Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 68: Đôi mắt của tình bạn
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày trước, tôi là người rộng rãi, thích giúp đỡ bạn bè. Nếu bạn tôi gặp khó khăn, tôi luôn sẵn lòng giúp đỡ nếu rảnh. Thái độ này được mọi người quý mến, nhưng dần dà, tôi nhận ra rằng không phải lúc nào助人 cũng là cách hay. Đôi khi, sự rộng lượng ấy bị lợi dụng, nhất là chuyện tiền bạc. Sau vài lần bị lừa mượn tiền không trả, tôi quyết định từ nay sẽ tránh xa những rắc rối liên quan đến tiền bạc với bạn bè. Ai mượn tiền, tôi đều nói không, dù họ có khó chịu. Dù sao, tôi đã từng mất bạn vì chuyện tiền nong, nên không muốn lặp lại lần nữa.
Thế nhưng, có vẻ như nguyên tắc của tôi chỉ áp dụng cho bạn bè là nam hoặc nữ bình thường. Còn với những cô gái xinh xắn, tôi dường như vẫn giữ thói quen cũ. Hôm ấy, tôi đang ở nhà chuẩn bị học bài và làm bài tập 3D thì bất ngờ nhận được cuộc gọi của một người bạn. Uyển My đã bỏ tôi lơ là từ mấy hôm nay, nhưng tôi vẫn đề phòng điện thoại của mình, vì cứ mỗi lần tôi ra ngoài, cô ấy lại nhắn tin hoặc gọi điện.
Sau khi lục lọi trên Google Map, tôi tìm được đúng địa chỉ quán cà phê Black Bottle trên đường VK. Quán này được bài trí theo phong cách trẻ trung, thoải mái, với không gian rộng rãi, điều hòa mát lạnh, hương thơm nhẹ nhàng và wifi mạnh. Tường bên trong mang phong cách vintage, màu xám khói, khiến không gian trở nên dễ chịu. Bên ngoài có nhiều cây xanh, càng làm cho nơi đây thêm thư thái.
Tôi mất vài phút để tìm thấy người bạn đang ngồi ở góc tầng hai, sau một nhóm người. Vừa nhìn thấy cô ấy, tôi liền tươi cười:
- Bé Quyên, anh đến rồi! Làm sao vậy?
Nếu có gương, chắc tôi sẽ thấy mình như thể "thằng này làm gì ở đây vậy?". Nhưng không có gương, nên biểu cảm của tôi chẳng thể che giấu được cảm xúc:
- Phong, lại đây đi!
Ái Quyên kéo tôi ngồi xuống cạnh cô ấy. Trước mặt tôi là một người tôi không hiểu sao vẫn xuất hiện ở đây:
- Mày làm gì ở đây vậy?
Thấy tôi xuất hiện bất ngờ, người này mặt đang tươi cười bỗng biến sắc, lộ rõ vẻ khó chịu:
- Lại nữa à Quyên? Nhật không muốn gây chuyện đâu, chỉ muốn hỏi thăm Quyên thôi!
Nghĩ lại, tôi tưởng thằng Đức là mặt dày nhất rồi, không ngờ thằng Nhật này còn hơn thế. Theo trí nhớ của tôi, cách đây không lâu, khi bọn tôi còn ở VT chơi, thằng này đã bị tôi đánh cho thủng ngực vì tội dám đổ nước nóng lên tay Uyển My. Vậy mà giờ nó lại đi theo Ái Quyên, thật kỳ lạ.
Nhiều câu hỏi cứ thế hiện lên trong đầu, nhưng tôi không thể không tò mò:
- Sao em lại đi với nó vậy? – Tôi trố mắt nhìn Ái Quyên
- Haiz, em có đi đâu đâu. Hôm nay chủ nhật, em ra đây thư giãn, tự nhiên gặp nó giữa đường.
- Sao trùng hợp thế?
- Em không biết. Nó cứ rủ em đi chơi, em từ chối mãi, nó không chịu đi, nên em gọi anh, có phiền anh không?
- Không, lần sau cứ gọi anh biết chưa?
- Ừm, em biết rồi.
