Bữa tiệc sinh nhật của Liễu Tư Gia, cô tiểu thư kiêu kỳ, lung linh ánh đèn trong biệt thự xa hoa. Khẽ chắp tay, hai má ửng hồng, cô ước nguyện giản đơn mà cả hội bạn đều ngầm hiểu: mong chàng trai ấy sẽ xuất hiện. Những tiếng trêu chọc rộn ràng vang lên, nhưng hắn có đến hay không, lại phụ thuộc vào tâm trạng khó đoán của chính hắn. Khi bữa tiệc đã trôi qua hơn nửa, cánh cửa bất ngờ mở ra. Ban Thịnh, với vẻ mặt thờ ơ thường thấy, bước vào, trên tay là một phần bánh kem. Lời chúc gọn lỏn "Sinh nhật vui vẻ" đủ khiến cô tiểu thư ngạc nhiên tột độ. Và thế là, nến được thắp lại, ước nguyện được lặp lần nữa trong tiếng hò reo. Trong lúc mọi người đang huyên náo, Lâm Vi Hạ lặng lẽ xuống bếp lấy thêm hoa quả. Vừa quay lưng, cô bất ngờ giật mình, suýt va phải một vòm ngực vững chãi. Theo bản năng, cô lùi lại. Bên ngoài vẫn ồn ào náo nhiệt, nhưng trong khoảnh khắc ấy, không gian giữa hai người lại tĩnh lặng đến lạ. Ban Thịnh, một tay đút túi quần, chậm rãi tiến lại gần. Bóng anh đổ dài, che khuất một phần ánh sáng. Ánh mắt hắn dừng lại trên vệt kem trắng nhỏ xíu vương trên chóp mũi cô, sâu thẳm khó dò. Hắn nhìn thẳng vào cô, chất vấn: "Em hoảng cái gì?" --- Vào một lễ hội trọng đại của trường, trong khoảnh khắc trốn ra bãi biển đầy gió, trò bóc thăm định mệnh đã đưa Lâm Vi Hạ đến một câu hỏi: "Cậu muốn trở thành gì?" Không chút do dự, hắn trả lời: "Cá mập." Rồi thoáng ngừng, ánh mắt sắc lạnh nhìn cô: "Còn em?" Cô khẽ đáp: "Bể cá." Cá mập và bể cá – hai thế giới, hai định mệnh tưởng chừng không bao giờ có thể dung hòa. Liệu họ có thể phá vỡ quy luật để tìm thấy nhau? Một chàng trai mang trái tim chán chường, lạnh lùng... và một cô gái trầm lặng, dịu dàng. Hai mảnh ghép đối lập, liệu có tạo nên một bản tình ca bất ngờ?