70. Chương 70: Cuộc chiến tình yêu

Em, Nước Mắt Và Mưa

Chương 70: Cuộc chiến tình yêu

Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi hồi xưa cũng từng nhiều chuyện, nhưng chỉ ở mức thích nghe đồn đoán, chuyện giật gân hay bí mật của người khác. Tóm lại, tôi chỉ muốn tiếp nhận thông tin chứ không bao giờ muốn chia sẻ hay bình luận. Nhưng giờ đây, sau bao nhiêu sóng gió, tôi đã trưởng thành hơn, trở thành người có kinh nghiệm sống mà lớp trẻ có thể noi theo vì tôi… già hơn họ.
Hôm qua tôi không gặp Ái Quyên như mọi tuần, vì chúng tôi đã quyết định không đưa đón nhau nữa—Aí Quyên cảm thấy không thoải mái, và tôi thì cần tập trung vào bài học 3D của mình. Hơn nữa, tôi thích ngắm nhìn Uyển My bé nhỏ chìm vào giấc ngủ khi cô nằm trên giường nhìn tôi học bài. Dù hạnh phúc nhỏ nhoi, nhưng đó là niềm vui của tôi.
Hôm nay tôi đến lớp sớm hơn thường lệ, một phần vì dậy sớm, phần khác là muốn gặp Ái Quyên để hỏi thăm tuần vừa rồi cô ấy có ổn không hay bị thằng Nhật quấy rối nữa không. Nhưng tiếc thay, giờ này Ái Quyên vẫn chưa đến, và tôi lại phải lo lắng về chuyện không thuộc về mình. Chỉ là mối quan hệ của tôi với những nhân vật sắp tới đây quá khăng khít, buộc tôi phải nhúng tay vào giữa chừng:
- Sao lạ vậy? – Tôi trố mắt
- Sao vậy anh? Vụ gì? – Thằng Linh cũng ngơ ngác
- Ngân của mày kìa!
- Em thấy rồi…
- Mày biết thằng đó là thằng nào không?
- Em… chịu… Anh biết à?
Thường tôi ủng hộ chuyện tình cảm của bạn bè, nhưng lần này, tôi chỉ mong rằng nếu có thể, thằng Linh và nhỏ Ngân sẽ đến được với nhau. À quên, trở lại chuyện đang diễn ra: thằng Muay Thai, kẻ đã giành chức vô địch võ thuật hồi tháng trước, chính là đối thủ của Thanh Ngân. Tôi định đấu thử với nó nhưng vì thua Ngân nên không có dịp. Thằng Linh hỏi liệu tôi có đánh lại nó không, tôi nói không chắc, nhưng nó thì nhất quyết sẽ cứu em nếu có xích mích.
Tôi cười khẩy trước suy nghĩ ngây thơ của thằng Linh:
- Mày dở à? Nó đánh mày mà Ngân để yên?
- Sao em biết được, Ngân thích nó rồi thì sao?
- Thằng điên, Ngân là bạn mình mà nói gì vậy? Nói xấu đệ tử yêu của tao à?
- Thật chứ xấu gì, mà anh thua Ngân sao Ngân lại gọi anh là sư phụ, em cũng quên chưa hỏi?
- Bữa đó… Uyển My giận tao nên tao chịu thua chạy đi tìm, chứ mày xem không nhìn ra ai thắng ai thua à?
- Thì… em cũng thấy là anh đang đùa, mà em tưởng anh ăn đòn đau quá nên… bỏ chạy.
Thằng Linh bình thường thông minh lắm, sao giờ lại suy nghĩ không trơn tru như vậy:
- Mày thử đánh nhau đi rồi biết, càng đau càng hăng, chỉ khi nào ăn đòn knockout thì mới không nói thôi, chứ đánh không thấy cảm giác gì đâu, lát sau mới thấy.
- Vậy à?
Thằng Linh không buồn nghe tôi giảng giải thêm, nó chỉ ngồi nhìn Thanh Ngân tươi cười trò chuyện với thằng Muay Thai trước cửa lớp. Tình cảnh trớ trêu: nam chính sáng sủa, dễ thương, miệng lưu loát, tính cách vui vẻ—nhưng nữ chính lại mê thằng bad boy giỏi võ và đầy thần thái. Giống phim thần tượng Đài Loan, nhưng ngoài đời hiếm có chuyện như vậy. Biết đâu chàng trai của chúng ta sẽ lật ngược thế cờ:
- Sư phụ!
