52. Chương 52: Những Giọt Nước Mắt Và Lời Hứa

Em, Nước Mắt Và Mưa

Chương 52: Những Giọt Nước Mắt Và Lời Hứa

Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chưa bao giờ trong cuộc đời cô đơn tăm tối của mình, tôi lại cảm nhận được sự quan tâm của nhiều người như lúc này. Không phải vì tôi không đối xử tốt với mọi người xung quanh, chỉ là tôi chưa bao giờ dừng lại để lắng nghe hay cảm nhận những tình cảm mà họ dành cho tôi, đặc biệt là trong những khoảnh khắc khó khăn, tăm tối này, tình cảm ấy lại càng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Từ cha mẹ tôi, những người vốn chẳng ngớt lời trách mắng tôi, thế nhưng khi tôi gặp chuyện, họ lại không ngừng động viên, khuyên nhủ để tôi vượt qua những trở ngại. Ngoài đường, tôi có em trai Linh, người luôn tìm đủ mọi cách để giúp tôi đứng vững. Và tất nhiên, lý do khiến Linh quan tâm tôi đến vậy không ai khác chính là cô em Thanh Ngân yêu quý của anh. Dù hôm nay cô bé chỉ mải chơi cùng Linh mà không để ý đến tôi, nhưng trước đó cô đã góp phần không nhỏ trong việc cứu vớt cuộc đời tôi khỏi vực thẳm.
Không thể không nhắc đến Ái Quyên, người có lẽ đóng vai trò quan trọng nhất trong nỗ lực giành lại tôi từ tay thần sầu. Cô bạn ấy không như Uyển My, không bộc lộ sự quan tâm quá mức, nhưng luôn dõi theo tôi, quan tâm xem tôi có chuyện gì không. Dù bề ngoài lạnh lùng, nhưng qua ánh mắt, tôi có thể cảm nhận được sự ấm áp và tình cảm chân thành từ cô. Ái Quyên là kiểu người “ngoài lạnh, trong ấm”, không nói nhiều nhưng không có nghĩa là không quan tâm. Những ngày qua, cô đã thay đổi hoàn toàn con mắt của tôi về mình. Từ một cô gái lạnh nhạt, ít biểu lộ cảm xúc, cô trở thành người luôn quan tâm, động viên tôi khi tôi gặp khó khăn. Thật không ngoa khi nói rằng dù không phải Uyển My, tôi cũng không thể không rung động trước Ái Quyên, một cô gái xứng đáng được trân trọng.
Tôi không biết cô có tình cảm gì với tôi không hay chỉ đơn thuần là tình bạn, nhưng tôi luôn cảm nhận được sự ủng hộ của cô dù tôi làm đúng hay sai:
— Sao anh còn ngồi đó, anh không hiểu sao?
— Nhưng mà… anh…
— Em không hiểu hết chị My hát gì đâu, nhưng bài này thì em biết, và nhìn mặt anh, em nghĩ anh cũng hiểu, hai người rõ ràng không làm gì sai, sao phải vậy chứ?
Ái Quyên nói không có gì sai, tôi và Uyển My đều không làm gì sai, nhưng không phải cứ không sai là đúng. Chuyện của chúng tôi không đơn thuần chỉ là tình cảm của hai đứa, mà đã biến thành trở ngại lớn cản trở Uyển My hoàn thành ước nguyện của gia đình, đặc biệt là cha mẹ cô. Tôi không thể trách Uyển My, cô không có lựa chọn nào khác. Nhưng tôi cũng không thể trách bản thân mình, bởi tôi đến bên cạnh cô với tất cả tấm lòng chân thành. Nếu trách được, chỉ có thể trách số phận, trách ông trời đã cho chúng tôi gặp nhau quá sớm, khi cô vẫn còn bị gia đình kiểm soát và tôi chưa có gì trong tay. Tôi không biết tương lai mình sẽ trở thành ai, nhưng nếu đến lúc đó Uyển My vẫn chưa thể lập gia đình, có lẽ chúng tôi mới có cơ hội. Còn không, có lẽ con đường phía trước vẫn còn tăm tối:
— Anh hiểu, nhưng mọi chuyện… rắc rối lắm…
— Em kể anh nghe chuyện này nhé!
