Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 28: Trót say, trót yêu
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Như tôi đã nói nhiều lần, tôi không phải kiểu người thích ép người khác uống rượu bia rồi nói những câu sáo rỗng như “không uống là không nể mặt tôi”, “uống đi rồi tôi sẽ đưa về”, “một ly chẳng sao đâu”. Theo quan điểm của tôi, rượu bia không tốt cho sức khỏe, nên giao tiếp thì được, nhưng lạm dụng thì không. Hơn nữa, không phải ai cũng uống được, có người say, có người tỉnh như thường. Chính vì vậy, tôi khẳng định mình sẽ không bao giờ ép ai phải uống rượu trên bàn nhậu. Đó là tôi, một người biết điều. Còn đối với tên Hải ngựa kia, một kẻ ngông cuồng và tự cao quá mức, sau khi ép mấy người đàn ông trên bàn uống lia lịa, thấy tôi không hề nao núng dù uống vài ly, nó nhanh chóng chuyển mục tiêu. Tất nhiên, nó không thể ép bác tôi – bác ấy mà ra tay, mười tên Hải cũng không uống nổi. Vì thế, đúng như mọi người đoán, mục tiêu tiếp theo của tên này, không ai khác, chính là Uyển My.
Tôi không biết tính cách Uyển My như thế nào, nhưng trong những lần gặp gỡ, tôi nhận thấy con gái không nhất thiết phải thua kém đàn ông về tửu lượng. Thậm chí, tôi đã từng chứng kiến mấy chị phụ nữ uống rượu như nước, khiến mấy ông đàn ông phải quỳ gối cầu xin tha mạng. Dù vậy, rượu vẫn là thứ không tốt nếu lạm dụng, nhất là với một cô gái xinh đẹp như Uyển My. Càng tránh xa thứ đó càng tốt.
- Anh mời My một ly nhé!
Tên Hải nhìn Uyển My với vẻ đắm đuối, suýt nữa muốn ôm nàng mà ngấu nghiến. Nhìn cái bộ mặt đê tiện của hắn, tôi chỉ muốn tặng hắn vài cú đấm. Nếu người ngồi trước mặt tôi lúc này là bạn gái thật của tôi, chắc tôi đã không ngại lao tới tặng tên đểu cáng kia vài quyền. Thế nhưng, dù không hiểu sao, tôi lại ngồi im như thóc, chẳng dám làm gì, chỉ chờ xem phản ứng của Uyển My. Tôi không biết mình đang muốn gì nữa – liệu tôi muốn xem nàng tự quyết định hay chỉ đơn giản là không quan tâm? Tôi thật không hiểu nổi.
Uyển My không như tôi. Nàng là người khôn ngoan và lịch sự. Dù không thích, nàng ít khi biểu lộ ra bên ngoài, nhất là trước mặt vị khách quý của gia đình. Thay vì từ chối, nàng mỉm cười tươi rói, khẽ đưa tay nhận lấy ly bia từ tên Hải:
- Em không uống được nhiều, nhưng một ly thì được. Cảm ơn anh!
Lúc này, tôi mới sực tỉnh. Đáng nhẽ, tôi – một đấng nam nhi – phải đứng lên ngăn cản kẻ ép rượu “bạn gái” mình (dù chỉ là bạn gái hờ). Nhưng khi tôi định đứng dậy, Uyển My đã khẽ ra dấu rằng nàng không sao. Nàng uống cạn ly bia, dù không nhanh bằng tên Hải, nhưng đối với một cô gái, đó đã là quá đủ. Sau khi uống xong, nàng hơi ho nhẹ, có vẻ hơi quá sức. Nhìn Uyển My lúc này, tôi chợt thấy thương nàng quá đỗi.
- Hôm nào rảnh, anh mời My đi uống nước nhé!
Tôi không biết tên mất dạy này nói vậy là vô tình hay cố ý, nhưng rõ ràng tôi đang ngồi trước mặt hắn, thế mà hắn dám mời “bạn gái” tôi đi chơi riêng. Nếu đây thật sự là ý tưởng của hắn, quả thật hắn quá đê tiện và hỗn láo, coi bậc trưởng bối chẳng ra gì. Lúc nãy ép bia tôi có thể bỏ qua, nhưng lần này hơi quá đáng rồi. Không đợi Uyển My ra hiệu, tôi chủ động ngắt lời:
- Được rồi, anh. Hôm nào rảnh anh cứ nhắn, em với Uyển My sẽ sắp xếp!
