Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 46: Bão tố sắp về
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Uyển My từng nói rằng bố mẹ nàng có vẻ rất quý tôi, trái ngược hẳn với những người bạn trai trước đây của nàng ở bên kia địa cầu. Nhưng cho đến giờ, tôi vẫn chưa thấy bất cứ dấu hiệu nào chứng minh điều đó, ngoại trừ việc bố mẹ nàng gọi điện hỏi thăm tôi vào hôm Uyển My giận tôi bỏ đi mưa. Tôi không biết liệu Hải và bố mẹ Uyển My có mối quan hệ thân thiết gì đặc biệt không, bởi chỉ vừa hay tin bố mẹ nàng về Sài Gòn, Hải đã xuất hiện trước cổng nhà thi đấu với chiếc Maybach bóng loáng khiến người ta ghét. Đẹp trai, giàu có như thế, sự xuất hiện của hắn khiến các nữ sinh và vài nam sinh “đặc biệt” xôn xao, tất nhiên tôi và Uyển My cũng không ngoại lệ. Chúng tôi nhìn hắn với ánh mắt tiêu cực hơn là tích cực, vì mỗi lần gã mặt ngốc nghếch của Hải xuất hiện là lại xảy ra chuyện không hay:
- Sao… hắn ở đây làm gì vậy, Uyển My?
- Mình… không biết.
Chưa kịp nói thêm, Hải đã ung dung bước vào và bắt gặp tôi cùng Uyển My đang đứng cạnh nhau. Dĩ nhiên, trong từ điển của tên vô dụng này không hề có chữ “nhục”. Hắn chẳng biết nhục là gì, càng không biết đau là gì, trừ phi tôi tặng hắn vài cú đấm:
- My ơi, lên anh đưa về nào! À, chào chú Phong, khỏe chứ?
Hắn chìa tay ra như thể muốn bắt tay tôi. Nếu tôi nổi nóng, tôi sẽ gạt tay hắn ra, nhưng hôm nay tâm trạng tôi khá thoải mái, nên tôi bắt tay hắn cho vừa lòng:
- Khỏe chứ, không khỏe sao cho mày đo đất như hôm qua được, haha!
- Chú cứ nói thế, hôm qua hơi nặng tay đấy nhé!
- Úi giời, bình thường mà, hôm nay còn nặng hơn đấy, thử không?
Cuộc trò chuyện giả tạo giữa tôi và Hải chẳng đủ để khiến đám đông bớt hỗn loạn, vì vẫn còn nhiều người nhận ra tôi, Hải và Uyển My chính là ba nhân vật chính trong bộ phim ngôn tình sướt mướt hôm qua, chỉ thiếu mất một vai trò hài hước là thằng Đức.
- Uyển My đứng đợi mình nhé, mình lấy xe!
- Phong…
- Không sao đâu, mình ra ngay!
Thành thật mà nói, tôi hoàn toàn có thể đập Hải ngay tại chỗ, nhưng tôi vẫn cảm thấy khó hiểu khi thấy hắn xuất hiện đúng lúc này, đúng lúc mà tôi nghĩ không thể trùng hợp hơn. Cảm giác như bố mẹ Uyển My đã báo trước cho hắn biết về việc chúng tôi sẽ về hôm nay.
Hôm qua tôi hơi hung hăng, bị bên ngoài chi phối nên hành động hơi vội vàng, nhưng bình thường tôi chỉ chơi đùa với hắn một chút chứ chưa đến mức tung chiêu như vậy. Dù vậy, hôm qua tôi cho hắn nếm mùi One Inch Punch nhưng đã giảm lực đi rất nhiều, bởi nếu cháu công tử bột như hắn, chắc phải nằm viện mất vài tuần. Hơn nữa, tôi muốn tạm lánh mặt để giải tán đám đông, hy vọng họ sẽ buông tha cho chúng tôi. Nhưng mọi suy nghĩ của tôi tan biến khi tôi chưa bước được mười bước, biến cố đã xảy ra:
- Về với anh đi My, hai bác dặn anh đưa em về!
- Không, em tự đi được, không phiền anh!
- Thôi mà, My, em biết anh rất thích em mà!
- Anh Hải, đừng… Phong!!!!!!!!!!!!!
Trong khoảnh khắc, tôi cảm giác mình như Superman, nghe tiếng kêu cứu của người dân vô tội liền lao tới đá ngay vào mặt tên quái nhân yêu nghiệt đang tác oai tác quái. Dĩ nhiên, hôm nay tôi không đá hắn như tôi nghĩ, tôi chỉ quay đầu lại thật nhanh khi Uyển My kêu thất thanh. Tôi chưa biết chuyện gì xảy ra, nhưng hiện tại chỉ thấy Uyển My khó chịu, nhăn nhó còn Hải dai như đỉa đói kéo tay nàng khá mạnh bạo. Chẳng cần nghĩ lâu, tôi chạy tới đẩy Hải ngã lăn ra một bên khiến đám đông ồ lên hoảng hốt:
- Mày làm gì thế thằng chó này?
