Em Còn Yêu Anh Không
Chương 38: Trình Khuyết, anh thích tôi phải không?
Em Còn Yêu Anh Không thuộc thể loại Đô Thị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vương Sưởng không hiểu ý Trình Khuyết, thấy anh không vui khi hỏi thêm một câu nên anh ta không hỏi nữa.
Anh ta im lặng làm việc.
Trình Khuyết giữ Vương Sưởng lại bên mình cũng vì những điểm này: tinh ý, làm việc nhanh nhẹn và hiệu quả.
Đội chuyển nhà chuyên nghiệp đến nhà Thương Vị Vãn, chỉ trong ba tiếng đã dọn dẹp sạch sẽ, phân loại và chuyển đồ đạc lên xe tải.
Vân Đình Hoa Uyển nằm ở khu Hoài Thạch, không chỉ có Công ty Chứng khoán Vạn Thanh mà nhiều công ty tài chính lớn khác cũng tập trung tại đây.
Sau này, cô làm ở đâu cũng tiện.
Dù đội chuyên nghiệp đã sắp xếp lại y nguyên như cũ, nhưng đồ đạc vốn chật kín căn hộ cũ khi chuyển sang không gian mới vẫn còn trống trải.
Căn hộ này không lớn, chỉ khoảng trăm mét vuông, gồm một phòng ngủ, một phòng khách, một phòng tắm, có thêm phòng thay đồ và thư phòng.
Trình Khuyết giao việc cho Vương Sưởng giám sát, còn mình thì tính toán thời gian để đến trường thi đón cô.
Thi xong, thí sinh ùa ra khỏi cổng.
Cô ra muộn, bệnh cảm vẫn chưa khỏi hẳn nên bước đi chậm rãi.
Xe anh nổi bật nên cô vừa ra đã thấy ngay, vội vàng chạy đến.
“Muốn ăn gì?” Anh hỏi.
Cô ngẩn người, tay đang thắt dây an toàn khựng lại giữa chừng: “Anh không hỏi tôi thi thế nào à?”
“Dù thi thế nào thì cũng xong rồi.” Anh nói: “Tôi hỏi thì thay đổi được gì đâu?”
Cô: “…”
Anh luôn giỏi phá vỡ quy tắc.
Nhưng sự phá vỡ này rất dễ chịu.
Sau mỗi kỳ thi, bị hỏi kết quả là điều áp lực.
Một áp lực khó chịu.
Nó cho thấy mọi người chỉ quan tâm kết quả, mà không ai để ý đến những nỗ lực trước đó.
Hầu hết câu thí sinh sau thi muốn nghe là “vất vả rồi”.
Nhưng với cô, đến kết quả cũng chẳng ai quan tâm.
Trừ… vài năm đầu đến Vân Kinh.
Để tránh lạc vào những suy nghĩ mông lung, cô lắc đầu: “Tôi không biết ăn gì, anh chọn đi.”
Anh hỏi: “Thịt nướng nhé?”
“Được chứ.” Giọng cô vui lên.
“Thời gian ôn thi, cô gầy đi trông thấy rồi.” Anh quay xe, tiếng động cơ xe thể thao vang rền lướt trên phố thị, trong xe như có một màng bảo vệ tĩnh lặng, chỉ còn giọng anh: “Bổ sung thêm cho cô đi.”
Cô và anh đi ăn thịt nướng.
Không phải nhà hàng đắt đỏ anh hay đến, giá bữa ăn hai người cô có thể trả được, nên lúc tính tiền, cô giơ tay gọi nhân viên phục vụ: “Ở đây.”
Quét mã thanh toán, tốn 335 tệ.
Nhân viên tặng phiếu đỗ xe miễn phí hai tiếng.
Thẻ đen của anh trên bàn nằm lẻ loi.
“Tiết kiệm cho tôi à.” Anh ngồi đối diện, với thái độ có chút thiếu nghiêm túc: “Đi với tôi mà cô còn giành trả tiền sao?”
“Tôi muốn mời anh.” Cô nâng ly chạm vào ly anh: “Cảm ơn anh đã chăm sóc tôi mấy hôm nay.”
Mắt cô đen láy, nhìn người đối diện đầy chân thành.
