Đường Lui – Kim Cương Quyển
Chương 27
Đường Lui – Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hà Dụ cảm thấy món cà tím ngư hương Lê Đường nấu có một hương vị thân thuộc như ở nhà. Thực ra, nó không hoàn toàn giống cách mẹ cậu làm, món của mẹ thường ngọt hơn một chút, còn món của Lê Đường thì đậm đà vị cá, đầy đủ hành, gừng, tỏi. Dù vậy, Hà Dụ vẫn cảm thấy xúc động, ăn liền mấy bát cơm.
Ăn xong, Hà Dụ đi rửa bát, Lê Đường đứng tựa vào khung cửa hút thuốc, nói: “Lát nữa tôi lên ngủ trưa, buổi chiều cậu tự sắp xếp nhé.”
Hà Dụ rửa đĩa trong bồn, đáp: “Vâng.”
Lê Đường nói thêm: “Khi nào rảnh, cậu nên suy nghĩ nghiêm túc về tương lai đi. Chẳng lẽ cậu định cả đời cứ ở mãi cái quán tồi tàn này sao?”
Sắc mặt Hà Dụ chợt trở nên ảm đạm.
Lê Đường sợ cậu hiểu lầm là mình muốn đuổi khéo, liền nói tiếp: “Từ từ rồi sẽ có cách.” Nói đoạn, anh quay người đi lên lầu, đi được nửa chừng lại ngoảnh đầu dặn: “Khi ra ngoài nhớ đóng cửa lại là được, ban ngày ban mặt không ai trộm đâu.”
Hà Dụ rửa bát xong, lấy điện thoại ra thì thấy máy đã hết pin và tắt nguồn. Sạc thì để ở nhà Phó Thần Sơn, cậu do dự một lúc rồi quyết định quay về đó trước.
Ngồi trên xe buýt, suốt chặng đường Hà Dụ cứ suy nghĩ về chuyện tương lai mà Lê Đường đã nhắc đến. Cậu học đại học ngành kỹ thuật thông tin điện tử, năm đó việc vào được Lăng Vân – một trong những tập đoàn thông tin viễn thông hàng đầu quốc gia – đã là một con đường rất tốt. Bắt đầu từ vị trí nhân viên bán hàng, cậu luôn tin rằng sẽ có ngày mình vươn lên. Nhưng hiện giờ thì sao? Đã năm năm trôi qua, tấm bằng cử nhân ngành đó liệu bây giờ có còn giúp cậu tìm được việc hay không cũng chưa chắc, huống hồ cậu lại từng ngồi tù, có tiền án, đó là một hố sâu không thể vượt qua. Trừ khi giống như Lê Đường, có người quen giúp đỡ, nhưng như vậy thì cậu lại phải dựa vào Phó Thần Sơn hoặc Kiều Mộ Đông, điều này hoàn toàn trái ngược với mong muốn sống độc lập của cậu. Như thế thì còn ý nghĩa gì nữa?
Hà Dụ vùi mặt vào lòng bàn tay, khẽ thở dài.
Giờ đã hơn hai giờ chiều, chắc chắn Phó Thần Sơn không có ở nhà. Hà Dụ ngược lại cảm thấy nhẹ nhõm. Chẳng hiểu sao, dạo này cậu càng ngày càng sợ phải đối mặt với Phó Thần Sơn.
Về đến phòng, cậu mở ngăn kéo đầu giường, bên trong chỉ có một phong bì hồ sơ lấy từ chỗ Hà Đình, toàn là giấy tờ và chứng nhận của cậu, cùng cuốn sổ tiết kiệm ba ngàn tệ mà cậu vẫn chưa đụng đến.
Còn lại trong phòng không có gì là của riêng cậu. Quần áo là Phó Thần Sơn mua, kể cả đồ lót và tất, đều do Phó Thần Sơn chuẩn bị cho cậu.
Nên đi hay không?
Bên Lê Đường vẫn chưa phát lương, công việc thì ba ngày làm hai ngày nghỉ, cậu cũng ngại không dám xin ứng trước. Chỉ có ba ngàn tệ, theo tính toán của cậu, nếu thuê một căn hộ nhỏ, cộng với tiền đặt cọc thì chắc cũng chỉ đủ trả tiền thuê một tháng, e rằng chủ nhà còn không muốn cho thuê.
Hà Dụ lại cất mọi thứ vào, tự nhủ phải cố nhịn, cố gắng nhẫn nại thêm nữa. Tất cả những điều này là Phó Thần Sơn nợ cậu, tại sao cậu không thể an tâm nhận lấy?
