Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Ngôi nhà mới và những phát hiện
Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Minh Lộ Xuyên lái xe đưa Hạ Văn Nam về nội thành, trời đã khuya lắm rồi. Từ lúc tỉnh lại trong bệnh viện, điều Hạ Văn Nam quan tâm nhất chính là chuyện của ông nội; giờ đây mọi giông tố đã lắng xuống, cơn mệt mỏi vẫn còn bám riết lấy cơ thể chưa hoàn toàn hồi phục của cậu. Hạ Văn Nam ngồi ở ghế phụ, xe chạy được nửa đường, cậu đã gật gù ngủ thiếp đi.
Đến khi tỉnh lại, Hạ Văn Nam phát hiện xe đã dừng. Cậu mở mắt, thấy bên ngoài cửa kính xe là ánh đèn lờ mờ của bãi đậu xe, còn Minh Lộ Xuyên đang ngồi bên cạnh nhìn mình.
Dường như Minh Lộ Xuyên đã nhìn cậu một lúc lâu rồi, lúc Hạ Văn Nam tỉnh dậy hắn cũng không rời mắt, chỉ hỏi một câu: “Dậy rồi à?”
Hạ Văn Nam dụi dụi mắt, lười biếng vươn vai duỗi người rồi nhìn ra ngoài cửa xe, “Tới nơi chưa?”
Minh Lộ Xuyên không trả lời, vừa mở cửa xuống xe vừa nói: “Dậy rồi thì xuống đi.”
Bãi đậu xe dưới tầng hầm này rất rộng, dù có rất nhiều xe đang đậu nhưng vẫn tạo cảm giác trống trải. Hạ Văn Nam đi theo sau Minh Lộ Xuyên đến thang máy, thấy phần lớn trong tầng hầm toàn siêu xe cực kỳ đắt tiền, nhìn mà hoa cả mắt, cậu thốt lên: “Bây giờ tôi đang làm công việc gì vậy?”
Lúc bước vào thang máy, Minh Lộ Xuyên trả lời cậu: “Không làm gì cả, em ở nhà chăm sóc tôi thôi.”
Hạ Văn Nam ngáp một cái, giọng điệu lười biếng: “Tôi có nên tin lời này của anh không?” Ở chung với Minh Lộ Xuyên một thời gian, dần nhận ra vài “chiêu trò” quen thuộc của đối phương, cậu cảm thấy tên đàn ông Minh Lộ Xuyên này cũng chẳng đáng sợ mấy.
“Từ lúc tôi còn nhỏ, ông nội đã nói, con người nhất định phải tự tay làm tự ăn, không được dựa dẫm vào người khác.”
Minh Lộ Xuyên đứng thẳng tắp, dáng vẻ tiêu chuẩn, hắn hỏi: “Vậy nên?”
Hạ Văn Nam đáp: “Mà tôi thì rất nghe lời ông.”
Thang máy lên đến tầng trệt, Hạ Văn Nam đi theo sau Minh Lộ Xuyên. Vừa ra khỏi thang máy là một khoảng vườn nhỏ, đối diện chỉ có duy nhất một cánh cửa. Minh Lộ Xuyên dùng vân tay mở khóa, đèn trần bật sáng, soi rọi căn phòng khách rộng rãi và sạch sẽ.
Đây là một ngôi nhà rộng khoảng hai trăm mét vuông, cách trang trí phòng mang hơi hướng nam tính, màu sắc chủ đạo là trắng đen, xung quanh không có nhiều dấu vết sinh hoạt. Hạ Văn Nam đi tới cửa sổ sát đất trong phòng khách, phía dưới là một khu vườn, dù đã đêm khuya nhưng ánh đèn vàng cam vẫn tỏa sáng khắp nơi.
Sau khi về nhà, Minh Lộ Xuyên chẳng nói chẳng rằng gì với Hạ Văn Nam, đi thẳng vào phòng.
