Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 74: Đau lòng trước tình yêu ích kỷ
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong cuộc đời này, khi bạn là một sinh linh nhỏ bé giữa muôn vàn cạm bẫy và u mê, bạn sẽ học được—không, đúng hơn là cuộc đời sẽ nhồi nhét vào đầu bạn những bài học mà bạn chẳng bao giờ muốn nhưng buộc phải chấp nhận. Có thể là khi bạn mong chờ điều gì đó xảy ra, nó biến mất như chưa từng tồn tại. Hoặc khi bạn sợ hãi, lo lắng, cầu mong đừng bao giờ điều đó đến, thì nó lại đến, vỗ vào mặt bạn như chưa từng xảy ra. Riêng tôi, suốt đời phải chịu đựng những trò đen đủi đến mức quen thuộc, nên chẳng còn cảm thấy ngạc nhiên hay sốc trước những điều tương tự. Vì thế, khi chứng kiến Trí xuất hiện trước đám đông một cách đường hoàng, lịch sự—và đặc biệt là hoàn toàn phớt lờ mọi lời hứa hẹn với tôi vài ngày trước—tôi chỉ cảm thấy chút lúng túng chứ không hề hoảng hốt, như Thanh Ngân vậy:
- Úa? Trí kia sư phụ!
- Ừ… thấy đó! – Tôi trả lời thành thật.
- Trí quen… Quyên hở? – Thanh Ngân tròn mắt, ngạc nhiên không ngờ.
- Ừ… chắc là vậy! À mà, quen biết hay quen… nhau? – Tôi nhún vai, cố tỏ ra bình thường.
Nhưng câu chuyện chưa dừng ở đó. Ngay sau những câu hỏi vô tư của Thanh Ngân, Trí lại tạo thêm điểm nhấn bằng một bó hoa hồng đỏ thẫm rực rỡ—ngoài dự đoán của tôi—trao tặng cho người con gái xinh đẹp nhất buổi tối nay, Ái Quyên:
- Sao… hai người thế? – Thanh Ngân càng lúc càng ngạc nhiên, tôi cảm nhận được nhịp tim cô nàng đang dồn dập.
- Bình tĩnh… từ từ nói với Ngân đi! – Linh xen vào an ủi, nhưng dường như chẳng có tác dụng.
Tôi hiểu rõ nỗi thất thần của Thanh Ngân. Giữa không gian lung linh ánh đèn, rừng quà tặng đủ màu sắc, giai điệu du dương và bầu không khí mát lạnh của… điều hòa, cảnh tượng Trí và Ái Quyên trở nên lãng mạn đến mức hoàn hảo. Hôm nay Ái Quyên xinh đẹp bao nhiêu, thì Trí cũng lịch lãm, phong độ bấy nhiêu, nhìn hai người quả thật xứng đôi vừa lứa—chỉ có điều, chẳng hợp mắt tôi chút nào. Thanh Ngân đương nhiên là người sốc nhất, còn tôi và Linh hoàn toàn không vì chúng tôi đã quen biết trước mọi chuyện, chỉ có đứa đệ tử yêu quái của tôi vẫn không tin vào mắt mình:
- Vậy… sao đây?
Thanh Ngân ném cho tôi một cái nhìn khó hiểu, tràn ngập xúc động:
- Sao gì mà sao, đừng có nghĩ lung tung!
Lúc này, tôi cũng lúng túng không biết giải thích thế nào cho cô nàng hiểu, dù Trí vốn là người độc thân, không có nghĩa vụ khai báo mối quan hệ với Ái Quyên, và cô ấy cũng không có lỗi. Lỗi ở đây, có lẽ, là tôi:
- Hai người… quen nhau sao?
- Cái này… – Tôi ngập ngừng, làm sao dám khẳng định được cơ chứ.
- Sư phụ… sư phụ biết hết đúng không? Sao lại giấu con?
