9. Chương 9: Cháu không thích anh ấy

Dưới Lớp Bùn Lầy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 9: Cháu không thích anh ấy

Dưới Lớp Bùn Lầy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trình Thù Nam nói "yêu anh lắm" "chỉ yêu anh", Lương Bắc Lâm không muốn trả lời. Trên thực tế, hai người đã bên nhau 3 năm, Trình Thù Nam từng bày tỏ tình cảm nhiều lần, nhưng Lương Bắc Lâm chưa bao giờ đáp lại. Gã chỉ nói "ừ", khi tâm trạng tốt thì lơ đễnh nói "tôi cũng thế"."
Người mới yêu luôn chân thành, đôi khi còn ngây thơ đến ngốc nghếch. Nhưng cuộc sống sung sướng, vô lo của kẻ ngốc nghếch ấy lại chất chứa đầy những nỗi đau của người khác. Càng vô tâm thì càng đáng ghét."
Trời đã về đêm ở thành phố Vực, nhưng nơi Lương Bắc Lâm sinh sống vẫn là ban ngày. Gã nói với thư ký vài câu rồi lái xe ra ngoài."
Nghĩa trang mùa đông phủ một lớp tuyết mỏng, yên tĩnh vô cùng. Lương Bắc Lâm gạt đi chút tuyết xốp trước bia mộ, những bông tuyết bay lất phất, vương lên nụ cười hiền hậu của Lương Diễn Văn trên tấm bia đá, như thể vẫn còn lưu luyến."
Chính Lương Bắc Lâm đã chụp tấm ảnh này tặng ông ngoại trước khi ông mất. Lúc đó, ông đã biết mình không còn sống được bao lâu, tràn đầy nhung nhớ và xót thương đứa cháu ngoại chưa trưởng thành."
Sau khi Lương Diễn Văn qua đời, Lương Bắc Lâm 16 tuổi đã dùng toàn bộ số tiền còn lại mua một ngôi mộ trong nghĩa trang hoa viên, an táng ông ở đây."
Lương Bắc Lâm ngồi xuống bên mộ, lấy ra một cuốn tạp chí, lật đến trang đã đánh dấu và đọc chậm rãi. Gần một tiếng sau, gã mới đọc hết nửa cuốn tạp chí, rồi chuyển sang phần sau, đoán chắc ông ngoại không thích lắm, bèn cất tạp chí đi."
"Ông ngoại, lần này có tin tốt báo cho ông đây. Nhà họ Trình đã sụp đổ rồi." Lương Bắc Lâm nhặt vài chiếc lá khô vàng, trò chuyện với ông ngoại, "Trình Tồn Chi có hai công ty ở nước ngoài, lỗ hổng tài chính và tình hình tài sản đều nằm trong tay cháu. Chờ thời cơ thích hợp, sẽ bóp nghẹt đường lui của lão.""
Gã kể rất bình tĩnh, đơn giản như ngày nhỏ kể với ông ngoại mình muốn ăn gì vào buổi sáng."
"Ông ngoại, cháu sống ổn lắm. Ông không phải lo đâu." Lương Bắc Lâm cười cười, thoáng chút chua chát trong lòng, "Cháu có thầy, có bạn, họ đều rất tốt với cháu. Trước đây ông cứ lo cháu cô đơn, không chỗ nào ông ạ. Cháu sẽ sống thật tốt, ngày ngày tranh thủ sống sao cho vui vẻ.""
Gió nhẹ thổi qua, một khuôn mặt tươi cười đột nhiên hiện lên trong tâm trí Lương Bắc Lâm, thật lạ lùng, giờ này không nên nhớ đến người ấy mới phải."
Đôi mắt Lương Bắc Lâm tối lại, gã ngừng một lát, tiếp tục kể cho ông ngoại những bí mật chưa bao giờ nói với ai."
"Ông ngoại, Trình Tồn Chi vứt con trai út của lão lại cho cháu. Lão muốn có biện pháp dự phòng hòa hoãn, mong cháu nể tình con trai lão đừng đuổi giết đến cùng." Lời của Lương Bắc Lâm ngập ngừng, như thể đang tìm kiếm từ ngữ thích hợp, "Con trai út của lão tên là Trình Thù Nam, hiện đang ở cùng cháu.""
"Chẳng qua là nhận lời để mượn kế thôi. Ông ngoại, ông đừng giận nhé." Lương Bắc Lâm trầm ngâm hồi lâu, mới tiếp, "Cháu không thích cậu ta đâu.""
