81. Chương 81: Vấp ngã trên đường

Em, Nước Mắt Và Mưa

Chương 81: Vấp ngã trên đường

Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 81 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi luôn tự cho mình là người thông minh, không xuất sắc nhưng ít nhất cũng nhỉnh hơn người thường một chút nhờ khả năng suy nghĩ cẩn thận và suy luận khá ổn. Vì vậy, cách xử lý tình huống của tôi cũng khá hơn người khác, dù chẳng đáng kể. Nhưng từ khi gặp Uyển My, mọi thứ đã thay đổi. Tôi nhận ra rằng núi cao còn có núi cao hơn, thậm chí vô số núi khác vượt xa mình. Tôi chỉ là cái nóc nhà mà dám so sánh mình với miệng giếng, không buồn ngước lên bầu trời rộng lớn kia, nơi có vô vàn “nóc nhà” cao vời vợi hơn tôi gấp bội.
Tôi chưa bao giờ dám đứng lên đối đầu với Uyển My, bởi tôi biết mình không bao giờ đủ trình độ để làm điều đó. Những điểm hơn nàng ở vài môn học không phải vì tôi chăm chỉ hơn, mà là bởi nàng cố tình nhường nhịn tôi. Nàng thấu hiểu tính sĩ diện của tôi cao ngất trời, nên chủ động nhường bước trong vài tình huống để tôi không quá tự cao, nhưng cũng không dập tắt hoàn toàn nỗ lực của mình. Mỗi khi tôi ngộ ra điều gì, nàng đã đoán trước và sắp xếp trước tôi vài bước. Thế nên, dù có nhét vàng vào tay tôi, tôi cũng chẳng dám mạo hiểm nghĩ rằng mình có thể vô tình chọc giận Uyển My.
Nhưng nỗi lo đó vẫn chưa đến, còn một nỗi lo khác lại khiến tôi toát mồ hôi hột, dù rằng mọi chuyện không hẳn do tôi cố tình. Đó là nỗi lo khi dám “gây chiến” với Ái Quyên, cánh tay phải đắc lực của Uyển My. Hôm nay, giữa lớp học đông nghịt, tôi đã nhẫn tâm làm bẽ mặt Ái Quyên một cách quá phũ phàng. Dù biết rằng trong cuộc cãi vã, Ái Quyên không chiếm được thế chủ động vì nàng đã sai, và Tuyết Mai hoàn toàn đúng khi bắt lỗi. Chỉ có điều, cách Tuyết Mai “vùi dập” Ái Quyên như vậy quả thật khó coi. Nhưng với tôi ngày xưa, đó là chuyện khó coi, còn giờ đây, tôi đã bị cô nàng xinh xắn này “bùa mê thuốc lú” rồi. Nụ cười bẽn lẽn với hai má lúm đồng tiền ấy chứa đầy sức hút chết người, và tôi không đủ đạo hạnh hay thần dược để hóa giải.
Thế nên, thay vì đứng ra giảng hòa, tôi lại chọn đứng hẳn về phía Tuyết Mai, khiến Ái Quyên bị thầy Dũng trừ điểm. Nhưng đó đâu phải là lý do chính. Điều đáng nói nhất là tôi đã phản bội niềm tin của Ái Quyên, người bạn thân nhất của mình, để bảo vệ một cô gái mới quen chỉ hai ngày. Khi tôi vừa khẳng định lập trường, tôi đã nhận ra sai lầm của mình, nhưng đã muộn. Mọi chuyện đã xảy ra, không thể hối lỗi được nữa.
Khỏi phải nói, ngay sau “chiến tích” đó, mọi người đã bàn tán xôn xao:
- Uầy, mới mấy ngày mà bênh nhau dữ vậy sao?
- Hèn gì Uyển My bỏ đi là phải, thằng Phong cũng dạng hám gái thôi!
- Chậc, thấy em nào đẹp cũng dính đến thằng này nhỉ, đúng là dạng… vô lại!
Những lời bàn tán ấy đưa tôi trở về cảm giác cách đây vài tháng, khi tôi còn đang xung đột với thằng Nhật bảnh tỏn và bị chỉ trích giữa đám đông. Lúc ấy, tôi là nạn nhân, được Uyển My bảo vệ dù tôi chẳng có tâm trạng đánh nhau. Còn giờ đây, tôi chính là kẻ gây ra chuyện, và không có ai đứng ra cứu tôi nữa.
- Cả lớp trật tự, làm bài tiếp đi, tôi chuẩn bị gọi lên bảng tiếp đấy nhé!