Con công kiêu hãnh giờ đây dịu dàng, mỉm cười chạm ly, nhấp một ngụm nước rồi ngậm một viên kẹo bạc hà.
Anh bất giác nhìn ngây người.
Dù không phải lần đầu anh biết cô không thích nợ người khác, mỗi lần ăn cùng, cô đều giành trả tiền.
Trước giờ anh đâu được đối xử thế.
Đừng nói là đi với phụ nữ, ngay cả đám bạn chơi bời, thường anh luôn là người trả nhiều hơn.
Cô ngậm kẹo bạc hà, tỉnh táo nói rõ: “Đắt thì tôi không mời nổi, rẻ thì được. Biết anh nhiều tiền, nhưng phải tiêu đúng chỗ, không cần lúc nào cũng là anh trả.”
Cô từng nói thế với Chu Duyệt Tề.
Bạn bè là có qua có lại, ai vì bạn giàu có mà bám riết thì không phải là bạn.
Anh tỉnh lại, bật cười.
Anh lấy một viên kẹo bạc hà từ hộp, cúi đầu cười, ngực rung lên bần bật.
Từ nhỏ đến lớn, lần đầu có người dạy anh tiêu tiền.
“Cười gì thế?” Cô hỏi.
Anh ngừng cười lại, ngẩng mặt lên, mắt vẫn tràn đầy niềm vui: “Thấy cô nghĩ cho tôi thật.”
Cô: “…”
Cô không để tâm lời trêu chọc đó, khẽ nhún vai.
Sáng nay trời mưa lớn nên mặt đất ướt sũng, trong gió mang theo hơi ẩm.
Trước khi lên xe, cô hỏi: “Quần áo anh lấy vào chưa?”
Anh gật: “Rồi.”
Cô lịch sự hỏi anh có việc gì khác không, nếu bận thì có thể thả cô ở bên đường, cô sẽ tự gọi xe về.
Anh nói không, mấy hôm nay anh chỉ ở bên cạnh cô.
Anh nói nhẹ nhàng nhưng cô nghe mà giật mình.
“Anh.” Cô ngập ngừng, muốn hỏi nhưng rồi lại thôi, sợ hỏi sẽ phá vỡ không khí vừa vặn này.
Không đậm, không nhạt mà rất vừa vặn.
Cuộc sống tẻ nhạt của cô khó khăn lắm mới có được chút hơi ấm nhân gian, dù biết nó hư ảo như bong bóng xà phòng, cô cũng không muốn đâm thủng.
Sau khi tự dằn vặt, như một quả bóng xẹp hơi, cô nuốt mọi lời mình muốn nói vào trong.
Anh hỏi: “Sao thế?”
“Không sao.” Sợ anh hỏi tiếp, cô quay mặt nhìn ra cửa sổ: “Tôi buồn ngủ, chợp mắt một lát.”
Cô định hỏi: Anh có thích tôi không? Mọi hành động của anh khiến cô cảm thấy thế.
Nhưng lại nghĩ gã thiếu gia này vô tâm, lướt qua muôn vàn bông hoa, khiến hoa động lòng, còn anh vẫn cứ cô độc.
Hơn nữa, những gì anh cho cô, có thể đã cho nhiều người phụ nữ khác.
Cô không dám chắc, mà chỉ tự đoán.
Nhưng mấy hôm nay anh quá tốt, chăm sóc cô lúc bệnh, như một phụ huynh đưa đón cô đi thi.
Cô thiếu sự yêu thương từ nhỏ nên suýt chìm vào sự dịu dàng của anh.
Cô tự nhắc bản thân, động lòng với người như anh là tự tìm đường chết.
Chơi đùa thì được.
Đùa với anh, ai cũng có lợi.
Nhưng yêu sâu đậm, người như cô không xứng mơ tưởng tới.
Cô nói chợp mắt nhưng đầu óc hỗn loạn nên chỉ giả vờ nhắm mắt nghỉ ngơi.
Xe quẹo vào một góc cua, cô giả vờ tỉnh dậy.
“Ồ.” Anh chế nhạo: “Đúng giờ thật đấy.”
Cô không thay đổi sắc mặt: “Do xe anh chạy chậm thôi.”
