82. Chương 82: Tai nạn và lời thú nhận

Đường Lui – Kim Cương Quyển

Chương 82: Tai nạn và lời thú nhận

Đường Lui – Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lê Đường không vì sự phản đối của Hồng Hướng Phong mà xa lánh Bạch Tiểu Kỳ. Ngược lại, sau một lần Bạch Tiểu Kỳ bị quấy rối khi đang làm việc tại nhà hàng, cô gọi điện cho anh, và anh lập tức đến giúp cô thoát khỏi tình huống khó xử đó. Từ sau sự việc ấy, tình cảm giữa hai người dường như có tiến triển, không còn giữ kẽ như lúc ban đầu.
Nhưng nếu phải hỏi Lê Đường có thích Bạch Tiểu Kỳ hay không, e rằng chính anh cũng không thể đưa ra câu trả lời.
Về phần Hồng Mẫn Hàng, kể từ lần Lê Đường tình cờ bắt gặp cậu cùng người đàn ông kia, hai người chưa bao giờ nhắc lại chuyện đó.
Thỉnh thoảng, khi nghe Hồng Mẫn Hàng gọi điện thoại với giọng điệu thân mật, Lê Đường lại không kìm được mà để tâm. Anh biết mình làm vậy là không đúng, có thể vì bản thân quá nhạy cảm, nhưng vẫn không thể ngừng quan tâm đến chuyện của Hồng Mẫn Hàng.
Cuối tuần sau đó, Bạch Tiểu Kỳ đã đổi ca buổi tối với đồng nghiệp để hẹn Lê Đường đi chơi. Nhưng đúng lúc ấy, xe của Hồng Mẫn Hàng gặp trục trặc, cậu nhờ Lê Đường đi cùng để đưa một người bạn đi một đoạn đường.
Lê Đường hỏi: “Là ai vậy?”
Hồng Mẫn Hàng đáp: “Một người bạn.”
Lê Đường do dự một lát, cuối cùng vẫn hủy cuộc hẹn với Bạch Tiểu Kỳ.
Bạch Tiểu Kỳ khá thất vọng, nói: “Vậy tối nay em lại đi làm ca đêm, anh nhớ ăn tối đấy nhé.”
Lê Đường đáp: “Ừ.”
Lê Đường lái xe đưa Hồng Mẫn Hàng đi, cậu bảo anh đến một học viện âm nhạc ở trung tâm thành phố. Hai người đứng đợi ở cổng trường một lúc thì thấy người đàn ông đẹp trai từng xuất hiện cùng Hồng Mẫn Hàng lần trước bước ra.
Hồng Mẫn Hàng ngồi ghế phụ, đưa tay bấm còi.
Người kia nhìn về phía họ, Hồng Mẫn Hàng vẫy tay gọi: “Thư Lăng, bên này.”
Thư Lăng, người thanh niên ấy, lên xe và ngồi ở ghế sau.
Hồng Mẫn Hàng giới thiệu qua lại giữa hai người, chỉ nói Thư Lăng là bạn mình, còn Lê Đường thì giới thiệu là anh trai.
Thư Lăng định đến một thị trấn nhỏ ở phía bắc thành phố để gặp hai người bạn học cấp ba. Ban đầu, Hồng Mẫn Hàng định chở cậu ấy đi, nhưng vì xe hỏng nên mới nhờ Lê Đường giúp.
Thư Lăng nói: “Thật ngại quá, làm phiền anh rồi, anh Lê.”
Lê Đường cười nhẹ: “Ngại gì chứ, cậu là bạn của Mẫn Hàng mà.”
Trên đường đi, Lê Đường không nói gì nhiều. Hồng Mẫn Hàng và Thư Lăng thỉnh thoảng trò chuyện đôi chút. Hai người quen nhau khi du học ở nước ngoài, Thư Lăng học thanh nhạc, lớn hơn Hồng Mẫn Hàng vài tuổi, sau khi lấy bằng thạc sĩ ở nước ngoài thì về nước giảng dạy tại học viện âm nhạc.
Tuy nhiên, nhìn vẻ ngoài thì không đoán được tuổi thật của Thư Lăng, cậu trông như một sinh viên trẻ trung, thanh tú, giọng nói dịu dàng như một bản nhạc êm đềm.
Đến nơi, Thư Lăng xuống xe, chào tạm biệt hai người.
Lê Đường hỏi: “Có cần chúng tôi đợi chở cậu về không?”