Tiếng quát của thầy Dũng làm mọi người im bặt, cứu tôi khỏi một phen thua trông thấy. Nhưng sao lúc nãy thầy không đứng ra giải quyết mà lại gọi tôi lên làm gì? Chẳng phải đó mới là lúc cần kíp hơn sao?
- Hì hì, cảm ơn nhé!
Tuyết Mai thúc nhẹ vào tay tôi, nở một nụ cười quen thuộc:
- Ừ… ừ không có gì đâu, Mai đúng mà! – Tôi thở dài đáp
- Sao mặt cậu… thảm vậy? Bộ… hai người… ? – Tuyết Mai tròn mắt nhìn tôi, tò mò
Cô nàng này quả thật thông minh, chẳng phải ngốc nghếch gì:
- Tào lao… bạn bè thôi, cơ mà…
- Thế sao không bênh người ta, mà lại bênh tôi chứ?
- Cũng… chẳng biết nữa, chắc tại…
- Tại tôi đáng yêu quá đúng không, hì hì – Nàng lại cười, khẽ đưa tay lên vuốt tóc mái xoăn
Dĩ nhiên đó chính là lý do, nhưng sao tôi có thể thừa nhận điều đó? Ngay cả bản thân tôi cũng chối bỏ cảm giác của mình với Tuyết Mai:
- Không… không phải thế, chỉ là…
- Thấy cậu căng thẳng quá, sao vậy chứ?
- Thôi, không có gì, học đi!
- Ờm, vậy thôi.
Từ đó đến hết giờ, tôi không dám quay ngang quay dọc nữa, chỉ chúi đầu vào bài tập. Tuyết Mai dường như hiểu tôi đang khó xử, nên không chủ động bắt chuyện nữa, chỉ thỉnh thoảng hỏi thăm về bài tập.
Kết thúc buổi học, tôi nhanh chóng thu dọn sách vở rồi chạy xuống nhà xe trước nhất, vừa muốn tránh mặt bạn bè, vừa muốn trực tiếp xin lỗi Ái Quyên trước khi chuyện đến tai Uyển My.
Trường tôi buổi sáng đông như kiến, buổi chiều cũng vậy, chỉ khác là các lớp đổi chỗ cho nhau. Sáng âm u, còn buổi chiều mưa lâm râm, bầu trời đen kịt, gió thổi mạnh. Mọi người hối hả chạy về nhà trước khi cơn mưa kéo đến. Tôi đứng nép sát vào tường, ngóng cổ chờ Ái Quyên từ cầu thang xuống. Nhưng nàng không đi một mình, mà đi cùng thằng Trí, hai người nói chuyện ríu rít, nàng thỉnh thoảng cười khúc khích.
Vừa nhìn thấy tôi, thằng Trí liền đưa ra ánh mắt nghi hoặc. Tôi cảm thấy chột dạ, xem chừng đối thủ của mình đã lên cao sau pha đóng vai phản diện của tôi. Ái Quyên cũng nhìn thấy tôi, nhưng nàng tỏ ra lạnh lùng, toan bỏ đi như không có chuyện gì:
- Quyên ơi, nói chuyện chút được không?
- Bữa khác đi, em bận rồi… - Ái Quyên không nhìn tôi, nàng quay đầu bước đi
- Nhưng mà…
Tôi khẽ níu tay nàng lại, nhưng ngay lập tức bị thằng Trí hất ra mạnh không ngờ. Nó đẩy tay tôi đập vào cột sắt của nhà xe, tạo tiếng “rầm” lớn, dù giữa tiếng ồn của sinh viên, chẳng ai để ý:
- Mày làm trò gì đó? – Thằng Trí gằn giọng
- Việc của mày à? – Tôi nuốt giận
- Quyên đã bảo không muốn nói, mày kéo tay Quyên lại làm gì?
Tình ngay lý gian, tôi chẳng khác nào kẻ phản diện khi ép buộc cô gái bị bẽ mặt do mình gây ra:
- Có chuyện chút thôi, Quyên… - Tôi gọi với theo
- Đã bảo tránh ra, phiền thế, tránh xa Quyên ra!
Thằng Trí đứng hẳn vào giữa tôi và Ái Quyên, chắc lại muốn làm anh hùng rơm:
- Tao cho mày 5s để tránh sang một bên, còn không thì hôm nay không có sư huynh sư đệ gì đâu nhé!
- Tao mà phải cần cái loại huynh đệ với mày à? Giỏi bơi vào đây!