Uyển My vừa thấy tôi, liền chạy nhanh lại nép sau lưng tôi, níu lấy cánh tay tỏ vẻ sợ sệt:
- Không sao, có mình đây!
Hóa ra tên mất dạy này cũng “ngoan” hơn tôi tưởng. Tôi nghĩ hắn sẽ tiếp tục lao vào cắn xé tôi như mấy đứa ngu không sợ súng, nhưng hắn lại rút lui, có lẽ đã rút kinh nghiệm từ lần trước hay từ lời khuyên của thằng Đức. Hắn ngồi dậy, cười, phủi bụi quần áo, hếch mặt nhìn tôi:
- Mày giỏi lắm, nhưng đừng có vội mừng, rồi sẽ biết!
- Ai mừng? Một lần nữa để tao thấy mày đụng vào Uyển My thì đừng bảo sao bệnh viện trả về! Cút!
- Hừ. Hẹn chú mày trưa nay nhé!
- …
Dĩ nhiên màn thư hùng này chỉ diễn ra theo một chiều, vì một thằng đẹp trai bị đánh thì đương nhiên sẽ là vai ác. Dù tôi không đến nỗi xấu trai, tóc tai gọn gàng trông cũng khá ổn (theo lời Uyển My), nhưng so với gã công tử da trắng mặt trơn như Hải, tôi không có cơ hội:
- Đi đi Phong, mình không muốn ở đây đâu!
- Ừ, vậy đi, đưa tay đây cho mình!
Tâm trạng tôi lúc này hỗn loạn, vừa vui vì Uyển My vẫn bên cạnh, vừa lo lắng trước lời hù dọa của Hải. Nếu chỉ có mình tôi, tôi chẳng ngại sợ hắn, nhưng giờ đây, tôi còn phải bảo vệ cô bạn nhỏ của tôi. Hắn có thể đánh đập tôi, chơi xấu tôi, tôi xin chịu, nhưng nếu hắn đụng vào Uyển My, tôi không chắc hắn còn đi lại được nữa. Tôi ghét nhất mấy thằng đàn ông thích ép buộc con gái, gia trưởng. Tôi đã từng sút lệch hàm ông anh rể vì thói gia trưởng của hắn, tôi hứa sẽ làm như vậy nếu hắn dám nạt nộ chị tôi.
Hiện tại, Uyển My có vẻ lo lắng vì hành động lỗ mãng của Hải. Tôi hoàn toàn có thể đập hắn nhừ tử, nhưng tôi lo ngại về mối quan hệ giữa gia đình hắn và gia đình Uyển My, vì tôi không muốn mất lòng quý phụ huynh của cả hai gia đình. Tạm tha cho hắn lần này có lẽ là ý kiến không tồi. Nhưng lo lắng chỉ là chuyện nhỏ, tôi phải đưa Uyển My về nhà gặp bố mẹ nàng, vì chắc chắn có chuyện gì đó không ổn khi họ gọi điện báo tin:
- Ba mẹ gọi về hả Uyển My?
- Ừm, ba mẹ nói có chuyện muốn nói.
- Thế… mình qua được không?
Một câu hỏi bình thường, nhưng Uyển My lại nghĩ khác:
- Anh định bỏ rơi tôi sao, hức…
- Nè nè, học đâu cái trò mít ướt thế, nín ngay!
- Phong đi với mình! Phải đi!
- Ừ thì đi, mình chỉ hỏi thôi mà.
- Sau này không được hỏi như vậy nữa, lúc nào cũng phải đi với mình hết, nhớ chưa?
- Dạ, tiểu thư!
- Hihi.
Hỏi thì hỏi vậy, nhưng trong tâm tôi lúc này cũng náo loạn. Mỗi lần bố mẹ Uyển My chuẩn bị thông báo chuyện gì, toàn là chuyện hú hồn muốn trụy tim. Lần trước, dù tôi vô tình có mặt tại nhà nàng, nhưng cũng được đích thân giới thiệu với “chồng không bao giờ cưới” của Uyển My là Hải và sơ sơ về mối quan hệ giữa hai nhà.
Đoạn đường về nhà Uyển My hôm nay tuy xa nhưng sao lại cảm thấy quá gần, giống như hồi cấp ba, sáng nào tôi cũng muốn trời mưa bão để được nghỉ học, cố gắng đạp xe chậm hết mức để không đến trường sớm, nhưng rồi vẫn phải đến đúng giờ và học hành mệt mỏi. Bây giờ tôi không còn học nữa, nhưng đến diện kiến “nhạc phụ, nhạc mẫu” tương lai xem chừng không dễ dàng, nhất là khi cả hai đều không hài lòng lắm với thằng “con rể tự nhận” như tôi. Họ hãnh diện vì thằng “con rể môn đăng hộ đối” kia hơn. Trên đường đi, tôi và Uyển My chẳng dám nói với nhau thêm câu nào, cả hai đều mải mê đuổi theo những suy nghĩ vẩn vơ. Nàng ngồi tựa đầu vào lưng tôi, hai tay ôm chặt eo tôi để khỏi ngã, cảm giác như chuẩn bị bước vào trận đánh lớn, hứa hẹn nhiều cam go.