Ái Quyên vốn lạnh lùng và thờ ơ, nên tôi không quá ngạc nhiên khi cô thể hiện sự trầm ngâm và tâm trạng. Dĩ nhiên, ai cũng đã từng trải qua biến cố, chỉ là chúng ta có đủ bản lĩnh để vượt qua hay không mà thôi. Từ nhỏ đến giờ, tôi chưa gặp điều gì quá kinh khủng, thứ khiến tôi đau lòng nhất có lẽ là lần tỏ tình thất bại năm lớp 12. Ngoài ra, tôi chưa biết đến nỗi đau gọi là “thảm cảnh”:
— Em nghĩ sẽ không bao giờ kể chuyện này cho ai, nhưng nhìn hai người bạn của em như vậy, em muốn kể ra thôi.
Tôi chưa từng thấy Ái Quyên xúc động đến vậy, chắc hẳn đây phải là một câu chuyện đau lòng mà cô không muốn nhắc lại:
— Năm nay em 21 tuổi, chuyện xảy ra được… 3 năm rồi.
— …
— Em quen một bạn hồi học phổ thông, lớp 11, một cậu trai hiền lành, thật thà và rất yêu em. Hồi đó em chưa biết ăn diện như bây giờ, xấu xí lắm, nhưng cậu ấy luôn ở bên cạnh, động viên em, nói em là cô gái xinh đẹp nhất trên đời… Em… em…
— Ổn không đó? Nếu không muốn nói thì thôi.
Cô ngập ngừng một chút, có lẽ vì quá xúc động. Tôi thấy mắt cô đỏ hoe, nhưng cô chưa khóc thành tiếng:
— Bọn em học khác lớp, hôm nào lớp cậu ấy về sớm, cậu ấy luôn ở lại chờ em đưa về. Ngày đó, mỗi lần như vậy, em đều nhìn ra cửa sổ, cậu ấy luôn ở đó, làm trò ngớ ngẩn để chọc em cười. Bây giờ, em vẫn có thói quen nhìn ra cửa sổ…
— …
— Bọn em ở bên nhau rất vui vẻ, đi đâu làm gì cũng có nhau. Em rất thích cậu ấy, và em biết cậu ấy cũng vậy. Chúng em đều là mối tình đầu. Em nghĩ, nếu cậu ấy không chán em, tụi em sẽ ở bên nhau mãi. Em thật sự đã nghĩ như vậy. Nhưng… hức…
Tôi càng ngày càng ghét phải nhìn những giọt nước mắt của những cô gái xung quanh. Tôi không tìm thấy những giọt nước mắt hạnh phúc từ họ, mà thay vào đó là những giọt lệ uất nghẹn, đau đớn. Tôi không biết Ái Quyên đã trải qua những gì trong quá khứ để trở thành cô gái bí ẩn như ngày hôm nay, nhưng sự xúc động mạnh mẽ của cô khi kể chuyện đã cho tôi biết rằng, mối tình đầu của cô để lại những kỷ niệm quá đỗi đau thương và khó hàn gắn:
— Cách đây… khoảng 3 năm, hôm đó là ngày em thi đại học xong… em rất tự tin với kết quả. Em thậm chí cảm thấy vui, bởi ngay khi ra khỏi phòng thi, người đầu tiên tặng hoa cho em lại là cậu ấy. Em nghĩ đó là ngày hạnh phúc nhất đời em. Vì trường thi gần nhà, em đi bộ, cậu ấy cũng đi cùng về. Rồi…
Ái Quyên nghẹn lời, tôi nhìn thấy những giọt lệ nóng hổi trên gương mặt cô. Đây là lần đầu tiên tôi thấy một cô gái mạnh mẽ như Ái Quyên khóc. Tất cả những gì cô thể hiện bề ngoài chỉ là lớp vỏ bọc cho một tâm hồn nặng trĩu tâm sự:
