Thù Nam đã bị anh ta giấu đi đâu rồi.
Nhà họ Trình ở Nguyên Châu từng thử tiếp cận Trình Thù Nam, Lương Bắc Lâm biết hết, lần này Trình Thù Nam đi sang vùng khác gã cũng chú ý kiểm tra giáo viên dẫn đoàn không phải Văn Nhạc Tri. Nhưng Văn Nhạc Tri lại vẫn đi theo.
Trùng hợp đến thế.
Đại não Lương Bắc Lâm hoạt động nhanh như chớp, gã quay đầu nói với Phương Liễm: "Đi bệnh viện."
**
Trời đã tảng sáng, từ trong phòng bệnh nhìn ra ngoài thấy đã tạnh mưa lặng gió. Theo tin tức buổi sáng, cơn bão "003" hoành hành mấy hôm đã tan biến.
Văn Nhạc Tri ngồi dựa vào giường, cầm điều khiển từ xa ngắm nghía chiếc tivi treo trên tường. Phòng bệnh ở bệnh viện này đã cũ, tín hiệu kém, âm thanh rè rè xẹt xẹt chập chờn đứt quãng. Mùi nước khử trùng trong phòng rất nồng, Văn Nhạc Tri hơi nhíu mày, nghĩ bụng chỉ mong mau chóng rời khỏi đây.
Lương Bắc Lâm đẩy cửa bước vào rất đường đột, đúng lúc Trình Bạc Hàn ra ngoài mua bữa sáng cho Văn Nhạc Tri, vậy nên giờ trong phòng bệnh chỉ còn mình Văn Nhạc Tri.
Giây phút trông thấy Lương Bắc Lâm, Văn Nhạc Tri phản xạ thần tốc, quẳng điều khiển sang bên, tranh thủ nằm xuống lại.
Lương Bắc Lâm sải bước phăm phăm tiến vào, người tỏa ra cái lạnh thấu xương, tầm mắt lia hết một vòng quanh phòng, chỉ thấy mình Văn Nhạc Tri yếu ớt nằm trên giường bệnh.
Ánh mắt gã như muốn ăn thịt người, không buồn kìm nén tâm trạng hay giữ gìn lễ phép gì nữa, vừa xông vào đã thấp giọng quát hỏi: "Trình Thù Nam ở đâu? Anh giấu em ấy đi đâu rồi?"
Văn Nhạc Tri khá lúng túng nhìn người đàn ông thức suốt đêm trước mắt, con ngươi giăng đầy tơ máu, quần áo ướt sũng dính bùn lầy, người ngợp cứ như vừa xuống địa ngục đi dạo một lượt rồi quay lại, toàn thân toát lên vẻ cuồng nộ và mất kiểm soát sau cú sốc nặng nề.
Phải thừa nhận là Lương Bắc Lâm đây cực đáng sợ. Vốn dĩ vẻ ngoài và khí thế gã đã khó gần sẵn, giờ cái chất u ám càng rõ rệt hơn.
Thảo nào Trình Bạc Hàn phải đi xuyên đêm lao sang đây, tính tình tác phong đơn thuần ôn hòa của Văn Nhạc Tri về cơ bản không đối phó nổi. Chỉ e chưa hết một hiệp là anh đã lộ sơ hở.
Văn Nhạc Tri trưng ra biểu cảm không hiểu gì lắm, chậm chạp ngồi dậy trên giường bệnh. Anh đang mặc quần áo bệnh nhân bình thường, chưa đeo kính không độ, trông rất hòa nhã, vừa vô hại vừa vô tội.
"Anh Lương, tôi rất tiếc về chuyện của Trình Thù Nam, tôi không cứu được em ấy ra ngoài."
"Văn Nhạc Tri, anh đừng có mà lừa tôi. Người dưới cầu đấy hoàn toàn không phải Tiểu Nam, không phải em ấy!"
Nét mặt Văn Nhạc Tri không hề dao động, anh áp dụng chiến thuật vạn năng hồi trước Trình Bạc Hàn từng dạy: nhìn lại người ta bằng ánh mắt nặng trĩu, không hề né tránh, tạo thành biểu cảm sự thật vượt trên mọi lời tranh luận.
Lương Bắc Lâm siết nắm đấm thật chặt, đầu ngón tay lõm vào đến thịt.
Văn Nhạc Tri trầm giọng lên tiếng: "Tôi là thầy giáo mà không cứu được sinh viên của mình ra, ấy là do tôi thất ——"
Lương Bắc Lâm căm tức hất tay một cái, thô bạo cắt lời Văn Nhạc Tri: "Tôi không muốn nghe cái này!"
