19. Chương 19: Mưa và bún đậu

Em, Nước Mắt Và Mưa

Chương 19: Mưa và bún đậu

Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dù tôi là người thích mưa nhất thế giới, nhưng tôi chỉ thích ngắm mưa và tận hưởng cái mát lạnh chứ không bao giờ lao đầu ra đường trong mưa gió như bao đứa trẻ khác ngày xưa. Lúc tôi còn trẻ, tôi cũng từng là đứa "ngông nghênh" nổi tiếng, ăn chơi chẳng sợ mưa rơi. Ba tôi từng trêu tôi sau khi tôi bị cảm vì đội mưa chở Uyển My về nhà. Câu nói ấy đã trở thành khẩu hiệu của lũ trẻ chúng tôi hồi ấy. Ai cũng nghĩ đi dưới trời mưa mà không mặc áo mưa là ngầu, ngầu chết đi được. Nhưng tôi không như vậy. Tôi từng sợ sốt cao, sợ cảm lạnh nên chỉ dầm mưa đúng một lần rồi thề sẽ không bao giờ tái phạm. Thế nhưng, hôm nay, lời thề ấy đã tan biến như mây khói chỉ trong chốc lát, thậm chí tôi chẳng hề nghĩ đến nó ngay lúc ấy. Bởi vì tôi đã quyết định dành hết thời gian còn lại trong... ngày để giúp cô bạn Uyển My lấy lại sự cân bằng.
Trời vẫn mưa to, nhưng gió đã dịu đi chút. Nhờ bài học ngày trước, hôm nay tôi đã chuẩn bị kỹ càng. Sau hôm ấy, tôi đã mua sẵn một bộ áo mưa để trong cốp xe, đề phòng có cô gái nào gặp mưa, tôi sẽ trở thành vị cứu tinh ngay. Lúc ấy, tôi chỉ nghĩ đến Ái Quyên, chưa bao giờ nghĩ đến Uyển My.
Tôi gọi Uyển My:
- Uyển My!
- Hửm, mình nghe nè!
- Từ giờ đến tối có rảnh không?
- Ưm, bỏ nhà đi bụi nên rảnh nhen, hì!
Uyển My đúng là Uyển My, dù khóc đến thế nào, nàng cũng lấy lại thăng bằng nhanh chóng. Mới đây thôi, nàng đã cười tít mắt rồi:
- Lì! Rảnh đúng không, chở đi chơi nhé!
- Đi đâu? – Uyển My tròn mắt
- Thì đi... lung tung, có chỗ nào chơi thì đi, chịu không?
- Ừm, chịu.
- Oke, chờ mình chút, gọi về nhà báo đã. Uyển My có cần gọi về nhà không?
- Không cần đâu, lát nữa mình nhắn sau.
Tôi chưa bao giờ dẫn con gái đi chơi, dù từng có vài mối tình nhưng đều từ hồi còn bé, chỉ biết ăn kem, ăn chè rồi ra công viên ngồi. Giờ tôi đã lớn, chẳng lẽ lại dẫn Uyển My đến những chỗ cũ? Sau khi nghĩ đi nghĩ lại, tôi quyết định sẽ đưa nàng đến khu vực có nhiều trò chơi để nàng dễ chọn lựa, còn tôi thì khỏi nhức đầu suy nghĩ.
- Vậy đi ăn cái gì đó rồi đi chơi, chịu không?
- Chịu, hì!
- Uyển My thích đi đâu?
- Đâu cũng được.
Trạm xe bus nơi chúng tôi trú mưa có mái hiên rộng, dù mưa vẫn tạt vào nhưng chỉ ướt chân, người vẫn khô ráo. Tôi mới nảy ra ý tưởng rủ Uyển My đi chơi, chứ nếu ướt hẳn thì phải chở nàng về ngay.Nhưng sao Uyển My nói "đâu cũng được" mà nghe quen quen thế? Có khi nào nàng nói vậy nhưng khi tôi đưa đến nơi, nàng lại có đủ lý do để từ chối? "Thôi, chật lắm", "không thích chỗ này", "thôi, đi chỗ khác đi"... Những suy nghĩ tiêu cực cứ thế hiện lên trong đầu tôi. Bỗng Uyển My vỗ nhẹ vào vai:
- Nè nè! Tính chở người ta đi đâu?
- Sao bảo đâu cũng được?
- Lỡ Phong chở mình đi bán thì sao chứ?
- Hê, ai thèm mua!
- Chứ Phong có mua không nè? – Uyển My nheo mắt
- Ờ... ờ... không! Có rồi... mua làm gì nữa!