Cậu nằm xuống giường, tiện tay cắm sạc điện thoại nhưng không vội bật máy. Hôm qua cậu đã tiêu hao quá nhiều sức lực, lại dậy sớm, vừa nằm xuống đã cảm thấy mệt rã rời, định ngủ một giấc rồi tính tiếp.
Kiều Mộ Đông gọi cho Hà Dụ hai cuộc, nhưng máy vẫn tắt nguồn khiến anh bực bội ném điện thoại lên bàn. Vừa định gọi điện thoại nội bộ bảo Hoàng Hải Sinh vào thì điện thoại lại đổ chuông.
Kiều Mộ Đông liếc nhìn số gọi đến, hóa ra là Lăng Cường, anh cau mày nghe máy: “Alo.”
“Mộ Đông.” Giọng Lăng Cường trầm và điềm tĩnh, không lộ cảm xúc: “Tối nay về nhà ăn cơm.”
Kiều Mộ Đông hỏi: “Về nhà nào? Nhà của ông hay nhà của tôi?”
Giọng Lăng Cường không chút gợn sóng: “Nhà của ba cũng là nhà của con, em gái con và Thần Sơn cũng sẽ về, đừng quên, sáu giờ ăn cơm, nhớ đúng giờ.”
Nói xong thì ông cúp máy luôn.
Kiều Mộ Đông khẽ chửi một tiếng, ném điện thoại sang một bên, đập tay lên tay vịn ghế, tựa lưng mạnh ra sau.
Trước khi tan làm, Kiều Mộ Đông dặn Hoàng Hải Sinh đi tìm Hà Dụ.
Hoàng Hải Sinh đứng dậy, khó xử nói: “Tìm được cậu ấy rồi thì làm gì ạ?”
Thực ra chính Kiều Mộ Đông cũng chưa nghĩ xong, đứng suy nghĩ một lúc rồi mới nói: “Cậu đi ăn tối với cậu ấy, rồi đưa cậu ấy đến chỗ tôi.”
Hoàng Hải Sinh càng thêm khó xử: “Kiều tiên sinh, nếu Hà tiên sinh không đồng ý, tôi cũng đâu ép được cậu ấy…”
Kiều Mộ Đông khó hiểu: “Cậu sợ gì chứ? Cứ nói là tôi bảo, không cần biết cậu ấy có muốn hay không, không muốn thì cứ kéo lên xe!”
Hoàng Hải Sinh sắp khóc đến nơi, nghĩ thầm: Ngài tự đi còn chưa chắc được, huống hồ lại bảo tôi truyền lời? Nhưng anh ta không dám nói ra, đành đỏ mặt đáp: “Tôi sẽ cố gắng.”
Kiều Mộ Đông gật đầu, đi ra khỏi văn phòng tiến về phía thang máy. Dù sao Lăng Cường đã đích thân gọi điện thì anh cũng phải đến một chuyến.
Nhà họ Lăng nằm ở phía nam thành phố, khu tây và khu nam giờ đây là nơi tập trung các khu nhà cao cấp của thành phố Sùng Phong. Biệt thự của Lăng Cường được xây từ đầu thập niên 90, khi đó còn nằm ngoài vành đai hai, khá hẻo lánh, giờ lại thuộc khu trung tâm thành phố. Dù tường nhà đã cũ kỹ, bong tróc, nhưng vì môi trường xung quanh yên tĩnh nên Lăng Cường không có ý định chuyển đi.
Lăng Chỉ Lộ sống cùng ba mẹ, nếu theo ý của Lăng Cường thì Kiều Mộ Đông cũng nên dọn về sống cùng và chính thức đổi họ thành Lăng. Nhưng nhà họ Lăng còn một người phụ nữ làm chủ, việc bà ấy chịu nhận lại Kiều Mộ Đông và cho phép anh vào làm ở Lăng Vân, e rằng đã là giới hạn rồi.
Biệt thự nhà họ Lăng dù đã cũ, nhưng từng là khu giàu có nổi tiếng, mỗi nhà đều có sân cỏ rộng và vườn sau riêng, không gian khá biệt lập.
Kiều Mộ Đông đỗ xe cạnh lối lát đá trong sân cỏ, vừa nhìn đã thấy chiếc BMW phía trước, Phó Thần Sơn và Lăng Chỉ Lộ đã đến.
Kiều Mộ Đông không thích Lăng Chỉ Lộ, nhưng ấn tượng với Phó Thần Sơn thì khá tốt. Hai người không thường xuyên tiếp xúc, mỗi lần gặp nhau đều khách khí.
Anh xuống xe, bước vào nhà.