- …
- Sư phụ! Phong!!!! – Thanh Ngân gọi tôi
Tôi ngơ ngác, tưởng cô ấy gọi thằng Linh, nhưng không ngờ cô ấy lại gọi tôi. Tôi nhìn thằng Linh, thấy nó buồn rầu. Trong lúc bối rối, Thanh Ngân kéo tôi ra ngoài, không muốn thằng Linh nghe thấy:
- Gọi tôi à? Tưởng gọi… Linh.
- Chứ ai là sư phụ toi? – Thanh Ngân nhíu mày
- Vụ gì vậy?
- Cuối tuần rảnh không? Đi với tôi chút xíu.
- Đi đâu cơ?
- Đi học võ.
- Học võ? Mắc gì đang học Karate rồi còn học gì nữa?
- Ừm… Muay Thai, tính học thử cho biết.
Tôi biết lý do cô ấy muốn học Muay Thai chỉ có một, nhưng tôi không thể nói thẳng ra vì sợ thằng Linh buồn. Tôi tiếc cho nó, nhưng đệ tử yêu của tôi hạnh phúc thì chẳng có vấn đề gì:
- Á à, học vì trai đúng không?
- Ai… ai bảo sư phụ thế?
- Ai bảo à, thế nãy đứng nói chuyện với thằng đó cả buổi mà nghĩ không ai thấy?
- Ủa, sư phụ nhớ ảnh luôn hả?
- Nhớ sao không, bữa hội thao cũng tính đường gặp nó trận cuối rồi đó chứ, tại thua… bà nên thôi. Mà ảnh cái cục cứt à, mê trai vừa vừa.
- Hihi, đi với con đi sư phụ, qua một mình ngại quá, hihi – nhỏ Ngân níu tay tôi, mè nheo
- Sao không rủ… Linh kìa!
Dù Thanh Ngân đã nói không thích thằng Linh vì tính cách còn trẻ con, nhưng tôi nghĩ bạn bè rủ đi chung chẳng sao. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén:
- Lại nữa, đã nói người ta không thích rồi mà.
- Con nhỏ này, hay nhỉ, bạn bè không đi chung được à?
- Sư phụ không đi với con đúng không?
- Thì… rủ thằng Linh đi chung đi, tuần này có thể đi được, lỡ… tuần sau tôi bận thì sao?
- Thì con đi… một mình chứ sao.
- Đệ tử gì sư phụ nói câu nào cãi câu đó, lì vãi đái.
- Pleuuuu
Thanh Ngân biết tôi có ý tác thành cô ấy với thằng Linh, nhưng tôi nghĩ cô ấy có thể thay đổi. Tính cách chưa trưởng thành có thể tập dần:
- Giờ sao?
- Sao là sao?
- Vậy sư phụ đi với con, Linh theo cũng được, oke không?
- Vậy còn nghe được, vậy Chủ Nhật hả?
- Ừm, có gì đến bữa đó con nhắn.
- Qua học võ thôi nghe chưa, trai gái coi chừng vả cho mấy cái!
- Giỏi nhào vô! Về lớp đây!
Tôi nạt, dù biết nhỏ Ngân chẳng sợ, nhưng tôi vẫn muốn dè chừng trước. Tôi không thể để thằng Muay Thai chiếm thế thượng phong. Thằng Linh lo lắng khi tôi mải mê chuyện với con nhỏ đệ tử khó ưa. Tôi nhất quyết sẽ dạy cho thằng Muay Thai một bài học, nhất định:
- Sao rồi anh, Ngân nói gì thế?
- À… thì… con nhỏ tính đi học Muay Thai, rủ 2 đứa mình đi, cuối tuần. Sao? Đi không?
- Rủ em á? Em có biết võ vẽ gì đâu? – Nó ngơ ngác
- Mày điên à? Không biết thì mới học, mà mày càng phải đến, ai bắt nạt mày Ngân nó bảo kê cho, không sao hết.