Thanh Ngân hai mắt đỏ hoe, nhận ra sự thật khủng khiếp rằng tôi và Linh không hề ngạc nhiên, nghĩa là chúng tôi đã biết nhưng không nói. Và đúng như vậy, không sai chút nào:
- Bình tĩnh đi, ra đây Linh nó kể cho…
- KHÔNG!!!! KHÔNG CẦN!!!
Cô nàng không giữ được bình tĩnh, quát lớn khiến mọi người giật mình, kể cả Ái Quyên và Trí. Hắn quay sang nhìn tôi, gật đầu cười mãn nguyện, chắc hẳn hài lòng lắm vì hiểu rõ mọi chuyện đang diễn ra. Thanh Ngân, không chịu nổi cơn xúc động, bỏ chạy ra ngoài, chẳng thèm nói lời nào, khiến ai nấy đều ngỡ ngàng:
- Chạy theo nó đi Linh! Đợi gì nữa?
- Em… em…?
- Không mày, chẳng lẽ tao? Nhanh lên!
- Để… để em!
Linh vội vàng đuổi theo, tránh cho cô nàng làm chuyện dại dột. Tôi hiểu cảm xúc của Thanh Ngân lúc này—khi đặt tình cảm vào người mình cho là đúng gu, nhưng người ấy lại dang tay với bạn thân của mình. Tình huống ấy quả thật khó xử: một bên là tình bạn, một bên là tình yêu, hài lòng bên nào lại mất bên kia. Dù Trí và Ái Quyên chưa có gì sâu sắc, nhưng việc phải chứng kiến người bạn thân vui vẻ bên người mình thích, tôi cảm thấy quặn thắt không hề dễ chịu. Cảm giác này chắc như thế nào Đức đã trải qua khi mê Uyển My mà cô ấy lại bỏ qua anh ta. Vì thế, đôi lúc tôi vẫn cảm thông với Đức, dù suy nghĩ của nó không được sáng suốt.
Khi Thanh Ngân chạy ra ngoài và Linh đuổi theo, Ái Quyên lập tức chạy đến hỏi han, Trí thong thả đi theo sau, vẻ mặt hài lòng sau màn "trả đũa" vừa rồi:
- Sao vậy Phong? Ngân thế? – Nàng lo lắng.
- Không có gì đâu, từ từ anh kể. – Tôi cười trừ.
- Ổn thật không?
- Không sao thiệt, đừng lo, hôm nay sinh nhật mà, cười lên cho xinh!
- Cái đồ… ông già vô duyên quá.
Ái Quyên cười bẽn lẽn, lần đầu tiên tôi thấy nàng ngại ngùng đến vậy, dù trước đó tôi đã khen nàng không biết bao nhiêu lần:
- À quên, Uyển My gửi quà tặng em nè! Tuổi mới vui vẻ, hạnh phúc nhé!
- Ôi, cảm ơn hai người, tặng gì mà quá trời, em ngại quá!
Nàng cười rạng rỡ, nhìn tôi đầy biết ơn, hai tay đón lấy bó hoa hồng vàng tươi thắm và giỏ nữ trang:
- Hoa này… – Ái Quyên chợt khựng lại, nhưng tôi không để ý, vẫn tiếp tục nói chuyện.
- À, Uyển My nói khi nào tặng quà cho em thì cho hai người nói chuyện, em nghe đi, anh gọi rồi đó!
- Ừ… ừ… em nghe…
Ái Quyên xúc động nhìn vào điện thoại, nơi Uyển My đang chờ sẵn:
- Chúc mừng sinh nhật em gái yêu của chị, chị yêu em lắm, hì hì!
- Ôi… cái bà này… tặng gì mà nhiều dữ vậy?
- Có gì mà nhiều, chị yêu em còn nhiều hơn cơ, phải vui đó nha!
- Em… cảm ơn…
- Có thích hoa chị gửi không? Chị đặt riêng cho em đó, giấy gói từ Pháp nhen!
- Pháp… ???
