Đường Lui – Kim Cương Quyển
Biến cố Thực Hữu Vị
Đường Lui – Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phó Thần Sơn đưa Hà Dụ đến đầu phố Nhân Tín rồi quay xe về Lăng Vân.
Hà Dụ đi được một đoạn, còn chưa đến quán Thực Hữu Vị thì đã thấy phía trước tụ tập đông người, vây kín trước cửa quán một cách náo nhiệt.
Cậu lập tức tăng tốc, đến nơi thì thấy cửa chính của Thực Hữu Vị đã bị đóng chặt. Trên cánh cửa, không biết ai đã tạt sơn đỏ, chảy dài từng vệt xuống trông hệt như máu tươi, khiến ai nhìn cũng phải rùng mình. Bên ngoài còn bị khóa một ổ khóa lớn, khiến cả trong lẫn ngoài đều không thể mở cửa.
Mấy người làm trong quán cũng đã đến. Lão Bàng ngửa đầu hét lớn: “Ông chủ Lê!”
Hà Dụ vội giữ tay lão Bàng, hỏi: “Bàng ca, chuyện gì xảy ra vậy?”
Lão Bàng cũng lo lắng: “Không biết nữa, đến nơi đã thấy thế này rồi. Gọi ông chủ không ai đáp, gọi điện thoại cũng không ai bắt máy, không biết có ở trên lầu không!”
Lão Bàng vốn có chìa khóa nhà hàng, nhưng giờ cũng không thể mở cửa. Mọi người chỉ có thể đứng ngoài lo lắng. Cả dãy phố đều kéo đến xem náo nhiệt. Hai nhà sát vách có người nói nửa đêm nghe thấy động tĩnh, nhưng vì quá muộn nên không ai dám ra xem, thành ra không rõ đã xảy ra chuyện gì.
Hà Dụ nhìn qua là biết có người cố ý gây chuyện với nhà hàng, mà phần lớn là nhắm thẳng vào Lê Đường.
Cậu hỏi: “Đã báo cảnh sát chưa?”
Lão Bàng lúc này mới phản ứng, liền hỏi lớn: “Ai gọi 110 chưa?!”
Hà Dụ nóng ruột, bảo: “Anh gọi cảnh sát đi, em sẽ tìm cách lên xem sao.”
Lão Bàng giữ tay cậu, hỏi: “Làm sao mà lên được?”
Hà Dụ nói: “Em đi mượn cái thang.”
Cậu mượn được cái thang dài ở tiệm mì bên cạnh, dựng vào biển hiệu của Thực Hữu Vị rồi trèo lên.
Người bên dưới đông nghịt, ai cũng la “Cẩn thận đấy!” khiến tim Hà Dụ cũng đập thình thịch. Hạ Tiểu Hà giữ thang bên dưới, ngẩng đầu lên gọi: “Hà ca cẩn thận nhé.”
Hà Dụ tranh thủ đáp lại: “Không sao đâu, yên tâm.”
Cửa sổ tầng hai đóng chặt, rèm cũng được kéo từ bên trong. Cậu trèo qua biển hiệu, với tay đẩy thử cửa sổ. May mắn là cửa không khóa, rất dễ mở.
Cậu gọi một tiếng “Lê ca!”, không thấy động tĩnh, liền trèo vào trong.
Lê Đường không có trong phòng, cũng không có dấu vết người khác đột nhập. Căn phòng vẫn lộn xộn như thường ngày, điện thoại còn để bên gối, chỉ bật chế độ rung, có nhiều cuộc gọi nhỡ. Đèn vẫn sáng, cửa cũng mở. Hà Dụ đoán, có lẽ Lê Đường đang ngủ thì nghe thấy động tĩnh dưới lầu nên xuống xem, sau đó có thể đã bị người ta bắt đi.
“Tiểu Hà!” lão Bàng gọi từ dưới lầu.
Hà Dụ thò đầu ra đáp: “Lê ca không có trên lầu, tìm cách phá khóa đi!”
Sau đó cậu xuống tầng một, phát hiện bàn ghế trong đại sảnh bị lật đổ, có dấu vết ẩu đả. Kệ rượu cũng bị xô ngã, không ít chai bị vỡ, rượu đổ đầy sàn. Tuy nhiên, máy tính tiền không bị động tới, trên lầu cũng không bị lục lọi. Hà Dụ đoán đây không phải là một vụ trộm, mà là nhắm thẳng vào Lê Đường.