— Thôi! Đừng kể nữa… không ổn đâu…
— Cứ để em nói… Hôm đó, tụi em… cùng nhau… đi bộ về nhà. Trên đường, một tên thanh niên vượt đèn đỏ, né người, rồi mất lái, lao thẳng đến… tụi em… Em sợ quá, chỉ kịp la lên. Nhưng… cậu ấy… cậu ấy đã đẩy em qua một bên… rồi… huhu… cậu ấy… đã… bỏ em đi… như vậy đó… hức…
Giữa đám đông, tôi không thể ôm Ái Quyên để an ủi, nhưng tôi hứa chắc chắn rằng mình không có ý định gì khác với cô. Một cô gái tội nghiệp, đáng thương, luôn che giấu nỗi buồn trong lớp vỏ lạnh lùng. Tôi không biết phải nói gì trong hoàn cảnh này, bởi tôi chưa bao giờ trải qua nỗi đau như vậy. Nhưng tôi có thể hiểu được mức độ khủng khiếp của nó. Ai đó đã nói, người ở lại cảm nhận nỗi đau tột cùng khi chứng kiến người mình yêu ra đi vĩnh viễn. Thật đáng thương cho cô bạn nhỏ của tôi khi cô chia sẻ tâm sự, nhưng chẳng ai biết, chỉ có tôi, người đã lắng nghe cô suốt những ngày qua.
Dù khả năng tôi và Uyển My sẽ chẳng nên cơm cháo gì nữa, nhưng qua sự việc lần này, tôi cũng thu hoạch được nhiều người bạn tốt, nhiều mối quan hệ quý giá. Ái Quyên xúc động, nhưng ngay cả tôi, người chỉ lắng nghe, cũng không kìm được cảm xúc. Tôi cảm thấy cay nơi sống mũi, dù câu chuyện không dành cho tôi. Nhưng Ái Quyên đã chia sẻ nỗi buồn của mình, vậy tôi có thể cảm nhận nỗi đau của cô:
— Anh xin lỗi… đừng khóc nữa, em phải mạnh mẽ lên thì bạn ấy mới vui được chứ, đúng không? Nín đi, anh lấy nước cho em uống nhé!
Tôi đưa tay xoa đầu Ái Quyên, vuốt ve mái tóc suôn mượt của cô như một cách an ủi:
— Uống ít trà nóng đi, dễ chịu hơn đó.
— Cảm ơn… anh… Mà em xin lỗi…
— Sao lại xin lỗi anh?
— Vì anh đã buồn rồi em lại bắt anh nghe chuyện không vui nữa…
— Có gì đâu, giấu tâm sự trong lòng mới mệt. Kể ra được là tốt rồi.
— Hì, em cũng nghĩ vậy.
Thật may, nỗi đau của Ái Quyên dù lớn nhưng cô đã có 3 năm để giảm nhẹ sức ảnh hưởng. Dù mỗi lần nhắc tới, cô lại bùng lên cảm xúc mạnh mẽ, nhưng tôi biết thời gian sẽ là liều thuốc chữa lành hiệu quả nhất:
— Phong nè!
— Hửm?
— Em xin lỗi vì nói điều này, nhưng nhìn anh với chị My, em thật sự nhớ về tụi em ngày trước.
— …
— Em không có ý gì đâu, chỉ là em thấy tình cảm của hai người dành cho nhau thật sự rất trong sáng, em thật sự ghen tị với hai người đó.
— …
— Chị My không có lỗi, anh cũng vậy, nên hai người đừng vì bất cứ lý do gì mà xa nhau. Anh thấy em không, em thậm chí bây giờ còn chẳng có cơ hội để giận nhau nữa cơ. Em biết anh hiểu em muốn nói gì, đúng không?