Nhìn hai chị em thân thiết, tôi cảm thấy vui lây và xúc động. Cuộc đời quả nhiên cần những người bạn tâm giao như thế. Thế nhưng… có gì đó không đúng lắm. Trái ngược với suy nghĩ của tôi, Ái Quyên không vui vẻ nhận và cảm ơn Uyển My. Khi nhận được câu hỏi của chị, nàng chợt khựng lại vài giây, nhìn bó hoa hồng vàng trên tay rồi ngước nhìn… tôi, đúng vậy, không phải màn hình điện thoại, mà nhìn tôi trước khi trả lời:
- À, em… hiểu rồi, hoa đẹp lắm, chị đừng lo, không như chị nghĩ đâu, em hứa.
- Hì hì, vậy được rồi, mọi người dự tiệc vui vẻ hen, chị đang đi làm, nói chuyện sau ha?
- Ừm, bai chị.
Tôi là người duy nhất không hiểu chuyện gì xảy ra. Tại sao Ái Quyên lại thất thần sau câu hỏi của Uyển My? Tại sao nàng nhìn tôi ngay lúc đó? Hơn nữa, cách hỏi và trả lời của hai người cũng kỳ lạ: khi Uyển My hỏi “có thích không”, Ái Quyên không trả lời “thích” hay “không thích”, mà lại nói “em hiểu rồi”. Con gái quả thật khó hiểu, đàn ông như chúng tôi có lẽ cả đời cũng không thấu được.
Tôi nhận lại điện thoại, Ái Quyên cười hiền:
- Em thấy lo cho anh đó.
- Lo cho anh á? Sao lại… lo cho anh?
- Uyển My của anh… dễ sợ ghê.
- Sao lại… dễ sợ???
Tôi bất ngờ, hơi hoảng nhẹ khi nghe Ái Quyên dùng “Uyển My của anh” và nói chị ấy “đáng sợ”. Nàng ngập ngừng thêm chút nữa, nhưng không muốn nói thêm:
- Không có gì đâu, em nói lung tung thôi, anh đừng để ý, em ra nói chuyện với bạn em chút.
- Ừ… ừ… cứ để anh.
Lúc này, tôi cảm thấy mình như rơi vào khoảng không vô định. Đệ tử yêu quái của tôi bị tạt nước lạnh vào mặt, cô bạn thân nói Uyển My “đáng sợ”, và thằng Trí mặt dày đứng trước mặt tôi, không lẽ tôi phải đập nó thêm vài trận nữa để dẹp thói hỗn xược:
- Qua đây làm gì, thằng lật lọng?
- Gì mà nóng thế bạn tôi, bạn thì có kém gì? – Nó cười khẩy.
- Tao lật lọng gì mày?
- Tao nói mày phải thua, mà mày đánh thắng tao, thì chả lật lọng à?
Không hiểu sao tôi cứ gặp toàn tiểu nhân. Dù tôi không bao giờ hứa thua nó:
- Tao hứa thua mày bao giờ, mày có não không? Hay não để trang trí?
- Ái chà, có hay không thì cũng phải tự xử lý thôi, ra xem bạn mày sao đi kìa?
Thằng Trí cười, lộ rõ bản chất cay cú, suốt ngày ăn thua:
- Hên cho mày bữa nay là sinh nhật Quyên, còn không thì tao sẽ vặn tay mày lần nữa rồi.
- Thử xem!
Tôi cười khinh bỉ, hóa ra nó suốt ngày chỉ chăm chăm muốn ăn thua. Phàm là người học võ, càng luyện tập lâu càng bình tĩnh, trái với sự huênh hoang lúc nhỏ. Bây giờ, tôi chán thể hiện, chán đánh nhau, vì thắng chẳng vẻ vang gì. Ấy thế mà Trí càng lúc càng cay cú nặng nề hơn. Sau trận thua đầu, nó vẫn dè chừng, không quá nóng ruột. Nhưng sau trận thứ hai, nó không còn là chàng trai đẹp trai, giỏi võ như trước. Giờ đây, nó chỉ là thằng Hải ngựa thứ hai, to con và biết đấm:
- Cứ tự hào đi, mày mà làm Quyên buồn thì coi chừng tao!
