72. Chương 72: Mối Tình Bất Ngờ

Em, Nước Mắt Và Mưa

Chương 72: Mối Tình Bất Ngờ

Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi biết trên đời này, chuyện gì chẳng thể xảy ra. Nhưng chính mình trải qua thì dường như không nhận thức được sự bất ngờ hay kinh hoàng mà hiện thực tàn nhẫn mang lại. Bởi lúc ấy, ta chỉ lo vất vả vật lộn với nó. Hôm nay, tôi lại nhận một tin sốc đến mức há hốc mồm, trợn mắt không tin nổi. Dù chưa biết đầu ra thế nào, phản ứng đầu tiên của tôi vẫn là kinh ngạc tột độ. May mà ghế tôi có tựa, không thì đã ngã ngửa ra sau mất rồi:
- Holy shit, anh Phong, anh có thấy những gì tôi thấy không? – Linh hốt hoảng chạy đến
- Ừ… ừ… cái quái gì thế? Mình tỉnh táo không?
Tôi vỗ nhẹ vào mặt Linh rồi tự vỗ vào mặt mình, tự trấn an:
- Thật mà, trời ơi…
- Cái… quái gì vậy trời?
Trước mắt chúng tôi là cảnh tượng như vụ nổ Big Bang trong thiên hà, đúng là không còn từ ngữ nào tả nổi sự phi lý và tàn khốc của nó. Tôi không thể tưởng tượng nổi có ngày mình lại nhìn thấy Ái Quyên đang cười tươi với một anh chàng trai. Nhưng tôi không nghĩ đơn giản chỉ vì cô ấy thích người khác. Đối tượng khiến cô ấy cười là Trí Muay Thai, kẻ thù không đội trời chung của tôi suốt mấy tháng qua. Nếu đệ tử yêu quái của tôi có mặt ở đây, nó chắc phải uống tám bịch nước biển mới lấy lại được tinh thần. Chỉ vì quen biết tôi, hai người đã bất ngờ kết nối với nhau, bỏ mặc thế giới đầy nghi ngờ:
- Sao thằng này quen Quyên vậy? – tôi vẫn còn ngỡ ngàng nhìn
- Sao… em biết? Lần đầu thấy bà này cười với trai…
- Tao thấy rồi… nhưng vẫn khó tin…
Một nửa tôi sốc vì hai người bất ngờ nói chuyện, nửa còn lại sốc hơn khi thấy Trí đứng ngoài nhìn chúng tôi, rồi nở nụ cười nhếch mép đầy… đểu cáng trước khi nhanh chóng đưa Ái Quyên về lớp 14.2:
- Em về chỗ đi, có gì lát kể?
- Ừ… lát tính… đừng nói Ngân biết.
Tôi không nghe rõ họ nói gì, chỉ thấy Trí cười tươi, Ái Quyên cũng vậy, và cô ấy nhận một món quà từ Trí:
- Quyên… bé Quyên! – Tôi lắp bắp
- Sao thế?
- Em… quen thằng đó à?
- Quen? Ý anh là quen gì?
Lúc ấy, tôi vẫn hơi ngốc, do ảnh hưởng ngôn ngữ từ Uyển My, không phân biệt rõ nghĩa của từ "quen". Theo cách hiểu của tuổi trẻ chúng tôi, "quen" vừa có nghĩa bạn bè, vừa là cách nói tránh của "yêu". Dĩ nhiên tôi đang hỏi theo nghĩa đầu, nhưng không biết Ái Quyên hiểu thế nào:
- Thì… quen chứ quen gì?
- Không, sao anh hỏi thế? – Nàng ngơ ngác
- Không quen sao nói chuyện?
- Ông nói cái quái gì vậy, tôi nhức đầu rồi đó? Dĩ nhiên biết nhau mới nói chuyện chứ?
- Sao nãy… em bảo không quen?
- Gọi chị My về đi, tôi mệt với cái tên điên này rồi! – Nàng nhíu mày
Ái Quyên thở dài, bỏ qua câu hỏi của tôi, quay sang xem món quà của Trí rồi tiếp tục đọc bài như không có chuyện gì:
- Chưa trả lời mà, con bé này!
- Gì nữa?
- Sao em quen nó?
- Mệt ghê đã nói không quen.
- Không quen sao nói chuyện?
- Ủa bị khùng hả? Chứ tôi với ông có quen đâu mà vẫn nói chuyện đó?
- Sao lại không? Anh với em mà không quen nhau là sao? Em nói cái gì vậy Quyên?