- Thế anh không đi à?
- Tao đâu có rảnh làm kì đà cản mũi 2 đứa, mà mấy buổi đầu tao phải đi xem mày làm ăn sao, khi nào ổn thì tao tự động ở nhà, oke chưa?
- Ổn không anh? Sao Ngân không rủ trực tiếp em mà phải nói qua anh?
Thằng Linh không ngốc, nó hiểu tình cảnh. Thanh Ngân không muốn rủ nó đi, nhưng vì nể mặt tôi nên chấp nhận. Tôi nói thẳng:
- Mày dốt thế, nó ngại chứ sao, con gái mà, nên nó mới giả vờ rủ tao, mục đích vẫn là rủ mày thôi
- Thật không anh? Ngân nói vậy à?
- Mẹ cái thằng này, mày bị hâm à? Nó nói thế thì còn ngại cái gì nữa, tất nhiên là không, nó nói mấp mé, tao đoán thế.
- Vậy… bữa đó, khi nào đi anh gọi em nhé! – Nó nhìn tôi, mặt phấn khởi
- Ừa, cứ chuẩn bị đi, cuộc chiến này còn dài, cố lên, tao tin mày sẽ làm được!
- Oke, sư phụ, hê hê, thôi em về chỗ đây, bà nội này liếc em dữ quá!
- Ai?
- Kìa, bà đang ngồi cạnh anh chứ ai!
Thằng Linh vội vã đứng lên trở về chỗ, bỏ lại tôi đang bối rối. Nhưng đôi lúc, mắt của bạn sẽ có công dụng tốt hơn là việc bạn ngồi vắt óc ra mà suy nghĩ, vì đơn giản ngồi cạnh tôi thì làm quái gì có cô nào khác ngoài cô bạn Ái Quyên của tôi chứ:
- Ủa? Em tới hồi nào vậy?
- Tới một lúc rồi, say sưa kể chuyện quá nhỉ? – Nàng liếc tôi
- Có gì đâu, chuyện hai đứa kia ấy mà.
- Hai đứa nào? Linh á?
- Ừa, với nhỏ Ngân, thấy có vẻ đang xa cách, anh giúp tụi nó… hàn gắn lại thôi, hơ hơ.
Ái Quyên không tin lắm vào việc tôi đang làm, nhưng dù sao cô ấy cũng ít khi nào làm người khác mất hứng. Tôi luôn muốn nói chuyện với Ái Quyên, dù gặp bất cứ vấn đề gì, vì mỗi khi nói chuyện với nàng, tôi có cảm giác mình sẽ luôn có thêm một người ủng hộ nhiệt thành:
- Hay quá ha, giờ chuyển sang tư vấn tình cảm.
- Thì… bạn bè mà, giúp nó chút có gì đâu.
- Thế sao không giúp em? – Nàng nhìn tôi đầy trách móc
- Giúp em? Giúp vụ gì?
- À thôi… không có gì.
- Lại úp mở, có nói không thì bảo?
Tính tôi ghét chuyện lòng vòng tam quốc, úp úp mở mở. Có chuyện gì cứ nói toạc móng heo ra:
- Không có gì, em đùa thôi.
- Thật không?
- Không tin em à?
- Thì… tin, thôi học đi!
Dạo gần đây tôi thấy Ái Quyên khá lạ lùng, dù rằng tôi chẳng đoán được cô ấy đang che giấu điều gì. Trên cương vị một người bạn, tôi không nên can dự quá sâu vào cuộc sống của nàng:
Những ngày sau đó, tôi quen hơn với guồng quay cuộc sống, lịch học tập, làm việc vất vả. Tôi không còn quá nhiều thời gian rảnh để nghĩ đến những điều tiêu cực, dù thỉnh thoảng vẫn ứa gan vì những tấm hình chụp khá thân mật với Uyển My mà thằng Hải ngựa đăng lên Facebook. Tôi nhận được lời giải thích của Uyển My rằng đó chỉ là công việc, tôi mới an tâm chút ít. Uyển My cũng đã hơn 1 tháng ở bên kia địa cầu, bắt kịp nhịp sống tất bật. Những lúc tôi bắt gặp Uyển My ngủ thiếp đi khi chúng tôi gọi video, tôi chẳng nỡ đánh thức nàng, nhưng cũng không đủ can đảm tắt màn hình. Đó là những khoảnh khắc hiếm hoi tôi thấy hạnh phúc len lỏi trong tim, dù tôi chẳng thể ôm lấy tình yêu bé nhỏ của đời tôi. Nhìn Uyển My ngủ ngon lành, tôi bỗng thấy những việc mình đang làm vô cùng có ý nghĩa, vì chỉ có cố gắng thêm thật nhiều nữa, tôi mới có thể sớm ngày gặp lại nàng.