- Haha, chú Phong cứ đùa, anh rủ riêng bé My mà!
- Anh vui tính quá! Haha, không được đâu anh ạ!
Hai đứa chúng tôi vừa cười toe toét, trong lòng đã muốn xông vào đánh nhau tới bến. Tất nhiên, trong tình huống này, tên Hải là người thua lý, bởi mọi người đều biết tôi và Uyển My có mối quan hệ thế nào. Việc hắn mời một cô gái đã có người yêu đi chơi riêng há chẳng phải là chuyện quá đỗi vô lý? Lại nữa, trong phòng lúc đó không chỉ có ba đứa chúng tôi, còn có phụ mẫu của Uyển My và ba của tên Hải nữa cơ.
- Cứ vậy nhé, My! Hôm nào rảnh anh sẽ nhắn!
Tên đểu cáng tỏ ra không quan tâm đến sự hiện diện của tôi, bởi rõ ràng hắn chẳng có cơ hội đối đầu trực tiếp với tôi lúc này. Nhưng khi tôi định đuổi theo, liệu “nhạc phụ nhạc mẫu” sẽ nghĩ tôi là loại người gì đây – lễ phép hay quá hỗn láo? Trong lúc tôi đang đau đầu tìm cách giải quyết tình thế éo le do tên Hải gây ra, Uyển My, như mọi lần, đã đọc thấu tâm can tôi và đưa ra câu trả lời hoàn hảo nhất:
- Dạ, em cảm ơn anh, nhưng em xin phép từ chối. Bạn trai em không thích lắm!
Uyển My vẫn tươi cười, hai tay níu lấy cánh tay tôi, nhìn tên Hải với vẻ mặt chán chường. Chao ôi, nàng xinh đẹp làm sao! Không chỉ sắc, nàng còn tài trí hơn người. Bảo sao không được yêu… À, không, ý tôi là mọi người đều yêu quý Uyển My, chắc chắn như vậy. Nhận thấy tình hình không khả quan cho kẻ yêu dấu của mình, bác Hoàng nhanh chóng lên tiếng trấn an và dẹp bỏ luôn cuộc chiến mõm của tụi tôi:
- Thôi, nó nói vậy rồi thì thôi. Thằng Hải, qua đây cho bác Thanh hỏi chuyện!
- Haha, hai đứa Phong với Hải qua đây, đàn ông chúng ta bàn chuyện lớn!
Tôi không rõ mình đang vui quá mức hay không, nhưng lúc ấy tôi vẫn còn phấn khích trước màn đối đáp xuất sắc của Uyển My. Nhìn bộ mặt tái xanh của tên Hải, tôi cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
- Ừm… đi nhé!
- Đi đi!
- Thế bỏ tay ra đi!
- Bao giờ mà bỏ, hử!
Uyển My liếc tôi một cái rồi nhanh chóng buông tay, để tôi tự do đi tìm niềm vui riêng. Nói cho vui, nhưng thực ra tôi cũng chẳng vui vẻ gì. Chỉ là chuyện đàn ông với nhau mà thôi. Tưởng rằng bác Hoàng và “nhạc phụ” sẽ có bài giáo huấn nào đó về tình yêu đôi lứa, nhưng suốt buổi chiều hôm đó chẳng có gì xảy ra. Hai bậc tiền bối cứ thế nâng ly, buộc hậu bối chúng tôi cũng phải làm theo. Theo ước tính của tôi, bốn đứa chúng tôi đã uống hết gần hai thùng bia, tức 48 lon 330ml. Thật lòng mà nói, từ khi sinh ra đến giờ, tôi chưa bao giờ nghĩ mình có thể uống nhiều như vậy mà vẫn tỉnh táo nghe chuyện. Dù nói tỉnh táo hoàn toàn thì cũng không đúng lắm, mắt tôi lúc ấy đã bắt đầu nhìn gà hóa cuốc, nhìn tên Hải mà chẳng hiểu sao cứ thấy giống bác Hoàng, rồi nhìn lên tường lại bắt gặp ánh mắt không hài lòng của Uyển My. Nàng lo lắng cho tôi như thể chúng tôi thật sự là một cặp đôi yêu nhau, khiến tôi không khỏi bối rối.