Lời trấn an của tôi khiến Ái Quyên dường như bớt lo lắng, dù cô ấy vẫn tỏ ra dè dặt trước sự bám đuôi của thằng Nhật. Tôi ghét nhất là kiểu tán gái mặt dày, mưa dầm thấm lâu. Tôi không biết chúng học được những chiêu trò này ở đâu, nào là "đẹp trai không bằng chai mặt", rồi "kiên trì ắt sẽ động lòng", nhưng tôi tin rằng động tay động chân còn hơn là động lòng. Riêng tôi, từ đầu đã quyết tâm không bao giờ theo đuổi con gái nhà người ta theo cách ấy. Nếu cô ấy có cảm tình, sẽ có ngày hẹn hò. Nếu không, càng cố ép buộc càng khiến mình trở nên đáng khinh.
Tốt cho thằng Nhật là nó chỉ bám theo Ái Quyên, chứ nếu nó lựa chọn nhỏ Ngân, đứa đệ tử của tôi, có khi giờ không còn cái răng nào để nhai cháo:
- Mày rảnh quá hả?
- Sao chứ?
- Tao hỏi mày có rảnh không? Rảnh thì về phụ cha mẹ đi, bám theo con gái người ta làm gì?
Sau lần bị đánh, thằng này nhìn tôi bằng nửa con mắt, giờ nó cũng có chút e dè:
- Không phải việc của ông!
- Mày có nhảy lầu hay không, tao cũng không quan tâm. Còn mày bám theo bạn tao, tất nhiên là việc của tao, oke?
- Chẳng bám gì, chỉ muốn rủ Quyên đi chơi! – Nó nói cùn
Tôi đập bàn "rầm" đủ khiến cả phòng giật mình và thằng Nhật run chân:
- Người ta đã nói không thích, sao phiền thế?
- Đéo phải việc của mày!
À, láo quá. vừa mới "ông tôi" giờ đã "mày tao" nhanh thế. Nó chắc cay cú vì bị tôi vặn họng, nhưng nó biết hành động của mình là sai trái, nên không thể phản ứng quá sỗ sàng.
Nhận thấy tình hình căng thẳng, một cô nhân viên tiến lại nhắc nhở:
- Dạ hai anh, có gì ra ngoài nói chuyện được không? Quán em còn đang làm việc.
- À, xin lỗi, chúng tôi sẽ không làm ồn nữa.
Cô ấy gật đầu cảm ơn, còn thằng Nhật vẫn làm mặt bảnh không thèm quan tâm:
- Tay mày sao rồi?
- Kệ tao.
- Tao hỏi thử xem còn tay nào để làm việc hằng ngày không, vì tao tính bẻ luôn tay còn lại ấy mà.
- Thích thì nhào vào kiếm ăn! – Nó hung hăng
Thật là mấy thằng điếc không sợ súng. Nó đã bị đánh mấy lần rồi mà vẫn tỏ ra hung hăng. Tôi không phải dạng ngu si, nó chắc đã chuẩn bị sẵn vũ khí hoặc anh em gì đó. Nếu manh động, tôi sẽ vỡ mõm lúc nào không hay. Vì vậy, tôi quyết định giữ hòa khí, dù tôi không thích trò đánh nhau vì gái:
- Tao không rảnh đánh nhau với mấy thằng ăn hại như mày. Cả ngày không có việc gì làm, bám theo con gái nhà người ta, đuổi không chịu đi, đúng là nhất chú mày!
- Đm, mày bảo ai ăn hại?
Giới trẻ bây giờ nóng nảy quá. Mới bị chọc vài câu đã tức giận. Thằng Nhật đứng phắt dậy, mặt đỏ như gấc chín, chỉ cần tôi có động tĩnh, nó sẽ lao vào đánh tôi ngay:
- Ngồi xuống đi em trai! Tao nói thật, mày lao vào tao ở đây, mày chỉ có thiệt thôi. Lần trước tao nương tay, lần này không có chuyện đó đâu. Nếu mày còn dám bám theo Quyên, tao hứa sẽ cho mày bó bột hai tay cùng lúc.
- Lại dọa tao à? Mày giỏi mày làm đi! – Nó trợn mắt
- Mày nghĩ trước mặt cả trăm người tao còn dám bẻ tay mày, ở đây không luật lệ gì, mày sẽ yên à?
Quả nhiên, thằng Nhật không đủ khả năng tiếp chuyện. Chỉ sau vài lời chọc ngoáy, nó đã nổi tam bành. Trong khoảnh khắc, nó vung tay định đấm vào mặt tôi. Nhưng trình độ của nó kém tôi xa, và khoản cách giữa bàn ghế khá xa, khiến nó hơi vụng về. Tôi tránh được cú đấm của nó, sau đó vung tay chặt vào cánh tay và nách của nó khiến nó đau đớn lùi lại.