Đến đây, tôi mới nhận ra mình đang nói chuyện với nhau, mỗi người nói một chuyện. Ái Quyên hiểu rõ vấn đề, nhưng tôi vẫn còn lờ mờ:
- Đồ điên. Tôi nói là quen nhau, yêu nhau, chứ không phải quen biết, nghe rõ chưa? – Nàng tạt thau nước vào mặt tôi
- Vậy… vậy à? Thế là… có quen hay không?
- Biến đi!
Tôi hiểu ngay, nhưng không ngờ cô ấy phản ứng dữ dội như thế, nên đành chịu:
- Hehe, đùa. Mà hỏi thiệt, sao em biết nó vậy?
- Người ta chủ động bắt chuyện thôi.
- Dữ vậy, lâu chưa?
- Ông điều tra tôi đó à? Mắc gì tôi phải trả lời ông?
- Ơ… thì… anh… lo cho em thôi.
- Khỏi lo, tôi tự lo được!
- Mà em có thắc mắc tại sao anh hỏi như vậy không?
Ái Quyên không tỏ ra bất ngờ:
- Không, biết rồi thắc mắc làm gì.
- Biết?
- Hai người hồi trước đều tham gia đấu võ đúng không? Người ta vô địch, còn ông nhường gái. Bây giờ thì đang dạy ông Muay Thai, đúng chưa?
Tôi ngớ người, thằng này muốn cướp đầu cướp cổ hay sao mà kể hết lịch sử của tôi với nó:
- Má thằng này rảnh thiệt, vậy cũng kể.
- Chứ mắc gì ông hỏi?
- Thì… quan tâm em thôi, sợ lại giống thằng kia thì mệt.
- …
Ái Quyên im lặng nhìn tôi, rồi mỉm cười:
- Không có gì đâu, chỉ nói chuyện qua lại một chút thôi, đừng lo. Có gì thì em sẽ kể anh nghe.
Tôi không lạ lẫm gì với vẻ biết ơn trong đôi mắt cô ấy, dù không thể hiện rõ. Tôi nợ Ái Quyên nhiều lắm, không thể trả bằng quà cáp hay tiền bạc. Những lúc khó khăn nhất, cô ấy luôn bên tôi, động viên, giúp tôi suy nghĩ đúng. Tôi không biết bày tỏ thế nào, nhưng giờ đây, tôi muốn bù đắp cho cô ấy. Và tôi nghĩ cô ấy hiểu được tấm lòng tôi:
- Phong nè!
- Hử?
- Tuần sau sinh nhật em, mời anh với mấy bạn đi ăn nhé?
- Sinh nhật em ngày nào?
- 25/12.
- Quào, ngay Noel luôn à?
- Ừm, hihi. Rủ Ngân với Linh giúp em đó!
- Có rủ thằng Đức không?
- Tùy anh, em sao cũng được.
- Rủ dì anh đi được không?
- Ừm.
Tôi muốn rủ dì Hạnh đi, nhưng thằng Đức sẽ nhất định bám theo. Tôi đành nhượng bộ:
- Không, đừng đi chị Hạnh, chỗ đông người không vui đâu!
Thằng Đức không hề hào hứng:
- Sao vậy?
- Nếu chị chán quá… bữa đó… em đưa chị đi chơi!
- Hihi, thiệt không đó?
- Chị có muốn lên trời, em cũng không từ… Ái da, đau quá!!!!!!!!
Tôi kết thúc màn gió sáo của nó bằng cú đá lộn nhào:
- Cút đê con chó ơi, mày ở nhà, dì tao đi với tao, oke chưa?
- Má… thằng khốn, mày dám đá “chú” như thế à? Ơ… không…
- Em… ??
- Không… chị Hạnh… em đùa… đùa mà… chị!!!!
Thằng Đức chạy theo dì Hạnh, nhưng bà ấy đã đóng cửa phòng. Tôi giữ nó lại, nó cần một bài học:
- Phế vật thật, nói năng thế mà cũng đòi tán dì tao, haha!
- Mẹ thằng chó này, sao lúc nào mày cũng phá tao vậy?
- Phá cụ mày, mày tự nói chứ tao nói à?
- Giờ sao mày?
Thấy tôi nổi máu, thằng Đức ngoan ngoãn trở về trạng thái bình thường:
- Sao trăng gì? Tự gây nghiệp thì tự hóa giải, mày nghĩ tao rảnh à? Cút cho tao lên nói chuyện với Uyển My!
- Mấy giờ rồi mà nói sớm vậy?