***
Buổi tối, gia đình họ Thẩm dùng bữa cơm theo phong cách miền nam, món ăn tươi ngon thanh đạm, canh bồ câu hầm càng xuất sắc."
Lương Bắc Lâm ăn được 3 bát, Lộ Thanh Trần lại múc thêm, Thẩm Quân Hoài vội ngăn: "Thằng bé 28 rồi, không cần ăn nhiều nữa đâu. Em cứ múc cho nó là nó sẽ ăn mãi không dừng đấy.""
Nghe vậy, Lộ Thanh Trần đặt muôi canh xuống, nhìn Lương Bắc Lâm dặn dò: "Em ở riêng bên ngoài đừng khổ sở quá, muốn ăn gì thì gọi người nấu, đừng ăn qua loa cho xong bữa. Cả Thẩm Quân nữa, làm việc tiếp xúc với nó thì thôi, sinh hoạt em đừng chơi bời thác loạn theo nó. Nó chả chịu đứng đắn gì cả.""
"Em biết rồi anh." Lương Bắc Lâm đáp."
Lộ Thanh Trần gắp một miếng sườn dê vào bát cho Lương Bắc Lâm, vẫn chưa yên tâm: "Em muốn làm gì cứ mạnh dạn làm, không phải lo đâu. Gặp vấn đề gì anh với thầy em đều sẽ giải quyết thay em, nhưng có một việc, không được làm điều sai trái.""
Lương Bắc Lâm gặm vài miếng sườn dê, vẻ mặt thư giãn hiếm thấy: "Vâng.""
Miêng sườn dê cuối cùng bị Thẩm Quân Hoài giơ tay lấy mất, Lộ Thanh Trần liếc sang, bảo: "Anh ăn canh đi.""
Thẩm Quân Hoài: "Anh thấy trong nồi vẫn còn mà.""
Lộ Thanh Trần: "Để mai gói cho Bắc Lâm mang đi.""
Nhiều năm qua, Thẩm Quân Hoài dồn hết tâm sức vào trung tâm nghiên cứu, ít khi can thiệp mảng kinh doanh, phong thái tích lũy qua thời gian trở nên nho nhã uyên bác. Nhưng trước mặt Lộ Thanh Trần, Thẩm Quân Hoài vẫn hay cằn nhằn, chẳng thấy chút khí độ rộng lượng nào."
Chú ăn canh theo yêu cầu của Lộ Thanh Trần, rồi lại ăn thêm cọng súp lơ xanh trước mặt, không hiểu sao món rau này lại phải có mặt ở đây."
Lộ Thanh Trần đưa mắt lướt qua, chú miễn cưỡng ăn thêm vài miếng."
"Giáo sư Thẩm, tháng sau anh 40 rồi đấy, đừng kén ăn.""
"Đâu có, tại anh ăn no rồi." Thẩm Quân Hoài đáp rất nghiêm túc, "Không nên lấy tuổi tác làm tiêu chuẩn bình luận sở thích ăn uống.""
Lộ Thanh Trần chẳng buồn ngó ngàng, dù nửa đêm đói Thẩm Quân Hoài cũng sẽ dậy tìm đồ ăn, bây giờ mạnh miệng thế, chỉ cần đói tí là khác ngay."
Thẩm Quân Hoài thấy Lộ Thanh Trần quan tâm Lương Bắc Lâm quá mức, mặt mũi đã ỉu xìu, miễn cưỡng ngồi yên chờ mọi người ăn xong."
Lương Bắc Lâm ăn nhanh vài miếng, nói với Thẩm Quân Hoài: "Em ăn xong rồi thầy ạ.""
Thẩm Quân Hoài: "Vào thư phòng với thầy đi.""
Thế là hai người nối nhau lên tầng."
Lộ Thanh Trần ở phía sau gọi theo: "Đừng nói lâu quá, để Bắc Lâm nghỉ ngơi sớm. Lần này về hiếm lắm, chuyện to như trời cũng phải ăn ngon ngủ ngon đã.""
Thẩm Quân Hoài ngồi vào bàn trà, rót một cốc Phổ Nhĩ cho mình, Lương Bắc Lâm không quen uống trà, chỉ uống nước nóng như mọi ngày."
"Chuyện nhà họ Trình gần đây em nói với anh chưa?" Thẩm Quân Hoài hỏi."
"Chưa ạ, anh hay lo nghĩ, kể xong anh lại băn khoăn suốt." Lương Bắc Lâm đáp, "Chỉ bảo anh ấy việc đã thành công, không nhắc cụ thể ạ.""