Chúng tôi về đến nhà Uyển My chỉ vài phút sau đó, tất nhiên chiếc Maybach của Hải đã chễm chệ ở đó từ lúc nào. Hôm nay dì Út chưa kịp lên, nên tôi và Uyển My phải tự giác chia nhau công việc mở cổng và đóng cổng. Cánh cửa sắt hôm qua tôi đóng lại nhanh gọn và nhẹ nhàng biết bao, hôm nay lại nặng nề và mệt mỏi bấy nhiêu:
- Vào đi Phong!
- Ừ!
- Không sợ, có Uyển My đây, không ai dám bắt nạt Phong đâu, hì hì. Đi nào!
- …
Lời an ủi của Uyển My chỉ giúp tôi an tâm vài giây khi từ sân bước lên trước thềm cửa ra vào. Ngay khi đặt chân vào nhà, tôi lại hồi hộp và lo lắng không tả xiết. Bố mẹ Uyển My và bố mẹ Hải đều có mặt đông đủ, tất nhiên có cả hắn ở đây nữa. Mẹ Hải hôm trước tôi chưa được gặp, hôm nay diện kiến thì đúng là danh bất hư truyền. Ba đẹp trai, mẹ đẹp gái, không khó hiểu khi tên mất dạy này lại sở hữu dung mạo xuất chúng. Nhưng vẻ bề ngoài đẹp chỉ là một phần, quan trọng là hai gia đình dường như đã quen biết nhau từ lâu, cộng thêm việc môn đăng hộ đối này, việc Uyển My và Hải thành đôi thực sự hoàn hảo không còn gì chê trách. Tuy thế, nếu mọi chuyện diễn ra đúng kế hoạch của hai gia đình, còn gì gọi là cuộc đời nữa. Tôi ở đây với tư cách kẻ hủy diệt, hủy diệt giấc mơ có được Uyển My của tên đầu trâu mặt ngựa này:
- Dạ con chào cô chú, con chào… cô chú!
Nhất thời bối rối, tôi chào loạn hết cả lên. Bố mẹ Uyển My và bố của Hải dĩ nhiên đã quen mặt với tôi, chỉ riêng mẹ hắn là không. Người phụ nữ này sắc sảo, tuy không bằng mẹ Uyển My nhưng cũng phải một 9 một 10:
- Cháu là?
- Dạ thưa cô, con là… bạn của Uyển My.
Tất nhiên, Uyển My không nhát gan như tôi, dù sao đây cũng là nhà của nàng, vậy nên nàng chỉnh ngay:
- Dạ, đây là bạn trai cháu ạ!
- Ồ, cao ráo, đẹp trai, cháu tên gì?
- Dạ con tên Phong ạ.
- Phong cao bao nhiêu thế cháu?
- Dạ con 1m81 ạ.
- Vậy là hơn thằng Hải nhà cô rồi, có tập thể thao gì không Phong?
- Dạ con có tập võ từ nhỏ.
- Thảo nào, hai đứa đứng cạnh nhau dễ thương lắm.
- Dạ con cảm ơn cô.
Những màn đối đáp thảo mai của tôi và khó hiểu của mẹ Hải khiến tôi càng lúc càng cảm thấy không yên tâm, dù chưa có chuyện gì quá nghiêm trọng xảy ra. Nhưng như các cụ đã nói, trước giông bão lúc nào cũng trời quang mây tạnh, trời càng nắng to bao nhiêu, cơn bão càng mạnh mẽ, dữ dội bấy nhiêu. Không biết cơn bão sắp tới sẽ là gì, chỉ biết dù đang đứng trong điều hòa mát rượi, người tôi cũng vã mồ hôi như tắm. Trong lúc tôi còn cúi đầu cảm ơn lia lịa và nghĩ ngợi về tương lai không sáng sủa lắm, thì Hải xuất hiện với vẻ mặt khinh khỉnh, tự tin không vết xước:
- Ái chà, chú Phong, lại gặp nhau rồi? Ổn chứ?
- Ổn chứ anh, em giữ sức khỏe để anh em mình còn gặp lại mà!
- Chú cứ vẽ chuyện, lát uống với anh một chầu đấy nhé!