- Gần 7h tối rồi con chó ơi, cút về nhà đi, tao tưởng đây nhà mày không đó chứ.
- Tối cho ngủ ké nha bạn hiền!
- Làm gì?
- Thì… tiện đường… xin lỗi… chị Hạnh chứ sao.
- Oke, xuống phòng khách ngủ tạm đi, phòng tao miễn tiếp.
- Đ…. ờ, oke bạn hiền, hehe.
Tôi về nhà trễ, thằng Đức đã về trước vì nó trực dì Hạnh. Về đến nơi, tôi vô tình gặp Uyển My vừa thức dậy:
- Hic, tự nhiên gọi sớm vậy, em buồn ngủ quá…
- Con heo Uyển My dậy ngay, trễ giờ làm rồi kìa!
- Anh bảo ai heo đấy, đừng tưởng tôi không nghe nhé!
- Lúc nào cũng hung hăng, có giỏi thì… về đây mà đánh!
Uyển My không buồn như mọi khi, chỉ nhìn tôi cười hiền:
- Hì hì, lại dụ người ta về đó hả?
- Về đi, nhớ em quá, huhu…
- Cố lên, không lâu đâu, có dịp nghỉ em sẽ về, ha?
- Ừa… đành vậy chứ biết sao.
Tôi và Uyển My dần chấp nhận sự xa cách. Nỗi buồn không còn dai dẳng, chỉ là thoáng qua, tiếc nuối. Chúng tôi biết mọi chuyện không thể thay đổi, chỉ có thể gặp lại nhau vào dịp lễ hoặc… sau 22 tháng nữa. Tôi nhớ Uyển My lắm, nhớ nụ cười, nhớ cô tiểu thư ngoan ngoãn đã hy sinh tất cả vì tôi. Tôi không dám nghĩ đến viễn cảnh xa nhau mãi mãi, nó như án tử hình đối với tôi:
- À, tuần sau sinh nhật bé Quyên, mình có cần tặng gì không?
- Bé Quyên?
- Ừa, Ái Quyên, em gái yêu của em đó!
- Anh gọi Quyên là bé Quyên hồi nào vậy, em không biết đấy?
Tôi thấy lạnh sống lưng, bởi Uyển My không quan tâm đến sinh nhật Ái Quyên, chỉ tập trung vào từ "bé Quyên" mà tôi gọi cô ấy. Uyển My có tính sở hữu cao, cô ấy không cho phép tôi gọi bất kỳ cô gái nào là "bé", dù thân hay không thân:
- Phạm Thanh Phong!
- Dạ… dạ…
- Tôi nói lần cuối cùng…
- Dạ…
- Cuộc đời anh trước nay ra sao, tôi không cần biết, nhưng từ giờ về sau, tôi cấm anh gọi bất kỳ cô nào là “bé”, kể cả thân hay không thân, tôi không quan tâm…
- …
- Anh chỉ có một mình tôi là “em bé” thôi, và cũng chỉ có tôi mới được gọi anh là “bǎobèi”, rõ chưa?
- Dạ… anh… rõ rồi…
- Hì hì, vậy thôi, chọn quà cho Quyên đi hen!
- Ừ… ừ… chọn… chọn…
Uyển My quay ngoắt thái độ, trở lại thành cô tiểu thư ngoan ngoãn:
- Em đặt quà cho Quyên rồi, đến ngày đó anh ghé qua lấy nhé, 2 món 2 chỗ khác nhau.
- Ừa… ừa… em đặt hồi nào nhanh vậy?
- Trong lúc anh đang ngồi ngơ ngác đó chàng ơi, hì.
- Nhanh… nhanh thế à?
- Nãy giờ 15 phút hơn rồi đó, đúng là… tên đại ngốc… haizzz…
- Mà em đặt quà gì vậy?
- Bí mật, đến đó sẽ biết. 2 chỗ khác nhau đó nhớ chưa?
- Gì… nhiều thế…?
- Thắc mắc cái gì, cứ nhớ vậy là được.
Tôi ngoan ngoãn nghe lời, không dám cãi:
- Còn mọi người thì dạo này ổn không?
- Cũng ổn, ngoại trừ Linh, Ngân với Quyên thì đang hơi bị… lòng vòng…
- Lòng vòng? 3 người đó hả?
- Ừa, chuyện dài lắm, để anh kể từ đầu…
- Thôi, bữa khác đi, giờ em đi làm. Nhưng mà nhớ lời em nói nè, đừng xen vào chuyện của người khác, dù là anh có ý tốt, nhưng điều đó không nên. Vì nếu anh giúp người ta tránh được chuyện xấu, thì anh sẽ phải gánh thay chuyện xấu đó, hiểu chưa?
