Đường Lui – Kim Cương Quyển
Chương 91: Trong Ngục Tối (1)
Đường Lui – Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 91 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Từ khi bị giam vào ngục của phủ An, Hà Dụ chưa bao giờ cảm thấy bất an đến vậy.
Thật ra, từ lúc tòa án tuyên án cho đến những ngày được chuyển đến nhà tù, với Hà Dụ mà nói, đó lại là một sự giải thoát. So với lúc còn ở trại tạm giam, mỗi ngày chẳng làm được gì, chỉ biết chờ đợi hết lần thẩm vấn này đến lần khác, thì giờ đây, thời gian thụ án đã được định rõ, ít ra cậu cũng có điều gì đó để trông mong.
Cái gọi là lòng tự trọng, sự kiêu ngạo gì đó, từ lúc bị cảnh sát bắt giữ tạm giam đã bị mài mòn sạch trơn. Bây giờ Hà Dụ chỉ mong có thể bình yên trải qua hơn hai năm còn lại. Dù có phải nhẫn nhịn, cúi đầu sống khép nép trong tù, cũng chẳng có gì đáng kể.
Nhưng cuộc sống vốn dĩ đang yên ổn như vậy lại bị một người đàn ông đột ngột xuất hiện làm xáo trộn.
Lần đầu Hà Dụ để ý đến Kiều Mộ Đông là vào một buổi trưa khi đang ăn cơm. Cậu biết có tù nhân mới vào, nhưng không mấy bận tâm. Hôm đó, một cách đột ngột, một người đàn ông cao lớn ngồi xuống bên cạnh cậu.
Hà Dụ hơi căng thẳng, theo phản xạ rụt người về phía sau, cũng không muốn ngẩng đầu lên, chỉ cắm cúi ăn cơm trong bát.
Người đàn ông đó không nói gì, chỉ gắp một miếng thịt mỡ nhỏ từ khay cơm của Hà Dụ, có lẽ là miếng thức ăn mặn duy nhất trong phần ăn của cậu.
Hà Dụ không nói gì, ngoan ngoãn ăn xong bữa rồi xếp hàng rời khỏi nhà ăn.
Sau này cậu mới biết, người đàn ông đó tên là Kiều Mộ Đông. Có lẽ vì vóc dáng cao lớn, nên trong môi trường toàn là đàn ông như nhà tù, anh ta rất dễ gây chú ý. Hà Dụ nghe người cùng phòng giam bàn tán về anh ta, về tên tuổi và nguyên nhân anh ta phải vào tù. Với Hà Dụ, đó chỉ là sự khởi đầu, chẳng bao lâu sau, cái tên Kiều Mộ Đông đã trở thành cơn ác mộng của cậu.
Kiều Mộ Đông có chút quan hệ trong tù. Hà Dụ từng thấy có quản ngục đưa thuốc lá cho anh ta trong nhà ăn.
Trong tù có siêu thị nhỏ, có thể quẹt thẻ mua đồ, nhưng thuốc lá và đồ uống có cồn thì không bán. Với những người đàn ông bị giam cầm, được hút một điếu thuốc là một điều xa xỉ.
Hà Dụ không thấy ghen tị, vì cậu không hút thuốc. Nhưng một sinh viên đại học như cậu, trong lòng vẫn ngầm coi thường loại người như Kiều Mộ Đông, rõ ràng là loại cặn bã xã hội, vào tù rồi mà vẫn còn ra vẻ oai phong.
Dù vậy, Hà Dụ tuyệt đối sẽ không dám chọc vào anh ta.
Nhưng nhiều khi, mình không chọc ghẹo người khác, không có nghĩa là người khác sẽ không đến chọc ghẹo mình.
Hà Dụ cũng không nhớ rõ là buổi chiều nào, sau khi làm việc xong, có một khoảng thời gian tự do ngắn ngủi. Trước khu nhà giam ba tầng, vài người đang chơi bóng rổ, người khác đứng xung quanh xem.
Hà Dụ vẫn luôn là người đứng xem.
Bất ngờ, có ai đó từ sân ném trái bóng rổ về phía cậu. Cậu còn chưa kịp nhìn rõ là ai ném, chỉ theo phản xạ ôm lấy trái bóng. Khi ấy có người trên sân hô lên: “Vào chơi đi.”
Hà Dụ sửng sốt, lập tức từ chối: “Tôi không biết chơi.”
Lập tức có người cười lớn: “Không phải sinh viên đại học sao? Vậy mà không biết chơi bóng?”
Câu này, Hà Dụ đã nghe quá quen tai trong tù. Người cùng phòng cũng hay nói: “Không phải sinh viên đại học sao? Vậy mà phạm pháp đi tù?”
Cậu đã quen nghe, không cảm thấy gì nữa, vẫn muốn từ chối.
Bất ngờ, Kiều Mộ Đông đi về phía cậu, túm lấy tay, kéo cậu vào sân: “Làm gì mà ẻo lả vậy? Cứ như đàn bà ấy.”