Thư Lăng lắc đầu: “Không cần đâu, bạn em sẽ đưa em về. Cảm ơn anh, anh Lê.”
Lê Đường chỉ mỉm cười.
Khi Thư Lăng quay người rời đi, Lê Đường hỏi Hồng Mẫn Hàng: “Em không đi cùng cậu ấy à?”
Hồng Mẫn Hàng cười nhẹ: “Không cần lúc nào cũng phải dính lấy nhau.”
Lê Đường nghe ra ý cậu, xem như cậu đã ngầm thừa nhận mối quan hệ với Thư Lăng, nên anh không nói gì thêm, quay đầu xe về hướng thành phố.
Trước khi xe lên đường cao tốc, Lê Đường vô thức nhìn ra phía sau, thấy một chiếc ô tô con màu đen có biển số rất quen.
Anh nói với Hồng Mẫn Hàng: “Nhìn chiếc xe phía sau kìa.”
Hồng Mẫn Hàng quay đầu lại nhìn, rồi khẽ nhíu mày: “Hình như chiếc xe đó đã bám theo từ lúc chúng ta rẽ vào đường cao tốc rồi.”
Lê Đường nói: “Dù sao cũng nên cẩn thận.”
Trước kia, Hồng Hướng Phong có nhiều kẻ thù, bản thân Lê Đường cũng không ít lần đắc tội với người khác. Những năm gần đây, việc làm ăn của nhà họ Hồng ngày càng phát đạt, đã đi vào quỹ đạo ổn định. Chuyện bị phục kích chém giết giữa đường đã lâu rồi anh không gặp phải. Giờ đây, mọi chuyện Hồng Hướng Phong có thể giải quyết bằng tiền đều được giải quyết bằng tiền.
Tuy vậy, bản năng cảnh giác vẫn còn. Bất cứ ai ở gần anh đều khiến anh vô thức để ý kỹ hơn.
Còn Hồng Mẫn Hàng thì dường như không quá để tâm.
Sau khi lên đường cao tốc, chiếc xe kia cứ bám theo phía sau, không quá gần cũng không quá xa. Sau đó, khi Lê Đường giảm tốc độ, chiếc xe kia liền vượt lên.
Lê Đường tưởng mình suy nghĩ quá nhiều. Nhưng bất ngờ, có người từ ghế sau chiếc xe đó thò người ra, ném thứ gì đó về phía xe anh.
Trên đường cao tốc, tốc độ xe rất nhanh, chỉ cần một viên đá nhỏ cũng có thể gây tai nạn nghiêm trọng. Phản ứng đầu tiên của Lê Đường là bẻ lái tránh và đồng thời đạp phanh. Dù phản ứng đủ nhanh, nhưng vì lực quán tính quá lớn, xe vẫn đâm vào lan can bên phải, phần đuôi xe lật qua lan can và lăn xuống con dốc bên ngoài đường cao tốc.
May mắn là con dốc không cao, phía dưới là ruộng nông nghiệp.
Từ chiếc ô tô con phía trước vang lên tiếng huýt sáo, sau đó không hề giảm tốc độ, phóng đi mất hút.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, đến khi Lê Đường lấy lại tinh thần, thì phát hiện đầu mình đang được Hồng Mẫn Hàng ôm trong lòng. Nhờ có dây an toàn nên bản thân anh không bị thương gì nghiêm trọng, nhưng lưng của Hồng Mẫn Hàng lại đang đè lên tấm kính chắn gió đã vỡ nát.
“Mẫn Hàng?” Lê Đường giật mình, đưa tay chạm vào mặt cậu.
Hồng Mẫn Hàng khẽ thở một tiếng: “Không sao.”
Rất nhanh sau đó, có chiếc xe đi ngang qua nhìn thấy, liền gọi điện báo cảnh sát.
Lê Đường không biết vết thương của Hồng Mẫn Hàng nghiêm trọng đến mức nào, không dám tùy tiện di chuyển cậu, đành chờ cảnh sát và xe cứu thương đến rồi mới tìm cách đưa hai người ra ngoài.
Bản thân Lê Đường không bị thương gì đáng kể, còn lưng của Hồng Mẫn Hàng thì máu me be bét, trông rất kinh khủng.
Xe cứu thương đưa họ đến bệnh viện huyện gần nhất. Trên xe, bác sĩ kiểm tra vết thương ở lưng Hồng Mẫn Hàng, dù nhìn rất ghê nhưng đều là vết thương ngoài da, không xuyên sâu và không tổn thương đến nội tạng.