Đúng là loại tiểu nhân đê tiện, ngoài trò gạ gẫm chuốc rượu bia ra thì không còn thứ gì quang minh chính đại hơn. Tôi không giỏi uống lắm, tất nhiên tôi sẽ say, nhưng tôi không sợ uống, chỉ là tôi cảm thấy không phải lúc nào tâm lý cũng sẵn sàng cho việc đó. Những lúc vui thật vui thì có thể, chứ như bây giờ thì khả năng cao là không trụ được lâu. Nhưng như có thần giao cách cảm, tôi còn chưa kịp từ chối, thì Uyển My đã đứng ra ngăn cản:
- Không! Anh Hải thích thì uống với ba đi, Phong còn phải lái xe về!
- À ừ… thì anh… anh nói vậy thôi đó mà, chú Phong nhỉ?
- Ừm ừm, không sao đâu Uyển My, đùa đó mà.
Bữa ăn hôm ấy diễn ra trong tâm trạng nơm nớp lo sợ của tôi, mặc cho tiểu thư nhà tôi vẫn mặt lạnh như tiền ở bên cạnh, chăm chú gắp thức ăn cho tôi rồi mải mê trò chuyện với các bậc phụ huynh. Tôi thì thân phận thấp hèn, cũng không giỏi ăn nói, thành ra đành ngậm tăm chờ thời. Hải thì khác, dù sao hai trong bốn người cũng là bố mẹ hắn, nên hắn lâu lâu góp vui bằng mấy câu đùa nhạt, chắc phải cù vào nách mà cười. Tất nhiên, vì nhận biết ưu thế sân nhà, hắn vẫn thường xuyên ngước mắt nhìn về phía tôi kèm theo nụ cười nửa miệng đầy khinh bỉ. Những lần sau đó, hắn chỉ ngồi cười một mình như thằng tâm thần vì tôi còn đang mải nhìn tiểu thư nhà tôi từ tốn ăn uống rồi nhẹ nhàng thưa chuyện. Tưởng mọi chuyện sẽ kết thúc êm đẹp, nhưng bỗng câu chuyện trở nên nóng hơn khi một kẻ ngoài cuộc như tôi bị lôi vào một cách bất ngờ:
- Phong nhà ở đây luôn à cháu?
Giọng nói nhẹ nhàng mà nghe muốn điếng hồn vừa rồi là của mẹ Hải, người ban nãy còn khen tôi với Uyển My đẹp đôi:
- Dạ, vâng, nhà con ở đây ạ.
- Thế bố mẹ Phong làm gì?
- Dạ, ba mẹ con kinh doanh bình thường thôi ạ.
- Giờ vẫn còn đi học thì hai đứa tính sau này thế nào?
- Dạ… con…
Trong lúc tôi còn bối rối, thì Uyển My đứng ra che chắn và bảo vệ tôi trước mặt những đối thủ sừng sỏ kia. Công nhận miệng lưỡi của những người có máu mặt quả thực là một thứ vũ khí không thể lường trước. Câu trước còn hỏi thăm động viên, giờ đã có ý chọc ngoáy:
- Dạ, đây là việc riêng của tụi cháu, bác Phương đừng bận tâm, hì!
Không biết mọi người xung quanh thế nào, chứ riêng tôi lúc này thì Uyển My chẳng khác nào một đấng cứu thế dang tay cứu vớt lấy tấm thân nhỏ bé tội nghiệp của tôi. Bây giờ tôi đã hiểu tại sao lúc nào nàng cũng tỏa ra khí thế ngút trời, chỉ nhìn thôi là đã cảm thấy được sự tự tin mãnh liệt kèm theo khả năng ăn nói vô cùng sắc sảo. Đúng là nếu không có nàng, chắc giờ tôi đã bị vùi dập dưới 18 tầng địa ngục rồi:
- Ừ… ừ, bác hỏi vậy thôi đó mà, hai đứa ăn đi!
- Dạ…
Ở bên kia bàn ăn, dĩ nhiên Hải vẫn ném cho tôi cái ánh nhìn ngạo nghễ quen thuộc, hắn dường như khá thỏa mãn với màn đối đáp vừa rồi của mẹ hắn với tôi, mặc dù kết cục vẫn không qua được cửa ải của Uyển My, nhưng có vẻ sự bối rối của tôi đối với hắn đã là một thành công rồi chăng. Uyển My thì không quan tâm đến chuyện đó lắm, nàng chỉ quay sang nở một nụ cười xinh đẹp với tôi, nhẹ nhàng nói:
- Không sao đâu, có mình đây mà!
Không biết vô tình hay cố ý, Uyển My nói lại đúng câu nói mà tôi vẫn thường nói mỗi lần nàng gặp chuyện không vui hay bị mấy đứa chó điên như Hải cản đường. Chẳng cần nói ra, chúng tôi cũng mặc định luôn là những chỗ dựa đáng tin cậy nhất của nhau, đủ để dựa vào những lúc mệt mỏi, khó khăn nhất:
- Hic, sợ quá.
- Hihi, thỏ đế, thương ghê không?
- Giờ sao?
- Cứ thoải mái đi, để mình lo, hì!