Dì Hạnh sau một tuần đi làm cũng quen thuộc hơn với giờ giấc ở thành phố. Đường sá, xe cộ không đến nỗi tắc nghẽn như trên này:
- Dạo này anh đẹp trai không qua hỏi thăm dì nữa à?
- Anh nào?
- Anh bữa trước ấy, anh mà con gọi bằng chú ấy?
- À, không, dì nói chuyện thẳng thắn rồi, chắc người ta cũng hiểu.
- Mà dì không muốn yêu hay là chưa đúng gu?
Dì Hạnh có vẻ ngoài cuốn hút, nhưng tôi không có cảm giác rằng bà ấy là người dễ tán tỉnh. Anh nào anh nấy đẹp trai, cao to, sáng sủa, gia cảnh tốt, nhưng vẫn không lọt được mắt xanh của dì Hạnh:
- Cũng không biết nữa, hên xui, hì hì.
- Dì đợi Mercedes hay là Rolls-Royce? – Tôi lém lỉnh
- Thằng quỷ, chọc hoài nha, đánh đòn giờ á!
- Dì giận lên… dễ thương thế, haha. Mà bình thường dì cũng giận kiểu này à?
- Thì sao, kệ tui.
- Hèn gì anh nào cũng mê không bỏ được là đúng rồi, lần nào giận thì làm mặt xấu xấu vào, mặt đẹp lắm, không ai sợ đâu!
Dĩ nhiên, là con gái, tôi hoàn toàn chắc chắn rằng mỗi người họ đều biết được mức độ nhan sắc của mình. Bạn đừng tin vào mấy lời xảo trá trên mạng xã hội:
- Có mấy người hay chọc tui chứ ai mà nói? – Dì Hạnh cau mày
- Chậc, người không biết làm mặt xấu à?
- Biết, mặt này xấu nè. Xấu nè, xấu nè!
Dì Hạnh chụp lấy cây thiết bảng “Chổi Như Ý” mà mẹ tôi vẫn hay dùng để quất vào người tôi tới tấp. Tôi hoàn toàn tránh được tất cả các đòn tấn công èo uột của dì Hạnh khiến bà ấy nản bỏ đi luôn:
- Ơ, dì? Không rửa chén cho con à?
- Khỏi, thích chọc thì tự mà rửa.
- Ơ kìa, dì! Dì! Dì!
Kế đến là thằng Đức, hầu như ngày nào, chính xác là hầu như chiều nào, nó cũng vác cái bộ mặt khó ưa đến nhà tôi chầu trực bà dì. Bữa nay bà ấy đi làm đến tận tối mới về, nhưng nó đâu có ngu mà ngồi đợi không, nó tót lên phòng tôi, mặc cho tôi học bài mệt mỏi, nó thản nhiên nằm ngửa nằm nghiêng trên giường mà chơi game đá banh PES trên con PS4 mới tậu của tôi. Đến khoảng 6h tối, khi mà dì Hạnh vừa về đến nhà, là nó cũng giả vờ như tình cờ đi từ trên phòng xuống, vô tình bắt gặp dì Hạnh và hai người đứng nói chuyện một lúc khá lâu, mãi cho đến khi tôi ở trên xuống đuổi nó về để nhà tôi ăn cơm thì nó mới chịu ngừng mồm lại, đúng là thứ mặt dày không biết nhục là gì.