Ngày ấy tôi thật ngu, cứ đứng trước gái đẹp là lắp ba lắp bắp, nghĩ được nhưng không nói được. Tôi muốn nói "Có Uyển My ở đây sẵn rồi, tôi đang chở đi rồi, thì cần gì mua nữa", nhưng lại nói ra câu vô nghĩa khiến Uyển My hiểu lầm. Nàng đỏ mặt, ấp úng định nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Hai đứa đứng hình mấy giây khiến tôi phải giả ngu đi lấy áo mưa trong cốp xe để đánh lạc hướng. Uyển My cũng đang sửa soạn lại trang phục.
- Tiểu thư mít ướt đâu rồi, lại đây mặc áo mưa nè!
- Ai mít ướt chứ, hứ!
- Không biết ai nữa, to gan dám làm ướt áo của ta, hây dà! – Tôi giở giọng phim kiếm hiệp
- Khùng!
Nụ cười Uyển My là tia nắng lấp lánh giữa ngày mưa lạnh lẽo. Nhưng với tôi, nụ cười ấy còn ý nghĩa hơn thế. Mỗi lần nhìn Uyển My cười, tôi cảm thấy cuộc đời tươi đẹp hơn. Tôi khoác thêm cho Uyển My một chiếc áo mưa trùm nữa, loại áo mưa dành cho 1 người, không phải loại cánh dơi xẻ tà. Tuy nhìn như mặc váy nhưng tôi không thích, thường mặc ở ngoài để che balo, rồi mặc quần mưa bên dưới.
Sau khi Uyển My yên vị trên yên sau xe, tôi mới chủ động mở miệng:
- Rồi, ấm áp rồi! Không sợ mưa luôn!
- Hì, cảm ơn Phong nhiều nhen!
- Cảm ơn cái nữa đá văng xuống xe nhé, bớt cảm ơn lại!
- Người gì mà thô lỗ quá vậy, hứ!
Uyển My giận dỗi nhưng trông vẫn đáng yêu. Tôi nghĩ hôm nay mình đã sát hại giới hạn vì tình bạn, làm chuyện có lỗi với Ái Quyên, mong nàng sẽ không trách móc. Nhưng mới nhớ, lúc đầu tôi cứ tưởng Uyển My chẳng biết giận ai, ai ngờ nàng cũng yếu mềm, hay giận dỗi như bao cô gái khác. Chung quy, con gái ai cũng như nhau, đều có nét cảm xúc đáng yêu, sinh ra để hành hạ tụi con trai như tôi.
Ban đầu tôi định dẫn Uyển My đi ăn lẩu, nhưng lẩu quá tầm thường, tôi quyết định đưa nàng đi ăn món tủ của mình: bún đậu mắm tôm. Tôi chưa bao giờ thay đổi lòng tin vào món ăn này, dù dân dã nhưng vẫn giữ được hương vị xuất sắc của ẩm thực Việt Nam. Từng miếng đậu rán giòn rụm hòa quyện với mắm tôm đậm đà khiến hương vị vượt khỏi mọi giới hạn.
Ngay khi tôi đưa Uyển My đến quán bún đậu mắm tôm "ruột" của mình, nàng mắt chữ A miệng chữ O ngay lập tức:
- Món này... ăn được hả Phong?
Nhìn bộ dạng nhăn nhó tội nghiệp của Uyển My, tôi bật cười. Nàng sang Mỹ 6-7 năm rồi, chưa cập nhật được món ăn này. Thực ra, tôi cũng mới biết và thưởng thức món bún đậu mắm tôm cách đây hơn 2 năm. Món này đã du nhập vào Sài Gòn khá lâu, nhưng ngày xưa tôi cũng như Uyển My bây giờ, không biết ngon hay không, chỉ sợ mùi mắm tôm. Ba tôi thích thịt heo giả cầy, không thể thiếu mắm tôm, vậy nên tôi cũng nghiện theo.
- Hỏi thế cũng hỏi? Không ăn được mà người ta bán hả?
- Thiệt không? Mình chưa ăn bao giờ? – Uyển My lo lắng
- Vậy tốt rồi, ăn thử cho biết?
Nàng bĩu môi:
- Không ăn đâu! Cho mình về đi!
- Đừng nói nhiều, ngồi đi! Anh ơi cho em 2 phần đầy đủ nhé, à quên, lấy em 2 ly nước sấu nữa!
