Chương 9

Đường Lui – Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chuyến xe buýt cuối cùng dừng lúc 9 giờ rưỡi tối, Hà Dụ còn phải chuyển xe một lần nữa. Tới trạm gần nhà Phó Thần Sơn, cậu phải đi bộ thêm khoảng mười phút. Vì đây là khu nhà cao cấp, môi trường xung quanh rất tốt, nhưng hơi vắng vẻ.
Hà Dụ đi sát lề đường, ánh đèn đường mờ nhạt kéo dài bóng cậu. Cậu nhìn cái bóng dưới chân, có chút thất thần, bỗng cảm thấy có ai đó đang tiến lại gần phía sau.
Người đó bước rất nhẹ, di chuyển rất nhanh, bất ngờ áp sát Hà Dụ từ phía sau, dí một con dao nhỏ vào hông cậu, giọng run run: “Đừng lên tiếng, đưa hết tiền ra.”
Loại cướp đường như thế này thường nhắm vào phụ nữ đi một mình, giờ lại dám nhắm vào đàn ông, chắc vì quá túng thiếu mà liều mạng. Hà Dụ nghĩ vậy.
Cậu dừng bước, bình tĩnh nói: “Tôi không có tiền.”
Gã đàn ông rõ ràng không tin, một tay luồn ra phía sau, mò vào túi áo Hà Dụ. Không thấy gì, gã lại lục tới túi quần.
Ví tiền và điện thoại của Hà Dụ để ở túi trong áo khoác, còn túi quần chỉ có ví đựng giấy tờ tùy thân.
Gã móc ví ra, mở ra không thấy tiền thì quăng sang một bên, hỏi: “Tiền đâu?”
Hà Dụ đáp: “Thật sự không có. Tôi sống gần đây, đi ăn về tiện thể dạo một chút, không mang tiền.”
Tên kia không đáp, chỉ nghe thấy tiếng thở hổn hển, như đang cân nhắc bước tiếp theo.
Hà Dụ không muốn kích động gã, chỉ mong gã bỏ đi.
Ai ngờ giây tiếp theo, gã ta thúc mạnh đầu gối vào lưng Hà Dụ. Hà Dụ loạng choạng mấy bước, quay đầu lại thì thấy gã giơ dao đâm tới, vội vàng nghiêng người né tránh, đồng thời chụp lấy cổ tay gã kéo mạnh về phía trước.
Tên đó mất thăng bằng, loạng choạng đổ về phía trước.
Hà Dụ lập tức đá một cú mạnh vào đùi gã, khiến gã gần như ngã quỵ.
Gã ta chống tay xuống đất, tay còn lại vung dao chém vào chân Hà Dụ. Quần bị rách, cẳng chân chảy máu.
Hà Dụ lùi lại hai bước, tên cướp liền vùng dậy bỏ chạy.
Cậu dựa vào tường, thở dốc một lúc rồi tập tễnh đi nhặt lại ví, tiếp tục lê bước về phía nhà Phó Thần Sơn.
Máu vẫn đang chảy, đèn đường mờ quá nên cậu không thấy rõ, chỉ cảm giác ống quần dần dần ẩm ướt, lạnh lẽo. Nhưng may là không đau đến mức không chịu nổi.
Hà Dụ tự hỏi không biết ở nhà Phó Thần Sơn có băng gạc hay không.
Mở cửa nhà bằng chìa khóa, thứ đầu tiên cậu thấy là đôi giày cao gót màu vàng kim đặt ở cửa, kiểu giày phô trương Lăng Chỉ Lộ vẫn thường mang.
Lúc đó Hà Dụ vẫn chưa nghĩ ngợi nhiều. Nhưng khi vào phòng khách thấy áo khoác của Lăng Chỉ Lộ vẫn trên ghế sofa và cửa phòng Phó Thần Sơn đóng chặt thì một linh cảm bất chợt ập đến, như có ai đó giáng mạnh vào đầu cậu, khiến đầu óc ong ong.
Cậu vén ống quần lên, nhìn vết thương đang tứa máu, cậu không kịp nghĩ ngợi gì nhiều nữa. Cậu bật đèn trần, bắt đầu lục tìm hộp y tế khắp nơi.