Quanh đi quẩn lại một hồi thì cũng đã đến cuối tuần, và cuộc hẹn của tôi với Thanh Ngân cũng đã đến. À không, phải nói chính xác là cuộc hẹn của nhỏ Ngân với thằng Linh với sự giúp sức của tôi mới đúng. Đúng 9h sáng, thể theo như mong muốn và nguyện vọng của chủ kèo Thanh Ngân thì nàng ta không có nhu cầu được đưa đón, vậy nên thân ai nấy đi. Thằng Linh thì dĩ nhiên cũng muốn được đưa đón nàng, nhưng nhỏ Ngân đã đích thân nói vậy nên nó cũng đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
Ở Việt Nam thì trước đến nay phổ biến nhất vẫn là mấy môn võ đơn thuần kiểu Karatedo hay Taekwondo hơn là Muay Thai, môn này mới du nhập về Việt Nam sau này, còn dạo trước tôi ít khi nào thấy ai tập cũng như là có lớp dạy. Tuy sinh sau đẻ muộn, môn Muay Thai này lại được rất nhiều bạn trẻ đón nhận, vì tính thực chiến cao cũng như cách tập luyện khá hấp dẫn, trực diện và rõ ràng hơn, không giống như bộ môn Karate mà tôi và nhỏ Ngân học, ban đầu múa máy quá nhiều, khó thu hút người mới.
Thanh Ngân dẫn tụi tôi đến một võ quán, được thuê một cách riêng biệt chứ không hề nằm trong bất cứ tòa nhà cao tầng hay tổ hợp không gian nào khác, có vẻ là nhà cho thuê nguyên căn luôn không chừng. Chỗ này bề ngang khá rộng rãi, bề dài thì không quá dài, tạo nên một kiến trúc tổng thể vuông vắn và vô cùng thích hợp để tập luyện. Chỉ mới đứng ở ngoài nhìn vào, tôi thực sự đã bị thu hút bởi hệ thống trang thiết bị vô cùng chuyên nghiệp, xịn sò, học viên được hỗ trợ và trang bị tận răng, không thiếu thứ gì, khác hẳn với võ đường của sư phụ tôi, nhìn đến là… thảm.
- Quào, chỗ này xịn thế, học phí chắc đắt hả?
- Con không rõ nữa, vào hỏi thử, hihi.
Nhỏ Ngân cười tươi rạng rỡ chạy vào phía trong dò hỏi, khiến thằng Linh đang lẽo đẽo sau lưng tôi cũng ngệch cả mặt ra vì mê mẩn, mỗi tôi là cảm thấy buồn cho nó, vì có lẽ nó còn chẳng rõ vì sao nhỏ Ngân lại cười tươi và phấn khởi đến như vậy:
- Ủa? Anh… anh Phong!
- Sao vậy?
- Thằng… thằng kia, anh nhớ thằng kia không, thằng trắng trắng, đeo kính kìa!
- Ờ… sao vậy?
- Nó là cái thằng hôm trước đứng nói chuyện với Ngân mà, đúng không?
- Ừ… thì… chắc thế, mà sao?
Tôi giả ngu, nhưng tôi biết là thằng Linh đang suy nghĩ gì trong đầu, nhưng vì không muốn làm nó mất hứng, tôi vẫn cố gắng lắng nghe những gì nó đang muốn bày tỏ:
- Bữa trước thì Ngân cười nói với nó, bữa nay thì đòi đi học võ, mà có luôn thằng đó, thế thì dễ đoán quá rồi còn gì nữa, hic – Thằng Linh buồn rầu, mặt nó chảy dài như cái bơm xe đạp
- Sao đâu mà, không phải sợ, tụi nó chưa có gì đâu.
- Sao anh biết?
- Biết sao không, bữa Ngân nó rủ hai đứa mình đi chung vì nó ngại mà, chắc chắn là chưa có gì.
- Hy vọng thế, chứ không chắc em về, ở đây cũng cản đường người ta.
- Mẹ cái thằng hèn hạ này, mày thích nó thì mày phải chứng minh chứ, gặp khó rút lui à?
- Nhưng có vẻ là Ngân… không thích em, em cũng… không thích bám theo người ta.
- Phải chăng cái tính mày mà bù qua được cho thằng Đức thì tốt.
Sau một hồi hỏi thăm tin tức, Thanh Ngân cũng hớn hở chạy về khoe với tôi.
- Sư phụ ơi, vào với con đi!
- Sao rồi, hỏi thăm chưa?