Hà Dụ bị kéo vào giữa sân, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cậu, đến cả quản ngục cũng quay lại nhìn. Cậu liếc sang Kiều Mộ Đông cao lớn ở bên cạnh mình, cảm thấy không nên làm trái ý anh ta, đành vỗ bóng, nói: “Vậy chơi đi.”
Thật ra Hà Dụ không phải không biết chơi bóng, chỉ là kỹ thuật ở mức bình thường, ngày trước ở trường chủ yếu là chơi cho vui với bạn bè. Lúc học trung học, Phó Thần Sơn chơi bóng rất khá, tan học Hà Dụ thường đi chơi vài ván với anh ta rồi mới về.
Lần này, Hà Dụ hoàn toàn bị ép buộc phải chơi, gần như không chủ động ném bóng, chỉ chuyền và dẫn bóng. Nhưng dưới sự kèm sát của Kiều Mộ Đông, động tác của cậu trở nên vô cùng lúng túng.
Chẳng bao lâu sau, ai cũng thấy Kiều Mộ Đông đang trêu đùa Hà Dụ, mà bản thân Hà Dụ cũng nhận ra.
Khi kèm sát phòng ngự, hai người dính chặt vào nhau, Hà Dụ cố gắng tránh né nhưng mỗi lần xoay người lại đều đâm sầm vào lồng ngực của Kiều Mộ Đông. Lần đầu tiên ở khoảng cách gần như vậy, cậu thấy rõ khuôn mặt tưởng chừng rất dữ dằn kia, thực ra lại có nét anh tuấn, ngũ quan sắc sảo, ánh mắt cương nghị, ẩn chứa sát khí.
Hà Dụ bắt đầu nản lòng, tùy tiện ném trái bóng trong tay, bị đối phương dễ dàng cướp và ghi điểm.
Đồng đội bắt đầu cằn nhằn, Hà Dụ vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi, tôi chơi kém quá.”
Người kéo Hà Dụ vào là Kiều Mộ Đông, nên chẳng ai dám đề nghị đổi người, chỉ đành tiếp tục chơi trong tức giận.
Chẳng mấy chốc, sự trêu chọc của Kiều Mộ Đông bắt đầu leo thang. Khi phòng ngự, anh ta áp sát lồng ngực vào lưng Hà Dụ. Mùa hè, Hà Dụ cảm thấy hơi nóng truyền từ lồng ngực rắn chắc phía sau khiến cậu vô cùng bức bối. Sau đó, cậu cảm nhận rõ ràng Kiều Mộ Đông sờ vào mông mình. Ban đầu còn không chắc có phải cố ý hay không, nhưng khi bị chạm vào liên tục, Hà Dụ đứng khựng lại, kéo áo lau mồ hôi, lắp bắp nói: “Tôi hơi mệt, muốn về nghỉ trước.”
Rồi không đợi Kiều Mộ Đông có phản ứng gì, cậu đã vội vã đi về phía khu giam.
Khi lên lầu, dưới cái nắng 30 độ, Hà Dụ bỗng rùng mình, cảm thấy rất sợ. Lúc còn ở trại tạm giam, từng có người trêu chọc cậu, nhưng chỉ là những lời nói nhắm vào gương mặt trắng trẻo thư sinh của cậu. Còn lần này, rõ ràng là bị người ta nhắm vào thể xác, cảm giác đó hoàn toàn khác với việc bị mỉa mai bằng lời nói.
Huống hồ, Kiều Mộ Đông tỏa ra áp lực quá lớn. Hà Dụ biết nếu có liều mạng với anh ta, e rằng chỉ tổ mất mạng mà thôi, mà đối phương chưa chắc đã bị thương chút nào.
Phải làm sao? Làm sao bây giờ? Trong đầu Hà Dụ rối như tơ vò, chẳng nghĩ ra được cách nào. Phòng giam 305 giờ không có ai, mọi người đều đang ở dưới xem bóng. Cậu mở vòi nước, vốc nước dội vào mặt, cuối cùng cũng bình tĩnh lại được một chút. Có lẽ vẫn ổn, dù sao Kiều Mộ Đông không ở cùng phòng, những nơi công cộng đều có quản ngục, anh ta chắc sẽ không dám làm gì quá đáng đâu.
Tối hôm đó, trong bữa cơm, Kiều Mộ Đông bỏ tiền mua một chiếc đùi gà. Đồ ăn trong tù cực kỳ tệ, đây là chốn chịu tội chứ không phải nơi để hưởng thụ, gần như chẳng bao giờ có thức ăn mặn. Nhưng giống như trong siêu thị có thể mua đồ bằng thẻ, nhà ăn cũng thỉnh thoảng bán món có thịt, nhưng giá rất cao, một chiếc đùi gà tận mười lăm tệ.