- Không đến lượt bạn đâu bạn Phong, lo thân mình trước đi, bớt xía mũi vào chuyện người khác, hừ.
- Tao đã đập mày 2 lần, tao không ngại làm lần 3 đâu, thế nhé, cút khuất mắt tao đi!
Dù tôi nói “cút đi”, nhưng tôi mới là người quay đi. Tôi không muốn nhìn mặt nó quá lâu, tự dưng thấy buồn nôn.
Hơn mười phút kể từ khi Thanh Ngân chạy ra ngoài, vẫn chẳng thấy cô nàng trở lại, cũng chẳng có tin tức gì từ Linh. Tôi nhận ra mình đang bị… quá nhiều chuyện. Người ta buồn, tự họ sẽ cân bằng, tôi liên quan quái gì mà phải can thiệp. Hơn nữa, tôi đã cử Linh đi theo cô ấy rồi.
Việc tôi cần nghĩ lúc này không phải là Thanh Ngân, mà là câu nói của Ái Quyên về Uyển My. Nàng có gì đó không bình thường. Ái Quyên vốn rất thân thiết với Uyển My, có chuyện gì cũng kể, thậm chí những chuyện tôi chẳng biết tí gì, nhưng thái độ vừa rồi khiến tôi có vết gợn lớn. Tôi tò mò, nhưng không thể hiểu rõ vì Ái Quyên không nói thêm, còn Uyển My dường như không muốn tôi can dự:
- Không có gì đâu, bảo bối đừng nghĩ nhiều, hì.
- Thật không đó? Sao anh thấy…
- Vậy hen, có gì tối nói chuyện, em đang bận.
- Ừ… bai…
- Tút tút…
Uyển My cúp máy ngay, không để tôi nói hết lời tạm biệt.
Trong lúc chờ Thanh Ngân và Linh quay lại, tôi tiện chân dạo qua khu vực nhóm bạn cùng lớp đang trò chuyện rôm rả. Chúng tôi không thân lắm, không giống hồi cấp 3. Hôm nay, ngoài nhóm thân thiết như tôi, Thanh Ngân, Vương Linh, Duy, Nhi, còn có hội của Quốc, Thành, Phương và mấy đứa con gái như Diệu, Như, Ngọc. Lớp thiên về công nghệ, nhưng nam nữ khá cân bằng, chỉ có Ái Quyên không thân lắm với mấy đứa con gái ngoài Uyển My và 3-4 đứa thường xuyên nói chuyện.
Tôi tiến lại gần nhóm bạn, đứa nào cũng thoải mái. Nhi không ngại ngần:
- Chém gió gì đó mày?
Tôi vỗ vai Duy đang ngồi nói chuyện huyên thuyên:
- Úa? Anh… anh vợ, có gì không anh?
- Anh vợ cái đầu mày, tránh xa em tao ra nghe chưa! Con nhỏ kia nữa, bớt chơi với thằng này lại nhé!
Tôi chẳng có cơ hội đi đây đi đó với Uyển My, nhưng bây giờ trở thành “quyền huynh thế phụ”, ngăn cản mấy đứa em gái thân thiết tiến tới với những thằng mặt mũi nham hiểm như Ái Quyên với Trí, và giờ là Nhi với Duy. Duy là thằng tốt tính, tôi không có gì khúc mắc, nhưng nhìn đứa nào cũng có đôi có cặp, tôi cay cú:
- Sao mỗi lần tui thấy ông là sẽ có chuyện gì đó xảy ra vậy? – Nhi nhìn tôi nghi hoặc.
- Sao tao biết được? Mà chuyện gì?
- Thì bà Ngân đó? Như phim Hàn luôn… không do ông thì do ai?
- Bố lạy mày, tao liên quan gì Ngân, bớt đồn bậy lại, không tao lại ăn chửi nữa.
