Giữa năm tuyết lớn phong tỏa núi rừng, Tố Mộc Phổ Nhật đón một vị khách không mời mà đến: một cô gái người Hán, dịu dàng, trầm lặng.
Cùng nhau, họ xẻ lối trong tuyết trắng, săn thỏ giữa rừng hoang, sẻ chia từng miếng táo đông lạnh. Anh dùng hơi ấm đôi tay mình ủ lên má nàng, sưởi ấm khuôn mặt ửng hồng vì giá lạnh, sưởi ấm cả trái tim đang dần tan chảy.
Nhiều năm chia xa, số phận lại đưa họ về bên nhau trong một đêm trùng phùng định mệnh. Ánh lửa trại bập bùng không chỉ soi sáng gương mặt quen thuộc, mà còn phơi bày những vết sẹo hằn sâu trên da thịt, ánh lên lưỡi dao găm lạnh lẽo giắt bên hông nàng... và cả đôi mắt – không còn sự dịu dàng thuở nào, mà thay vào đó là ánh nhìn sắc lạnh, đầy hung tợn.
Điều gì đã biến cô gái hiền lành năm xưa thành một người hoàn toàn khác? Đằng sau vẻ ngoài tưởng chừng yếu đuối ấy là bí mật kinh hoàng nào? Liệu tình yêu có đủ sức hàn gắn những vết thương hay sẽ chìm trong bóng tối của quá khứ?
Truyện Đề Cử