Tôi thở dài, nhìn về phía Uyển My:
— Anh hiểu, nhưng anh thật sự chẳng biết làm thế nào. Chuyện của tụi anh, giờ tụi anh còn chẳng quyết định được.
— Nếu em là anh, em sẽ mặc kệ, chẳng việc gì phải quan tâm. Nếu tiến tới, anh chị mới là người sống với nhau cả đời, còn chuyện gia đình thì kệ họ, họ đâu có sống thay mình.
— Anh cũng muốn vậy, nhưng tội… Uyển My.
— Anh có nghĩ nếu anh bỏ rơi chị My thì đó mới là điều khiến chị buồn nhất không?
— Thật lòng, anh cũng không biết, anh không muốn gia đình Uyển My không trọn vẹn, nhưng anh cũng không thể quên được…
— Em chỉ khuyên anh vậy thôi, hy vọng anh chị sẽ ở bên nhau. Còn giờ, anh chạy theo chị My đi!
Tôi không thấy Uyển My ở ghế nữa. Ngoài trời mưa, không biết cô ấy đi đâu. Có lẽ cô ấy đi tắm mưa nữa. Ái Quyên cười khúc khích:
— Chị My đi ra sân rồi, chỗ anh ngồi lúc chiều ấy, bên này nè, anh chạy đi tìm chị đi!
— Vậy… giờ… sao?
— Đi đi còn đợi gì nữa!
— Vậy anh… đi nhé! Cảm ơn… bé Quyên!
— Cố lên ha, ông già! Không nên cơm cháo gì thì biết tay!
Bỏ qua những tiếng ồn ào, tôi lao ra sân tìm kiếm Uyển My. Lúc này, tôi không nghĩ quá nhiều đến kết cục, chỉ cảm thấy mình được tiếp thêm sức mạnh để làm điều mình luôn mơ ước nhưng chưa dám thử. Trời vẫn mưa nặng hạt, tiếng mưa lộp độp trên mái tôn khiến buổi tối thêm hùng tráng. Tôi chạy dọc hành lang nhưng không thấy bóng dáng cô đâu. Có lẽ cô ấy đi rửa mặt, bởi vừa mới hát xong mà. Mất gần chục phút, tôi ngồi xuống ghế đá ngắm mưa. Chúng tôi đã xa nhau cả tháng, thêm một ngày nữa chẳng khác gì trước.
Ngồi một mình, tôi nhớ đến hoàn cảnh của Ái Quyên, phải chứng kiến người mình yêu ra đi trước mắt. Nàng đã trải qua nỗi đau khủng khiếp, đó cũng là lý do khiến cô trở nên lạnh lùng, ít nói. Có lẽ người vô cảm nhất lại là người chất chứa nhiều tâm sự nhất. Ái Quyên là cô gái tốt, đáng trân trọng. Chỉ hy vọng cô sẽ gặp được người có thể giúp mình quên đi mối tình đầu đầy kỷ niệm ấy.
Đêm mưa lạnh lẽo. Cả khu vườn yên tĩnh, chỉ còn tiếng mưa rơi tí tách trên ngọn cây và khoảng đất sân vườn. Dưới ánh sáng mờ ảo của đèn phía trong mái hiên, từng giọt mưa như những hạt ngọc lấp lánh. Khung cảnh tuyệt đẹp khiến tâm hồn tôi trở nên dễ chịu. Lâu lắm tôi không nhìn thấy góc nhìn tích cực về mưa như thế. Dẫu biết mưa chẳng có tội, nhưng tôi đã vô cớ trách móc nó là “làm Uyển My buồn”. Bạn đối xử với mưa thế nào, mưa trả lại bạn đúng như thế. Chính vì tư tưởng sai lệch đó mà từ ngày đó, mỗi lần trời mưa, tôi phải trải qua những giờ phút không yên bình. Trước đây, tôi phải nuốt nước mắt rời bỏ Uyển My, còn bây giờ, mọi chuyện vẫn chẳng khá khẩm hơn. Tôi nhắm mắt hít hơi dài, cảm nhận sự bình yên trong phút chốc.