Nhưng trái ngược hẳn với lo lắng của tôi, hoặc có thể là chính vì tôi có mặt ở đây, nên mọi câu chuyện tôi muốn nghe sẽ gần như không thể xuất hiện, vì câu chuyện đó chẳng hề hay ho chút nào, nhất là đối với tôi. Theo như những gì Uyển My nói trước đó, bố mẹ nàng mặc dù vẫn rất quý tôi nhưng họ vẫn kiên quyết gả Uyển My cho gia đình nhà người bạn thân lâu năm, mà đặc biệt là tên Hải đầu trâu mặt ngựa. Tôi biết hai gia đình môn đăng hộ đối, nhìn đi nhìn lại vẫn xứng đôi, nhưng có bao giờ họ tự hỏi liệu con gái họ có thực sự muốn điều đó hay không, hay chỉ vì ít danh xưng hão, ít sĩ diện mà khiến cả cuộc đời con gái mình chìm trong đau khổ.
Nhưng rồi chuyện gì đến cũng đã đến, mọi vấn đề chỉ bắt đầu khi bữa ăn hôm đó kết thúc. Hôm nay dì Út không có mặt tại đây, nên công việc rửa chén bát sẽ được đảm nhiệm bởi những người phụ nữ trong nhà, mà cụ thể ở đây là Uyển My, mẹ nàng và mẹ Hải. Còn lại bốn bậc đại trượng phu, à không, chắc chỉ ba thôi vì tên Hải làm đếch gì phải đại trượng phu, cái loại tiểu nhân đê tiện như hắn thậm chí còn không xứng đáng được xếp vào dạng đàn ông nữa:
- Chà chà, đấng mày râu chúng ta ra làm ván cờ uống miếng nước chè nhỉ?
- Haha, nay ông bạn lại hứng thú thế!
Hai bậc cha chú xem chừng khá cởi mở, còn hai đứa trẻ trâu lại muốn gầm gừ lao vào tẩn nhau. Ở Việt Nam, xét rộng ra, loại cờ tôi thấy nhiều người chơi nhất có lẽ là cờ tướng, sau đó đến cờ vua rồi đến các loại còn lại. Cờ tướng tôi biết chơi, nói là khá ổn, hành gà thì được, đánh với cao nhân thì cũng chỉ thua sát nút, vì ba tôi vốn là một cao thủ cờ tướng, từng được gọi lên đội tuyển thành phố nhưng vì đam mê võ thuật, ông đã chọn sự nghiệp Karatedo. Được cọ xát với ba nhiều, thành ra tôi lên tay lúc nào không hay. Cờ vua tôi cũng có chơi qua sơ sơ, môn này tôi không nhớ ai dạy, hình như cũng là ba tôi, nhưng tôi chỉ nhớ năm lớp 1, trường tôi tổ chức thi đấu cờ vua giữa các lớp, tôi thắng được vài trận, còn lại thua sấp mặt. Nói chung là biết chơi nhưng chơi rất tệ. Và may mắn làm sao, cũng không chắc nữa, môn cờ mà bố Uyển My và bố Hải chơi lại là… cờ vây, và đó cũng chính là môn tôi yêu thích nhất. Tôi biết chơi cờ vây vì hồi nhỏ đọc qua bộ truyện Hikaru – Kỳ thủ cờ vây, nằng nặc đòi ba mẹ cho đi học. Cờ vây hồi đó ở Việt Nam còn chưa phổ biến, nên hiếm hoi lắm mới có lớp dạy. Thầy tôi hồi xưa giờ trở thành kỳ thủ đại diện quốc gia, lâu lâu tôi vẫn ghé thăm thầy học hỏi. Khác với những môn khác, thế trận thắng thua trên bàn cờ vây không dễ để một người mới chơi hiểu ngay. Ngày còn bé, tôi được học cứ bao vây quân cờ của đối phương sẽ ăn được quân đó và được điểm, nên tôi cứ đánh mãi theo kiểu vây bắt cơ bản, thành ra thua lúc nào không hay. Trong lúc hai bậc tiền bối trao đổi thức cờ, tôi và Hải cũng chăm chú theo dõi. Nói không phải chê, hai ông bố hôm nay chỉ đánh cờ ở mức giải trí, không nghiên cứu cao siêu. Để dễ hiểu, cả hai đều đạt trình độ 4, tôi đạt khoảng 6. Nhìn mặt Hải lúc này ngu tợn, tôi cá là hắn giỏi lắm chỉ biết luật cơ bản chứ không phải người có thể tham gia vào bàn luận. Lúc này thế trận nghiêng về phía bố Uyển My còn bố Hải đang khá đăm chiêu. Tôi thật sự không có định xen ngang phá vỡ ván cờ, nhưng trong lúc mải tìm kiếm câu trả lời, tôi buột miệng nói ra nước cờ gợi ý cho bố Hải:
- 16-5?
- 16-5? Ồ! Đúng, hay!
- Phong biết chơi à?
- Dạ con biết sơ sơ.
- Lát thử với chú một ván nhé!