Không thấy dưới bàn trà, cũng chẳng thấy trong kệ TV. Cậu lại sang nhà tắm lục tìm trong tủ.
Bỗng trong phòng Phó Thần Sơn vang lên tiếng đồ vật bằng thủy tinh vỡ. Hà Dụ khựng lại một chút, rồi đoán chắc do cậu gây ồn ào khiến Lăng Chỉ Lộ khó chịu nên nổi nóng đập phá đồ đạc.
Một lát sau, Phó Thần Sơn mặc áo ngủ đi ra, hỏi: “Sao bây giờ mới về?”
Hà Dụ không trả lời, mà hỏi: “Nhà có hộp thuốc không?”
“Hộp thuốc?” Phó Thần Sơn bước lại gần: “Cậu tìm làm gì?” Nói xong liền thấy máu dưới chân cậu, lập tức ngồi xuống kiểm tra: “Bị làm sao vậy?”
“Không sao, chỉ bị trầy xước trên đường về thôi.”
“Trầy xước mà lại thế này ư?” Phó Thần Sơn đứng dậy, mở tủ trong nhà tắm, lấy ra một chiếc hộp màu trắng.
Bên trong có băng gạc sạch.
Hà Dụ ngồi xuống, để mặc anh băng bó vết thương cho mình.
Sau đó Phó Thần Sơn đứng dậy nói: “Đi, tới bệnh viện.”
Hà Dụ ngẩng lên, cười gượng: “Không cần đâu, có gì nghiêm trọng đâu.”
Phó Thần Sơn mặt nghiêm lại, kéo tay cậu đứng dậy: “Dậy, chúng ta đi ngay.”
Đúng lúc đó, cửa phòng mở ra. Lăng Chỉ Lộ mặc váy ngủ ren, khoác ngoài chiếc sơ mi trắng của Phó Thần Sơn, đứng ở cửa nhìn lạnh lùng hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Phó Thần Sơn giọng nhẹ nhàng: “Hà Dụ bị thương, anh đưa cậu ấy đi bệnh viện.”
Cô chau mày: “Sao bị vậy? Ra ngoài gây sự à?”
Phó Thần Sơn kéo cô vào phòng, nhẹ nhàng dỗ dành: “Là tai nạn. Anh đưa Tiểu Dụ đi một lát, em cứ nghỉ ngơi đi, không cần chờ anh đâu.”
Cô hừ lạnh một tiếng.
Phó Thần Sơn dịu giọng: “Lên giường nằm đi, kẻo bị cảm lạnh.”
Cô ta cằn nhằn: “Phiền phức.”
Anh không nói thêm, vài phút sau thay đồ rồi bước ra, đóng cửa phòng lại.
“Đi thôi.” anh đỡ Hà Dụ đứng dậy.
Hà Dụ chống tay vào tường đứng dậy: “Không sao mà, cậu cứ ở nhà với vợ đi.”
Phó Thần Sơn không đáp lời, cứ thế dìu cậu ra ngoài.
Trong thang máy, Hà Dụ thở dài, dựa vào vách thang máy, nói: “Thật ngại quá, làm phiền cậu nhiều như vậy, còn khiến chị dâu giận dỗi.”
Phó Thần Sơn xoa đầu cậu, nói: “Nói linh tinh gì vậy.”
Hà Dụ nhếch môi cười gượng.
Phó Thần Sơn chở Hà Dụ tới bệnh viện gần nhà, chỉ mất vài phút là tới.
Hà Dụ ngồi tựa vào ghế, ánh đèn đường chiếu lên mặt cậu, lúc sáng lúc tối. Cậu chợt thấy hối hận, lẽ ra nên đến thẳng bệnh viện, không nên về làm phiền Phó Thần Sơn như vậy.
Vết thương cần khâu bảy mũi, bác sĩ còn tiêm phòng uốn ván.
Phó Thần Sơn đi nộp tiền và lấy thuốc, lúc trở lại thì Hà Dụ đang ngồi đợi đến lượt tiêm. Anh ngồi cạnh cậu, nói: “Khuya rồi mà bệnh viện vẫn đông thế này.”