Hà Dụ không nỡ mua, nhưng nhiều phạm nhân có điều kiện kinh tế thì tranh nhau mua, vì đùi gà không phải ngày nào cũng có.
Kiều Mộ Đông ngồi xuống bên cạnh Hà Dụ, người khác đều tự động tránh xa.
Hà Dụ chỉ mong được đứng dậy rời đi, nhưng lại không dám, chỉ cúi đầu cắm cúi ăn cho nhanh.
Bất ngờ, Kiều Mộ Đông gắp chiếc đùi gà trong khay của mình, đưa sang cho Hà Dụ.
Hà Dụ sững người, ngẩng lên nhìn anh.
Kiều Mộ Đông dùng đũa gõ vào khay của cậu: “Cho cậu ăn.”
Hà Dụ nghẹn họng, khó khăn nuốt xuống miếng thức ăn trong miệng, không dám ăn mà cũng không dám từ chối thẳng, đành ấp úng: “Cảm ơn, nhưng là anh mua, tôi sao dám nhận.”
Kiều Mộ Đông chống cằm, “Nhìn cậu chơi bóng như không còn sức, ăn chiếc đùi gà này để bồi bổ đi.”
Hà Dụ tự nhủ: Không được ăn, ăn rồi là xong đời.
Cậu miễn cưỡng cười, dùng đũa gắp trả chiếc đùi gà lại: “Anh ăn đi, hôm nay anh cũng mệt, đùi gà không phải ngày nào cũng có đâu.”
Kiều Mộ Đông thấy rõ, dù Hà Dụ cười, ánh mắt cậu vẫn tràn đầy hoảng loạn. Anh ta khẽ cười, cầm chiếc đùi gà đưa đến sát miệng Hà Dụ: “Há miệng.”
Dầu mỡ từ đùi gà dính cả lên môi Hà Dụ.
Hà Dụ lùi lại theo bản năng, định mở miệng từ chối, không ngờ vừa há miệng, chiếc đùi gà đã bị nhét vào. Dù bị chặn ngoài răng, nhưng cậu vẫn cắn phải một miếng.
Kiều Mộ Đông thả chiếc đùi vào khay Hà Dụ: “Cậu đã ăn rồi, phần còn lại tự ăn đi.”
Lần này Hà Dụ không còn cách nào để từ chối. Rõ ràng là món ngon hiếm có, nhưng cậu ăn mà như nuốt sỏi đá. Khi thấy cậu ăn xong, Kiều Mộ Đông cười hài lòng, đưa tay véo má cậu, nói: “Ngoan.”
Từ hôm đó, mỗi bữa ăn Kiều Mộ Đông đều ngồi cạnh Hà Dụ. Buổi tối xem thời sự cũng vậy. Hễ có chút thời gian tự do, anh ta lại xuất hiện bên cạnh cậu.
Hà Dụ hiểu mình đã trở thành món đồ chơi để tiêu khiển cho Kiều Mộ Đông. Có khi hai người ngồi cạnh nhau, Kiều Mộ Đông sẽ véo eo cậu, Hà Dụ theo phản xạ liền né tránh. Rồi anh ta lại càng hứng thú, không ngừng trêu chọc cậu.
Cùng lúc đó, Hà Dụ cũng phát hiện cả nhà tù đều bắt đầu bàn tán về hai người họ. Có lần, trước khi ngủ, cậu nghe người cùng phòng thì thầm nói về Kiều Mộ Đông rồi chỉ trỏ cậu mà cười. Hà Dụ chỉ còn cách kéo chăn trùm kín đầu, tự nhủ mình đừng nghe gì nữa.
Hai ba tháng sau, một người trong phòng giam của Hà Dụ mãn hạn tù, được thả ra.
Phòng bốn người giờ chỉ còn ba. Cứ nghĩ chỗ trống đó sẽ để trống một thời gian rồi mới có người mới đến, không ngờ hôm sau quản ngục đã dẫn một người vào.
Khi bóng dáng cao lớn ấy xuất hiện ở cửa phòng, Hà Dụ bất giác lại rùng mình. Cậu thấy Kiều Mộ Đông đang nhìn mình, còn bản thân thì trừng mắt nhìn lại. Muốn quay mặt đi, nhưng thế nào cũng không làm được.
Hai người đối mặt nhìn nhau, hai người còn lại vì có quản ngục nên không dám nói.
Hà Dụ thấy quản ngục rút ra một tờ giấy, đọc mã phạm nhân của Kiều Mộ Đông, rồi đọc số phòng và số giường. Sau đó dùng dùi cui gõ vào chiếc giường ở tầng dưới giường của cậu: “Chỗ này.”
Rồi quản ngục rời đi, đóng cánh cửa sắt nặng nề, lạnh lùng nhìn vào bên trong qua ô cửa nhỏ, rồi quay đi.
Khoảnh khắc đó, Hà Dụ cảm thấy như rơi xuống hầm băng giá, toàn thân lạnh toát.