- Dạ!
Nước tôi đọc ra là một nước có thể phát triển tốt cho quân trắng của bố Hải, tiếc trình độ ông bác chưa đạt được để lật ngược thế cờ, kết quả là bố Uyển My vẫn thắng 4 mục, khá sít sao nhưng có thể nói là trình độ vượt hơn vì thoát được nước cờ ban nãy mà tôi chỉ điểm:
- Chà, thua sát nút!
- Haha, nhờ Phong nó mách nước không ông bạn thua đậm rồi!
- Chờ đấy, khà khà, nghỉ một chút lát đánh tiếp, Phong ngồi đi cháu!
- Dạ!
Bác Hoàng, bố Hải, mặc dù khí thế không phải dạng vừa, nhưng so với độ đàn áp của bố Uyển My, lại thua kém khá nhiều. Ngồi trước mặt “nhạc phụ”, tôi cảm thấy tay chân run lẩy bẩy, mồm miệng cứ mở ra là lắp ba lắp bắp:
- Thử ván Phong nhé! Có cần chấp không?
- Dạ chắc không đâu chú, chú… quân đen đi ạ!
- Khà khà, thằng bé này khá đấy!
Phải nói lại, cờ vây có 361 quân cờ, 181 quân đen và 180 quân trắng, ai cầm quân đen đi trước, lợi thế tuy nhỏ nhưng đủ để tạo sự khác biệt nếu trình độ không chênh lệch:
- Chú không nhường đâu đấy nhé!
- Dạ, xin được chỉ giáo!
Tôi không khoe khoang, chỉ là trình độ tôi vượt hơn hai người ở đây, nhưng đánh bại “nhạc phụ” trong ván đầu tiên là điều không nên, nên tôi giả vờ đánh cầu hòa. Những nước đi chỉ mang tính phòng thủ, không có ý định tấn công. Dĩ nhiên bố Uyển My có hơi thắc mắc, nhưng có lẽ ông nghĩ tôi là loại mới biết chơi, chỉ lo chăm chăm phòng thủ:
- Phong này!
- Dạ?
- Hai đứa vẫn ổn chứ?
- Dạ, vâng… vẫn ổn ạ.
- Cháu biết đấy, chú chỉ có mình bé My thôi, nên mọi việc cũng phải lấy nó làm trung tâm.
- Dạ.
- Cô chú bỏ công việc về đây chỉ vì bé My nó không chịu nghe lời.
- …
- Hy vọng Phong hiểu lời chú nói nhỉ?
- Dạ… con… vâng.
Nếu tôi được khóc, chắc tôi đã rơi nước mắt ngay từ khoảnh khắc bố Uyển My nói ra câu đó. Ông không chỉ muốn kể chuyện, mà muốn nói rằng cả hai người đã bỏ hết công việc bên Mỹ về Việt Nam chỉ để bắt Uyển My nghe lời, làm theo những gì họ muốn, vì thế sự có mặt của tôi chẳng thể thay đổi được gì. Họ muốn Uyển My và Hải thành một đôi, sẽ làm mọi thứ để điều đó trở thành sự thật.
Ván cờ vẫn tiếp diễn một cách mông lung, tôi chẳng còn tâm trạng suy nghĩ:
- Ngày 8 tháng sau là sinh nhật bé My, cô chú định tổ chức một buổi tiệc nhỏ, Phong nhớ đến dự nhé!
- Dạ… con nhớ rồi.
- Thoải mái lên chàng trai, đừng lo lắng quá, haha!
Cái vỗ vai của “nhạc phụ” không giúp được gì cho tâm trạng tôi, trái lại càng khiến tôi lo lắng hơn bội phần:
- Thế cờ căng quá nhỉ? Đúng là kỳ phùng địch thủ!
Bác Hoàng gật gù ở phía ngoài, không nhận ra sức cờ của hai người, chỉ có Uyển My đủ khả năng nhìn ra:
- Phong nhường ba đó, chứ ba thua rồi!
- Gì chứ, đang hòa cờ mà, con bé này lại nói bậy!
- Không tin ba hỏi Phong mà xem, hì hì!
Uyển My khiến tôi đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, sao nàng ta cũng biết hết vậy. Nhưng nhìn ra được tôi đang nhượng cờ, trình độ của nàng không thua kém tôi, thậm chí còn hơn:
- Thật à Phong?
- Dạ… con… đâu dám, con đánh lung tung thôi!
- Chà chà, thằng bé này được đấy, đúng là ba cũng thấy có gì đó không đúng lắm, sao đánh mãi mà vẫn hòa cờ, hóa ra là…
Thay vì tiếp tục bóc phốt tôi trước mặt “nhạc phụ”, Uyển My quyết định ngừng tấn công, chuyển sang bênh vực:
- Tại ba yếu quá đó, Phong không muốn đánh hết sức, giữ thể diện cho ba thôi, sao ba lại trách Phong?