Hà Dụ đáp: “Ừ.”
Phó Thần Sơn quay đầu nhìn cậu, giọng nói dịu dàng: “Sau này phải cẩn thận, tự chăm sóc bản thân mình đấy.”
Hà Dụ cười: “Không sao đâu.”
Cả hai im lặng.
Y tá gọi tên, đến lượt Hà Dụ vào phòng tiêm.
Cậu đứng dậy, Phó Thần Sơn vội đỡ lấy cậu, nhưng cậu khẽ đẩy tay anh ra, nói: “Không sao, tôi tự đi được.” Rồi khập khiễng bước vào phòng tiêm.
Xong việc, vẫn là Phó Thần Sơn đưa cậu về.
Trên đường, Hà Dụ nói: “Sắp tới tôi sẽ dọn ra ngoài.”
Phó Thần Sơn suýt đạp phanh gấp. Anh giảm tốc độ, lái chậm lại, hỏi: “Sao tự dưng lại muốn dọn đi?”
“Không tiện lắm, phiền hai người quá nhiều.”
“Có gì đâu mà phiền? Bình thường Chỉ Lộ không ở đây, hôm nay là do cô ấy cãi nhau với bố, không muốn về nhà…”
“Không liên quan đến Lăng tiểu thư đâu.” Hà Dụ cắt lời anh, nói: “Tôi không thể sống mãi ở nhà cậu được. Tôi đã tìm được việc rồi, dù cậu thấy không hay nhưng ông chủ không chê tôi, tôi có thể làm trước rồi tính sau.”
“Việc gì vậy?”
Hà Dụ ngập ngừng: “Giúp bạn trông coi quán ăn.”
“Vậy cậu sẽ ở đâu?”
“Đang tìm, khi nào thấy chỗ phù hợp thì sẽ chuyển.”
Phó Thần Sơn không nói gì, một lúc sau mới cất tiếng: “Tôi có một căn hộ nhỏ trong thành phố, hay là…”
“Không cần đâu, cảm ơn.” Hà Dụ lại cắt ngang lời anh.
“Tiểu Dụ…”
“Thôi, đừng nói nữa!” Hà Dụ bất ngờ nổi cáu. Đây là gì chứ? Là sự bù đắp sao? Cậu không cần. Thật sự, nếu có thể, cậu chẳng muốn dính líu gì với Phó Thần Sơn nữa.
Không gian trong xe chìm vào im lặng.
Hà Dụ hạ kính xe xuống một chút, dần lấy lại bình tĩnh. Cậu tự nhủ: Sao lại nổi nóng với Phó Thần Sơn nữa rồi? Rõ ràng đã tự hứa sẽ không trách móc gì anh ấy cơ mà.
“Xin lỗi.” cậu nói.
Phó Thần Sơn đưa tay xoa đầu cậu: “Là tôi có lỗi với cậu.”
Nhưng giờ đây, ai có lỗi với ai, đối với Hà Dụ mà nói cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Về tới nhà, cửa phòng Phó Thần Sơn vẫn đóng kín. Chắc Lăng Chỉ Lộ đã ngủ rồi.
Hà Dụ vào nhà tắm rửa qua loa, Phó Thần Sơn đứng ngoài dặn: “Đừng để vết thương bị dính nước.”
“Biết rồi. Cậu đi nghỉ đi.” Hà Dụ đáp lời.
“Mai cậu còn đi làm không?”
Hà Dụ lấy khăn mặt ướt đắp lên mặt, nghĩ một lát: “Tôi sẽ xin nghỉ làm.”
Với cái chân thế này, cậu không làm nổi việc gì, tới quán Lê Đường cũng chỉ thêm rắc rối mà thôi.
Phó Thần Sơn an tâm: “Chờ vết thương lành hẳn rồi tính. Mấy hôm nay cứ nghỉ ngơi cho khỏe.” Anh lại nói thêm: “Trưa mai tôi sẽ gọi đồ ăn cho cậu, đừng ra ngoài.”
“Cảm ơn.”
Phó Thần Sơn lặng lẽ đứng thêm một lúc rồi nói: “Tôi đi ngủ đây.”
Hà Dụ gật đầu: “Ngủ ngon.”