Đường Lui – Kim Cương Quyển
Lời say tiết lộ bí mật
Đường Lui – Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhà Mã Thiên có một cô con gái một tuổi, đã đến nhà thăm hỏi thì tất nhiên phải chuẩn bị quà. Huống chi Kiều Mộ Đông nhất quyết muốn đi cùng Hà Dụ.
Thấy còn sớm, Hà Dụ bảo Kiều Mộ Đông lái xe đến trung tâm thương mại gần đó để tìm mua quà cho trẻ em.
Kiều Mộ Đông không có ý kiến gì, lái xe đến khu phố thương mại Nhân Tín, nơi tập trung nhiều trung tâm mua sắm, để Hà Dụ thong thả chọn lựa.
Khi đang lùi xe vào chỗ đậu trong bãi đỗ xe ngầm, cả hai vừa chuẩn bị xuống xe thì bất chợt thấy hai người, một nam một nữ, bước ra từ thang máy đi về phía họ.
Kiều Mộ Đông và Hà Dụ cùng lúc bất động, im lặng.
Bãi đỗ xe ánh sáng lờ mờ, hai người họ ngồi trong xe nên người bên ngoài khó nhìn thấy, nhưng từ góc độ của họ thì có thể nhìn rõ mặt hai người đang đi tới.
Kiều Mộ Đông không cử động vì nhận ra người phụ nữ dù đã ngoài năm mươi nhưng vẫn giữ được vóc dáng mảnh mai kia chính là Chu Tuyết Lam, phu nhân của Lăng Cường và là mẹ ruột của Lăng Chỉ Lộ.
Hà Dụ thì không biết Chu Tuyết Lam, điều khiến cậu sốc là người đàn ông đi cùng bà ta. Nếu cậu không nhìn nhầm thì chắc chắn đó chính là người ấy! Người đã bỏ lại vợ con, rời khỏi thành phố Sùng Phong gần hai mươi năm, vậy mà giờ lại đột nhiên xuất hiện!
Nhìn hai người cùng lên một chiếc xe đối diện, Kiều Mộ Đông có chút trầm ngâm, quay đầu lại, anh thấy tay Hà Dụ đang siết chặt tay nắm cửa xe đến trắng bệch cả khớp ngón tay.
“Làm sao vậy?” Kiều Mộ Đông hỏi.
Hà Dụ giật mình, quay sang nhìn anh, lắc đầu: “Không có gì.”
Kiều Mộ Đông hỏi: “Cậu biết người phụ nữ đó à?”
Hà Dụ hơi khựng lại, rồi lập tức lắc đầu: “Không quen. Sao vậy?”
Kiều Mộ Đông đáp: “Đó là phu nhân của lão già họ Lăng, Lăng phu nhân đấy.”
Hà Dụ tròn mắt ngạc nhiên: “Hai người đó?”
Kiều Mộ Đông nhún vai: “Ai mà biết.”
Hà Dụ không ngăn được dòng suy nghĩ hỗn loạn trong đầu. Người đàn ông đó sao lại quen phu nhân nhà họ Lăng, mà còn cùng nhau xuất hiện ở đây?
Chiếc xe đối diện đã rời đi, Kiều Mộ Đông kéo tay Hà Dụ: “Đi thôi, xuống xe.”
“Ừm, được.” Hà Dụ mở cửa xe xuống.
Trong trung tâm thương mại, Hà Dụ cứ như người mất hồn mất vía. Kiều Mộ Đông cũng nhận ra, anh khoác vai cậu, hỏi: “Sao thế? Vẫn còn nghĩ chuyện của Lê Đường à?”
Hà Dụ gật đầu qua loa.
Kiều Mộ Đông nói: “Hay là để tôi mua lại quán Thực Hữu Vị nhé?”
“Anh á?” Hà Dụ liếc nhìn anh, “Anh có kiên nhẫn để quản lý một nhà hàng à?”
“Sao cậu biết tôi không có?” Kiều Mộ Đông vừa nói vừa cầm một con gấu bông cao gần bằng người lên, “Con này thế nào? Trẻ con chắc chắn sẽ thích.”
