**Từng Ngày Trôi Qua, Từng Giây Chờ Mong...** Anh tôi là cảnh sát—người đàn ông của sự nghiệp, của những ca trực dài, của những cuộc điện thoại gấp gáp giữa đêm khuya. Chúng tôi yêu nhau, nhưng khoảng cách không chỉ là về không gian, mà còn là thời gian. Lần cuối chúng tôi gặp nhau, đã **199 ngày** trôi qua. 199 ngày—hay như một lời chia tay ngầm, phải chăng “mãi mãi” chỉ là một giấc mơ xa xôi? Người ta nói yêu nhau là những lời thề non hẹn biển, là những đêm ngọt ngào bên nhau, là những lời yêu thương ngọt ngào. Còn tôi? Tôi chẳng có gì cả. Chỉ toàn những lời từ biệt ngắn ngủi: *"Anh có việc, cúp máy nhé."* *"Anh mệt rồi, ngủ trước đây."* *"Xin lỗi em!"* Đó là những lời duy nhất anh nói với tôi mỗi lần gọi điện. Đến chuyện trò cũng chẳng có thời gian, làm sao mà yêu nhau nổi? Càng nghĩ, tôi càng thấy buồn. Càng tủi. Có nên chia tay cho rồi? Rồi, sau những đêm trằn trọc, tôi quyết định gửi cho anh một tin nhắn—chỉ bốn từ đơn giản, nhưng nặng trĩu bao nỗi lòng: **[Chia tay vui vẻ.]** Tôi đăng một status lên mạng, mỉm cười và bước ra khỏi cửa. Đằng sau vẻ ngoài tươi tỉnh ấy, tôi biết mình đang vứt bỏ đi những gì đã từng mong chờ. Nhưng đôi khi, chia tay là cách để giữ lại cho mình những ký ức tươi đẹp, thay vì những cuộc gọi vội vã giữa đêm khuya.