Rồi gã cúi người lấn lại gần Văn Nhạc Tri, nhìn đăm đăm vào mắt đối phương, nói: "Bằng ấy đoàn khảo sát mà anh cứ nhất quyết phải đi cùng đoàn của Tiểu Nam, tận mấy chiếc xe cùng xuất phát mà anh cứ phải ngồi chung xe với Tiểu Nam, tất cả các xe tập trung rồi mà một mình anh đi lái xe quay về. Tiểu Nam đi cứu mèo, Tiểu Nam bị vùi ở phía dưới, tất cả đều chỉ là lời một phía của anh, anh nói gì thì đúng thật là thế à?"
"Chỉ cần anh trả Tiểu Nam cho tôi, tôi sẽ không truy cứu vụ lừa gạt của anh."
Văn Nhạc Tri hơi ngửa người ra sau, trán đã lấm tấm mồ hôi, khá nôn nóng liếc ra cửa một cái.
Bây giờ Lương Bắc Lâm cứ như con dã thú phẫn nộ, nếu không có được đáp án mình mong muốn gã có thể nhảy dựng lên xé xác con mồi bất cứ lúc nào.
Trình Bạc Hàn vừa đi mua đồ ăn sáng, tính thử thời gian chắc cũng sắp về rồi.
"Anh Lương, tôi cũng không muốn tin là Trình Thù Nam đã chết, nhưng thực sự đấy chỉ là trùng hợp thôi. Tôi không thể dự đoán trước việc mất tín hiệu liên lạc, không thể đoán trước cầu sẽ bị sụp, anh bảo đây là trò lừa đã tính toán tinh vi, vậy cho hỏi sao tôi phải lừa anh làm gì?"
"Chắc hẳn anh cũng biết thừa quan hệ của nhà họ Trình ở Nguyên Châu và ở thành phố Vực, họ hàng xa bắc mấy cái cầu cũng chả đến, nhà Trình Tồn Chi không còn ai nữa, bọn tôi sẽ mạo hiểm gây thù chuốc oán với anh chỉ vì một Trình Thù Nam à? Thế thì bọn tôi được lợi gì đâu?"
"Lúc Tiểu Nam gặp nạn tôi có ở hiện trường," Nói đến đây Văn Nhạc Tri hơi nghẹn ngào, "tôi đã cố kéo em ấy ra, nhưng mà..."
Văn Nhạc Tri dừng lại giây lát, đưa cho Lương Bắc Lâm một nhát dao trúng tim: "...Đến cuối cùng, chính bản thân em ấy không muốn trèo ra nữa."
"Anh Lương, tôi không có nhu cầu đào sâu xem anh đã làm gì ép người yêu anh phải manh nha ý đồ muốn chết, có lẽ anh nên tự vấn lại mình xem, vốn dĩ vẫn còn hi vọng sống cơ mà, tại sao em ấy chọn bỏ cuộc?"
Nhát dao cắm phập khiến máu thịt Lương Bắc Lâm nát bươm đầm đìa.
Hóa ra có thể nghe thấy tiếng trái tim tan vỡ thật đấy.
Rất khẽ, mà cũng rất nặng nề.
"Định cho cá ăn."
"Bây giờ em chỉ muốn chết quách cho nhanh thôi."
Tiếng điều hòa tổng chạy ù ù trong phòng bệnh, tiếng thuyết minh tròn vành rõ chữ của MC trên bản tin buổi sáng, tiếng lao xao của người qua kẻ lại ngoài hành lang, tất thảy từ từ chìm mất, chỉ còn lại mỗi giọng nói của Trình Thù Nam.
Tiếng nói chất chứa tố cáo đầy máu và nước mắt, từ xa lại gần, chém đứt ngang người Lương Bắc Lâm.
"Chẳng phải thế, anh lừa tôi..." Lương Bắc Lâm lẩm bẩm, "Chẳng phải em ấy."
Ngay sau đó lại gào lên như thể đột nhiên choàng tỉnh: "Anh đưa tôi đi tìm em ấy mau lên! Anh trả em ấy lại cho tôi!"
Gã lôi Văn Nhạc Tri ra khỏi giường bệnh như một kẻ điên.
Trình Bạc Hàn đang xách tiểu long bao gạch cua Văn Nhạc Tri thích ăn đi vào hành lang thì nghe thấy động tĩnh, vội quẳng bữa sáng chạy về phòng bệnh.
————
🔹
Chú thích:
"bei♡nan" là phiên âm tên Bắc & Nam.