- Nhậu nữa đi, sao bảo mấy lon bia không ăn nhằm gì?
- Thôi… thôi… mệt… mệt quá rồi…
- Hay lắm, rồi làm sao về nhà?
- Ở… ở lại… hê hê, ngủ chung với… bạn gái… hê hê… Uyển My…
Tôi ít khi thấy Uyển My hung dữ, nhưng hôm nay nàng đã lộ nguyên hình của mấy bà vợ trong truyền thuyết. May là chỉ diễn, nếu thật sự xảy ra, tôi không biết tính mạng mình có còn nguyên vẹn hay không nữa.
- Nói bậy gì đó, coi chừng đó nha!
- Đâu… đâu có bậy, haha!
Tôi không nhớ mình đã làm gì ngu xuẩn không trong buổi đó, nhưng theo lời Uyển My kể lại, tôi đã ôm nàng giữa thanh thiên bạch nhật. Nàng bảo không có gì xảy ra, nhưng tôi cam đoan mình đã ngửi thấy mùi hương thơm nức. Chưa kể, quần áo tôi sau khi về nhà toàn mùi thơm lừng. Chẳng lẽ không ôm mới là chuyện lạ?
À, phải đính chính rằng từ đây trở đi là lời của Uyển My kể lại, bởi tôi chẳng nhớ nổi diễn biến sau đó. Mười mấy lon bia đã đẩy tôi lên đến đỉnh điểm giới hạn. Sau khi ôm chầm lấy nàng, tôi bị tát một cái muốn đứt quai hàm. Không biết nếu chuyện đó xảy ra ở nơi riêng tư, tôi có bị tát không, nhưng trước quá nhiều ánh mắt dõi theo, việc tôi vỡ òa là hoàn toàn chấp nhận được.
- My đưa thằng Phong về đi, mưa gió mà nó chạy xe không ổn đâu!
- Dạ, ba, giờ con đưa Phong về. Ba với bác nói chuyện tiếp đi ạ!
- Để anh giúp My đưa Phong ra xe!
- Dạ thôi, Phong tự đi được mà anh. Anh cứ ngồi đi, hì!
Mọi người không nghe nhầm đâu. Uyển My sẽ đưa tôi về, nhưng tất nhiên, không phải bằng xe máy – nàng không biết chạy xe máy – mà bằng… xe hơi. Đây cũng là điều đầu tiên khiến tôi ấn tượng với Uyển My. Ngay từ lần đầu quen biết, nàng đã nói với tôi rằng nàng không biết đi xe máy, mà đi học đi làm bằng xe hơi, thậm chí tự lái. Lúc đầu tôi còn nghi ngờ, nhưng sau khi thấy gia đình và biệt thự nghỉ mát của nàng, tôi tin lời nàng là sự thật. Cảm giác được một cô bạn gái đưa mình trên chiếc xe hơi sang trọng mát rượi khiến tâm trạng tôi trở nên phấn khởi. Hơn thế, trước đó nàng đã thẳng thừng từ chối sự giúp đỡ của tên Hải ngựa đáng ghét và tự mình đưa tôi ra tận cửa. Thiệt là cảm động quá đi mất.
Tôi không nằm lăn ra, vẫn đủ sức chui vào xe, dù hơi mất thời gian. Phải thông cảm cho tôi, lần đầu uống nhiều như vậy mà. Đáng chúc mừng còn không kịp, lấy gì mà trách. Nhưng đó là tâm trạng của tôi sau khi tỉnh lại và được Uyển My kể lại diễn biến tiếp theo. Còn sau đó, theo lời nàng, cả gia đình tôi đã há hốc mồm khi chứng kiến cảnh một cô tiểu thư xinh đẹp đưa tôi về tận nhà trong tình trạng nửa tỉnh nửa mê.
- Dạ, con chào hai bác. Phong có qua nhà con uống chút bia với ba con nên hơi say, không lái xe về được. Khi nào Phong tỉnh, hai bác nhắn Phong qua lấy xe giúp con ạ!
- Ừ… bác cảm ơn con gái nha. Con tên gì?
Mẹ tôi ngạc nhiên không biết nói thế nào, còn ba tôi thì không thốt nên lời.
- Dạ, con là Uyển My ạ!
- Hai đứa… là gì của nhau?