- Cái con bé này, chính con nói ra chứ ba có biết đâu?
- Con nói nhưng ba không được bắt nạt Phong! Không là con dỗi ba luôn!
- Thôi thôi, xin cô, để chú cháu tôi đánh hết ván cờ đi!
- Đã nói thua mà không nghe, Phong đánh thật đi, nhanh ra ăn trái cây nè, hì!
Lúc này chiến tuyến chia làm hai phe rõ ràng: một bên là bố Uyển My, bố Hải và Hải đóng vai trò chó hùa cổ vũ, còn một bên là tiểu thư nhà tôi đang vui vẻ ra mặt trước màn trình diễn của tôi trước bố nàng. Tất nhiên tôi sợ bố Uyển My, nhưng tiểu thư đã ra lệnh, sức mấy mà tôi dám phản đối. Vậy nên chỉ khoảng mười phút sau, ván cờ kết thúc chóng vánh khi tôi đè bẹp hoàn toàn những công sức mở đường dẹp lối của “nhạc phụ đại nhân” khiến ông hốt hoảng:
- Mạnh quá, vậy mà nãy chú cứ tưởng…
- Dạ, con gặp may thôi!
Uyển My cười tươi, vỗ tay nhìn tôi:
- Giỏi ghê, phải vậy chứ, đi ăn trái cây nào!
- Từ từ đã nào, để ba hỏi Phong vài câu…
- Kệ ba, ba thua rồi, con lấy lại Phong đây, hihi!
Tất nhiên bốn bậc phụ huynh và thằng ranh con đều ngạc nhiên trước màn trình diễn của tôi. Tôi không quá giỏi môn nào, nhưng được cái môn nào tôi cũng học một chút, chơi một chút.
Nhắc mới nhớ, sắp đến sinh nhật của Uyển My. Nàng tốt với tôi nhiều thứ quá, giờ tự hỏi phải tặng nàng thứ gì cũng là câu hỏi khó. Ngày trước tôi tin rằng con gái thích quà handmade do con trai làm hơn quà mua ngoài. Đến bây giờ, dù nhiều năm trôi qua, tôi vẫn áp dụng bí quyết đó vì theo kinh nghiệm, nó luôn đúng, bất kể là bạn gái, người yêu hay vợ. Ý tưởng ban đầu là làm quà ý nghĩa tặng Uyển My, nhân dịp đặc biệt, lần đầu tiên thổ lộ lòng mình. Nhưng những suy nghĩ ấy bị dập tắt khi nhận ra “nhạc phụ” đã đích thân mời tôi đến dự, hẳn đây không phải chỗ để tôi thích làm gì thì làm. Tôi tưởng tượng ra bữa tiệc sân vườn như trong phim Mỹ, gia chủ đãi khách bữa tiệc nướng, nhạc giật giật, nhảy nhót loạn xạ. Nhưng bữa tiệc của lứa tuổi trung niên sẽ chỉ là buổi tiệc bánh ngọt nhẹ nhàng, mọi người khiêu vũ, thưởng trà:
- Nghĩ gì đó?
- Hả? Đâu có gì, mình nghĩ lung tung thôi!
- Nay đại ngốc của mình cũng không ngốc lắm, hì.
- Là sao?
- Lại ngốc rồi đó, haizzz.
Cuối cùng bữa trưa kết thúc tương đối an toàn, nhàn nhã, chỉ bị nguy cơ tiềm ẩn đẩy sang sinh nhật của Uyển My. Tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra, chỉ hy vọng không có gì quá kinh khủng. Để tăng thêm lo lắng, Hải vẫn tỏ ra khinh khỉnh, mặt vênh lên tự đắc mặc cho tôi vừa có màn thể hiện không đến nỗi tệ trước mặt quý vị phụ huynh. Hắn tuyệt nhiên không giở trò đâm chọc tôi trước mặt người lớn, trước mặt Uyển My. Có lẽ hắn biết Uyển My sẽ đứng về phía tôi, bênh vực tôi, nên hắn chọn im lặng chờ thời, càng khiến tôi lo lắng hơn gấp bội:
- Ba mẹ, hai bác, tụi con xin phép đi có việc ạ!
- Ừm, hai đứa đi đâu, tối có về ăn cơm không?
- Dạ ba mẹ Phong dặn con sang ăn cơm từ sáng mà ba mẹ về sớm nên con hẹn qua chiều nay!
- Ừ, hai đứa đi cẩn thận, cho cô chú gửi lời hỏi thăm gia đình Phong nhé!
- Dạ, con cảm ơn cô chú. Con chào mọi người con đi ạ!
Thiệt đúng là cuộc đời đủ mọi thể loại chuyện éo le, trưa ăn cơm ở gia đình nhà gái, chiều lại về nhà trai làm bữa cơm thân mật, ai không biết chắc tưởng tôi và Uyển My chạy kpi cho kịp ngày làm đám cưới.