Bỗng, từ phía bên phải, tôi cảm nhận được một người đang tiến lại và ngồi xuống bên cạnh. Mùi hương thơm nhẹ nhàng khiến tôi đoán được người đó chính là Uyển My. Trái tim tôi đập liên hồi, có biết bao nhiêu điều chất chứa mà tôi chưa có cơ hội giãi bày. Tôi chắc chắn rằng trong lòng mình vẫn còn hàng tỷ thứ cần truyền đạt cho cô, nhưng việc ấy còn phải đợi sau. Lúc này, tôi không còn định hình được những gì xung quanh:
— Không tránh mặt mình nữa à?
— Mình… đâu có…
— Thế sao cả tháng nay không thèm nói chuyện với mình?
— Thì tại… mình…
— Tại tự cho mình cái quyền bỏ rơi người khác, đúng không?
— Mình… xin lỗi… mình…
— Mà thôi, bỏ đi. Thế sao lại ngồi đây?
— Mình ngồi… ngắm mưa thôi. Thế sao lại ra đây?
— Ra đây để có người đi tìm không thấy xong ngồi ngắm mưa, hì.
— Uyển… ủa mà… My… ủa… vậy là…
Tôi giật mình vì câu nói của cô ấy như khẳng định rằng cô ấy biết tôi đang chạy khắp nơi tìm cô. Chỉ hơn một tháng không nói chuyện, mồm miệng tôi đã lắp ba lắp bắp, không biết mở đầu thế nào. Tình yêu là vậy, chỉ cần lơ là một phút giây, sẽ có kẻ phỗng tay trên ngay:
— Gì chứ? Ai là My?
— Hả?
Uyển My ngồi thẳng dậy, nhìn tôi bằng cái bĩu môi:
— Tại sao anh dám gọi tôi là My?
— Ủa chứ… gọi… sao?
— Ai gọi sao cũng được, tôi không quan tâm, nhưng anh phải gọi tôi là Uyển My, chỉ mình anh thôi, biết chưa?
— Ơ… dạ… Uyển My, tại mình… run quá nên nói nhầm đó chứ.
— Có thật không? Nói dối đừng trách tôi nhé!
— Ơ… ơ… thật mà, thật.
Tôi gãi đầu gãi tai, lúng túng. Cô ấy khó hiểu thật, vừa mới nói chuyện được với nhau sau bao lâu xa cách, ấy vậy mà chưa gì đã giở trò bắt nạt tôi:
— Hì, mình đùa đấy.
Cuối cùng, giờ phút tôi chờ đợi cũng đã đến. Uyển My nhìn tôi nở một nụ cười thật tươi, nụ cười tan biến mọi sầu muộn của tôi bấy lâu nay. Ôi, tôi yêu nụ cười đó biết bao, yêu luôn cả người sở hữu nó:
— Mình… mình…
Uyển My nắm lấy cánh tay tôi, tựa đầu lên vai:
— Nhưng mà cũng không hẳn là đùa đâu. Anh mà gọi tôi là My nữa thì coi chừng!
— Èo, hung dữ quá.
— Đúng! Hung dữ với tên đại ngốc này thôi, hứ.
— Nè nè, không ngu ngốc gì nhé, bực rồi đấy!
Tôi đâm quạu, nói bằng giọng giận dỗi, nhưng tôi làm gì mà có quyền giận dỗi trong mối quan hệ này:
— To gan quá ha, anh tính làm gì tôi?
— Ờ… không… bực… chút nữa hết.
— Hì, đồ nhát cáy.
Một khoảng lặng xen giữa cuộc hội thoại. Giữa chúng tôi là khoảng cách nhất định sau chuỗi ngày xa nhau:
— Phongggggggggg!
— Hả?
— Lạnhhhhhhhh!