Trong lúc Lộ Thanh Trần nấu nướng, Lương Bắc Lâm vào phụ bếp, hai người trò chuyện lâu. Lương Bắc Lâm chỉ kể nhà họ Trình đã phá sản, cha con Trình Tồn Chi bỏ chạy sớm, còn chuyện khác gã đều giữ im lặng. Lộ Thanh Trần lo lắng suốt bao năm, cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm."
"Anh hỏi em bao giờ quay về, em bảo bây giờ Tịnh Giới phát triển khá tốt, sức mạnh kinh tế lẫn mức độ cởi mở của thành phố Vực đều tốt, cũng là nơi tập trung doanh nghiệp ngành năng lượng mới. Chờ em làm thêm vài năm rồi tính tiếp ạ.""
Lương Bắc Lâm không đeo kính, ăn mặc thoải mái, vừa ăn canh nóng nên toát ra không khí ở nhà lười nhác, thư thái mà bình dị."
Nếu Trình Thù Nam có mặt ở đây lúc này, chắc chắn cậu sẽ sửng sốt khi thấy hình ảnh hoàn toàn khác của Lương Bắc Lâm."
"Kẻ tới đường cùng thôi đừng dồn nữa, hòa hoãn bớt cũng tốt, chờ thời cơ thích hợp rồi làm một đòn diệt sạch." Thẩm Quân Hoài nói."
"Vâng.""
Thẩm Quân Hoài hỏi thăm tỉ mỉ hơn về tình hình Thẩm Quân ở thành phố Vực, Lương Bắc Lâm lần lượt đáp lời. Gã hành sự ổn thỏa, từng bước vững vàng, Thẩm Quân Hoài chưa từng phải lo lắng như Lộ Thanh Trần."
"Còn con trai út nhà họ Trình thì em định xử lý thế nào?" Bỗng Thẩm Quân Hoài hỏi."
Những chuyện khác đều ổn, chỉ có mặt tình cảm là Thẩm Quân Hoài lo Lương Bắc Lâm hành xử cảm tính, hoặc quyết liệt quá về sau hối hận, hoặc mềm lòng nương tay dẫn đến nguy cơ lớn hơn."
Tuy nhiên, chuyện Trình Thù Nam vẫn là vấn đề riêng tư của Lương Bắc Lâm, Thẩm Quân Hoài nắm rõ chừng mực, chỉ muốn lắng nghe suy nghĩ của gã."
Lương Bắc Lâm im lặng hồi lâu, rồi trả lời thầy mình bằng một câu tương tự:"
"Em không thích cậu ta.""
Thẩm Quân Hoài rót thêm Phổ Nhĩ vào cốc Lương Bắc Lâm, gã chậm rãi nhấm nháp, sắc mặt không đổi."
Chờ gã uống hết, Thẩm Quân Hoài không vạch trần, chỉ nói kín đáo: "Về phòng ngủ đi.""
Bình thường, tòa nhà bên này chỉ có Thẩm Quân Hoài và Lộ Thanh Trần, ngoài giúp việc thỉnh thoảng ghé quét dọn không có ai khác. Nhưng tầng 2 luôn giữ một phòng cho Lương Bắc Lâm, mỗi lần về nước thăm hai người, Lương Bắc Lâm đều ở đây."
Lương Bắc Lâm chưa bước ra cửa, Thẩm Quân Hoài đã gọi gã lại, lấy trong ngăn kéo ra một hộp melatonin: "Tối uống một viên, vừa nãy em uống trà, chắc khó ngủ đấy.""
Lương Bắc Lâm quay bước trở lại, nhận lấy melatonin từ tay thầy, gật đầu không nói gì, đóng cửa ra ngoài."
***
Thẩm Quân Hoài quen biết Lương Bắc Lâm ở câu lạc bộ đấm bốc ngầm."
Thiếu niên 16, 17 tuổi đã cao nhưng gầy gộc, dáng học sinh ấy lại mang trong mình sự hung hăng đến bạt mạng."
Sau khi hoàn thành thí nghiệm căng thẳng, Thẩm Quân Hoài thường đến câu lạc bộ giải tỏa, thỉnh thoảng lên sàn đấu vài hiệp. Nhưng tuổi tác không cho phép chú mạo hiểm, sức khỏe và tính mạng quan trọng hơn hết thảy."
Chú đã gặp cậu thiếu niên gốc Hoa này thượng đài 3 ngày liên tiếp, tổng cộng 6 trận, thắng 4."
Thằng bé rõ ràng đang kiếm tiền. Các sàn đấu dạng này đều nhận đặt cược, thắng sẽ được thưởng lớn, thua không chỉ trắng tay mà còn dễ bị trọng thương."