Hà Dụ nhìn con gấu bông lớn, thở dài: “Loại này rất dễ bám bẩn, lại khó giặt. Hồi nhỏ chị tôi có hai con, sau bị mẹ tôi dọn nhà vứt hết rồi.”
Kiều Mộ Đông nói: “Cậu đang chọn quà cho trẻ con, đâu phải cho bố mẹ chúng.”
Hà Dụ nghĩ một lát, ôm thử con gấu, cảm giác rất mềm, giá cũng không rẻ. Có thể bố mẹ không thích, nhưng trẻ con chắc hẳn sẽ mê tít.
“Được rồi,” Hà Dụ nói, “Anh nói cũng có lý.”
Họ mua một con gấu bông lớn, rồi xuống siêu thị tầng trệt mua thêm đồ ăn dặm và trái cây cho trẻ nhỏ. Lúc này trời cũng đã tối.
Nhà Mã Thiên nằm ở ven đường vành đai ba, bị kẹt xe. Khi Kiều Mộ Đông lái đến nơi, Hà Dụ đã nhận được cuộc gọi giục giã từ Mã Thiên: “Không phải bảo đến sớm ngồi chơi chút sao?”
Hà Dụ vội đáp: “Đến rồi đến rồi, đừng lo, bọn em lên ngay đây.”
Hà Dụ đi trước, xách hai túi đồ, Kiều Mộ Đông ôm con gấu bông đi phía sau, gần như che khuất cả mặt.
Cửa mở, Mã Thiên nhiệt tình ra đón, thấy đằng sau Hà Dụ là một con gấu bông, giật mình: “Cái gì thế này?”
Hà Dụ bật cười, nhận lấy con gấu từ tay Kiều Mộ Đông, đưa cho Mã Thiên: “Quà tặng cháu gái nhỏ.”
Lông gấu cọ vào mũi Kiều Mộ Đông khiến anh hắt hơi. Ngẩng đầu lên, anh thấy Mã Thiên đang nhìn mình với vẻ mặt sững sờ.
Kiều Mộ Đông nghiêm túc đưa tay ra: “Chào anh, tôi là Kiều Mộ Đông.”
Mã Thiên khựng lại, bị Hà Dụ thúc nhẹ tay mới kịp phản ứng, vội bắt tay: “Kiều tiên sinh, tôi biết ngài, tôi cũng làm ở Lăng Vân, tôi là Mã Thiên.”
Kiều Mộ Đông gật đầu: “Ừm, đàn anh Mã đúng không? Cảm ơn anh đã chăm sóc Hà Dụ.”
Mã Thiên nhất thời chưa kịp phản ứng, lắp bắp: “Không cần khách sáo đâu.”
Vợ Mã Thiên, Nghiêm Tiểu San, mặc tạp dề bước ra, thấy mọi người còn đứng ngoài cửa liền nói: “Mau mời khách vào nhà đi chứ, còn đứng ở cửa làm gì?”
Mã Thiên lúc này mới mời Hà Dụ và Kiều Mộ Đông vào phòng khách.
Kiều Mộ Đông đi trước. Hà Dụ vừa bước vào thì bị Mã Thiên kéo lại, hạ giọng hỏi: “Sao cậu lại đi với Kiều Mộ Đông thế? Rốt cuộc là chuyện gì vậy?”
Thật ra hôm ở KTV, Mã Thiên đã thấy hai người cùng rời đi, đã cảm thấy có gì đó lạ, nhưng vẫn nghĩ họ chỉ là bạn bè thân thiết. Giờ Hà Dụ không dẫn vợ hay bạn gái đến, mà lại dẫn theo một người đàn ông thì thật sự khó hiểu.
Hà Dụ đã đồng ý để Kiều Mộ Đông đi cùng thì không định giấu Mã Thiên. Với cậu, Mã Thiên vừa như anh trai, vừa là bạn, lúc khó khăn luôn ở bên giúp đỡ, nên Hà Dụ thấy chẳng có gì phải giấu giếm: “Đàn anh, em nói cho anh, anh đừng sốt ruột nhé, em và Kiều Mộ Đông hiện đang bên nhau.”