Chẳng bao lâu, cảnh sát và thợ phá khóa đến. Ổ khóa lớn ngoài cửa bị cạy mở, lão Bàng và mấy người khác vội vàng mở cửa.
Cảnh sát kiểm tra hiện trường, hỏi sơ qua tình hình rồi yêu cầu mấy người trong quán đến đồn công an để lấy lời khai.
Khoảnh khắc ngồi vào xe cảnh sát, Hà Dụ bỗng cảm thấy vô cùng hoảng loạn, theo bản năng định mở cửa xe. Lão Bàng ngồi cạnh vội giữ tay cậu: “Sao vậy?”
Hà Dụ sực tỉnh, mồ hôi lạnh đầy trán, lắc đầu: “Không sao.”
Lời khai được ghi rất chi tiết. Hà Dụ kể rõ toàn bộ những gì mình nghe và thấy từ lúc bắt đầu làm việc ở quán. Cuối buổi, viên cảnh sát trẻ hỏi: “Bình thường cậu có biết Lê Đường có mâu thuẫn với ai không?”
Hà Dụ lắc đầu: “Tôi chưa từng thấy.”
Cảnh sát lại hỏi: “Cậu có số điện thoại người nhà anh ấy không? Hoặc người nào thân quen hay thường xuyên qua lại?”
Hà Dụ đan hai tay, tì lên môi: “Không có. Tôi mới làm việc chưa lâu, gần như chưa từng thấy Lê ca rời khỏi quán. Ngày thường anh ấy cũng chỉ có một mình, ít khi có ai đến tìm.”
Xong lời khai, viên cảnh sát trẻ bảo cậu ký tên và điểm chỉ. Tay Hà Dụ hơi run, cậu siết chặt nắm tay rồi mới cầm lấy tờ khai, xem kỹ rồi ký, đồng thời hỏi: “Có cách nào tìm được tung tích của Lê ca không?”
Viên cảnh sát nói: “Tạm thời manh mối còn quá ít. Đêm qua cũng không có ai làm chứng thấy anh ta rời đi. Chỉ còn cách xem camera giám sát quanh khu vực, xem có phương tiện hay người lạ nào xuất hiện. Nếu các cậu có tin gì, nhớ báo ngay cho chúng tôi.”
Phố Nhân Tín là con phố nhỏ, trên đường hoàn toàn không có camera. Chỗ có camera gần nhất là chỗ đèn giao thông ngoài đầu phố, chỉ có thể thấy xe cộ vào phố, chứ không thấy được bên trong.
Ra khỏi đồn công an, lòng Hà Dụ càng lúc càng lo lắng, không biết Lê Đường rốt cuộc đã đắc tội với ai, gặp phải chuyện gì.
Về lại quán, thấy mọi người đang dọn dẹp, Hạ Tiểu Hà cầm cây lau nhà lau sạch rượu dưới sàn. Thấy cậu về, cô hỏi: “Cảnh sát nói sao?”
Hà Dụ lắc đầu: “Họ nói sẽ cố gắng điều tra.”
Hạ Tiểu Hà chu môi: “Tức là vẫn chưa có tin gì? Vậy hôm nay có bán được gì không?”
Lão Bàng xách xô nước từ bếp ra, cầm chổi lau muốn chùi lớp sơn đỏ ngoài cửa, nhưng chùi mãi vẫn không sạch.
Hà Dụ ngăn lại: “Đừng phí sức, đi mua xăng hoặc nước tẩy xem có rửa được không.”
Lão Bàng ném chổi vào xô, thở dài: “Rốt cuộc là chuyện quái gì thế này?”
Nhà hàng của Lê Đường mở gần nửa năm. Hầu hết đầu bếp và nhân viên đều được thuê từ khi quán mới mở, chẳng ai biết trước đây anh ta làm gì. Anh ta sống một mình, không thân thiết với ai, mọi người cũng đã quen với điều đó. Nay xảy ra chuyện đột ngột, chẳng ai đoán được là ai đã gây ra.
Còn Hà Dụ, mối liên hệ duy nhất giữa cậu và Lê Đường là Phương Văn Thái. Phương Văn Thái vào tù còn sớm hơn cậu, đã ngồi gần năm năm. Quan hệ giữa anh ta và Lê Đường rốt cuộc là gì, Hà Dụ chưa từng hỏi kỹ. Nhưng giờ nghĩ lại, có lẽ Phương Văn Thái biết Lê Đường từng đắc tội với ai.