- Dạ, tụi con học chung lớp. Ba con có mời các bạn qua nhà chơi ạ!
- Ra vậy. Thế giờ con về không, hay vào nhà uống miếng nước?
- Dạ, thôi, con xin phép về luôn ạ. Cũng trưa rồi, hai bác nghỉ ngơi!
- Vậy con… đi cẩn thận nhé!
- Dạ, con chào hai bác, con về.
Màn đối thoại giữa “mẹ chồng” và “nàng dâu” hờ tưởng đã kết thúc êm đẹp, nhưng tôi đâu có để mọi chuyện lắng xuống. Thay vì để Uyển My ra về đường hoàng, tôi lại phá tan bầu không khí bằng những lời nhục nhã:
- Bái bai… hé hé… Uyển My của… mình… về cẩn thận… hức… nhé… hê hê…
Tôi không dám chắc mình có thật sự nói những lời ngu xuẩn như vậy hay không, chỉ biết theo lời Uyển My tường thuật, nàng đỏ mặt. Thế nên tôi cũng phần nào tin hơn. Nhưng tôi không hiểu tại sao mình lại nói những lời thô lỗ trước mặt ba mẹ như vậy. Ban nãy Uyển My còn nói giảm nói tránh là bạn cùng lớp, giờ tôi tự xưng “Uyển My của mình” thì khác nào nói nàng nói dối. Thiệt là không có gì ngu hơn cái ngu bia rượu.
- Mình nói vậy thật à?
- Ừm… thật.
- Xin… xin lỗi! Tại mình… say quá!
- Không sao, chỉ là nói nhầm nhà thôi, hì hì.
- Là sao???
Suốt buổi chiều hôm đó và sáng hôm sau, đầu tôi đau như búa bổ, nằm liệt giường, bỏ cả bữa chiều. Ngoài ra, tôi cũng nhận được hàng tá tin nhắn hỏi thăm từ Uyển My. Chờ đã, sao nàng lại nói là tôi phát ngôn “nhầm nhà” nhỉ? Nàng định nói gì? Sáng hôm sau đi học, tôi quên cả balo, chỉ mang thân tàn ma dại lên lớp, lại bị Uyển My chọc quê về vụ say hôm qua, khiến tôi chẳng muốn học hành gì nữa. Tất nhiên, vì không có xe, tôi phải đi học bằng Grab như Uyển My. Trong cái rủi có cái may, vì bộ mặt ngốc của tôi, Ái Quyên chủ động hỏi han tôi:
- Nè nè, bạn Phong bị sao đó? Sao không chép bài?
- Hở? Có bị gì đâu?
- Không bị gì mà cứ nhìn đi đâu không đó? Chán ngắm tôi rồi hả?
Tôi chợt nhớ dạo này cứ ngồi học là tôi lại ngắm Ái Quyên không dứt. Không biết do tôi mê nàng quá hay tôi dùng nàng làm động lực để tránh suy nghĩ về Uyển My, nhưng được ngắm nàng chăm chú nghe giảng cũng chẳng tồi. Ái Quyên không thông minh như Uyển My, nhưng nàng rất tập trung trong giờ học. Lần trước, hai đứa ngồi cạnh chúng tôi cãi nhau, đánh nhau khiến bàn ghế đổ xô, ai nấy đều hốt hoảng can ngăn, chỉ riêng Ái Quyên vẫn cặm cụi làm bài. Đến khi không hiểu, nàng mới buông ra tìm sự giúp đỡ. Tất nhiên, nàng biết tôi ngắm mình, nhưng tỏ ra không quan tâm. Có lẽ vì bên cạnh nàng đã có quá nhiều thằng “tán gái” rồi. Thế nhưng, hôm nay tôi bất ngờ không ngó lơ nàng, khiến nàng có chút bất thường, như thể thói quen bị gián đoạn. Đây là chiêu kinh điển trong bí kíp tán gái, và hiệu quả không tồi. Dù sao, lúc này tôi không chủ đích, chỉ là vì say bia mà thôi.
Sau lời “trách yêu” của Ái Quyên, tôi như bừng tỉnh và tiếp tục “ngắm” nàng như mọi khi. Chỉ khác là hôm nay, ngoài Ái Quyên, còn có một người khác đang nhìn tôi với ánh mắt không mấy thiện cảm.
Đề xuất: Nghi có ma... 3 tuần trông nhà bạn thân!