Không để Uyển My kịp phản ứng, tôi và anh nhân viên quán đã nhanh chóng dằn mặt nàng bằng hai mẹt bún đậu thơm phức và hai ly nước sấu tuyệt vời. Món này mọi người thường ăn kèm rau sống, chả cốm, dồi rán, nem rán, đậu hũ rán và không thể thiếu ly trà tắc (quất) hoặc nước sấu. Những người lần đầu ăn mắm tôm chắc chắn không chịu nổi mùi hương hơi nồng, nhưng một khi đã ăn được, nghiện phải nói là không dứt ra được.
- Nè, thử miếng chả cốm đi, chấm mắm tôm nữa nghe chưa?
- Thôi, không ăn đâu, mùi kỳ lắm, huhu.
- Há miệng ra! Nhanh!
Không đợi Uyển My có cơ hội mè nheo, tôi gắp cho nàng một miếng chả cốm đậm vị kèm thêm mắm tôm. Một tay gắp đồ ăn, một tay tôi phải hứng phía dưới để tránh mắm tôm dính vào người Uyển My. Đây cũng là kinh nghiệm để đời của tôi sau hàng trăm lần ăn món này.
- Huhu...
- Khóc cái giề? Nhanh mỏi tay lắm rồi nè!
- Hic...
- Vậy mà nãy hỏi ăn gì kêu ăn gì cũng được, đúng là đồ... con gái!
Nhận thấy sự hổ báo của tôi đang có dấu hiệu gia tăng, Uyển My bấm bụng nhắm tịt mắt mũi nhận lấy miếng chả cốm từ tôi. Chỉ trong khoảng 5 giây sau khoảnh khắc định mệnh đó, tôi đã có thêm cho mình một chiến hữu mỗi lần thèm bún đậu mắm tôm. Ngay sau khi miếng chả được Uyển My tống khứ xuống dạ dày, tôi mỉm cười hỏi nhỏ:
- Sao? Ngon quá đúng không? Đơ luôn rồi kìa, haha!
- Cũng... cũng ngon, hì!
- Không cho ăn nữa, ai bảo chê!
Tôi giành lấy mẹt bún đậu của Uyển My, để sang phía bên mình:
- Hức, trả cho mình đi, bắt nạt mình hoài!
- Ai bảo nói không chịu nghe?
- Bây giờ nghe, trả đi!
- Hừm, tạm tin, thôi ăn đi nè, nghiện rồi đúng không, haha.
- Còn lâu, bleu.
Tính từ lúc trở thành con nghiện bún đậu, tôi đã dụ dỗ được 4-5 người bước chân vào lĩnh vực này, chưa thấy ai chê món này cả. Món này lâu lâu ăn thì thấy ngon, ăn nhiều quá sẽ nghiện. Tôi nhớ cách đây vài tháng, một ứng dụng giao đồ ăn mới có mặt tại Sài Gòn, liên tục có mã giảm giá. Tôi nhớ giai đoạn đó, một tuần tôi ăn bún đậu 5/7 ngày, ăn no muốn ná thở mà giá rẻ hơn cả chữ rẻ. Được một thời gian thì ứng dụng cắt nguồn mã giảm giá, tôi cũng hết thèm đặt trên app. Nếu không có cơ hội, tôi ăn ở quán.
Với một thằng to con như tôi, một mẹt bún đậu mắm tôm như này không hề hấn gì. Tôi nghĩ mình có thể dễ dàng xử lý 2 mẹt một lúc. Nhưng to con không đồng nghĩa với ăn nhiều. Bằng chứng sống là Uyển My, vừa nghỉ tay được 30s đã thấy nàng lau miệng:
- Ơ, Uyển My ăn nhanh thế?
- Vô duyên, kệ người ta.
- Nè nè, nãy giờ là chửi bạn hơi nhiều nhé!
- Ai bảo bạn vô duyên, hứ!
- Hỏi đàng hoàng chứ vô duyên gì, tin... nhéo má không?
- Không tin!
Trước vẻ mặt thách thức của Uyển My, tôi chẳng ngại ngùng mà đưa tay lên nhéo một bên má của nàng. Phải nói Uyển My người cân đối, mặt nàng tròn, hai bên má phúng phính, nhìn là muốn nhéo:
- Aa, đau!
- Chừa chưa? Còn chửi bạn nữa hay thôi?
- Hic, đau mình mà! – Uyển My mếu máo
- Xin lỗi đi thì tha!
- Không xin lỗi!
Trước giờ tôi tưởng Ái Quyên đã là cô nàng bướng nhất thế gian rồi, ai ngờ cô chị của nàng cũng bướng bỉnh không hề kém. Miệng kêu đau nhưng bảo xin lỗi thì không chịu. Thấy đôi gò má bướng bỉnh tội nghiệp của Uyển My đã ửng đỏ, tôi nhất thời cảm thấy tội lỗi và buông nàng ra:
- Nhéo đã ghê, hehe!