Hạ Văn Nam tò mò đánh giá xung quanh một lượt, rồi theo tiếng động, cậu đi đến đứng trước căn phòng ngủ, nhìn Minh Lộ Xuyên đang cởi áo sơ mi, hỏi hắn: “Trước giờ tôi sống ở đây à?”
Minh Lộ Xuyên cởi áo sơ mi để trần phần thân trên vạm vỡ, rồi bắt đầu cởi quần dài ra, không thèm liếc nhìn Hạ Văn Nam lấy một cái, bình thản đáp: “Không, em sống ở ngoài vườn.”
Hạ Văn Nam liếc hắn một cái. Trong phòng có chiếc giường đôi dài hơn hai mét, bên trên cũng có hai cái gối, cậu đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng, liền hỏi lại: “Phòng của tôi ở đâu?”
Minh Lộ Xuyên đã cởi xong quần dài, xoay người nhìn về phía cậu: “Đây là phòng của em.”
Trong suốt hai mươi năm cuộc đời của Hạ Văn Nam, cậu đã từng ở chung với rất nhiều con trai, chơi bóng, bơi lội rồi thay quần áo cùng nhau là chuyện thường ngày. Tuy hầu hết là Beta nhưng thỉnh thoảng vẫn có một, hai Alpha.
Trong ý thức về giới tính trước đây của cậu, Alpha nam không được xem là người khác giới, cho nên đối với Minh Lộ Xuyên, cậu cũng không hề có cảm giác gì khác lạ... đó là nếu như cậu không biết hai người đã kết hôn rồi.
Alpha nam và Beta nam có thể kết hôn, điều này khiến Hạ Văn Nam ý thức được cậu và Minh Lộ Xuyên là hai giới tính khác nhau, cho nên mối quan hệ mà cậu vốn cho là thoải mái và tự nhiên giờ không còn thoải mái và tự nhiên như trước nữa.
Giống như lúc này, Hạ Văn Nam đột nhiên phát hiện Alpha nam thật sự rất cao, bờ vai rộng, cơ ngực và bụng săn chắc rõ ràng, tuy rằng eo gầy nhưng lại trông rất cường tráng, chân cũng dài hơn mình không ít.
Đối với vóc dáng và ngoại hình của mình, Hạ Văn Nam cũng khá tự tin.
Cậu sinh ra và lớn lên ở một thị trấn nhỏ, nơi mà Beta chiếm đến 90%, còn Alpha và Omega chỉ chiếm 10%. Những Alpha, Omega đó, dù không cần quá xuất sắc trong nhóm giới tính của họ, nhưng khi đứng giữa một đám Beta vẫn đẹp đẽ một cách nổi bật, mà Hạ Văn Nam cũng nổi bật trong đám đông Beta không kém cạnh.
Năm lớp Mười, Hạ Văn Nam được một bạn nữ Omega duy nhất trong lớp tỏ tình. Đây là sự kiện gây chấn động ở trường trung học của một huyện nhỏ, thậm chí còn khiến một vài Alpha trong trường bất mãn.
Nhưng bây giờ Hạ Văn Nam có thể thấy rất rõ vóc người của Minh Lộ Xuyên tốt hơn cậu hẳn, đây là ưu thế tự nhiên của giới tính Alpha, cho dù cậu có eo nhỏ chân dài đến mấy cũng khó lòng so sánh với người kia.
Minh Lộ Xuyên mặc độc một chiếc quần lót đứng trước mặt Hạ Văn Nam vô cùng thản nhiên. Hắn nhìn ánh mắt sững sờ đang dõi theo mình của Hạ Văn Nam, hỏi: “Nhìn cái gì?”
Hạ Văn Nam dời tầm mắt sang chỗ khác, dùng giọng điệu hờ hững che giấu sự bối rối của mình: “Không có gì.”
Minh Lộ Xuyên không nói nữa, xoay người đi vào nhà tắm trong phòng.