- Ông mà sợ ai? À, vợ ông đó hả? Ai chứ riêng vợ ông thì tui tin, tui nhìn bả cũng sợ nữa chứ nói gì.
- Mắc gì mà sợ?
- Có cảm giác nói chuyện gì bả cũng biết hết, như nói chuyện với… cô giáo vậy đó, dễ sợ lắm!
Nhi dùng đúng cụm từ “dễ sợ” mà Ái Quyên đã dùng để miêu tả Uyển My. Tôi sợ Uyển My theo kiểu “sợ vợ”, không phải sợ hãi:
- Sao hồi xưa mày kêu Uyển My đẹp gái hiền lành?
- Hồi xưa khác, giờ khác, giờ nói chuyện nhiều hơn mới thấy chứ.
- Bớt nói xấu Uyển My của tao à, đấm luôn giờ!
- Haiz, chị nói thế thôi, cưng hiểu sao thì hiểu, không rảnh nói nhiều, hứ.
Nhi nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ rồi quay đi. Duy không để ý, vẫn ngắm đồng hồ trên tay tôi:
- Vãi nồi, mày mua à Phong?
- Mua gì?
- Cái này nè! – Nó nâng tay tôi lên như bảo vật.
- Không, Uyển My tặng tao.
- Vãi… cứt… đồng hồ nhái phải không?
- Nhái cái đầu mày, mua ở cửa hàng mà.
- Thật không?
- Mẹ, thằng bệnh, đã bảo thật, mua ở cửa hàng chứ nhái gì, cái đồng hồ thôi mà, làm gì ghê vậy?
Nó ôm đầu, nhìn tôi như sinh vật lạ:
- Trời ơi Phong ơi là Phong, ngu gì ngu thế!!!
- Ngu cái đầu mày, ông lại vặn cổ bây giờ! – Tôi nghiến răng ken két.
- Nói cho mày biết, đừng sốc…
- Vụ gì, nói đi úp mở mãi!
Mặt Duy gian xảo, nhìn quanh như thằng trộm gà:
- Cái đồng hồ này, Uyển My mua tặng mày đúng không?
- Ừ, đúng.
- Mày có biết giá của nó là bao nhiêu không? – Nó nghiêm túc như luật sư.
- Ờ… không… tao thấy cũng đẹp, chắc khoảng… 2-3 triệu gì đó.
- Diss, nói mày ngu đúng là không sai, dốt nát không tả được.
- Mẹ, mày mà chửi câu nữa thì đừng trách tao ác!
Tôi đứng phắt dậy, sẵn sàng cho nó nếm thử đòn Kimura Lock nếu nó tiếp tục chửi:
- Vểnh cái lỗ tai lên mà nghe nhé. Nếu tao không nhầm thì con này là Bonest Gatti dòng Ghost Speed mã B199016R, giá hiện tại loanh tầm 2000.
- 2000? 2000 đồng?
- Đồng cái đầu mày, 2000 mỹ kim, đô la Mỹ, ngu vãi cả xoài.
- Gì? Mày mới sủa cái gì?
Lần này, tôi trố mắt nhìn con đồng hồ trên tay mình. Giá trị của nó ngang ngửa một chiếc xe máy sang xịn, tôi không dám tin dù biết gia đình Uyển My khá giả và nàng đã tự lập từ lâu:
- Hết hồn rồi chứ gì? Nhất mày rồi, vợ vừa xinh đẹp vừa giàu, hờ hờ.
- …
- Tháo ra tao mượn xem kỹ chút nào!
- …
- Ê! Phong!
- …
- Phong!
- …
- Phong!!!!!!!!!!! Thằng điếc!!!!!!!!!!
- Gì… cái gì?
Tôi choáng váng khi nghe Duy tiết lộ giá trị của chiếc đồng hồ. Trước giờ, món đồ đắt nhất tôi mua là đôi giày sneaker vài triệu, ngoài ra chẳng có gì đáng giá. Uyển My tặng tôi thứ giá trị gấp trăm lần, tôi không khỏi ngạc nhiên:
- Tháo ra tao mượn xem chút mày!