Thằng Trí mạnh miệng, dường như nó tin rằng mình có thể đương đầu với tôi sau hai lần bại trận. Đã vậy, nó còn không chịu học thêm gì mới, chỉ quanh quẩn với mớ kiến thức cũ. Còn tôi, nhờ Chương sư phụ truyền thụ, đã lĩnh hội nhiều bí kíp hay ho. Nói nghe có vẻ khinh địch, nhưng nếu tái đấu trăm lần, thằng Trí cũng sẽ ngã sấp mặt trước tôi trăm lần:
- Mày đéo biết sợ à? – Tôi cười khẩy
- Tao chưa bao giờ biết sợ là gì.
- Thế giờ có tránh ra không?
- Đéo tránh.
Sự cương quyết của thằng Trí và sự lì lợm của tôi khiến tình hình căng thẳng hơn. Nhưng rồi Ái Quyên đã lên tiếng, chấm dứt mọi hy vọng của tôi và cả sự máu chiến của thằng Trí:
- Không có gì đâu Trí, em ổn mà. Còn Phong, hiện giờ thì em không muốn nói chuyện gì với anh cả, vậy nhé!
Nàng lẳng lặng quay đầu bước đi, bỏ tôi lại với gương mặt thất thần. Thằng Trí nhìn tôi cười khinh bỉ rồi cũng sải bước theo Ái Quyên. Và như thế, tôi đã chính thức… leo lên lưng cọp.
Mọi người bảo Uyển My đáng sợ, nhưng giờ tôi mới hiểu ra điều đó. Không phải vì nàng sẽ dọa quay tôi như quay heo, cũng không phải vì tôi ngại nhìn thấy nước mắt yếu đuối của nàng. Chỉ vì sự sắc sảo, nhạy bén và bộ não vượt trội của nàng, tôi luôn cảm thấy mình bị bí bách, không thoải mái chút nào. Tôi không biết bằng cách nào, mọi chuyện xảy ra xung quanh tôi dường như Uyển My đều nắm bắt được hết, và nàng chủ động giúp tôi giải quyết nếu đó là việc tốt. Còn việc xấu, nàng sẽ bật chế độ “máy sấy tóc” lên mà sấy tôi không còn manh giáp.
Hôm nay, theo hệ quy chiếu đã định sẵn, việc tôi gây sự với Ái Quyên là quá xấu. Tôi sợ rằng, ngay khi Uyển My biết chuyện, tôi sẽ ngồi trước màn hình điện thoại, run cầm cập như ở Bắc cực và nghe nàng thuyết giảng vài tiếng đồng hồ với gương mặt chỉ dám cắm xuống đất cho đỡ nhục.
Chính vì vậy, tối hôm ấy, tôi ngồi ăn uống mà tâm trạng chẳng yên ổn. Phần vì cảm thấy áy náy với Ái Quyên, phần vì sợ Uyển My sẽ gọi điện hỏi thăm, lúc đó thì mệt hẳn. Chiếc điện thoại mỗi lần “ting ting” là tôi lại giật nảy mình vì sợ:
- Mày làm gì mà cứ giật thót lên vậy con? – Mẹ tôi vừa gắp cho tôi miếng đùi gà vừa hỏi
- Ơ… dạ… không có gì mẹ.
- Dạo này bé My nó sao rồi?
Nghe đến tên Uyển My, tôi bất thình lình xanh mặt:
- Dạ… sao… sao mẹ?
- Mày bị gì mà cứ run lẩy bẩy thế? Bệnh à? – Mẹ tôi lo lắng
- Không có… không có gì mẹ, con hơi lạnh.
- Trời này mà lạnh, mày coi có sốt cảm gì không?
- …
Tôi thường gây thù chuốc oán với người thân, nhưng lần này, tôi lại thấy dì Hạnh nhìn tôi với ánh mắt đầy nghi ngờ:
- Chắc nó làm gì có lỗi với bé My đó chị, nên giờ nhắc đến mới run vậy!
Dì Hạnh phán một câu xanh rờn, tay vẫn gắp thức ăn lia lịa:
- Dì… đừng có mà… ngậm máu phun… con nhé!
- Ai phun gì mấy người, tui thấy sao nói vậy thôi!
- Thật không Phong? – Mẹ tôi gặng hỏi
- Có đâu mẹ… dì nói bậy đó! – Tôi nhăn nhó
- Có làm gì sai thì xin lỗi nó đi nghe chưa, tao mà nghe mày làm bậy làm bạ gì để con bé để nó buồn thì mày biết tay tao!