Mã Thiên cau mày: “Bên nhau là sao?”
Hà Dụ cười cười, nhìn Kiều Mộ Đông thản nhiên ngồi xuống ghế. Con gái nhỏ của Mã Thiên mới chập chững biết đi, từ trong phòng bước ra, thấy Kiều Mộ Đông cao lớn thì lập tức giật mình hoảng sợ, mặt nhăn nhó chạy đi tìm mẹ.
Hà Dụ nói: “Bên nhau như anh với chị dâu ấy.”
Đầu óc Mã Thiên trống rỗng: “Ý cậu là sao? Anh ta là đàn ông mà!”
Hà Dụ kéo tay Mã Thiên: “Đàn anh, anh hiểu rồi chứ? Anh ấy là đàn ông, em cũng là đàn ông, thì là như vậy đó.”
Mã Thiên lần này thật sự hiểu rồi, ngẩn ngơ chẳng biết nói gì, chỉ thốt lên: “Ngồi đi, ngồi đi, để anh rót trà.”
Hà Dụ ngồi bên cạnh Kiều Mộ Đông, thấy bé gái thò đầu từ bếp ra nhìn lén, liền cười với con bé. Con bé lập tức rụt đầu lại.
Hà Dụ nắm tay Kiều Mộ Đông: “Anh đừng nói linh tinh trước mặt đàn anh và chị dâu của tôi đấy nhé.”
Kiều Mộ Đông hừ một tiếng, nắm chặt tay cậu lại.
Mã Thiên mang hai tách trà ra, đặt lên bàn rồi ngồi xuống ghế bên cạnh. Anh có vẻ lúng túng, không biết phải nói gì.
Hà Dụ hỏi: “Đàn anh, con gái anh đáng yêu quá, tên cháu là gì vậy?”
Mã Thiên đáp: “À, tên là Mã Hân, tên thân mật là Đồng Đồng.” Nói xong, anh quay ra gọi con gái: “Đồng Đồng, lại đây nào.”
Con bé lững thững tới gần, gọi: “Ba ba.”
Mã Thiên bế con lên, nói: “Đồng Đồng chào đi, đây là chú Hà, đây là chú Kiều.”
Con bé xấu hổ, núp vào lòng ba, không chịu chào.
Hà Dụ lấy con gấu bông ra dụ dỗ: “Đồng Đồng, chú tặng con gấu này nè, thích không?”
Con bé tròn mắt nhìn con gấu nhưng không dám cầm, mà có cầm cũng không nổi.
Kiều Mộ Đông cầm gấu từ tay Hà Dụ, giả làm quái vật “gừ” một tiếng vồ tới. Anh cao to, lại là người lạ, làm con bé sợ phát khóc.
Hà Dụ cười đẩy anh ra: “Thôi đủ rồi, ai lại trêu trẻ con kiểu đó chứ?”
Mã Thiên thấy hai người họ thân thiết thì mặt hơi đơ. Nhớ ra phải nhắc vợ đừng hỏi linh tinh, anh vội bế con tới chỗ Hà Dụ: “Đồng Đồng chơi với chú nhé.” Rồi đi vào bếp.
Con bé ngẩng lên thấy Kiều Mộ Đông đang nhìn mình thì khẽ run, òa khóc.
Kiều Mộ Đông véo má con bé: “Khóc cái gì!”
Hà Dụ kéo tay anh: “Cút ra!” Rồi bế con bé lên dỗ dành: “Đồng Đồng ngoan, đừng khóc, chú Kiều là đồ xấu, để chú đánh ảnh cho con.”
Lúc ăn cơm, vợ chồng Mã Thiên cố gắng giữ không khí hòa nhã nhưng vẫn có chút gượng gạo.
Mã Thiên định mở rượu trắng uống cùng Hà Dụ, nhưng có Kiều Mộ Đông ở đó thì không tiện để cả hai ở lại qua đêm, bèn hỏi: “Mọi người uống chút nhé?”
Hà Dụ nhìn Kiều Mộ Đông, rồi nói với Mã Thiên: “Em uống với anh, Mục Đông còn phải lái xe.”