Nó chép miệng ra chiều thèm thuồng:
- Mày nói thật không?
- Mẹ, đã bảo thật, bố lừa mày làm gì? Mà vợ mày thế nào mày còn không biết à?
Tôi không tin thằng Duy, nhưng vẫn cảm thấy mơ hồ về giá trị khủng của món quà. Uyển My có điều kiện, và tôi biết nàng đã tự lập từ lâu. Tôi bất giác nhớ đến bộ quà tặng mà Uyển My gửi Ái Quyên—những thứ khiến nàng thay đổi thái độ và gọi chị ấy là “đáng sợ”:
- Mà mày, có biết hoa hồng vàng có ý nghĩa gì không?
- Không, ý nghĩa mẹ gì, hoa hồng thì chắc là… tình yêu chứ gì?
- Nhưng sao Uyển My lại tặng cho Quyên hoa hồng?
- Sao là sao, sao tao biết? Mày điên à? Hoa đéo nào chẳng là hoa.
Chúng tôi không có hồi kết, nếu bên cạnh không phải là hội con gái đang trò chuyện rôm rả. Tôi không hiểu sức hấp dẫn của hoa, nhưng hội con gái lại thích:
- Ai bảo ông thế? – Như cắt ngang.
- Hả? Bà nói tôi à?
- Hai ông chứ ai, mỗi loại hoa đều có ý nghĩa riêng.
Tôi gạt Duy qua một bên, chạy đến nghe Như:
- Thế bà biết hoa hồng vàng có ý nghĩa gì không, nói tôi nghe đi!
Như nhìn tôi dò xét:
- Ông hỏi làm gì?
- Ơ kìa, hỏi để biết chứ làm gì?
- Cũng tùy người tặng và người nhận, mỗi trường hợp ý nghĩa khác nhau.
Tôi thành thật khai mọi chuyện:
- Vậy là, Uyển My tặng cho Quyên hoa hồng vàng?
- Ừ, đúng.
- Rồi sau đó Quyên nói Uyển My… dễ sợ.
- Ừ… cũng đúng nốt.
- Hừm, xem nào… hai người có nói gì khác không, ví dụ nói đến ông chẳng hạn?
- Tôi á? Không, hình như không có…
Tôi như phạm nhân bị cảnh sát tra hỏi, mong mỏi được khai sạch sành sanh:
- Tôi không dám chắc, nhưng có vẻ trong trường hợp này, cộng thêm những gì tôi biết về ông, về bà Quyên với bà My, thì khả năng cao là…
- Là sao? Úp mở quá vậy?
Tôi thấp thỏm, mọi đứa trong nhóm cũng hướng mắt về Như:
- Có vẻ là… Uyển My của ông, đang… ghen…
- Ghen?
- Ừm, rất có khả năng như vậy.
- Mà ghen cái gì? Ghen với ai, Quyên á?
- Chứ ông nghĩ là ai ở đây?
- Không… không… chắc không có đâu, bà nhầm rồi đó.
Thái độ của Ái Quyên khiến tôi tin lời Như là đúng, nhưng tôi không muốn tin vì không có lý do gì Uyển My lại ghen với Ái Quyên. Tôi với Uyển My như thế nào, Ái Quyên thừa hiểu, và tôi với Ái Quyên thân thiết, Uyển My cũng rõ. Vì thế, tôi không dám nghĩ đến mức Uyển My lại có hành động “dằn mặt” với người bạn thân thiết như vậy:
- Chuyện mấy người sao, sao tôi biết được, chỉ là suy đoán, nhưng chắc không sai đâu.
- …
- Mà Uyển My nhà ông công nhận… đáo để lắm.
- Sao… sao nữa?
Như nói nhỏ, không muốn ai nghe:
- Theo tôi, hoa hồng vàng bây giờ không mang ý nghĩa tiêu cực, nhưng ngày xưa, ở Pháp, họ lại nghĩ khác…
- Là sao? Chưa hiểu.