Tính tôi không thích mẫu con gái đỏng đảnh, nhõng nhẽo, nhưng cá nhân tôi cảm thấy việc lâu lâu mới thể hiện sẽ trở thành cử chỉ dễ thương. May là Uyển My “nhà tôi” không có cái tính này, chỉ lâu lâu mới thế mà thôi:
— Thế vào nhà ha?
— Khôngggg!!!
— Chứ sao?
— Đồ ngốc, tên đại ngốc, bực mình quá!
Nàng giận dỗi, đấm tôi thùm thụp, nhưng vẫn không chịu buông tay:
— Lần sau mình nói lạnh, thì phải… ôm mình, hiểu chưa, đồ ngốc này!
— Ơ… vậy hả, thì giờ… ôm… ôm nhé?
— Eo ơi sao mà ghét thế không biết nữa, nói thế rồi mà còn phải hỏi lại hả?
Uyển My đưa tay lên vỗ trán liên tục. Tôi biết mình phải làm gì, nhưng vẫn muốn hỏi lại cho chắc chắn:
— Không làm thì mình vào trong đây!
Nàng giận dỗi đứng dậy toan bước vào, tôi kéo lại. Tôi ôm chặt lấy người con gái mình thương bằng tất cả sức lực. Khó khăn lắm mới nhận ra tình cảm của nhau, nhưng vì khó khăn từ gia đình, chúng tôi lại lạc mất nhau. Ngày hôm nay, tôi không dám nói trước điều gì, dù chúng tôi đã gần như trở về bên nhau. Mọi chuyện vẫn còn ngổn ngang phía trước. Vui được lúc nào thì vui, hạnh phúc được bao lâu thì tận hưởng:
— Sao ngó lơ mình lâu vậy chứ?
— Hức… tại Phong không chịu nói chuyện làm gì.
— Mình… mình không biết nói gì nữa. Chuyện đã vậy rồi, mình sợ lại làm nó rối thêm…
— Thế Phong không sợ mình buồn sao?
— Mình… chẳng biết làm sao… nữa. Áp lực từ gia đình, mình… sợ Uyển My lại phải cãi nhau với ba mẹ, mình không muốn… như vậy.
— Chẳng sao cả, mình ở đây cũng đã là trái ý ba mẹ rồi.
Uyển My lại tiếp tục trò vẽ bùa quen thuộc lên ngực áo tôi. Tôi cười, nhưng không còn vì nhột, mà vì cô tiểu thư xinh đẹp bé nhỏ của tôi vẫn ở đây với tôi, để tôi được nhìn ngắm nụ cười mỗi ngày:
— Dạo này… hai người, ổn chứ?
— Nói gì đó?
— Thì Uyển My với… Hải ấy.
— Chẳng có gì, Phong muốn có gì à?
— Mình thấy… hai người cười nói vui vẻ lắm mà, sao lại…
— Theo dõi tôi đó hả?
Uyển My cười, không hiểu có gì vui:
— Thì… dõi theo thôi, chứ không có theo dõi.
— Vậy ghen hả?
— Ai… ai thèm…
— Không ghen thì thôi, chẳng việc gì phải nói.
— Ừ… ghen đấy! Tức ói máu đấy!
— Hì hì, không có gì đâu, đừng lo.
— Không nói ai biết gì mà đừng lo?
— Từ từ rồi biết.
Uyển My vẫn là Uyển My của ngày hôm qua, nhưng hôm nay lại mọc ra trò úp mở khiến tôi bực mình. Tôi không phải là con trai ghen tuông mù quáng, nhưng nếu có gì hay không có gì cũng phải nói cho tôi biết:
— Phong!
— Hửm?
— Cúi đầu xuống!
— Sao thế?
“Chụt”
Một tiếng kêu thánh thót vang lên giữa màn đêm mưa lạnh. Trái tim tôi đóng băng nay đã vỡ tan, nhưng không tan biến, mà biến trở lại thành dòng suối đầy thơ mộng. Tôi rất thích cái cảm giác được thơm má như vậy, đáng yêu và tan chảy không thể chịu nổi. Thậm chí tôi còn thích được thơm má hơn thơm… những chỗ khác nữa kìa:
— Hì hì, lại đỏ mặt rồi kìa!