- Háo sắc! – Nàng liếc tôi sắc lẹm
- Bậy rồi, trừng trị kẻ ác thôi!
- Phong ác thì có!
Nhìn hai đứa chúng tôi lúc đó, không người yêu thì vợ chồng, mà không vợ chồng thì cũng phải tình nhân. Giữa quán bún đậu mắm tôm lãng mạn, hai đứa trẻ trâu không biết từ đâu xuất hiện hết trêu ghẹo nhau rồi lại ngồi cười khúc khích. Uyển My vui vẻ lắm, nàng cười rất nhiều, cười bù luôn cho cả buổi trưa ngồi khóc tu tu ở trạm xe bus. Thực tình lúc này tôi cũng chẳng nghĩ ra cách nào để giúp Uyển My giải quyết những vấn đề mà nàng đang gặp phải. Đành rằng ba mẹ Uyển My chỉ muốn tốt cho nàng, muốn nàng có được một tấm chồng xứng đáng, nhưng tôi cảm thấy việc bắt buộc con cái trong chuyện hôn nhân hạnh phúc gia đình là việc làm khá tàn nhẫn. Dù sao thì ép dầu ép mỡ, ai nỡ ép duyên, ông bà ta há chẳng dạy điều này từ rất lâu rồi hay sao chứ?
Ăn uống xong xuôi, mưa đã tạm vơi bớt, chỉ còn hơi lâm râm. Sẵn tiện gần đây có một khu trung tâm thương mại, tôi quyết định dẫn Uyển My đi kiếm gì đó chơi cho khuây khỏa. Tôi không biết lúc Uyển My đi Mỹ thì ở Việt Nam đã có nhiều khu trung tâm thương mại to đùng như này hay chưa. Thứ khiến tôi mệt mỏi nhất không phải là sự ồn ào của nơi này mà chính là vì cô bạn đáng yêu của tôi. Uyển My xinh đẹp, mỗi lần nàng đi lướt qua khu mua sắm quần áo, giày dép, mỹ phẩm, nước hoa, là y như rằng một lô một lốc những bạn tư vấn viên xuất hiện để kéo nàng vào thử sản phẩm. Nhìn tôi đi bên cạnh Uyển My lúc này, chẳng khác nào một ngôi sao hạng A và một anh bảo vệ may mắn được tháp tùng chủ nhân đi mua sắm:
- Chị ơi, da chị trắng như này, mặc màu đen siêu hợp luôn đó chị, chị thử đi!
- Chị gái ơi, chị trang điểm nhẹ thôi mà nhìn đã đẹp như vậy rồi, dùng thử bộ mỹ phẩm bên em thì trai nó chết hàng đàn luôn đó chị!
Những lúc như thế, Uyển My chỉ cười thật tươi rồi khẽ lắc đầu từ chối. Có lẽ nàng đã quá quen với cảnh tượng như thế này, chỉ có tôi là không:
- Không biết anh có muốn mua tặng chị một món quà nhỏ không ạ, bên em có bán combo quà tặng nhỏ xinh cho bạn gái, anh mua tặng chị là hết bài luôn!
- Ơ... không, tụi mình chỉ là... bạn thôi!
- Trời ơi trời, bạn gì bạn, người ta xinh đẹp như vậy mà không tán là uổng lắm luôn đó anh trai, mua bộ này tặng chị đi anh, đảm bảo đổ liền!
- Ờ... ờ... bộ này bao nhiêu?
- Rẻ lắm anh ơi, một combo như này bên em chỉ có giá 1.999.000đ thôi ạ!
- .... !!!!
Thiệt tình thì từ nhỏ đến giờ tôi cũng chưa biết mua quà tặng bạn gái là như thế nào, mà còn mấy món quà có giá trị như này lại càng không. Cơ mà dưới sự miệng lưỡi của anh chàng nhân viên tư vấn kia, tôi đã có thoáng chút ngập ngừng để suy nghĩ về việc có mua hay không. Hình như sắp tới là sinh nhật Uyển My rồi, liệu rằng có nên mua tặng nàng món quà gì đó không nhỉ. Nghĩ ngợi vẩn vơ một hồi, tôi bỗng hơi thoáng giật mình khi có một bàn tay choàng lấy tay tôi:
- Hì, qua bên kia đi Phong! Mình muốn chơi gắp thú!