Hỏi Phương Văn Thái? Điều đó không thực tế. Muốn vào thăm tù, Hà Dụ cũng không có tư cách. Vậy phải làm sao? Ngoài Phương Văn Thái, người cậu có thể nghĩ đến lúc này chỉ có Kiều Mộ Đông.
Có nên tìm Kiều Mộ Đông không?
Lão Bàng thấy Hà Dụ đứng ngẩn người, bước tới vỗ vai cậu, đưa cho cậu điếu thuốc.
“Cảm ơn Bàng ca.” Hà Dụ nhận lấy.
Lão Bàng nói: “Cậu cũng đừng lo lắng quá. Lê ca là người có chừng mực, không giống người gây chuyện ngoài xã hội, chắc không đến nỗi nào đâu.”
Hà Dụ cười nhẹ: “Hy vọng vậy.” Rồi quay đầu nhìn nhà hàng đã dọn dẹp xong, nói: “Hôm nay chắc không có khách, nhưng cơm trưa vẫn có thể giao.”
Lão Bàng gật đầu đồng ý: “Lê Đường mồm thì độc miệng, nhưng chưa bao giờ bạc đãi anh em mình. Không nói người khác, nhưng có lão Bàng tôi đây thì quán này vẫn sẽ mở cửa.”
Hà Dụ hít một hơi thuốc thật sâu, rồi nói: “Bàng ca, em đi tìm một người bạn xem có giúp được gì không. Trong tiệm nhờ anh trông giúp.”
Cậu vẫn quyết định đi tìm Kiều Mộ Đông. Không biết liệu có ích gì không, nhưng ít nhất cậu phải thử.
Trước tiên cậu gọi điện cho Kiều Mộ Đông, bất ngờ là không ai bắt máy. Đến khi máy tự ngắt, cậu nhìn số gọi đi, đoán có khi Kiều Mộ Đông vẫn còn giận chuyện hôm qua. Không còn cách nào khác, mình có việc cần, đành đích thân đến Lăng Vân, hy vọng hôm nay anh ta có đi làm.
Chưa đến giờ giao cơm trưa, Hà Dụ tay không đến, không mang túi đựng đồ ăn của Thực Hữu Vị, nên bị bảo vệ chặn lại.
Cậu nói: “Tôi tìm Kiều Mộ Đông.”
Bảo vệ nói: “Tìm ai cũng phải đăng ký ở lễ tân, tôi không thể để cậu tự tiện lên trên được.”
Cô lễ tân thì lịch sự hơn, mỉm cười hỏi: “Xin hỏi anh có hẹn trước không?”
Hà Dụ lắc đầu: “Không có hẹn. Cô gọi điện cho anh ấy giúp tôi, nói Hà Dụ tìm, hỏi anh ấy có muốn gặp không.”
Cô lễ tân hơi do dự nhưng vẫn gọi đến văn phòng của Kiều Mộ Đông. Người nghe máy là Hoàng Hải Sinh, bảo rằng Kiều tiên sinh đang họp, không có thời gian.
Hà Dụ đưa tay: “Cho tôi nói chuyện.”
Cô lễ tân ngần ngại một chút rồi nói với Hoàng Hải Sinh: “Hà tiên sinh muốn nói chuyện.” Rồi đưa điện thoại cho cậu.
Hà Dụ hỏi: “Kiều Mộ Đông đang họp?”
Hoàng Hải Sinh biết Hà Dụ không phải người đơn giản nên không dám lơ là, đáp: “Đúng vậy, ngài ấy để quên điện thoại ở văn phòng. Nếu có việc gì, đợi ngài ấy họp xong tôi sẽ chuyển lời.”
Hà Dụ ngập ngừng một lúc rồi nói: “Tôi có việc muốn nhờ anh ta giúp. Khi nào họp xong, phiền anh báo lại giúp tôi. Tôi sẽ chờ ở đây.”
Hoàng Hải Sinh ngạc nhiên: “Cậu sẽ chờ luôn ở đây à?”
Hà Dụ nói: “Ừ. Phiền anh rồi.” Rồi đưa điện thoại lại cho cô lễ tân.
Cô lễ tân mỉm cười, cúp máy.