Nhà họ Lăng thuê ít người giúp việc, chỉ có một cặp vợ chồng già là chú thím Hứa và một người con trai của họ làm tài xế cho Lăng Cường. Còn lại nhân viên vệ sinh và làm vườn đều là người thuê ngoài, mỗi tuần chỉ đến một, hai lần.
Khi Kiều Mộ Đông đến, thím Hứa đang ngồi trước cổng nhặt rau dưới nắng, liếc mắt nhìn anh, lạnh nhạt nói: “Cậu Kiều đến rồi à.”
Giọng bà rất lạnh, Kiều Mộ Đông cũng đã quen, chỉ gật đầu rồi đi vào nhà.
Vào đến phòng khách tầng một, Lăng phu nhân Chu Tuyết Lan đang ôm con gái trò chuyện, Lăng Chỉ Lộ ghé vào tai mẹ thì thầm cười nói liên tục, làm Chu Tuyết Lan cũng cười rạng rỡ. Phó Thần Sơn thì ngồi bên cạnh, im lặng nghe hai mẹ con trò chuyện.
Kiều Mộ Đông vừa vào, Phó Thần Sơn là người đầu tiên nhận ra, đứng dậy chào: “Về rồi à.”
Kiều Mộ Đông gật đầu đáp lễ.
Lăng Chỉ Lộ lập tức sa sầm mặt, không thèm nhìn anh. Còn Chu Tuyết Lan thì đứng dậy, mỉm cười nói: “Về rồi à, ba cậu đang ở thư phòng, bảo cậu đến thì vào gặp ông ấy luôn.”
Kiều Mộ Đông nói “cảm ơn”, rồi quay người đi lên cầu thang.
Chu Tuyết Lan là kiểu tiểu thư khuê các chính hiệu, trái ngược hoàn toàn với tính cách kiêu ngạo của Lăng Chỉ Lộ, giống như các tiểu thư thời xưa được giáo dục đàng hoàng. Không biết Lăng Cường đã dùng cách gì để thuyết phục bà ấy đồng ý nhận lại Kiều Mộ Đông, nhưng thái độ của bà với anh luôn lạnh nhạt nhưng phải phép, chưa từng để lộ cảm xúc thật.
Lên đến tầng hai, anh bước tới trước cửa thư phòng, gõ nhẹ. Bên trong vang lên tiếng Lăng Cường: “Vào đi.”
Kiều Mộ Đông đẩy cửa vào, thấy Lăng Cường đang ngồi sau bàn làm việc, đeo kính đọc văn kiện. Thấy anh vào, ông đặt tài liệu xuống, tháo kính ra, nói: “Lại đây ngồi.”
Hai người ngồi đối diện nhau.
Lăng Cường hỏi: “Dạo này công việc thế nào?”
Kiều Mộ Đông đáp: “Cũng được.”
Lăng Cường nghiêm mặt: “Đừng qua loa với ba. Ba đã nói tất cả tài liệu con ký đều phải đưa ba duyệt, sao không thấy con mang tới?”
Kiều Mộ Đông cố nén sự khó chịu: “Tôi đã bảo Hoàng Hải Sinh mang tới cho ông rồi mà.”
“Không phải bảo người khác mang, ba muốn chính con tới. Ba xem không chỉ để kiểm tra, mà còn để dạy con cách làm việc.”
Kiều Mộ Đông chống cằm, không đáp.
Lăng Cường nói tiếp: “Năm nay con cũng ba mươi rồi, trước kia sống mơ hồ, bây giờ cũng định tiếp tục sống như thế sao?”
Kiều Mộ Đông bình thản nói: “Trước ba mươi năm cuộc đời của tôi ông không hề tham dự, vậy thì lấy tư cách gì bảo tôi sống tiếp thế nào?”
Hai cha con lặng thinh.
Một lúc sau, Lăng Cường nói: “Con biết vì sao ba nhất định phải gọi con về không?”
Kiều Mộ Đông hỏi lại: “Vì sao?”
Lăng Cường chống tay lên bàn, nghiêng người về phía trước, nói: “Em gái con nói, nó thấy con trong văn phòng hú hí với một người đàn ông.”
Đúng lúc đó, điện thoại Kiều Mộ Đông reo lên. Anh nghe máy, là Hoàng Hải Sinh ở đầu dây: “Không thấy Hà tiên sinh ở quán ‘Thực Hữu Vị’, tôi tìm không ra.”
Kiều Mộ Đông đáp: “Không tìm được thì thôi.”
Cúp máy, anh thấy Lăng Cường đang nghiêm mặt nhìn mình, liền trả lời: “Đúng, là như vậy. Thì sao?”