- Ừm học phí cũng đa dạng, học cơ bản thì 300k/tháng, chuyên sâu thì 500k, còn có người kèm thì là 1 triệu.
- Chát quá, về sư phụ dạy Jeet Kune Do cho!
- Thôi, thích học Muay Thai – Thanh Ngân bĩu môi
- Có mà thích… mấy thằng học Muay Thai thì có. Đệ với chả tử, mê trai là nhanh!
- Hì hì. Mà người ta cho học thử 1 tuần nữa đó sư phụ, không hợp thì nghỉ, đóng 100k thôi.
- Ờ vậy thử trước đã, đi vào Linh ơi, đứng đó làm gì.
Nhỏ Ngân dường như quên khuấy đi mất sự có mặt của thằng Linh, thành ra nhìn nó lúc này tội nghiệp vô cùng. Vừa phải thấy người mình thích mê mẩn đứa khác, vừa chẳng đủ khả năng để mà níu giữ lại, quả thực khổ tâm tột độ có lẽ cũng chỉ như thế này chứ làm sao mà hơn được. Nhưng mà, phải nói sao nhỉ, ừm, có lẽ là còn may mắn, vì đệ tử của tôi, ít nhiều gì, cũng là một cô gái tốt bụng, có tình có nghĩa đấy chứ:
- Linh ơi, đi vào với Ngân đi, ngại hả?
- Ơ… không, đi nè!
- Học chung với Ngân cho vui nha?
- Ừ… ừ… học chứ…
Phàm là mỹ nhân trong thiên hạ, dường như tất cả cũng chỉ đều là những bể khổ không có đường thoát, đích thị dành tặng cho các bậc trượng phu như ta và những huynh đệ mà thôi, hây dà.
Ba đứa tụi tôi dần dần tiến vào phía trong, nơi có một quầy tiếp khách với sự có mặt của một người đàn ông trung niên, nhìn thân thể vô cùng rắn chắc và gương mặt điềm tĩnh, bên cạnh đó là sự góp mặt của 3 người trẻ hơn, trong đó có thằng Muay Thai thấy ghét mà tôi nhìn đã muốn cho nó một bạt tai, chẳng cần vì lý do gì:
- Chào 3 bạn, 3 bạn đăng ký học đúng không? – Đích thân thằng đó bước lên hỏi với vẻ mặt đon đả
- Dạ, đúng rồi anh, mà tụi em muốn học thử trước có được không anh?
- Ừm, được nha, mọi người có thể tùy chọn đóng 100k học thử trong vòng 1 tuần, nếu không hài lòng thì không cần học tiếp, còn nếu muốn học theo tháng thì có các mức 300k, 500k và 1 triệu.
- Vậy cho tụi em đóng 100k thử 1 tuần đi anh Trí – Nhỏ Ngân nói thay lời
- Oke, Ngân thì anh biết rồi, còn 2 bạn đây cho mình xin tên nhé?
Hóa ra thằng mặt hoa da phấn đánh đấm khét lẹt này tên là Trí, công nhận cái tên nghe sao mà hợp với người thế không biết nữa. Không rõ vì sao, cứ nghe thấy tên Trí là tôi lại hình dung đến một anh chàng đẹp trai đểu cáng, chỉ biết là mặc định trong đầu tôi luôn luôn nghĩ như vậy, quái lạ thật:
- À, ừ… Thanh Phong, còn đây là… Vương Linh…
- Chào 2 bạn, mình là Thành Trí, là học viên lâu năm của thầy Chương, hiện giờ thì mình là trợ lý cho thầy ở đây, có gì các bạn cứ hỏi mình nhé!
- Oke.
Thằng Trí quay mặt đi, nhưng rồi cũng rất nhanh ngoái đầu nhìn lại, chính xác là nhìn tôi, chứ không phải thằng Linh:
- Mà Phong nhìn quen quá nhỉ, hình như đợt trước có tham gia thi đấu bên FPT đúng không?
- Ừ… đúng rồi, là tôi đó!
- Chà, mình rất ngưỡng mộ bạn, mình thấy bạn tung đòn rất đa dạng, có vẻ là bạn đã học rất nhiều môn khác nhau, tiếc quá chưa có dịp thử sức.
