Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 21: Lời tỏ tình bất ngờ
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi cam đoan với tất cả mọi người rằng, từ nhỏ đến giờ, tôi chưa từng có cảm giác mình đã yêu ai. Dẫu rằng tôi cũng đã trải qua vài mối tình thời thơ bé, nhưng những kỷ niệm đó chẳng đọng lại trong tôi chút vương vấn nào, chỉ là những niềm vui tuổi thơ mà thôi. Từ khi bước qua tuổi 18, tôi mới xem mình là người trưởng thành, nếu có yêu ai thì đó mới là mối tình chính thức, còn mối tình tuổi học trò chỉ là phần giới thiệu ngắn ngủi. Nhưng đúng như mọi người nghĩ, sáu năm qua, tôi vẫn chưa có mối tình nào đích thực, dù đã cố gắng tìm kiếm và hy vọng đến đâu. Không phải là không có cô gái thích tôi, nhưng không may, khi đó tôi lại không có tình cảm với họ, nên mọi chuyện chẳng đi đến đâu.
Người ta thường nói: "Thà yêu người yêu mình, chứ đừng yêu người mình yêu." Nghĩa là hãy yêu người coi trọng mình nhất, chứ đừng yêu kẻ mà mình đơn phương quan tâm. Cảnh ngộ của tôi trước đây suýt giống như vậy, và giờ đây dường như đã trở thành sự thật.
Đứng trước cửa nhà Uyển My, đối diện với cha mẹ nàng, tôi vẫn chưa kịp lấy lại bình tĩnh sau khi đưa nàng về nhà trong cơn lạnh run thì đã phải giật mình vì lời tuyên bố của Uyển My:
— Đây là bạn trai của con!
Không chỉ tôi, mà cả cha mẹ Uyển My cũng ngạc nhiên không kém. Trong khi mẹ nàng lo lắng, cha Uyển My lại nhanh chóng lấy lại vẻ nghiêm nghị vốn có, nhìn thẳng vào chúng tôi:
— Bạn trai à? Ừ, được rồi, cháu tên gì?
— Dạ, thưa bác, cháu… con… — Tôi ngập ngừng, vẫn chưa hết bất ngờ.
— Dạ, bạn trai con tên Phong!
Uyển My nhấn mạnh từ "bạn trai con" khiến tôi càng thêm hồi hộp, tim đập liên hồi. Tôi cảm thấy người miền Nam nói chuyện thân mật hơn, nhưng cha Uyển My dùng từ "cháu" với tôi lại khiến tôi có cảm giác xa cách, như bị đặt vào thế đối đầu. Dù sao, đó cũng là đặc trưng của vùng miền mà.
— Ba không hỏi con, đừng vô phép! Thế nào, chàng trai, cháu tên gì?
Chỉ vài câu nói và ánh mắt sắc bén của ông đã khiến tôi muốn biến khỏi đó ngay lập tức, cảm giác ấy có lẽ chỉ có những chàng trai từng đi hỏi vợ mới hiểu. Tôi ghét tính gia trưởng của đàn ông miền Bắc, nhất là anh rể tôi, nên chẳng muốn đối diện với điều đó. Nhưng nhìn tình hình, cha Uyển My có vẻ là người như vậy.
— Dạ… thưa bác, con tên là Thanh Phong!
— Ừm, Phong nhỉ? Hai đứa quen nhau bao lâu rồi?
— Dạ… dạ…
Tôi ngập ngừng không biết trả lời sao, liếc nhìn Uyển My cầu cứu. Cô bạn tôi có vẻ cũng bất lực, chẳng thể cứu tôi khỏi tình thế khó xử này. Lúc ấy, tôi chợt nhận ra ý định của Uyển My khi giới thiệu tôi là bạn trai của nàng, nhưng chúng tôi vẫn chưa chuẩn bị trước những tình huống tiếp theo.
— Dạ tụi con học chung lớp!
— À không, bác hỏi là hai đứa "yêu" nhau bao lâu rồi?
Cha nàng nhấn mạnh từ "yêu" khiến chân tôi muốn run lên:
— Dạ… khoảng… 1 tháng ạ! — Tôi đoán bừa.
— Uyển My, giỏi quá nhỉ? Về được 2 tháng mà đã có bạn trai 1 tháng?