Anh hừ khẽ, không nói thêm.
Cả hai đứng trước thang máy, anh hắng giọng nói: “Tôi nói chuyện này, cô đừng giận nhé.”
“Gì cơ?” Cô bước vào thang máy, nhấn tầng: “Anh làm gì có lỗi với tôi sao?”
Anh biết tự ý chuyển nhà cho cô là không tốt.
Kết quả thì tất nhiên là tốt, nếu là người khác, anh sẽ không cẩn thận đến vậy.
Nhưng đây là Thương Vị Vãn.
Có bài học trước đó nên anh nói năng cẩn thận hơn.
Cô còn đoán: “Chẳng lẽ quần áo tôi phơi ngoài bị ướt?”
“Không ướt.” Anh nói: “Lúc cô nhắc, tôi thu vào rồi.”
“Vậy còn chuyện gì?” Cô không nghĩ ra, đến trước cửa, nhập mật mã.
Lần đầu sai.
Định thử lần hai, anh nắm cổ tay cô.
Chủ nhà đổi mật mã, sao cô thử được?
“Anh đổi mật mã của tôi?” Cô nhìn anh: “Không đúng, chỉ tôi đổi được.”
Cô ở đây gần bốn năm, đổi mật mã hai lần, quy trình cài đặt chỉ một mình cô biết, anh biết mật mã cũ cũng không thể đổi được.
“Không phải tôi.” Anh nói.
Cô không vội, ngẩng lên nhìn anh, chờ xem anh sẽ làm gì tiếp theo.
“Cô hứa trước đã, có gì thì nói năng tử tế.” Anh như đoán được phản ứng của cô, không ngừng chuẩn bị tâm lý cho cô.
Cô bật cười: “Chuyện lớn cỡ nào? Chẳng lẽ anh cho vệ sĩ đập phá nhà tôi à? Hay Tô Hân thuê người làm gì đó sao?”
Anh lắc đầu: “Cũng không phải. Hứa không giận trước đã.”
Yêu cầu ngày càng quá đáng, như thấy cô vui vẻ mà được đà lấn tới.
Cô thấy anh như vậy nên không thể giận nổi, chuẩn bị tâm lý cho điều tệ nhất, cùng lắm thì nhà bị phá tan tành.
“Được.” Cô đồng ý: “Tôi không giận, nói đi.”
Anh nhập mật mã, mở cửa.
Cô không thấy cảnh đổ nát, chỉ thấy căn phòng sạch bong.
Sàn gỗ bóng loáng, không hề có dấu vết của người ở.
Giọng cô lạnh: “Anh chuyển nhà cho tôi sao?”
Anh vẫn nắm cổ tay cô: “Hứa không giận mà.”
Cô: “…”
Cô không nổi nóng, chỉ nhíu mày như đang kìm nén cơn giận.
Thấy cô ổn, anh mở khóa điện thoại rồi đưa cho cô: “Mở album xem đi.”
Đoạn video là cảnh chủ nhà, vài hôm trước còn nhắn WeChat hỏi cô có gia hạn hợp đồng không, nếu gia hạn, trả tiền trước sẽ được giảm giá, giọng nói rất thân thiện, nhưng hôm nay lại đứng trước cửa, không do dự đổi mật mã, định phá cửa vào.
Hình ảnh quay ngược, chỉ thấy sàn nhà, là cảnh anh đang nói chuyện với chủ nhà.
Anh không thích chịu thiệt, anh càng không thiếu tiền nên đã chọn cách tốt nhất.
Đuổi chủ nhà đi nhanh gọn.
Nếu cô ở đó, chắc sẽ kéo dài tranh cãi.
Cãi qua cãi lại chẳng có kết quả.
Ở Vân Kinh, nhiều người bị lừa khi thuê nhà, hiếm ai có thể cười mà rời khỏi đồn cảnh sát.
Cô nghe nhiều thực tập sinh kể về những vụ cãi vã với chủ nhà, cô luôn nghĩ mình gặp được chủ nhà này là may mắn, không ngờ lại xảy ra chuyện này.
Cô không trách anh.
“Tôi giận anh làm gì?” Cô hít sâu, nở nụ cười rồi trả lại điện thoại: “Anh giúp tôi, tôi đâu đến nỗi phải giận anh chứ.”