Lê Đường lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Về chiếc ô tô con màu đen kia, sau đó được xác nhận là đã sử dụng biển số giả. Nhưng vào lúc đó, Lê Đường không có tâm trí truy cứu chuyện đó, điều anh lo lắng chỉ là vết thương của Hồng Mẫn Hàng.
Khi đến bệnh viện, Hồng Mẫn Hàng được đưa vào phòng cấp cứu để làm sạch và khâu vết thương. Vì vết rách quá sâu, bác sĩ nói cần nằm viện theo dõi hai ngày.
Hồng Mẫn Hàng nằm sấp trên giường bệnh, lưng quấn đầy băng gạc.
Lê Đường ngồi bên giường, không nhịn được đưa tay vuốt nhẹ đầu Hồng Mẫn Hàng.
Hồng Mẫn Hàng bỗng nắm lấy tay anh, siết chặt.
Lê Đường chợt nhớ ra: “Có cần anh giúp em liên lạc với Thư Lăng không?”
Hồng Mẫn Hàng nói: “Không cần liên lạc với anh ấy.”
Lê Đường khẽ hỏi: “Sợ cậu ấy lo lắng à?”
Hồng Mẫn Hàng lắc đầu: “Anh thật sự không cảm nhận được sao? Em với anh ấy không phải là người yêu.”
Lê Đường im lặng nhìn Hồng Mẫn Hàng.
Hồng Mẫn Hàng mỉm cười: “Chắc anh vẫn còn nhớ, năm năm trước, vào sinh nhật ba em, trong phòng khách sạn, em đã từng nói với anh những lời ấy. Đến bây giờ, chúng vẫn chưa từng thay đổi.”
“Mẫn Hàng…” Lê Đường khẽ gọi.
Hồng Mẫn Hàng nói: “Anh không cần lặp lại những lời từ chối khi xưa nữa. Những năm qua em đã trải qua rất nhiều chuyện, em biết rõ mình muốn gì, không phải chỉ vài câu của anh là có thể phủ nhận được. Anh có thể từ chối em lần nữa, có lẽ sau này tình cảm của em thật sự sẽ phai nhạt đi. Nhưng đến lúc đó, em sẽ đi tìm một người đàn ông mà em yêu, chứ không phải như mong muốn của anh, là lấy một người phụ nữ, sinh con lập gia đình.”
Lê Đường im lặng, nhìn bàn tay mình đang bị Hồng Mẫn Hàng nắm chặt.
Hồng Mẫn Hàng tiếp tục hỏi: “Anh có yêu Bạch Tiểu Kỳ không?”
Lê Đường nhắm mắt lại, rồi hỏi ngược lại: “Thế nào mới gọi là yêu?”
Hồng Mẫn Hàng nói: “Thật ra anh hiểu, chỉ là anh giả vờ không hiểu mà thôi. Vừa rồi trong xe, khi anh chạm vào mặt em, tay anh đã run.”
Lê Đường hít một hơi thật sâu, rồi nói: “Nhưng thì sao chứ? Anh không thể ở bên em. Anh không thể phản bội ba nuôi. Em là đứa con trai duy nhất của ông ấy.”
Hồng Mẫn Hàng lắc đầu: “Anh sẽ không phản bội ông ấy. Bởi vì dù anh chọn thế nào, em cũng đã sớm không làm theo ý ông ấy rồi.”
Lê Đường nói: “Nhưng ông ấy là ba em, em nỡ sao?”
Hồng Mẫn Hàng đáp: “Ông ấy là ba em, nhưng em không phải là tài sản của ông ấy.”
Ngay khi Hồng Mẫn Hàng vừa nói xong, Lê Đường còn chưa kịp phản ứng thì điện thoại di động trong túi anh đột nhiên đổ chuông. Anh rút tay ra khỏi tay Hồng Mẫn Hàng để nghe máy.
Là cuộc gọi từ Bạch Tiểu Kỳ. Vừa mới kết nối, Lê Đường đã nghe thấy tiếng khóc nức nở của cô qua điện thoại, giọng khàn cả đi: “Hồng Hướng Phong đã cưỡng h**p em.”
Lê Đường chết lặng ngay lúc đó, như thể có ai đó dí súng vào trán mà bóp cò, đầu anh ong lên một tiếng, không thể thốt ra lời nào.