Sau khi tạm tha cho tôi, cha Uyển My quay sang đứa con gái:
— Chuyện của con, ba đừng quan tâm! — Nàng nói như khóc.
— Chuyện của con cũng là chuyện của ba mẹ, sao lại bảo ba đừng quan tâm?
— … !!!
— Con lớn rồi, ba không muốn nói nhiều. Ngày mai đi gặp gia đình bác Hoàng, thằng Hải cũng đến nữa, sẵn gặp nhau rồi bàn chuyện cưới xin luôn!
— Không! Con không muốn đi, ba mẹ đừng ép con, huhu…
Uyển My òa khóc nức nở, bất lực trước sự nghiêm nghị của cha. Nguồn năng lượng khủng khiếp của ông khiến tôi cảm thấy áp lực khôn tả. Là con gái từ nhỏ, thế mà còn không chịu nổi, huống hồ là tôi, kẻ ngang nhiên tự xưng là bạn trai của nàng. Chắc cha Uyển My cũng không hài lòng.
— Dạ thưa bác, con xin phép!
Tôi chen ngang khiến cả bốn người ngạc nhiên. Lạ thay, tôi chẳng còn run sợ như trước, như thể đang hóa thân vào nhân vật trong phim, đến hỏi vợ chứ không phải ở đây thật. Chỉ hơi nhún nhường trước cha Uyển My.
— Ừm, cháu cứ nói!
— Thưa hai bác, chuyện của Uyển My, con đã nghe. Con chỉ không hiểu…
— Cháu hỏi chuyện gì?
— Tại sao bác đã biết Uyển My đã có bạn trai là con, mà bác vẫn bắt Uyển My đi ra mắt người khác?
— Chuyện này là chuyện riêng của gia đình tôi, cậu đừng xen vào!
Nhận thấy tôi nói có lý, cha Uyển My đổi giọng, từ hòa nhã sang quyết liệt:
— Dạ thưa bác, chuyện riêng, con không dám xen vào. Nhưng Uyển My là bạn gái của con, con không thể đứng khoanh tay nhìn chuyện xảy ra. Mong bác thông cảm.
— ………..
— Con không biết sự tình hai bên gia đình thế nào, nhưng con nghĩ Uyển My đã lớn, có thể tự quyết định. Con xin phép cho tụi con ở bên nhau.
Tôi lạnh hết sống lưng, không biết mình học được lời lẽ sến xẩm đó ở đâu, nhưng vẫn cố gắng thể hiện mình. Uyển My đứng cạnh tôi, tròn mắt ngạc nhiên vì tôi hóa thân đến vậy. Tôi cứu nàng thoát khỏi tình thế khó khăn, đồng thời khiến chuyện chuyển sang hướng có lợi hơn. Dù sợ hãi, tôi vẫn bình tĩnh nói chuyện lễ phép với cha Uyển My.
— Chuyện của hai đứa, ba mẹ không cấm. Nhưng chuyện với gia đình bác Hoàng, không thể nói thôi là thôi. My ngày mai vẫn phải đi theo ba mẹ, bàn tính lại mọi chuyện. Ba nói trước, nếu nhà bên đó vẫn muốn tiếp tục, con phải tự tìm cách giải quyết, không mất tình cảm đôi bên.
Cha Uyển My nói xong, tôi và nàng thở phào nhẹ nhõm. Nhưng tôi thoáng nghi ngờ, chuyện có thật sự đơn giản như vậy không? Uyển My năn nỉ bao lâu mà chưa được, tôi chỉ xuất hiện vài phút, nói vài câu liều lĩnh mà đã khiến cha mẹ nàng thay đổi ý định? Chuyện nghe thật vô lý. Nhưng nhìn thấy nụ cười nhẹ nhõm của Uyển My, tôi quên hết những ý nghĩ tiêu cực, chỉ còn ánh mắt rạng rỡ của nàng.
— Dạ… ba mẹ, con biết rồi!
Uyển My khẽ gật đầu, nhìn tôi, trao cho tôi một nụ cười ấm áp quen thuộc, nụ cười mà dù nhắm mắt, tôi vẫn có thể tả rõ.
— Dạ, con cảm ơn hai bác! Hôm nay muộn rồi, con xin phép về trước. Vài hôm nữa, con sẽ sang thưa chuyện với hai bác.