Cô giận là giận chủ nhà, giận bản thân mình.
Hợp đồng thuê còn một tháng rưỡi, vài nghìn tệ.
Giờ bị ép rời đi, theo hợp đồng thì chủ nhà phải bồi thường một tháng thuê.
Tổng gần một vạn.
Cô hỏi: “Hợp đồng thuê nhà đâu? Anh lấy chưa?”
“Ở nhà mới rồi.” Thấy cô quá bình tĩnh, anh nhớ lại đánh giá của Chu Duyệt Tề: cỗ máy AI ổn định cảm xúc.
“Cô kiểm tra lại, xem có thiếu thứ gì không.” Anh dặn.
Cô đi một vòng, không bỏ sót một góc nào, ngăn kéo trống rỗng.
Căn hộ ở gần bốn năm giờ đây trống không, tim cô cũng hụt hẫng.
Từng nghĩ sẽ ở đây đến khi rời Vân Kinh.
Việc đời khó lường, hôm nay đã định trước sẽ phải rời đi.
Cô khóa cửa, khó khăn lắm mới nở nụ cười: “Dẫn tôi xem nhà mới đi.”
Vào thang máy, anh không kìm lòng được mà hỏi: “Cô không tò mò nhà mới ở đâu sao?”
“Anh chắc chắn đã tìm được chỗ tốt rồi.” Cô nhìn thang máy dán đầy quảng cáo, thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong khe hở, cười gượng: “Theo anh là được.”
Cô và anh đến nhà mới, thấy Vương Sưởng cũng ở đó.
Nhà một thang hai hộ, hộ kia không ai ở.
Vì cũng là của anh.
Tiểu khu xanh tốt, chế độ quản lý mới chu đáo, hơn hẳn khu cũ.
Môi trường tốt, nhà đẹp, vị trí đắc địa, mọi thứ đều tốt.
Chỉ có duy nhất một điểm trừ—đắt.
Tiền thuê ở đây từ mười tám nghìn đến ba mươi nghìn tệ.
Với căn hộ được trang trí và bày biện như của anh thì ba mươi nghìn cũng không hề đắt.
Cô lấy gì trả anh?
Cuối cùng chỉ còn nợ tình cảm.
Nợ càng nhiều, cô càng không thể ngẩng đầu trước anh.
Vì dự án mà cúi đầu, cô có thể làm.
Nhưng vì cuộc sống xa hoa, đi theo con đường như Đinh Oánh, cô không làm được.
Tim cô nặng nề, nhưng vẫn theo anh xem nhà, bố cục, phong cách trang trí, đồ đạc, thiết bị đều rất đáng để cô yêu thích.
Có ban công đẹp.
Cô mở ngăn kéo, đồ đạc vẫn nguyên vẹn.
Không gian vốn chật chội giờ đây rộng rãi, nhưng cô lại cảm thấy khó thở.
Cô đứng trên ban công, nhìn những đám mây đen nặng trĩu.
Cô bất ngờ nói: “Tôi định thi xong sẽ về quê, nếu anh muốn ở thì cứ ở đây. Anh biết đấy, tiền thuê quá đắt, vượt quá khả năng chi trả của tôi…”
“Ai bắt cô trả tiền thuê?” Anh nói: “Nhà của tôi, cô muốn ở thì cứ ở, không ai đuổi được cô được.”
Nói đến đây, anh nhíu mày: “Hay là mai thi xong, chúng ta đi làm thủ tục chuyển quyền chủ sở hữu nhé? Đứng tên cô, cô vẫn chưa có nhà đúng không? Vương Sưởng sẽ đi với cô, nếu cô không muốn thì tôi đi cũng được.”
Cô ngẩn người ra, quay nhìn anh: “Anh muốn tặng tôi nhà à?”
Anh sững sờ, chưa kịp phản ứng.
Chỉ là lời nói trong lúc vội vàng.
Nhưng anh vẫn không rút lại lời nói đó: “Tặng cô nhà thì sao?”
“Đây là nhà ở Vân Kinh.” Cô nói: “Món quà này quá quý giá, tôi không thể nhận được.”