- Ai da, con mẹ mày, dám đánh tao à?
- Mày là cái đéo gì mà tao không dám đánh? Sao nãy còn thách, giờ rụt vòi rồi à?
Ái Quyên thấy tôi ra tay, cô ấy giật mình, níu lấy tay tôi ngăn lại:
- Thôi anh, đừng làm vậy, quán người ta.
- Không sao, anh dọa nó tí thôi, đừng lo.
Thật may, tôi dùng tay trái, nếu bằng tay phải, nó đã đau gấp mười lần. Thằng Nhật gào lớn, thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh:
- Má mày, sao lúc nào mày cũng phá tao thế?
- Tao nói rồi, mày ra đường làm gì cũng không ai quan tâm. Nhưng nếu mày còn làm phiền Quyên, tao không nhẹ tay như hôm nay đâu.
- Con mẹ mày…
Nó nghiến răng, mắt long sòng sọc, nhìn tôi bằng ngọn lửa hận thù:
- Chửi cũng vậy thôi. Khôn hồn thì cút ngay đi, tao ngồi đây rồi, mày đéo làm gì được đâu. Đừng nói nhiều, mỏi mồm lắm.
Nó hậm hực đứng dậy rời khỏi quán trong sự ngỡ ngàng của Ái Quyên và sự hả hê của tôi. Nó ngồi đây cũng chẳng có lợi gì, nên rút lui là cách hay nhất:
- Cảm ơn à.
- Không có quà cáp gì sao? – Tôi nhíu mày
- Ông muốn quà gì?
Tôi nói đùa, nhưng Ái Quyên làm mặt nghiêm túc, khiến tôi hơi hoảng:
- Đùa… đùa đấy, quà cáp gì chứ.
- Ừm, vậy thôi. Tưởng muốn quà thì có quà ngay.
Cô ấy cười hiền rồi quay sang mân mê quyển sách trên tay, tỏ vẻ không quan tâm đến tôi. Bình thường Ái Quyên tỏ ra mạnh mẽ, nhưng hôm nay cô ấy lại cần tôi giúp đỡ trước thằng Nhật. Dù tôi không hiểu lý do, khi bạn tôi gặp rắc rối, tôi luôn đứng về phía họ. Đây là bí kíp tôi áp dụng từ lâu, giúp chinh phục những cô gái tôi để ý. "Tình trước lý sau" – đó là phương pháp hiệu quả nhất.
Thời cấp ba, tôi thích một cô gái ngồi cùng bàn. Cô ấy có chút cảm tình với tôi, nhưng chưa đủ áp lực để chúng tôi đến với nhau. Một hôm, trong sinh nhật một đứa bạn, cô ấy lỡ miệng nói điều gì đó vô duyên, khiến đám đông chỉ trích. Dù tôi không nghe thấy, tôi vẫn lao vào dẹp loạn, khiến bọn họ im tiếng. Sau đó, cô ấy có cảm tình với tôi hơn. Chúng tôi thường tám chuyện, đi ăn uống, xem phim. Tình cảm như chín muồi, chỉ chờ tôi mở lời. Nhưng tôi vẫn không dám tỏ tình. Đến cuối năm cấp ba, cô ấy đi du học, tôi không kịp giữ cô ấy lại. Đến tận giờ, tôi vẫn chưa có một mối tình chính thức. May mắn sau này, với sự giúp đỡ của Uyển My, tôi đã đủ dũng khí thổ lộ tình cảm. Dù bây giờ chúng tôi xa nhau, nhưng tôi vẫn có hy vọng, mong chờ ngày đoàn tụ.
Trở lại chuyện ngày hôm ấy, sau khi thằng Nhật rời đi, tôi ở lại với Ái Quyên. Cô ấy là người tốt bụng, luôn quan tâm tôi. Sau khi Uyển My rời đi, nếu không có Ái Quyên, tôi chắc không thể lấy lại thăng bằng nhanh như vậy. Trong thâm tâm, tôi xem cô ấy như là bảo vật mà Uyển My gửi lại để chăm sóc tôi:
- Cuối tuần nào em cũng ra đây à?
- Ừm, em ra đây đọc sách thư giãn. Ở đây không ồn ào, mọi người ra đây đều làm việc.