Khỏi cần nói tôi cũng biết thằng này đang tính đá đểu tôi. Nó nói thế thì chả khác nào nói tôi chỉ được cái học bậy học bạ, không tinh thông, cái gì cũng biết mà không có cái gì ra hồn:
- Quá khen, mình còn kém lắm, haha, còn thua cả Ngân mà!
- Ủa… đó là…
Nhỏ Ngân toan giải thích sự việc, nhưng tôi đã nhanh tay ngăn cản lại, dù sao thì “chân nhân bất lộ tướng”, cứ để cái thằng ôn con này nó coi thường tôi thêm nữa đi:
- Thôi, không sao, có gì không hiểu Phong cứ hỏi Trí nhé!
- Ừ, cảm ơn trước.
- Khách sáo quá, mời mọi người vào trong nhận đồ tập!
Phải công nhận là thằng này mang phong thái bad boy đỉnh cao, đỉnh hơn cả thằng Hải ngựa. Gương mặt trắng trẻo thư sinh kia, bảo sao mà Thanh Ngân nhà tôi lại không chết mê chết mệt.
Thằng Trí dẫn tụi tôi vào phía trong, phát cho mỗi người một chiếc quần tập và áo tập kèm theo, ai muốn thì có thể lấy thêm đệm chân và đệm tay để luyện tập dần cho quen. Đáng lý ra với một người hướng dẫn như thằng Trí thì nó phải chủ động với người mới là thằng Linh chứ không phải chỉ lo tán dóc với nhỏ Ngân còn tôi thì loay hoay mãi mới giúp thằng Linh trang bị ổn thỏa được, nhìn mặt nó lúc này đến là tội:
- Không sao đâu, đường còn dài, rồi tao sẽ xử đẹp thằng này cho mày coi, yên tâm!
Mấy lời động viên sáo rỗng của tôi không giúp cho thằng Linh cảm thấy an tâm hơn chút nào, dù rằng không phải là nó không tin tôi, chỉ là có vẻ tình hình tệ hại trước mắt khiến nó không còn chút lòng tin nào vào cuộc sống, vào tình yêu nhiệm màu nữa chứ nói gì đến việc tin vào một thằng đã để vuột mất người mình yêu đến một nơi xa xôi vạn dặm như tôi chứ.
Về cơ bản mà nói thì chúng tôi cũng là người mới, dù cả tôi và nhỏ Ngân cũng đã học qua võ trước đó rồi nhưng vẫn khá khó để làm quen với bộ môn mới này với cách di chuyển và ra đòn vô cùng khác biệt so với trước. Nếu như trước đó, bọn tôi học chủ yếu là tấn công bằng cước và quyền, thì sang đến Muay Thai, bọn tôi còn được học cách di chuyển, thủ thế và ra đòn phát lực bằng trỏ và gối, nhiều hơn rất nhiều so với các môn kia. Trong buổi học, thằng Trí thay vì đi xung quanh và hướng dẫn cho các học viên khác, bao gồm có cả tôi và thằng Linh, thì nó chỉ chủ động tiếp cận và chỉnh lại tư thế cho nhỏ Ngân, nhìn đến là đau mắt:
- Mọi người tập trung, mình đối kháng chút nhỉ? – Sư phụ Chương lên tiếng, cắt đứt màn khởi động của chúng tôi
Nói gì thì nói, điều khiến tôi cảm thấy thích nhất ở việc luyện võ chính là lúc đối kháng như thế này, có thể trình diễn được khả năng của bản thân với mọi người, dù thua thì đôi khi cũng hơi nhục một chút, nhưng phải có đối kháng này thì mới tăng khả năng của bản thân lên được, còn cứ tập bài vở đứng múa máy thì không bao giờ khá đâu, tôi đảm bảo.
- Minh lên trước đi, muốn đấu với ai?
- Dạ, anh Trí đi sư phụ.
- Vậy, Trí đấu hướng dẫn bạn thôi nhé, đừng nặng tay quá.