Tôi như nghe sấm, không hiểu gì:
- Hoa hồng nói chung bây giờ mang ý nghĩa tích cực, đặc biệt trong tình yêu, nhưng ngày xưa ở Pháp, họ lại nghĩ…
- Pháp? Bà mới nói ở Pháp à?
- Ừ, sao thế?
- Hình như lúc Uyển My nói chuyện với Ái Quyên, cũng có nhắc gì đó… đến Pháp, tôi nghe loáng thoáng.
Như nhìn tôi đầy thương cảm, lắc đầu:
- Vậy thì đúng rồi đấy, ông nên bảo trọng thì hơn!
- Sao… sao… vậy?
- Yên tâm, khỏi lo, mấy vụ hoa hòe này con gái bọn tôi rành hơn bọn con trai nhiều.
- …
Tôi nghe từng lời, sấm chớp nổ bên tai, không thể giữ bình tĩnh được nữa:
- Ghép vào chuyện anh Phong đây thì đúng đến 99% rồi đó, không sai được đâu. Khổ thân bà Quyên.
- …
- Mà cũng có thể không phải, tôi thấy bà My nhà ông với bà Quyên thân nhau lắm mà. Chuyện này còn phụ thuộc vào mối quan hệ của ông với bà Quyên, cái đó thì tụi tôi không tiện hỏi sâu, tự ông đánh giá xem thế nào?
- Ừ… ừ… cảm ơn bà…
Tôi đứng dậy bước vội ra ngoài, bỏ lại ánh mắt thương cảm của đám bạn. Có lẽ, họ đang cảm thấy tội nghiệp và lo lắng cho tôi nhiều hơn. Nói vậy, tôi không sốc vì Uyển My làm vậy, vì tôi biết nàng có cá tính và nguyên tắc riêng, đặc biệt trong tình yêu. Đã không ít lần tôi cảm nhận Uyển My xem tôi như thứ vô cùng quý giá, không muốn bất cứ ai giành lấy tôi, dù chỉ là chút ít. Tôi nhớ lần thằng Linh rủ tôi đóng MV cho cô ca sĩ nào đó, Uyển My đã chửi nó như tát nước vào mặt rồi đuổi đi, không cho tôi có cơ hội mở miệng. Nghĩ lại, tôi đã hiểu thêm nhiều điều. Và sự thật là tôi sốc và tuyệt vọng hơn nhiều khi nhận ra Uyển My đã có hành động “dằn mặt” với người bạn thân thiết như Ái Quyên. Nàng sở hữu tôi đến mức… tiêu cực như vậy, quả thật tôi chưa dám nghĩ đến. Những gì Như tiết lộ trùng khớp với thái độ của Uyển My và Ái Quyên thời gian qua. Tôi đã mơ hồ nhận ra khi Uyển My không vui sau khi tôi gọi Ái Quyên là “bé Quyên”, nhưng không ngờ mọi chuyện lại đến nước này. Không biết tôi phải đối diện với Ái Quyên như thế nào đây?
Tôi bước đi vô thức dọc hành lang dài, chẳng muốn suy nghĩ gì nữa. Khi chuyện tình tay ba không còn mới mẻ, và màn “đánh ghen” vô cùng ẩn ý của Uyển My vẫn ám ảnh tôi, thì một tập phim mới chuẩn bị ra mắt: Vương Linh, Thành Trí, Thanh Ngân, Ái Quyên. Bộ phim bom tấn miễn phí, chẳng hiểu kịch bản thảm khốc này từ đâu mà ra. Tôi, dù chỉ là “diễn viên khách mời”, cũng phải lựa chọn: tiếp tục can ngăn hay bỏ mặc mọi sự. Phụ thì phụ, tôi hoàn toàn đủ khả năng biến kịch bản hài thành bi kịch trong nháy mắt. Giờ phút của sự thật sắp bắt đầu!!!
Đề xuất: Cảm nắng chị cùng dãy trọ