Dù bạt mạng nhưng cậu thiếu niên rất thông minh, gặp đối thủ mạnh sẽ né nguy hiểm rất khéo léo, ngay cả khi thua cũng chỉ bị thương nhẹ."
Tuy bạt mạng nhưng vẫn là đứa trẻ chưa đủ kinh nghiệm, vài hôm sau đã bị chú ý."
Thẩm Quân Hoài không thường đến sàn đấu, nhưng sang ngày thứ ba, ma quỷ xui khiến chú ghé qua, chắc muốn xem cậu thiếu niên có đến không, nếu có thì liệu thắng hay thua."
Quả nhiên, lần này đối thủ đã chuẩn bị sẵn sàng. Chỉ trong hiệp đầu, Thẩm Quân Hoài đã nhận ra đối thủ của cậu thiếu niên là tay đấm chuyên nghiệp."
Thi đấu đấm bốc dạng này chẳng có luật lệ rõ ràng, giống MMA, vận động viên nghiệp dư và người mê rượu bia chơi với nhau, không có vận động viên chuyên nghiệp."
Nghiệp dư đấu chuyên nghiệp hoàn toàn không có cửa. Thiếu niên bị đối thủ đánh liền vài cú mạnh, đến hiệp nghỉ mắt đã sưng vù."
Hiệp sau, cậu thiếu niên bị đẩy ra sàn, vài cú đấm đá liên tiếp khiến cậu thổ huyết, gần như kiệt sức. Khán đài ồn ào, tiếng chửi, tiếng cười nhạo xen lẫn."
Trọng tài chưa hô dừng, cậu thiếu niên đã bị đối thủ nhấc bổng, nắm đấm giáng đúng huyệt thái dương. Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, một trọng tài khác lao lên ngăn cuộc đấu."
Thẩm Quân Hoài nói với ông chủ câu lạc bộ: "You can't do it like this, it's gonna blow up sooner or later.""
Ông chủ rối rít xin lỗi, hỏi Thẩm Quân Hoài có quen cậu thiếu niên không."
Thẩm Quân Hoài đứng sau tấm kính, theo dõi cậu thiếu niên được khiêng xuống, nhìn qua chỗ đồ đạc cậu để lại, thấy một tấm thẻ sinh viên, sinh viên năm nhất Đại học H, hóa ra chuyên ngành công nghệ nano."
"He's my student.""
Hôm ấy Thẩm Quân Hoài dẫn Lương Bắc Lâm về, 10 năm trôi qua như vậy."
Sau này Thẩm Quân Hoài mới biết, bố mẹ Lương Bắc Lâm qua đời khi cậu 7 tuổi, sau đó cậu đi theo ông ngoại sang định cư ở nước M. 16 tuổi ông ngoại cũng mất, từ đó lẻ loi một mình."
Cậu thiếu niên sống gian khổ, việc gì cũng làm để kiếm tiền, nhưng thành tích vẫn ưu tú, 17 tuổi đã trúng tuyển vào chuyên ngành tỉ lệ thấp của Đại học H. Ở trường cậu ít nói, luôn cô độc, người toát lên vẻ u uất, mãi cho đến khi gặp Thẩm Quân Hoài và Lộ Thanh Trần, hoàn cảnh mới khá lên."
Đặc biệt là Lộ Thanh Trần, nghe về thân thế Lương Bắc Lâm xong cực kỳ thương cảm, yêu thương cậu như em trai ruột, chăm nom từng li từng tí."
Nhờ sự can thiệp của Thẩm Quân Hoài, Lương Bắc Lâm không đi đấm bốc chui nữa mà đến làm thêm ở sở nghiên cứu đứng tên Thẩm Quân Hoài để kiếm tiền đóng học phí. Tư chất và năng lực của Lương Bắc Lâm đều được Thẩm Quân Hoài công nhận, dần dà gã trở thành thế hệ kế cận chú."
Rất nhiều việc Lương Bắc Lâm làm không hề giấu Thẩm Quân Hoài. Thẩm Quân Hoài thấy học sinh mình đã hạ quyết tâm, bèn xóa sạch toàn bộ ghi chép về Lương Bắc Lâm trước khi cậu đến nước M năm 7 tuổi."
Lý lịch Lương Bắc Lâm trở nên sạch sẽ đơn giản, là trẻ mồ côi không rõ gốc gác, quan hệ xã hội duy nhất chỉ có thầy giáo và người yêu của thầy."
Bạn duy nhất của cậu, chính là cậu ấm con nhà giàu từ thành phố Vực sang du học, Trình Ẩn.