- Ghê… ghê vậy sao? Anh… anh hiểu rồi. Em đi làm đi.
- Hì, ngoan lắm, yêu bǎobèi nhiều.
Tôi không thể hiểu tại sao mình luôn bị Uyển My "thao túng tâm lý" như vậy. Tôi chỉ đơn giản nghĩ rằng con gái già dặn hơn con trai, nhưng đến nay, tôi vẫn không thoát khỏi vai trò chân lao động và sai vặt trong gia đình.
Quay lại Ái Quyên, kẻ gây ra bất ngờ này. Tôi không biết cô ấy có mời Trí đến sinh nhật không. Nếu có, tôi không biết làm thế nào để Thanh Ngân không bị tổn thương. Tôi thương Ngân như em gái, không muốn cô ấy phải chứng kiến cảnh người mình thích lại tán tỉnh bạn thân. Tôi và Linh lo lắng, nhưng không dám nói thật với Ngân. Tình hình khó khăn:
- Sao giờ anh? – Linh thập thò hỏi
- Sao gì mày?
- Thì chuyện đi sinh nhật Quyên đó.
- Thì sao? Có vấn đề gì đâu?
- Thì Ngân… lỡ Quyên mời thằng Trí đến… Ngân thấy thì sao, tội Ngân lắm…
Tôi đang suy nghĩ cách giải quyết, nhưng Linh lại nói bậy:
- Thế giờ mày tính sao, anh chịu rồi đấy!
- Em cũng không biết… hay là nói Ngân đừng đi!
- Cũng được, mà giờ nói kiểu gì, sinh nhật bạn cùng nhóm mà dễ gì nhỏ Ngân nó không đi.
- Để em thử!
Linh kéo Ngân ra một bên, nói chuyện rồi trở lại, mặt buồn:
- Hic, không được anh ơi, Ngân không chịu.
- Mà mày nói lý do gì?
- Em bảo bữa đó, em với Ngân đi chơi riêng, không thèm đi sinh nhật nữa.
- Cái…
Tôi vỗ trán vì quá sốc. Linh nói lý do không thể ngờ được. Tôi không sốc vì phản ứng của Ngân, mà vì tại sao Linh lại nói bậy như vậy:
- Trời đất, Linh, ngu ơi là ngu, mày ăn gì ngu thế hả em? Cái đệch, ngu vãi chưởng…
- Chứ sao anh?
- Bình thường tao thấy mày nói chuyện với gái dẻo miệng lắm mà, sao giờ…???
- Hic, mấy người em không thích em nói chuyện… dữ lắm, mà sao gặp Ngân cái tự dưng… vậy luôn đó.
- Mày nói thế thì còn cứu vớt gì được nữa. Giờ tao mà nói nữa Ngân nó điên lên nó đấm cả hai thằng.
- Chứ giờ… sao giờ anh?
Tình hình không ổn. Dù Ngân và Ái Quyên không thể hiện quá xúc động, nhưng đó chỉ là khả năng. Tôi không thể nói thẳng với Ngân, sợ mọi chuyện rối tung. Càng không thể thuyết phục Ái Quyên không mời Trí hay Ngân, vì đó không phải sinh nhật tôi. Trong lúc khó khăn, tôi nghĩ đến Uyển My. Cô ấy thông minh, sẽ nghĩ ra cách tốt nhất. Nhưng tôi quyết định không nói chuyện này cho cô ấy, sợ cô ấy mắng tôi vì lo chuyện bao đồng. Dù cô ấy biết tôi quan tâm bạn bè, nhưng dính vào chuyện tình yêu tình báo sẽ gây hại cho cả hai phía.
Sau khi đắn đo, tôi quyết định đến gặp Trí:
- Trí nè, ra nói chuyện chút được không?
- Tao?
- Ừ, mày chứ ai, làm gì còn ai tên Trí ở đây. Ra kia đi!
- Ừm, chờ chút.
Tôi và Trí ít khi nói chuyện, nhưng hôm nay, tôi nghiêm túc:
- Có gì không?
- Tao hỏi cái này, trả lời thật nhé, chuyện quan trọng.
- Ừ, nói đi!
- Mày đang tìm hiểu… Quyên phải không?
- Thì đang nói chuyện qua lại thôi, có gì không?
- Tao không có ý gì với Quyên đâu, chỉ là chuyện này cần sự giúp đỡ của mày.