- Chỗ này cũng đẹp, mát mẻ, làm việc dễ vào. Anh cũng thỉnh thoảng ra đây học.
- Học? Ngày nghỉ cũng học nữa hả? Chăm thế ông già!
- Bộ em nghĩ anh giỏi lắm hả? Anh không thông minh, phải cần cù bù thôi.
- Cái này em công nhận, chẳng thông minh tí gì. – Cô ấy lắc đầu cười khổ
- Là sao? – Tôi đơ mặt hỏi ngược lại
Ái Quyên là người ít nói, đôi lúc tôi cảm thấy cô ấy bí ẩn. Sự cuốn hút của cô ấy đến từ vẻ lạnh lùng, ít nói và sự tập trung khi làm việc. Ngay từ đầu, tôi đã rung rinh trước cô ấy. Nhưng tôi luôn cảm giác cô ấy giữ khoảng cách với tôi, có lẽ vì không muốn Uyển My hiểu lầm. Cô ấy hiểu chuyện, đủ thông minh để biết mình nên làm gì và không nên làm gì khi Uyển My kiểm soát tôi gắt gao như vậy. Thi thoảng, tôi nghĩ Uyển My nhờ Ái Quyên trông chừng tôi là cách gián tiếp nói rằng tôi và cô ấy chỉ nên dừng ở tình bạn. Dù tôi hy vọng mình nghĩ sai, nhưng nếu đúng như vậy, Uyển My lại trở thành người khó đoán.
- Mà em thấy mấy môn trên trường có vẻ không khó lắm, anh học nhiều quá làm gì, lâu lâu thư giãn đầu óc chút cũng tốt mà.
- Thật ra, anh học thêm khóa 3D của thầy Hoàng Anh. Bài tập hơi nhiều, thầy bắt anh đứng top lớp.
- Chăm chỉ quá ha? Đúng là người có động lực có khác.
- Haha, bình thường anh cũng không chăm chỉ như vậy, nhưng giờ buộc phải vậy.
- Cố lên, không lâu đâu.
- Cảm ơn em, không có em chắc anh không làm được quá.
Cô ấy nhíu mày, tỏ vẻ khó hiểu:
- Nói gì vậy ông, thấy ghê!
- Ừ thì… ý anh là… không có em động viên, chắc anh không nhận ra được vấn đề.
- Vậy thôi hả?
- Ừ… vậy thôi.
- Thế mà cũng nói.
- Ơ…
Cuộc trò chuyện của chúng tôi có nguy cơ đâm đầu vào ngõ cụt khi Ái Quyên im lặng đọc sách, còn tôi thì lúng túng không biết nói gì thêm. May mà trước đó có chuyện của thằng Nhật, tôi vin vào đó mà thoát được:
- Mà sao thằng Nhật nay nó lại thế? Bình thường anh thấy em dắt mũi nó hoài mà?
- Không có đâu, trên lớp thì vậy thôi, về nhà nó nhắn tin khủng bố em suốt.
- Thật à? Sao em không nói thẳng với nó?
- Em nói rồi đó chứ, nhưng nó không nghe. Sau em chặn Facebook, chặn SĐT, nó mới yên được một thời gian.
- Rồi giờ nó… qua nhà em rình luôn hả?
- Em cũng không chắc, sáng nay đi được một đoạn thì thấy Nhật xuất hiện.
- Má thằng này biến thái vậy?
- Hic, em không biết xử lý sao, mới nhờ anh.
Tôi mới sực nhớ ra. Dù Ái Quyên tỏ ra mạnh mẽ, nhưng cô ấy vẫn là con gái, đụng thằng Nhật to cao, võ vẽ, không biết nó sẽ làm gì nếu bị cự tuyệt:
- Mà bình thường em có hay ra ngoài không?
- Cũng ít, chỉ cuối tuần em hay ra ngoài. Ngày thường ngoài giờ học, em ra mua sắm ít đồ rồi về.
- Thứ 7 hay Chủ Nhật?
- Hôm nào thứ 7 có tiết, em đi Chủ Nhật. Không thì em đi thứ 7.
- Hừm, vậy nói chung anh nghĩ nó không rảnh theo dõi em cả ngày đâu. Nó biết cuối tuần em hay đi chơi, nên bám theo. Còn vụ lịch học, nó hỏi mấy đứa trong lớp cũng không khó.