“Người ta nhận túi xách, vàng, kim cương, xe cộ không thấy quý giá, cô nhận nhà thì có gì mà phải tính toán?”
“Người ta là người ta, tôi là tôi.”
Về chuyện này, cô luôn cố chấp.
Cô dùng giọng bình thản nói những lời bướng bỉnh khiến anh bó tay.
“Vậy tôi cho cô thuê?” Anh nói: “Tôi thỉnh thoảng qua ở, cũng coi như là hợp đồng thuê nhà.”
Để giữ tự trọng cho cô, anh nhượng bộ.
“Nhà cũ cô trả bao nhiêu thì trả tôi bấy nhiêu.” Anh nói: “Tiền nước, điện, mạng tôi sẽ lo, cô chuyển tiền đúng hạn là được. Được không?”
Cô nhìn anh chằm chằm.
Bất ngờ, một tiếng “Ầm—” vang lên.
Tiếng sấm rền vang, qua lớp kính cũng có thể cảm nhận được tiếng gầm của không trung.
Cô nuốt nước bọt, hỏi câu chưa hỏi trên xe:
“Trình Khuyết, anh thích tôi phải không?”
Giọng cô nhẹ nhàng như không quan tâm.
Nhưng tim cô bị bóp chặt, mưa lớn ngoài kia trút xuống, phủ thế giới trong màn sương mờ.
Trong mịt mù, cô không rõ lòng mình.
Cô không biết muốn nghe câu trả lời nào.
Hồi lâu, cô nghe tiếng cười khẽ.
Giọng bất cần của anh lẫn trong tiếng mưa vang bên tai: “Ông đây không muốn thấy người phụ nữ của mình phải chịu uỷ khuất.”
Anh cố ý né câu hỏi của cô.
Cô biết ý nên không hỏi thêm.
Cô xin hợp đồng thuê, anh nói đã giao cho Vương Sưởng, để anh ta tìm luật sư đòi lại tiền thuê nhà mà chủ nhà cũ còn nợ, bảo cô cứ yên tâm thi.
Cô chọn ở đây, chấp nhận lời đề nghị của anh.
Anh nói người đàn ông muốn người phụ nữ của mình sống tốt hơn để giữ thể diện cho anh, hơn nữa sau này cô ở đây thì sẽ tiết kiệm tiền khách sạn, suite tổng thống vài nghìn một đêm, đắt hơn tiền thuê nhà rất nhiều, tính ra cô đã tiết kiệm cho anh rất nhiều tiền.
Cô không tin lời ba hoa xạo sự của anh.
Thiếu gia Minh Quý ở khách sạn nhà mình còn phải trả tiền sao?
Lừa quỷ à.
Nhưng cô không vạch trần anh, lười tranh cãi, cô còn phải làm vài bộ đề cho kỳ thi ngày mai.
Sống đến tuổi này, cô hiểu nhiều chuyện không có kết quả đúng tuyệt đối.
Vì thế giới không phân đen trắng rõ ràng.
Cô chỉ là một con kiến nhỏ bé giữa muôn vàn, thường bị dòng chảy cuộc đời cuốn đi.
Chưa đủ sức chống cự lại nên cô yên lặng chờ đợi thời cơ.
Đến đêm anh mở máy chiếu ở phòng khách, gọi cô đang học bài thi và nói: “Có xem phim không?”
Cô ở thư phòng đáp: “Không xem.”
Vài phút sau, anh đến cửa: “Cô vừa nói gì, tôi không nghe rõ.”
Cô mới nhận ra, cô vừa chuyển nhà, không còn ở căn hộ thuê chật chội kia nữa mà chỉ cần nói nhỏ trong cùng một không gian vẫn có thể nghe được.
Nói to còn làm phiền hàng xóm.
Giờ cô có tự do âm thanh.
“Tôi bảo không xem.” Cô nói: “Tôi phải làm thêm bộ đề.”
Anh thấy cô căng thẳng, ở lì trong thư phòng cả chiều không ra ngoài.
“Xem phim để đổi gió đầu óc đi.” Anh tựa vào cửa một cách bất cần: “Bạn tôi nói, phải biết cân bằng giữa lao động và nghỉ ngơi. Cô ôn lâu thế, kiến thức nhớ hết rồi nhỉ?”