Bạch Tiểu Kỳ chỉ biết khóc, không ngừng khóc.
Lê Đường đứng dậy, khi mở miệng lần nữa, anh phát hiện cổ họng mình khàn đặc: “Đã xảy ra chuyện gì?”
Bạch Tiểu Kỳ nghẹn ngào nói: “Em muốn báo cảnh sát.”
Lúc ấy, Lê Đường không biết nên nói gì. Anh không nên ngăn cản cô báo án, nhưng cũng không thể khuyến khích cô báo án. Anh chỉ có thể nói: “Em đợi anh, anh sẽ về ngay.”
Hồng Mẫn Hàng cố gượng ngồi dậy: “Chuyện gì vậy?”
Lê Đường nhìn Hồng Mẫn Hàng. Vết thương sau lưng cậu vẫn chưa lành, anh không nên bỏ mặc cậu ở đây. Nhưng chuyện bên Bạch Tiểu Kỳ thì không thể không quay về.
Hồng Mẫn Hàng ngồi ở mép giường, hỏi: “Bạn gái gọi à? Anh phải về à?”
Lê Đường không biết nên mở lời thế nào với Hồng Mẫn Hàng, chỉ đành nói: “Anh có chút việc gấp, phải đi ngay bây giờ. Anh sẽ gọi người đến chăm sóc em, đợi em khỏe hơn rồi anh sẽ đến đón.”
Hồng Mẫn Hàng hỏi: “Đây là câu trả lời của anh dành cho em à?”
Lê Đường lắc đầu: “Không phải gì cả, Mẫn Hàng, em cứ nghỉ ngơi cho tốt, đừng suy nghĩ nhiều… Anh đi đây.”
Nói xong, Lê Đường vừa gọi điện nhờ người đến trông nom Hồng Mẫn Hàng, vừa ra ngoài bắt xe quay về Sùng Phong. Dù thế nào đi nữa, anh cũng phải gặp Bạch Tiểu Kỳ ngay để làm rõ mọi chuyện.
Lê Đường đón một chiếc taxi quay về Sùng Phong. Xe của anh đã bị đưa đến xưởng sửa chữa, còn chưa biết có bị hư hỏng hoàn toàn hay không.
Trên đường, lòng Lê Đường rối bời. Anh hy vọng đây không phải sự thật, nhưng ngay cả bản thân anh cũng không thể tìm ra lý do để tự thuyết phục mình rằng đây chỉ là một hiểu lầm.
Bạch Tiểu Kỳ đang ở nhà. Khi Lê Đường đến nơi, cô đang ngồi trên ghế sofa, vẻ mặt tiều tụy, nhưng không đến mức tồi tệ như anh đã tưởng tượng.
Vừa thấy Lê Đường, nước mắt cô đã không ngừng tuôn rơi.
Lê Đường ôm lấy cô, nhẹ giọng hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì?”
Bạch Tiểu Kỳ kể rằng hôm nay cô đi làm, Hồng Hướng Phong cùng mấy người tổ chức ăn uống trong nhà hàng. Sau đó ông ta uống quá chén, cô phụ giúp đưa ông ta về phòng nghỉ. Ban đầu không chỉ có một mình cô, còn có một thanh niên là trợ lý của Hồng Hướng Phong đi cùng. Sau khi đưa ông ta vào phòng, người kia nói đi ra ngoài mua thuốc giải rượu. Kết quả trong phòng chỉ còn lại cô và Hồng Hướng Phong. Cô định đỡ chân ông ta lên giường thì phát hiện ông ta không hề say, mà nhân cơ hội đó đã cưỡng h**p cô.
Ban đầu Bạch Tiểu Kỳ đã muốn báo cảnh sát ngay lập tức, nhưng vì sợ thế lực của Hồng Hướng Phong nên mới gọi cho Lê Đường trước.
Lê Đường nhẹ nhàng vuốt tóc cô, nói: “Tiểu Kỳ, tạm thời đừng báo cảnh sát được không? Chuyện này anh nhất định sẽ làm rõ, sẽ bắt Hồng Hướng Phong phải trả lại công bằng cho em.”
Bạch Tiểu Kỳ khóc: “Nhưng đến lúc đó sẽ không còn bằng chứng nữa, em sợ…”
Lê Đường nói: “Báo thù có rất nhiều cách, không nhất thiết phải dựa vào cảnh sát. Em cứ yên tâm giao chuyện này cho anh.”