Tôi không phải kẻ thích nịnh bợ, nhưng khả năng giao tiếp với người lớn của tôi khá tốt, nhờ sự chỉ dạy của những bậc tiền bối. Dù không hoàn hảo, tôi biết cách nói chuyện lễ phép, không làm mất lòng phụ huynh, nhất là với cha Uyển My khó tính.
— Ừm, cháu về đi, khuya rồi. Chúc hai bác ngủ ngon!
— Dạ, con chào hai bác, dì Út, con về!
Tôi cúi đầu chào, cha Uyển My chỉ gật đầu, mẹ nàng và dì Út tỏ ra niềm nở. Họ vào nhà trước, để lại tôi và Uyển My đứng cạnh nhau, chưa hết hồi hộp. Nàng nhìn tôi với ánh mắt biết ơn:
— Xin lỗi… Phong nhiều lắm! Mình không biết phải làm sao nữa. Phong đừng để bụng!
— Ừa, không sao đâu. Mình hiểu mà. Cũng may không làm bác phật ý, không thì khổ.
— Bữa nay nói lưu loát ghê, hì hì. Mình tưởng Phong nói thật luôn đó!
— Vậy sẵn đây, tại sao chúng ta không hợp thức hóa chuyện đó? Tiểu Uyển My, nàng có muốn làm người nâng khăn sửa túi cho ta không?
Tôi giở giọng phim kiếm hiệp, nhưng Uyển My không dễ bị lừa:
— Không ạ, chàng đi về dùm ta, ta muốn đi ngủ!
— Láo quá, dám đuổi ân công.
— Hì, về đi ông, khuya lắm rồi. Nè, mặc áo vào, đi xe cẩn thận đó nha!
— Bái bai, mai gặp!
Uyển My ít khi nói "nha", thường dùng "nhen" hoặc "nhé". Nhưng hôm nay, con gái người Bắc nói "nha" nghe dễ thương lạ lùng. Tôi hiên ngang lên xe, nhưng qua gương chiếu hậu, vẫn thấy Uyển My đứng ngoài cổng, lặng lẽ nhìn tôi ra đi cho đến khi bóng dáng nàng biến mất. Hôm nay quả là ngày đáng nhớ, tôi chắc Uyển My cũng cảm thấy như vậy.
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm hơn thường lệ, khiến ba mẹ ngạc nhiên. Tôi phóng xe đến nhà Uyển My vào lúc 6h27, trước hẹn 3 phút. Trận mưa tối qua đã khiến thành phố trở nên hỗn loạn, nhưng bầu trời giờ đây trong xanh. Dì Út đang quét lá trước sân, tôi giúp dì dọn dẹp. Bỗng, tôi cảm thấy má tôi lạnh buốt bởi bàn tay của Uyển My:
— Trời ơi, nhà mình có anh lao công mới nè!
Uyển My xuất hiện, xinh đẹp hơn bao giờ hết. Nàng mặc áo nỉ xám, sơ mi trắng, váy đen và đôi môi đỏ hồng. Tóc nàng xõa dài, thay vì buộc như thường lệ. Uyển My trông thật rạng ngời, có lẽ là người đẹp nhất mà tôi từng gặp. Tôi đứng hình, ngượng ngùng:
— Ơ… chào buổi sáng… Uyển My!
— Làm gì mà nhìn người ta chăm chú vậy, hì.
— Đâu… đâu có, đang… quét dọn thôi.
— Quét dọn mà nhìn mình, ý nói mình là rác phải không? – Nàng nheo mắt.
— Bậy rồi, rác nào mà… mặc đẹp vậy chứ!
— Vô duyên ghê ấy.
Tôi tiếp tục cúi xuống gom rác, trong khi Uyển My đã chuẩn bị xong. Nhưng chuyện đâu có đơn giản như vậy. Tôi lo lắng Ái Quyên và Đức sẽ phản ứng thế nào khi thấy chúng tôi đi chung xe. Dì Út gọi tôi vào, tôi và Uyển My chuẩn bị lên đường.
— Nè, mặc áo vào, đi xe cẩn thận đó nha!
— Bái bai, mai gặp!
Uyển My ít khi nói "nha", nhưng hôm nay nghe thật dễ thương. Tôi lên xe, nhưng qua gương chiếu hậu, vẫn thấy bóng dáng nàng đứng ngoài cổng, theo dõi tôi ra đi.