Nhưng trong cái rủi có cái may, buổi trưa anh chị hai của tôi không thể có mặt do bận đi làm, nhưng bữa cơm buổi tối lại hoàn hảo, cả gia đình quây quần đầm ấm chào đón “nàng dâu” ra mắt. Chắc không cần nói đi nói lại, mẹ tôi thích Uyển My ra sao, có cảm giác như mẹ tôi rung động với Uyển My chứ không phải tôi, kể từ khi nàng bước chân vào nhà, mẹ tôi câu trước bé My, câu sau Uyển My nghe muốn tan chảy. Mà tôi giống mẹ, vì mẹ tôi cũng gọi Uyển My là… Uyển My:
- Uyển My lấy giúp cô cái giỏ xách, hai cô cháu mình ra siêu thị mua ít đồ về nấu nhé!
- Dạ vâng. Cô để con đeo giúp cho ạ, hì hì!
- Thôi, để cô xách được rồi, lỡ mày xây xước gì thằng Phong nó lại nói cô, Phong nhỉ?
- Ơ kìa… mẹ… sao mẹ nói thế?
- Ngồi dậy trông nhà đi, lát tao về thì vào bếp phụ nấu cơm, ngồi đó mà chơi đâu!
- Quá khổ rồi!
Mẹ tôi nạt nộ tôi là vậy, nhưng có đời nào bắt tôi phụ nấu cơm. Đó cũng là nguyên nhân đến tận bây giờ tôi vẫn chẳng biết nấu nướng ngoài việc luộc rau, luộc trứng và nấu cơm bằng nồi cơm điện. Cũng may là ở thời điểm hiện tại, năm 2024, mọi công việc bếp núc đã được nóc nhà đẩy sang cho tôi, tôi tất bật mọi ngày, mọi lúc, trở thành vua đầu bếp, vua rửa chén, vua quét dọn, blah blah… Nhưng đó là chuyện của mãi sau này, còn ngay thời điểm ấy, tôi vẫn chỉ là thằng ăn hại trong căn bếp, tôi mà đụng vô thứ gì là vứt luôn thứ ấy, vậy nên kết cục bữa cơm hoàn thành một cách hoàn hảo nhờ tôi nằm ngủ quắc cần câu trong phòng.
Tôi không thường xuyên ngủ trưa, chính xác là không có thời gian, nhưng hôm nay tôi vừa nằm lên giường là đã ngủ mất tăm mất tích lúc nào không hay, chỉ đến khi hai bàn tay lạnh ngắt của Uyển My áp vào má, tôi mới hoàn hồn tỉnh dậy:
- Pleu, cái tên lười biếng ngủ ngày, hihi!
- Ủa… Uyển My, đi chợ về rồi hả? Có cần… mình phụ gì không?
- Dạ không ạ, xong hết rồi ông ơi, chờ mọi người về rồi ăn thôi nè!
- Vậy… vậy à? Mình ngủ mấy tiếng rồi?
- Ưm, từ lúc đó đến giờ, chắc 3 tiếng rồi đó, heo Phong!
Uyển My lúc này tóc tai nhễ nhại mồ hôi bết cả vào mặt, vào trán, nhưng vẫn xinh dữ tợn. Khuôn mặt ửng hồng càng thêm hồng vì nấu nướng khiến nàng như mấy cô gái người Nga, da trắng, má đỏ, nhìn yêu hết biết:
- Ngồi đây ngắm xíu đi, xinh quá, hơ hơ.
- Dẻo miệng.
Tay đánh tôi bôm bốp nhưng vẫn ngoan ngoãn chạy lại ngồi gần:
- Mai sang hỏi cưới nhé?
- Thách anh luôn đấy, hứ!
- Hic, đùa thôi, chắc chưa được!
- Không sao, mình chờ được, hì.
Tôi không muốn nhắc lại lần thứ 1 tỷ điều này, nhưng trong mắt tôi lúc bấy giờ, chỉ có Uyển My, còn lại tất cả chỉ là phù du, sinh vật nhạt nhẽo không đáng quan tâm. Chỉ cần Uyển My vui, tôi cũng vui theo, nàng hạnh phúc, tôi mỉm cười, còn khi nàng khóc, dĩ nhiên tôi chẳng thể không buồn:
- Chờ được đến bao giờ?
- Đến khi nào Phong muốn!
- Thế hứa nhé?
- Miễn luôn ở bên nhau là được!
Tôi không biết khi nói ra câu đó, Uyển My có thể chờ đợi tôi đến bao giờ, vì tôi cũng không thể ngờ được rằng những lời hứa, câu nói bâng quơ không thể thay đổi sự thật khủng khiếp rằng tương lai tăm tối đã đến rất gần, những giông bão thực sự bây giờ mới bắt đầu ập tới, dữ dội và điên cuồng không tả nổi.
Ngày 08/08…
Đề xuất Bí Ẩn: Vu hiệp Quan Sơn - Ma Thổi Đèn