- Em cũng nghĩ vậy. – Cô ấy thở dài
- Vậy thôi như này đi. Tạm thời chưa biết nó tính gì, nhưng sẵn tiện cuối tuần anh cũng không có gì làm, anh ra học chung với em hen?
Lúc đầu, tôi không có ý xấu, chỉ muốn giúp bạn gặp rắc rối. Nhưng sau này tôi mới nhận ra, nhưng lúc ấy thì không thể ngăn cản:
- Ổn không đó? Chị My biết chết tôi. – Ái Quyên cười lém lỉnh
- Thì… bạn bè giúp đỡ nhau thôi mà, Uyển My không nghĩ gì đâu.
- Ừm vậy thì… - Cô ấy ngập ngừng
- Anh ghé đón em luôn cho chắc, đỡ mất công thằng kia bám theo.
- Phiền không?
- Có gì mà phiền, đằng nào cũng đi mà.
- Vậy oke, cảm ơn ông già trước nhé. – Cô ấy cười
- Ơn nghĩa gì đâu, bạn bè mà.
- Ừm, hóa ra cũng không đến nỗi ngốc lắm.
- Là sao?
- Là… vậy đó.
Có lúc tôi cảm giác Ái Quyên giống như phiên bản thu nhỏ của Uyển My. Dù biết suy nghĩ ấy ích kỷ, nhưng không thể khác được. Cứ thi thoảng, cô ấy lại có hành động, lời nói khiến tôi nghĩ ngay về Uyển My:
- Thôi về đi, em có công chuyện một chút.
- Ừ… vậy về, có cần anh đi theo không?
- Chắc không sao đâu, em chưa về nhà ngay.
- Vậy anh về trước, có gì gọi anh ha?
- Oke, bai bai.
- À quên, bé Quyên!
- Hửm?
- Chúc mừng ngày 20-10, vui vẻ, hạnh phúc nhé!
- Ừa, cảm ơn.
Lâu lắm rồi, tôi mới có cuộc đối thoại dài hơi với Ái Quyên như vậy. Trên lớp, chúng tôi vẫn ngồi cạnh nhau, nhưng khi học, tôi bị ám ảnh bởi hình bóng Uyển My, nên không chủ động nói chuyện với cô ấy nhiều. Hơn nữa, mấy đứa bạn biết tôi và Uyển My là thế nào, nếu tôi tán tỉnh Ái Quyên, chúng sẽ không tha tội cho tôi, nên thôi.
Tạm biệt cô bạn đáng yêu, tôi trở về nhà. Bây giờ mới gần 10 giờ sáng, vẫn còn sớm để nghĩ về bữa cơm trưa, nhưng nếu bắt đầu học, hơi trễ. Suy đi tính lại, tôi quyết định ghé tiệm hoa gần nhà mua vài bó hoa tươi thắm chúc mừng những người phụ nữ quan trọng trong đời mình. Lẽ ra, tôi chỉ cần một bó hoa cho mẹ. Nhưng dì Hạnh xuất hiện, bà dì trẻ trung, yêu đời, rất chiều tôi, nên tôi quyết định mua thêm một bó nữa. Dù biết Uyển My không thể nhận bó hoa của tôi, nhưng tôi hy vọng cô ấy sẽ hiểu tấm lòng của tôi, luôn nhớ đến cô ấy.
Sau khi lựa chọn, tôi quyết định tặng mẹ và dì Hạnh mỗi người một bó cẩm chướng, biểu hiện sự biết ơn. Tôi không biết ý nghĩa của các loài hoa, nhưng anh chủ tiệm hoa nói thế. Và quan trọng nhất, tôi chọn một bó hồng trắng thanh tao, thể hiện lời hứa thủy chung, sắt son của tôi với Uyển My. Dù xa nhau, tôi hứa sẽ chờ cô ấy trở về, bên nhau trọn đời.
Tôi nhờ anh chủ tiệm chụp cho mình một bức ảnh tôi cầm bó hoa đưa về phía trước, môi nở nụ cười tươi để gửi đến Uyển My:
"Gửi tặng em bé của anh đóa hồng trắng tinh anh này, hy vọng em sẽ có một ngày 20-10 thật hạnh phúc và trọn vẹn niềm vui bên gia đình. Anh biết rằng thật có lỗi vì không thể tận tay trao bó hoa này cho em, nhưng anh chỉ muốn nhắn với em một điều là, hãy yên tâm làm việc thật tốt, vì anh sẽ mãi chờ đợi em trở về, Uyển My yêu thương của anh"
Tôi mỉm cười bấm gửi tin nhắn, trở về nhà với ba bó hoa khiến người đi đường phải ngước nhìn. Không biết họ nghĩ tôi là shipper giao hoa hay hai tay bắt ba con cá.