- Dạ, thầy, con biết mà – Nó cười giả tạo
Ngoài thằng Trí ra, thì Chương sư phụ còn có thêm 2 đồ đệ khác áng chừng cũng là những đồ đệ thân tín giống như nó, chỉ là hai người này khá hiền lành, trầm tính, không quảng giao được như thằng Trí, vậy nên họ cũng ít khi nào lên tiếng trong các buổi tập. Theo tôi quan sát và nghe ngóng, thì thằng Trí có vẻ như nhỏ tuổi nhất, nhưng nó lại là người theo học Chương sư phụ lâu nhất, thành ra có tiếng nói hơn so với hai người còn lại.
Anh bạn Minh chuẩn bị đấu này thì là một anh chàng khá to con, tuy vậy lại hơi bị dư cân, thành ra nhìn thân thủ có phần chậm chạp, dù cho có vẻ là đã theo học được kha khá thời gian, tôi thừa hiểu anh bạn này chẳng có cửa gì với thằng Trí cả. Và đúng như dự đoán, vừa nhập cuộc, thằng Trí đã tung nhanh vài cước vào phần chân trụ của Minh khiến anh chàng này hốt hoảng chống đỡ. Dù rằng cũng đã tích cực phản công bằng các đòn lên gối và giật trỏ, thế nhưng vì di chuyển và ra đòn quá chậm, Minh chẳng tài nào làm khó được thằng Trí. Nhưng nhìn cách thi đấu của thằng Trí thế này, tôi cũng không dám chắc là mình sẽ ăn được nó, vì có vẻ là nó thường xuyên đối kháng, thậm chí còn nhiều hơn cả tôi. Mà môn Muay Thai này đánh lộn còn gì bằng nữa, càng đáng càng uyên thâm mà lại.
Và rồi thì chỉ khoảng hơn 5 phút kể từ khi bắt đầu, anh bạn Minh kia đã bị thằng Trí tặng cho vài cước vào bụng và một trỏ lên lưng khiến cậu này nằm ngửa ra sàn thở vì quá mệt, hoàn toàn không có chút hy vọng nào. Khỏi phải nói, một đám học viên khác ở phía dưới vỗ tay rào rào tán thưởng vì màn so tài… quá chênh lệch này càng khiến thằng Trí trở nên… nổi bật hơn rất nhiều. Và không nằm ngoài sự kiện đó, đệ tử yêu quái của tôi cũng tươi cười, vỗ tay rôm rốp cổ vũ ở phía ngoài, dù rằng đằng sau nó là một nụ cười gượng gạo của thằng Linh lớp trưởng:
- Anh Trí nhanh quá ha sư phụ, hèn gì con đánh không lại!
- Thứ… mê trai, giờ còn thấy gì nữa đâu. Mờ mắt rồi.
- Kệ con, sư phụ chắc gì mà đấu lại người ta, hứ.
- NÓI GÌ CƠ, AI ĐÁNH KHÔNG LẠI NÓ?
Tôi sửng cồ, nói lớn tiếng, kèm theo quả đứng phắt dậy khiến tất cả mọi người ngơ ngác. Và dĩ nhiên, cái âm lượng quá sức… chịu đựng đó của tôi đã khiến tôi rơi vào một trạng thái không thể nào mà tiến thoái lưỡng nan hơn được nữa. Chẳng biết thắng thua ra làm sao, chỉ riêng việc sẽ phải chuẩn bị ăn mấy cái cùi trỏ cũng như đầu gối đó vào người thì hẳn là Uyển My mà biết chắc nàng cũng treo tôi lên trước cửa thị chúng luôn mất thôi.
Trong phút chốc, cả phòng hướng mắt về phía tôi, bao gồm cả vài chục học viên, thằng Trí, cũng như sư phụ Chương, nhỏ Ngân và thằng em Linh của tôi. Thú thật thì tôi hồi nào giờ vẫn ngại đám đông, nhưng lúc ấy chẳng ai thèm quan tâm, tôi chỉ ngại vu vơ vậy thôi. Còn bây giờ, khi tất cả ánh nhìn đều dành cho tôi, tôi biết, có lẽ, hôm nay, tôi quả thực mình chạy trời không khỏi nắng:
- Lần này… hại chết sư phụ rồi… Ngân ơi là Ngân!
Đề xuất Giới Thiệu: Hoạ Giang Hồ Chi Bất Lương Nhân