— Ơ… không…
— Ôi, chàng cứ đáng yêu như vậy, làm sao ta chịu được chứ.
— Thật à?
Từ khi cha sinh mẹ đẻ thiên hạ nuôi đến giờ, chắc chỉ có Uyển My là người duy nhất khen tôi “đáng yêu”. Tôi không phải mặt hoa da phấn, trắng trẻo ẻo lả, tôi dân thể thao, máu chiến. Chỉ cần Uyển My thấy vậy là được:
— Thật, Uyển My nói là chỉ có đúng thôi.
— Hừm, chưa thấy ai khen vậy bao giờ!
— Càng tốt, không ai được khen tên đại ngốc này hết!
— Vì tên này là của Uyển My!!!!!!!
Nàng vòng tay ôm chặt, áp mặt vào ngực tôi. Ôi cái cảm giác ấy, không còn từ ngữ nào tả nổi. Thú thật, đôi lúc tôi vẫn cảm thấy Uyển My muốn nàng là người duy nhất trên giải ngân hà được phép làm mọi thứ với tôi, và tôi chỉ được phép khen đúng mỗi mình nàng. Tôi không hề cảm thấy khó chịu, bởi tôi chỉ cần mỗi Uyển My thôi:
Bỗng, từ xa, tôi nhận ra hình bóng quen thuộc của thằng Đức đang dáo dác tìm kiếm. Tôi đoán nó đang đi tìm Uyển My. Cái thằng này có vẻ hợp với trời mưa, mỗi lần thấy nó là tôi và Uyển My lại có chuyện:
— Lại là nó, đen thiệt!
— Sao đó Phong?
— À không, thằng Đức nó đang tới, chắc nó tìm Uyển My đó.
— Ừm, mình biết rồi.
Uyển My buông tôi ra, chỉnh trang áo quần, tóc tai, mỉm cười trấn an:
— Phong nè!
— Sao vậy?
— Chuyện tối hôm nay, hai đứa mình biết thôi nhé!
— Sao lại vậy?
— Sau này mình sẽ nói cho, hứa với mình đi!
— Ừ, mình hứa! Mà ổn không đó?
— Ổn, mà còn chuyện này…
Uyển My nghiêm mặt, có vẻ đây là chuyện quan trọng:
— Sợ rồi nhé, gì vậy?
— Khi nào có gì khác, mình sẽ nói với Phong sau, còn từ giờ, tạm thời cứ tránh mặt nhau như mấy bữa nay hen!
— Có gì mà ghê vậy? Đừng làm mình sợ à.
— Cũng không có gì đâu, chỉ là hiện tại thì mình chưa biết giải thích với Phong thế nào. Cứ vậy ha, mình vào trong trước đây. Zàijiàn, bǎobèi.
— Hở?
— Hì hì. Gặp sau!
Tôi có hàng ngàn câu hỏi muốn đặt ra, nhưng Uyển My đã nói như vậy, lẽ nào tôi lại cố chấp. Tôi không biết cô ấy giấu tôi điều gì, nhưng sự bình thản của cô nói cho biết mọi chuyện không quá đáng ngại. Có lẽ vấn đề này không trực tiếp liên quan đến tôi, nên tôi chưa cần biết ngay lúc này.
Nàng nói “tạm thời tránh mặt nhau như mấy bữa nay”, chẳng phải ý này có nghĩa suốt hơn một tháng qua, việc lánh mặt tôi là cô ấy đang… giả vờ sao? Nhưng tại sao lại phải như vậy, rõ ràng mối quan hệ của chúng tôi ai cũng biết. Dù vậy, cô ấy không muốn nói, tôi có ngồi đoán đến năm sau cũng chẳng giải quyết được. Ngay sau khi cô rời đi, tôi nhanh chóng bước vào trong, ngang qua mặt thằng Đức, còn Uyển My đi về hướng ngược lại:
— Mày nói chuyện với My à?