“Ờ, được, được.” Mã Thiên rót đầy hai chén, Hà Dụ nâng ly: “Đàn anh, em kính anh một ly.”
Hai người cụng ly, cạn sạch.
Mã Thiên hỏi: “Cậu đã liên lạc với đàn anh Âu chưa?”
Hà Dụ đáp: “Em chưa kịp gọi.”
Mã Thiên nói: “Không vội, để anh gọi trước, bảo anh ấy gọi lại cho cậu để hẹn lịch làm việc chính thức.”
“Thế thì ngại quá.” Hà Dụ nói.
Mã Thiên xua tay: “Anh em bao nhiêu năm rồi, khách sáo gì chứ.”
Hà Dụ cúi đầu, “Đàn anh, anh giúp em nhiều như vậy, em thật không biết phải cảm ơn anh sao cho đủ.”
Mã Thiên “hầy” một tiếng: “Nói gì thế, đừng khách sáo, là anh em mà!”
Hai người cứ thế một ly qua lại, không mấy chốc đã uống hết nửa chai rượu trắng.
Nghiêm Tiểu San thì thỉnh thoảng gắp thức ăn cho Kiều Mộ Đông. Anh cũng lễ phép đáp lại, lần này nể mặt Hà Dụ mà không nói thêm lời thừa thãi nào.
Chỉ là sau đó Mã Thiên uống hơi nhiều, chỉ tay vào Kiều Mộ Đông nói: “Kiều tiên sinh, Kiều thiếu gia, không, Thái tử gia!” Mã Thiên rất vừa lòng với cách gọi này. “Sao anh lại ở bên Hà Dụ nhà chúng tôi thế? Không hợp lý!”
Nghiêm Tiểu San vội thúc chồng một cái: “Anh nói gì linh tinh thế!”
Kiều Mộ Đông không để bụng, cười nói: “Tôi cũng thấy kỳ lạ, ai mà mù mắt lại ném Hà Dụ vào tay tôi chứ?”
Hà Dụ cũng uống không ít, nghe vậy đỏ mặt, đôi mắt ánh nước nhìn Kiều Mộ Đông cười.
“Ném tới á?” Mã Thiên nói, “Ai dám ném cậu ấy? Anh nhặt được ở đâu vậy?”
Kiều Mộ Đông không nói gì, chuyện từng đi tù anh không ngại người khác biết, chỉ sợ Lăng Cường biết rồi lại kéo anh ra mắng cho một trận.
Đầu óc Mã Thiên giờ đã thật sự rối tung, nghĩ mãi không hiểu tại sao Hà Dụ lại ở bên một người đàn ông. Chẳng lẽ là vì ba năm ngồi tù đó? Phải rồi, trong tù đủ loại người, biết đâu Hà Dụ từng chịu ức hiếp, tổn thương mới thành ra thế này. Trong lúc nhất thời, Mã Thiên cảm thấy xót xa cho Hà Dụ, đập bàn cái “rầm”: “Tất cả là tại Phó Thần Sơn! Nếu không vì thằng đó, Hà Dụ có đến nông nỗi này không?”
Mặt Kiều Mộ Đông lập tức biến sắc: “Sao lại là vì Phó Thần Sơn mà thành ra như vậy?”
Chuyện Hà Dụ ngồi tù, Mã Thiên luôn cảm thấy có ẩn tình. Ban đầu chỉ là nghi ngờ vô căn cứ, nhưng càng ngày càng bất mãn với Phó Thần Sơn nên càng nghĩ càng không chịu được. Lúc này lại có rượu kích thích, lại đang ở nhà mình, Mã Thiên không kiềm được liền nói to: “Hà Dụ chẳng phải vì giúp Phó Thần Sơn thu tiền hàng của mấy khách hàng mà mới xảy ra chuyện sao? Tham ô công quỹ á? Tôi thấy có người giở trò thì có!”
Những lời này khiến Hà Dụ lập tức tỉnh rượu, vội vàng túm lấy tay Mã Thiên: “Đàn anh! Đàn anh! Anh say rồi, đừng nói lung tung nữa!”