Tôi về đến nhà vào khoảng 11 giờ. Vừa bước vào, tôi bắt gặp ánh mắt rạng rỡ của dì Hạnh, người đã kịp thay đổi trang phục:
- Chúc dì 20-10 vui vẻ, hạnh phúc, sớm có người yêu, công việc phát triển, lúc nào cũng chiều ý con.
Tôi đưa bó hoa tặng dì Hạnh bằng hai tay khiến bà ấy bất ngờ:
- Hì hì, cảm ơn Phong nha, dì cũng có nữa hả?
- Có chớ, nhà này dì thương con nhất mà.
- Bậy quá, ai chả thương Phong.
- Nhưng ai cũng la mắng con, có mỗi dì ngọt ngào nhất. Đặc cách vì dì xinh nhất nhà nên tặng đầu tiên.
- Khéo nịnh ghê, cảm ơn lần nữa.
- Mẹ con đâu rồi dì?
- À… ừ… mẹ trên lầu. Chuẩn bị tinh thần đi nha.
Dì Hạnh nhìn tôi đầy ái ngại. Tôi biết hồi giờ mẹ tôi hay mắng tôi vì những lý do tào lao, nhưng lần này mẹ quát tôi hoàn toàn đúng. Ngay khi tôi bước lên bậc cầu thang cao nhất, tiếng chửi của mẹ vang vọng khắp nhà:
- Thằng ôn kia, mày về đây! Lên đây tao hỏi chuyện!
- Gì vậy mẹ? Sao mẹ quát to thế? – Tôi hoảng hốt
- Điện thoại mày đâu?
- Dạ… đây! Trong túi.
- Điện thoại mày để làm gì? – Mẹ tôi đằng đằng sát khí, tay cầm sẵn chổi
- Thì để… nghe gọi, mà mẹ… bị gì vậy?
- Nghe gọi? Rồi sao bé My nó gọi mày bao nhiêu lần, mày không nghe? Trả lời!
Làm sao mẹ biết tôi đang bị Uyển My ngó lơ vì thói không nghe điện thoại? Tôi chỉ kể cho dì Hạnh và Ái Quyên. Ái Quyên vô can, còn dì Hạnh chắc không kể lung tung. Vậy là ai nhỉ?
- SAO KHÔNG NÓI GÌ? TRẢ LỜI NGAY!
- Thì… tại con ngủ, con hay tắt chuông. Mẹ biết mà, lúc dậy có việc ra ngoài, con… quên mất.
- Mày có biết bé My nó đi xa không? Có biết nó lo cho mày không? Sao mày còn tắt chuông?
- Con… biết, tại… thói quen, nên con…
- Nên cái con khỉ, mày gọi lại cho bé My, xin lỗi nó ngay, bằng không đừng trách tao ác!
Từ nhỏ đến giờ, tôi chưa bao giờ thấy mẹ tôi giận dữ như vậy. Dù tôi biết mẹ thương Uyển My, nhưng vì nàng mà mẹ quát tôi thậm tệ là không thể tưởng tượng nổi. Nhưng trong lòng tôi đang rất mừng, vì mẹ chồng nàng dâu nhà tôi chẳng những không khắc khẩu mà còn yêu thương nhau như ruột thịt:
- Con gọi Uyển My… không nghe, mấy ngày nay rồi mẹ ơi!
- Cứ gọi đi, tao nói chuyện với bé My rồi, khỏi lo.
- Vậy tính ra, mẹ mới cứu con đó chứ.
- Cứu cái đầu mày, khôn hồn thì mở chuông điện thoại lên, cấm tắt đi. Tao mà biết mày tắt chuông, tao hứa sẽ cho mày ăn chổi.
- Mẹ thương con dâu hơn con trai à?
- Cái loại mày ai mà thương nổi, bé My nó xui mới thương trúng mày đấy.
- Mẹ vùi dập con trai mẹ dữ vậy, con cũng có giá chứ đâu phải tệ.