- Nói đi, úp mở làm gì!
- Mà Quyên có mời mày đi sinh nhật không đã?
- Có… thứ 3 tuần sau đúng không?
- Ái chà, vậy là, có dính líu rồi. Chuyện là thế này…
Tôi kể hết câu chuyện, nhìn Thanh Ngân ngơ ngác. Cô ấy là cô gái tốt bụng, đáng yêu, đệ tử yêu quý của tôi. Tôi không ngại giúp đỡ cô ấy:
- Chuyện là vậy đó, thấy tội Ngân thôi, mà mày có ý gì với Ngân không?
Trí không ngu lâu:
- Không, không có ý gì cả, mày cũng thấy đó, tao có đưa đẩy gì với Ngân đâu, tự Ngân thích nói chuyện với tao đấy chứ.
- Ừa, tao biết mà, vậy nên mới nhờ mày giúp.
- Giờ tính sao, tao cũng không biết nên làm gì?
- Sinh nhật Quyên thì không tài nào mà Ngân nó không đi, vậy nên là, chỉ có mày thôi, nhưng cái này thì tao không ép được, dù sao chuyện của hai người, tao không có quyền xen vào, chỉ mong mày nghĩ cách giúp gỡ rối thôi.
Trí không hèn nhát như Hải hay Nhật, tôi khá tôn trọng nó:
- Tao hiểu rồi. Có thể tao sẽ… lấy lý do không đi…
- Cảm ơn mày nhiều nhé Trí, nợ mày một ân tình – tôi vỗ vai nó
Nhưng rồi, nó đưa ra điều kiện:
- À chưa. Tao có một điều kiện, mày xem xét thử!
- Điều kiện gì? Nói đi!
- Đấu với tao một trận nữa, ngay tại đây, và quan trọng… mày phải thua. Chịu chứ?
- Vãi…
Tôi biết Trí vẫn để bụng vì trận thua trước. Nó đề nghị tôi nhường để lấy oai, nhưng tôi không thể chấp nhận:
- Mày thích đấu, thì tao chiều, còn việc nhường mày thắng… Xin lỗi, quên con mẹ đi! Cái loại hèn hạ như mày, đéo xứng đáng với Ái Quyên!
- Hừ, được, nếu mày muốn ăn đòn thì tao chiều. Nếu tao thắng, mày phải gọi tao là… đại ca, lạy tao 3 lạy, cút khỏ chuyện này. Còn nếu tao thua, oke tùy mày tao sẽ không tham dự buổi sinh nhật đó, oke?
- Mẹ mày… thằng chó bỉ ổi này. Điều kiện của mày chỉ vậy thôi à?
- Nghĩ nhanh đi bạn, tao đéo rảnh đâu!
Tôi đứng giữa lựa chọn: hy sinh thân mình cứu hai cô bạn, hay vùng lên chứng tỏ bản lĩnh nhưng bị Uyển My ngó lơ. Tôi không sợ đòn, chỉ sợ mặt sưng vù khó nói chuyện với Uyển My:
- Tao… tao…
Gió mát không đủ để dập tắt ngọn lửa căm phẫn của Trí. Tôi bất giác nghĩ đến Uyển My, người đã cấm tôi không được phép bị thương. Nhưng đấu với Trí, dù xuất thần, tôi cũng sẽ sưng mặt. Tôi suy nghĩ: có nên hy sinh thân mình cứu Ái Quyên và Thanh Ngân, hay vùng lên chứng tỏ bản lĩnh nhưng bị Uyển My ngó lơ.
Chương sư phụ có mặt, chứng kiến màn tái đấu. Tôi không sợ đòn, chỉ sợ mặt sưng vù. Tôi đứng giữa ngã ba đường:
- Tao… tao…
Gió mát không đủ để dập tắt ngọn lửa căm phẫn của Trí. Tôi bất giác nghĩ đến Uyển My, người đã cấm tôi không được phép bị thương. Nhưng đấu với Trí, dù xuất thần, tôi cũng sẽ sưng mặt. Tôi suy nghĩ: có nên hy sinh thân mình cứu Ái Quyên và Thanh Ngân, hay vùng lên chứng tỏ bản lĩnh nhưng bị Uyển My ngó lơ.
Nếu tôi bình tĩnh hơn, nghe lời Uyển My hơn, có lẽ mọi chuyện đã không đến mức này…
Đề xuất Ngôn Tình: Đều Trọng Sinh Người Nào Nói Yêu Thương A