“Chưa.” Cô liếc sách, hít sâu: “Mai thi môn đó, kiến thức quên gần hết rồi.”
“Vậy là được rồi.” Anh nói.
Cô: “?”
“Cô chưa đọc *Ỷ Thiên Đồ Long Ký* à? Đoạn Trương Tam Phong dạy Trương Vô Kỵ, bảo rằng quên hết là nhớ hết, có thể ra trận rồi. Kết quả chứng minh Trương Tam Phong đúng.”
Anh luôn giỏi nói lý lẽ xiên xẹo nghe chẳng ra đâu vào đâu.
Cuối cùng, cô cũng ra phòng khách xem phim cùng anh, là phim nước ngoài “Tình đầu”.
Phim tình yêu trong sáng, xếp cao trên bảng xếp hạng, nhưng cô chưa xem hết.
Lần này cũng thế, phim đến nửa chừng thì cô tựa vào vai anh ngủ thiếp đi.
Anh giảm âm lượng TV, đỡ đầu cô lên đùi mình.
Phòng khách không bật đèn chính, ánh sáng vàng mờ ảo chiếu qua.
Một lọn tóc cô vương trên khuôn mặt cô, anh giơ tay cầm lấy, nghịch trong lòng bàn tay mình.
Máy chiếu vẫn chạy, đến đoạn thoại nổi tiếng:
[Some of us get dipped in flat, some in satin, some in gloss. But every once in a while you find someone who’s iridescent, and when you do, nothing will ever compare.*]
*Có người ở lầu cao, có kẻ trong ngõ hẹp, có người rực rỡ, có kẻ rỉ sét; thế gian muôn hình, mây trôi chớ đuổi, người như cầu vồng, gặp mới biết quý.*
Trong tai anh là giọng tiếng Anh dịu dàng trong phim xen lẫn tiếng thở đều của cô.
Lần đầu anh thấy, đây là cách đúng để bắt đầu màn đêm.
Không cần điên cuồng trên sàn nhảy để xả áp lực, không cần say bí tỉ ở quầy bar, mà bình yên bước vào màn đêm, hòa giải với đêm tối.
Lần đầu anh cảm thấy, đời như mùa xuân, tràn đầy sức sống, xanh tươi, mọi thứ đang chờ đợi để khởi phát, tất cả đều là hy vọng.
Trong đầu anh hiện lên câu hỏi hôm nay của cô:
—Trình Khuyết, anh thích tôi phải không?
Nếu thích cô khiến cuộc đời anh trở nên thế này, thích cũng chẳng sao.
Anh cảm thấy tảng đá cứng trong lòng anh sụp đổ.
Sau kỳ thi đại lý bảo hiểm, cô bắt đầu nộp hồ sơ.
Anh giúp giải quyết nhiều vấn đề đời sống để cô không phải lo lắng, nhưng cô không muốn anh mở đường trong sự nghiệp.
Giữa tháng, cô nhận thông báo phỏng vấn từ Công ty Chứng khoán Lai Tinh và Công ty Chứng khoán Bách Lợi, hai công ty hàng đầu trong ngành.
Chưa kịp vui thì Cổ Thúy Phương gọi.
Lần trước cãi vã lớn, cô nghĩ bà ta gọi điện đòi tiền.
Nên không do dự cúp máy.
Không ngờ, chuông điện thoại cứ vang không ngừng.
Cả đời bà ta, sự kiên nhẫn có lẽ đã được dùng hết để gọi cho cô.
Như thể cô không nghe, bà ta sẽ gọi mãi.
Cuối cùng, sau hơn chục lần thì chuông cũng dừng.
Cô thở phào, nhưng lại nhận tin nhắn từ bà ta:
【Không nghe điện thoại đúng không? Giờ cô đã cứng cáp rồi, tôi không quản nổi nữa.】
【Chị cô chết ở bệnh viện, cô cũng không quan tâm đúng không? Sau này đừng trách tôi không báo nhé.】
Thương Tùng Tán cũng nhắn: 【Chị hai, chị cả sắp không qua nổi rồi…】
Tim cô nặng trĩu xuống, lập tức mua vé máy bay sớm nhất để về Dung Thành.