Đợi đến khi cửa nhà tắm đóng lại, Hạ Văn Nam đứng ở cửa do dự một lúc mới đi vào phòng ngủ, mở tủ quần áo xem thử thì phát hiện bên trong chỉ treo quần áo của Minh Lộ Xuyên, nên cậu cũng phần nào yên lòng.
Sau đó Hạ Văn Nam đi ra khỏi phòng ngủ chính, sang xem hai căn phòng khác thì thấy một phòng là phòng làm việc, một phòng là phòng ngủ phụ. Diện tích so với phòng ngủ chính nhỏ hơn một chút nhưng vẫn có trang bị đầy đủ nhà tắm, chăn, mền, gối đệm trên giường, còn có bàn và tủ quần áo. Trên bàn có sách và máy tính xách tay, trong tủ treo một số bộ quần áo lạ nhưng tất cả đều là size của Hạ Văn Nam. Cậu đi tới bên cạnh bàn, nhìn thật kỹ hàng sách bên trên, phát hiện có không ít sách liên quan đến chuyên ngành của mình, cuối cùng cậu cũng yên tâm.
Bàn làm việc có ngăn kéo đựng đầy đủ đồ dùng cá nhân, có cả giấy phép hành nghề của cậu.
Trên tờ giấy hành nghề ghi nơi làm việc của Hạ Văn Nam là “Công ty Trách nhiệm hữu hạn Kỹ thuật Nước hoa Minh Nghiên”, chức vụ là Giám đốc bộ phận nghiên cứu và phát triển sản phẩm. Hạ Văn Nam không khỏi há hốc miệng kinh ngạc, cậu cất giấy phép hành nghề trở lại ngăn kéo rồi ngồi vào chiếc ghế xoay. Xoay xong nửa vòng, cậu nghĩ thầm phải ly hôn càng sớm càng tốt.
Trong ngăn kéo còn có những thứ khác, nhưng Hạ Văn Nam vẫn không tìm thấy giấy tờ quan trọng của mình, chẳng thấy thẻ ngân hàng, sổ tiết kiệm đâu cả, cả chiếc nhẫn của ông nội cũng không biết đang ở đâu.
Hạ Văn Nam lục tung khắp phòng, cuối cùng tìm thấy một chiếc két sắt dưới tủ quần áo. Chiếc két sắt được khóa bằng ổ khóa điện tử, cậu thử ngày sinh của mình, mật khẩu không chính xác, nhưng cậu không dám thử thêm nữa.
Lúc này đã là đêm khuya, mọi mệt mỏi của Hạ Văn Nam đã biến mất từ khi xuống xe, tinh thần cậu trở nên phấn chấn. Rời khỏi phòng mình, cậu quay lại phòng ngủ chính của Minh Lộ Xuyên, đưa tay mở cửa phòng.
Minh Lộ Xuyên đã tắm xong, thay một bộ quần áo rộng rãi thoải mái, ngồi bên giường. Trong phòng chỉ còn ánh đèn hắt ra từ chiếc đèn ngủ nhỏ, có vẻ như hắn chuẩn bị đi ngủ.
Hạ Văn Nam hỏi: “Anh có biết mật khẩu két sắt của tôi không?”
Minh Lộ Xuyên đưa mắt nhìn cậu, với ánh mắt lạnh nhạt: “Em có phép lịch sự không? Không biết phải gõ cửa à?”
Hạ Văn Nam dứt khoát mở toang cánh cửa, nghênh ngang bước vào, nói: “Đây là phòng của tôi mà?” Rồi đi thẳng đến bên giường.
Minh Lộ Xuyên không nói gì, chỉ ngẩng đầu nhìn cậu, ánh mắt chậm rãi chuyển động theo từng cử chỉ của Hạ Văn Nam, cuối cùng dừng lại, vươn tay kéo cậu lên giường, nhàn nhạt nói: “Đi ngủ.”