Thằng Đức hỏi khi thấy tôi vui vẻ bước qua:
— Uyển My? Mày điên à? Ai bảo mày thế?
— Thế tại sao My vừa ra là mày cũng ra theo?
— Bố mày đi ỉa, được chưa? Uyển My có đi không thì tao đéo biết, giờ thích cái gì?
— Có thật không?
— Thật thì sao? Mà giả thì sao? Mày dọa tao à?
— Hứ, cái loại như mày, khôn hồn tránh xa My ra đi, kẻo lại mang họa đấy!
— Con mắt nào của mày nói rằng tao gặp Uyển My?
— Tao cảnh cáo mày thôi, chứ My gặp mày làm đéo gì, thằng thảm hại như mày… không có cửa!
Tôi bỏ ngoài tai mấy lời chửi rủa ngu ngốc của thằng Đức, bước vào sảnh tiếp tục cuộc vui. Uyển My đã trở lại chỗ ngồi, nhìn tôi khẽ nháy mắt rồi quay về nét diễn u sầu thảm như ban nãy. Tôi không hiểu tại sao Uyển My lại muốn tôi tiếp tục “tránh mặt” cô như suốt hơn một tháng qua. Xét theo động thái của thằng Đức, có lẽ thằng Hải và nó đã giao kèo gì đó, rằng khi ở trên trường, thằng Hải không thể xuất hiện, nên nó nhờ Đức trông nom Uyển My. Hễ cô có cử chỉ gì liên quan đến tôi, Đức sẽ về báo cáo. Nhưng suy luận như vậy còn nhiều điểm bất hợp lý, bởi Uyển My chỉ có một. Chúng nó đang cố gắng như thế để làm gì, bởi cô ấy đâu có để tụi nó trong mắt chứ?
Tôi không phải Sherlock Holmes, nên đành bó tay chịu thua. Hy vọng sẽ không có chuyện gì kinh khủng xảy ra với Uyển My, bằng không tôi sẽ ân hận dữ lắm.
Trở về chỗ ngồi với gương mặt rạng rỡ cùng ly trà nóng, tôi không thể che giấu cảm xúc trước Ái Quyên, người đang mải mê chụp ảnh:
— Chà, vui quá nha, chắc hẳn có tin vui rồi nhỉ?
— Hehe, cũng tạm.
— Thấy cười tươi thế này thì chắc là có gì mới mẻ rồi, tính giấu cả em luôn hay sao?
— Không có gì thiệt mà, chỉ là anh với Uyển My làm hòa thôi.
— Tin vui mà kêu không có gì, tính giấu giếm ân nhân đúng không?
— Thiệt mà, tại anh cũng còn nhiều thắc mắc, nên cũng không dám chắc 100%.
— Hai người khó hiểu quá, tôi chịu đó.
— Hờ hờ.
Ái Quyên dạo trước không thấy cô chụp nhiều như vậy. Tôi vô tình đụng trúng người của một đứa nào đó. Tôi chỉ đụng rất nhẹ nhưng đứa đó lại ngã thẳng vào Đức, hất nguyên tô mì nhúng lẩu vào người hắn. Tôi quay lại hỏi thăm sức khỏe các nạn nhân, nhưng bàng hoàng nhận ra đứa “ngã” kia lại là Nhật, thằng vừa bị tôi cho gãy tay. Nó gào lên:
— Anh Phong ơi, tay em đau rồi anh tha cho em với, em biết anh không thích em, mà sao anh lại còn đẩy em ngã nữa, trời ơi, đổ hết vào anh Đức rồi, có sao không anh Đức?
Hàng trăm con mắt đổ dồn về phía tôi, đầy khinh bỉ:
— Con mẹ, lại lắm chuyện nữa rồi!
Tôi buông lời chửi thề, tưởng mọi chuyện chỉ đến thế. Ấy vậy nhưng mọi chuyện đã vượt khỏi tầm kiểm soát…