32. Chương 32: Bước ngoặt

Em, Nước Mắt Và Mưa

Chương 32: Bước ngoặt

Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tối nay tôi thấy lòng nặng trĩu, mặc dù hôm nay là ngày mệt mỏi tột cùng. Tôi vẫn không hiểu tại sao chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi, tôi đã đủ khả năng gây sự và bị mọi người chỉ trích. Tôi tưởng về đến trường sẽ thoát khỏi mọi phiền muộn, nhưng không ngờ vẫn phải nhìn thấy Uyển My ngồi trong xe của thằng Hải, vui vẻ hưởng thụ cuộc sống giàu sang. Dù không dám thừa nhận, tôi thật lòng ghen tị với cảnh đó. Nhưng dù muốn hay không, tôi vẫn chẳng thể thay đổi được gì, bởi đó là chuyện đã định sẵn. Vì thế, tôi quyết định sẽ không thèm đếm xỉa đến Uyển My nữa, bởi nàng đã bỏ rơi tôi giữa chốn đông người, theo chân kẻ mà tôi ghét nhất.
Gia đình dạo này chẳng có gì mới lạ, ngoại trừ chuyện ba tôi biết tôi đăng ký thi đấu võ thuật. Ba tôi nghiêm giọng hỏi: "Tao dạy mày sao, Phong?" Tôi vừa ăn vừa cắn điện thoại, trả lời: "Sao ba?" Ba tôi tức giận: "Mày học võ để thể hiện à? Bỏ cái điện thoại xuống nghe tao nói!" Tôi biết mình không đúng, nhưng vẫn cãi: "Có gì đâu ba, chỉ thi đua thôi!" Ba tôi quát: "Mày lớn rồi, liệu sao thì làm, đừng để người ta nói mình ỷ mạnh hiếp yếu!" Tôi cười trừ: "Không sao đâu ba, con không đánh hết sức là được chứ gì." Ba tôi gầm: "Không! Đã thi đấu là phải làm hết sức, nhưng không được đánh người ta bị thương!" Tôi lại cười: "Con nói cho ba vui thôi, chứ con cũng nghĩ thế." Ba tôi tức tối: "Thằng nhãi này!"
Thực ra, tôi biết mình không đủ trình độ để đánh bại những người đã tu luyện võ thuật bài bản, nhưng ba tôi lại tin rằng tôi có thể ngang ngửa với họ, chỉ khác ở kinh nghiệm. Tôi không dám nói hết sự thật, bởi tôi đã đăng ký thi đấu võ thuật, và lớp tôi sẽ tham gia hội thao sắp tới. Tôi còn rủ mọi người tham gia đá bóng, nhưng chẳng ai chịu, vì chẳng ai đủ "nam tính" như tôi.
Ăn no xong, tôi lên phòng, chìm trong cô đơn. Nghĩ đến cảnh Uyển My và thằng Hải ngựa vui vẻ bên gia đình hai bên, tôi càng tức. Tôi quyết định chặn tin nhắn của nàng, nhưng vừa mở điện thoại đã thấy tin nhắn của nàng: "Mình đến rồi nhé, người khó tính." Một lúc sau, nàng gửi video quay cảnh ăn uống, đặc biệt là cảnh nàng ngồi cạnh mẹ thằng Hải ngựa, còn thằng đó thì bị mấy ông lớn tuổi ép uống bia. Dù tức giận, tôi vẫn phải mỉm cười trước sự chân thật của nàng. Nhưng tôi vẫn không quên chuyện nàng đi cùng thằng đó, nên tôi không trả lời tin nhắn.
À, gần đây tôi đang theo đuổi Ái Quyên bằng cách chúc ngủ ngon mỗi tối và gọi dậy mỗi sáng. Nàng không phản ứng gì, nhưng tôi đã chuẩn bị tinh thần rằng sẽ biến mất vài ngày để khiến nàng quan tâm. Sáng hôm sau, tôi đến trường sớm hơn thường lệ, nhưng Ái Quyên lại nghỉ học vì gia đình. Tôi tức tối, quyết định sẽ giận luôn cả nàng.
Giờ học bắt đầu, tôi ngồi giả vờ làm bài, nhưng trong lòng vẫn thấp thỏm. Uyển My đến, nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ. Nàng hỏi: "Bạn gì ơi, mình hỏi chút nè!" Tôi ngượng ngùng: "À ừ… thì, mình quên… giờ mở nè." Nàng cười: "Rõ là không bình thường, giận mình hở?" Tôi gượng gạo: "Giận… giận gì chứ? Ai thèm giận!" Nàng chống cằm, nhìn tôi với ánh mắt đầy tình cảm. Tôi biết mình đã mắc bẫy, nhưng vẫn cố chống chế.
Bỗng tôi nhìn thấy ánh mắt giận dữ của thằng Đức từ xa. Tôi quyết định bỏ chạy, sợ rằng nếu ở lại, thằng đó sẽ gây sự. Tôi chạy ra ngoài, không nghĩ gì nhiều, chỉ sợ mất đi tình bạn của thằng Đức và không thể từ chối Uyển My. Mặc dù tôi không đi đâu xa, nhưng hành động đó đủ khiến nàng hiểu được tâm ý của tôi. Tôi mong rằng nàng sẽ chấp nhận sự xa cách này, bởi tôi và nàng dù gần gũi nhưng sẽ mãi xa vời vợi.
Suốt buổi học, tôi không dám nhìn Uyển My. Tôi sợ sẽ không cầm lòng được, sẽ chạy đến xin lỗi nàng. Nhưng tôi đã quyết định, sẽ tránh xa nàng từ nay, không để nàng hiểu lầm tình cảm của tôi nữa.
Buổi tối hôm đó, buổi tối định mệnh, tôi mặc quần áo chỉnh tề, ngồi lên xe chuẩn bị đi đón Ái Quyên nhập tiệc. Mọi chuyện sẽ bắt đầu từ đây…