- Cút vào phòng gọi điện, đừng lải nhải nữa!
Không biết bằng cách nào, mẹ tôi thuyết phục được Uyển My chịu nghe điện thoại của tôi. Trước tiên, tôi cứ phải gọi là vui không để đâu cho hết:
- Hehe, cảm ơn mẹ, con tặng mẹ bó hoa nhân ngày 20-10, mẹ đúng là mẹ yêu của con!
- Cút!
Tạm biệt mẹ yêu dấu, tôi phi vào phòng gọi điện cho Uyển My. Mấy ngày nay, tôi không dám bấm nút gọi, sợ sẽ nghe tiếng tút tút dài đằng đẵng rồi tiếng tò tí te khi cô ấy dập máy. Nhưng đúng là lời mẹ có tác dụng, khi tôi vừa gọi, Uyển My xuất hiện trước camera với vẻ ngoài xinh đẹp, rạng rỡ:
- Uyển… Uyển My, anh… anh...
Chỉ mấy ngày mà tôi tưởng như đã lâu lắm không nhìn thấy cô ấy, cảm xúc bồi hồi khó tả:
- Anh… anh…
- Nói đi, tôi nghe đây! – Uyển My vẫn nói giọng lạnh nhạt, dù không còn ngó lơ tôi
- Em thấy hình anh gửi chưa?
- Thấy rồi, hình xấu òm, anh cũng xấu òm.
- Hic… - Ai chê tôi cũng mặc, nhưng Uyển My chê tôi lại thấy đau nhói
- Nhưng… hoa thì đẹp, cảm ơn hen.
Sau rất nhiều ngày, tôi lại được nhìn thấy nụ cười tươi như hoa của cô ấy, cái nụ cười khiến tim tôi rung động, trí óc không thể quên:
- Sao… em… không giận anh nữa hả? – tôi rung rưng
- Ai thèm giận dỗi gì, tôi thử xem anh còn dám ngó lơ tôi nữa hay không thôi.
- Không giận thiệt hả?
- Vậy để tôi tắt máy nhen? – Nàng lém lỉnh
- Ơ thôi… thôi… anh biết lỗi rồi, đừng làm vậy nữa, sợ rồi, hic, nhớ em lắm rồi…
Uyển My xinh đẹp vẫn tỏa sáng như ngày nào, dù qua màn hình bé xíu, nàng vẫn khẳng định được nhan sắc vô địch trong lòng tôi:
- Sợ chưa?
- Sợ rồi, tha cho anh đi!
- Vậy nói gì đi!
- Nói gì?
- Không nói được gì thì coi như chưa biết lỗi.
- Ơ… anh… anh… yêu… em.
- Hì hì. Thương anh nhiều, bǎobèi của em. Nhớ anh lắm đó, đồ ngốc!
Uyển My cười tít, chu môi hôn lên camera như truyền tải nụ hôn đến tôi. Dù không thể cảm nhận, tôi vẫn vô cùng bình yên, hạnh phúc.
Tình yêu là vậy. Đôi khi mọi thứ không cần cao sang, hào nhoáng. Chỉ cần hai người hướng về nhau, tin tưởng và dành tình cảm chân thành, cuộc sống sẽ tươi đẹp. Dù biết cuộc hành trình của chúng tôi vẫn còn xa, nhưng khi hai trái tim hướng về nhau, vượt qua khó khăn, chúng tôi tin sẽ có ngày đoàn tụ.
Suốt buổi chiều hôm ấy, tôi và Uyển My trò chuyện đủ điều. Tôi hào hứng kể cho cô ấy nghe về dì Hạnh, thằng Đức, và cả Ái Quyên. Đổi lại, cô ấy tỉ mỉ thuật lại hành trình chuẩn bị công việc sắp tới. Dù công việc chỉ là bình phong, nhưng chúng tôi tin rằng nếu cô ấy làm tốt, mọi chuyện sẽ thuận lợi hơn.
Bắt đầu ngày với chút rắc rối cùng Ái Quyên, nỗi giận dỗi của Uyển My, kết thúc ngày tôi tràn đầy niềm vui. Đó là một trong những ngày vui nhất của tôi kể từ khi Uyển My rời đi, và có thể là vui nhất trong một thời gian dài sau này. Vì mọi khó khăn, thử thách giờ mới thực sự bắt đầu…
Đề xuất: MÙA HOA NỞ NĂM ẤY