Uyển My sau một hồi chọn lựa xem xét mỹ phẩm đã quyết định tiến tới kéo tôi ra chỗ khác, để mặc anh nhân viên tư vấn tội nghiệp đang sững sờ vì vụt mất đi một vị khách hàng tiềm năng. Tôi không biết cái trò gắp thú này có gì hay mà Uyển My thích thú đến như vậy, nàng mua hẳn 20 xu để tiện đường thi triển công lực. Nhưng mấy cái máy này hồi xưa giờ có bao giờ gắp được đâu cơ chứ, tay cẩu thì yếu xìu, lúc gắp chẳng có tí lực nào, mà nhiều khi gắp được lên rồi, con gấu bông nặng quá nó lại rơi xuống, mà có không rơi xuống đi chăng nữa thì nó cũng bị vướng mấy con gấu phía dưới rồi kẹt lại đó luôn, thành ra không tài nào mà bạn có thể gắp được thú mang về đâu, theo tôi là vậy:
- Mình thích con này, Phong gắp cho mình đi!
- Uầy, tưởng Uyển My gắp giỏi lắm, mình chịu thôi!
- Vậy thôi đi về đi!
Uyển My giả vờ giận dỗi, gạt tay tôi ra rồi bước đi:
- Thôi thôi, được rồi, để mình thử, mà nói trước, đừng hy vọng gì!
- Hì, không sao! Cố lên!
Nàng mỉm cười, vỗ tay động viên tôi khiến tôi cảm thấy áp lực quá chừng. Thật ra mà nói, cái máy này gắp không được là không hoàn toàn đúng, tôi biết vẫn có những nhân tài có thể vượt biển lớn mà mang được thú bông về từ mấy cái máy này, nhưng đó là những cao nhân đã rèn luyện và kinh qua hàng trăm ngàn lần gắp hụt cũng như hàng triệu đồng tiền mua xu. Với cái trình độ hạng bét như tôi lúc này thì việc để một con gấu bông chịu lọt xuống hố và về với tay tôi là chuyện còn khó hơn cả lên trời. Tôi run rẩy bắt đầu thả xu vào để tiến hành gắp thú. Đúng như dự đoán, với việc chưa chơi nhiều, tôi đã mất 5 xu đầu tiên chỉ để làm quen với việc di chuyển cái tay gắp và chọn vị trí để nó gắp con gấu bông lên. Nhưng sau 5 xu làm quen đó, tôi cũng chẳng cảm thấy cái trình độ gắp thú của mình nó được cải thiện tẹo nào. Bằng chứng là sau khi tiêu khoảng 16 xu tính cả 5 xu ban đầu, việc tôi làm giỏi nhất là dùng cái tay cẩu gãi mông cho tụi thú nhồi bông trong máy, còn lại tuyệt nhiên chưa thấy đứa nào có dấu hiệu là muốn rơi xuống:
- Chịu thua! Uyển My thích con này để mình nói người ta bán cho lẹ!
- Không! Mua thì nói làm gì nữa. Phong gắp tiếp đi, còn mấy xu chắc sẽ được!
- Cố chấp!
- Kệ mình.
Và với sự động viên của Uyển My cộng thêm với quyết tâm phải làm cho bằng được của tôi, cuối cùng tôi đã tiêu hết luôn số xu còn lại cho cái máy gắp thú yêu quái mà chẳng thu lại được gì ngoài mấy cái tiếng nhạc ngu si phát ra để chào tạm biệt thằng gà mờ là tôi:
- Hết xu rồi hả Phong?
- Ừ, hết mất rồi, để mình mua thêm, phải gắp cho được, quá tức rồi!
Cái người mà chỉ vừa mấy phút trước còn nằng nặc đòi tôi phải gắp cho bằng được, bây giờ đã quay ngoắt đổi ý 180 độ. Đúng là con gái, không biết đường nào mà lần:
- Thôi, không cần nữa đâu! Mình gắp được rồi!
- Gắp gì? Đâu? Là sao?
- Hì, không có gì, mình đi chơi trò kia đi Phong!
Con gái đúng là trùm khó hiểu, và Uyển My chắc chắn là người khó hiểu nhất rồi, không thể khác được. Lâu lâu ý thế này, chốc chốc lại ý thế khác. Tôi xin cam đoan rằng dù Ái Quyên có xoay tôi như chong chóng, nhưng chỉ vài lần là tôi đoán được ý định của nàng, còn đối với Uyển My, thì ngoài việc đoán được nàng sắp cười ra, tôi thật sự không thể hiểu những gì Uyển My suy nghĩ trong đầu nữa.
Nhưng nói tóm lại thì, ngày đó tôi ngu thật, nếu mà thông minh hơn chút nữa, thì cũng chẳng xảy ra chuyện gì rồi...
Đề xuất: Quỷ Mộ - Phù Nam Ký - Hành Trình đi tìm con | William