Trước đây, khi biết mẹ tôi thương Uyển My đến nhường này, tôi cảm thấy hạnh phúc vì chuyện “mẹ chồng – nàng dâu” sẽ không xảy ra ở nhà tôi. Nhưng giờ đây, nó biến thành drama giữa “mẹ – con trai” như ngay lúc này:
- Không có gì mà… mẹ… đừng lo.
- Ừ, nói rồi đấy, tao không thích nói nhiều, làm sao thì làm!
Tôi gật gù tán thành, không quên liếc dì Hạnh tóe lửa khiến bà ấy ái ngại quay đi chỗ khác, dù rằng tôi vẫn nhìn thấy bà ấy cười khúc khích.
Dẫu lo lắng là vậy, nhưng rốt cuộc hôm nay cũng chẳng có chuyện gì xảy ra, vì Uyển My sáng nay theo giờ Mỹ có lịch họp hành, không có thời gian nghe điện thoại của tôi. Mặc dù an tâm phần nào, nhưng tận trong sâu thẳm, tôi vẫn cảm thấy tủi thân nhẹ. Tôi biết mọi việc Uyển My làm đều vì tương lai của hai chúng tôi, nhưng tôi ở nhà chẳng biết cố gắng thế nào, suốt ngày lo nhảy vào chuyện của người khác, làm kẻ vác tù và hàng tổng. Đã vậy, tôi còn dám rung động trước một cô gái khác, dù chỉ mới gặp được hai ngày. Càng suy nghĩ, tôi càng căm giận bản thân mình, đúng là một thằng bại tướng, rác rưởi và đáng khinh nhất trên đời. Nếu cứ giữ tâm trạng như vậy, tôi chẳng có cửa xứng với Uyển My.
Thế nên, sau vài tiếng đồng hồ nằm im bất động trên giường, tôi đưa ra quyết định: sẽ ngó lơ Tuyết Mai ngay và luôn. Sự thật là cô nàng này quá sức thu hút, và tôi không thể chống chịu nổi vẻ ngoài ấn tượng ấy. Vì vậy, trước mắt, không tiếp xúc với Tuyết Mai là giải pháp tốt nhất. Để đạt được điều đó, tôi sẽ phải đi học thật sớm từ ngày mai, vì Tuyết Mai là chúa đi trễ, phương án này hoàn toàn khả thi.
Dù vậy, cách đó vẫn chưa thể giúp tôi làm hòa với Ái Quyên, nhưng tôi hy vọng mối quan hệ của chúng tôi sẽ không xảy ra bất cứ bất ổn gì, chứ nếu không… tôi sẽ… tiêu là cái chắc, hic hic.
Nói là làm, sáng sớm hôm sau, tôi đã cố gắng thức dậy thật sớm, không cần đợi đồng hồ báo thức. Sửa soạn xong xuôi, tôi lao lên trường một cách bạt mạng không nể nang giờ giấc. Giữa đường đi, tôi đã được vài người “tốt bụng” hỏi thăm phụ huynh liên tục, nhưng tôi đang bận chạy nên chẳng thể trả lời.
Không để tình trạng nguy nan đánh úp mình, tôi nhanh trí tạt ngang qua phòng bảo vệ lấy chùm chìa khóa phòng và chễm chệ ngồi khoan thai ở một góc khi chưa có ai xuất hiện. Trước mắt, tôi chưa biết phải làm thế nào để đối phó với sức hút mãnh liệt của Tuyết Mai, nhưng trong thâm tâm, tôi không bao giờ muốn phản bội tình cảm và sự hy sinh của Uyển My. Vì vậy, tốt nhất cứ tránh xa nàng ta trước đã, rồi có gì tính sau.
Đúng như dự đoán, Tuyết Mai là chúa đi trễ, nên việc tôi lại một lần nữa chứng kiến nàng chạy thục mạng từ ngoài hành lang vào phòng học là điều tôi đã tiên đoán. Sau khi rối rít xin lỗi thầy giáo vì tới trễ, nàng phát hiện ra sự thiếu vắng của tôi ở vị trí cạnh bên. Nhờ tôi cúi sát đầu xuống bàn, nàng không tài nào nhìn thấy được, nên có lẽ yên tâm là tôi có thể… đang đi trễ. Thế nhưng, tôi quên béng mất việc lớp mình có chuyên mục điểm danh đầu giờ, thế là… bùm… ngay khi tên tôi được thầy đọc to, tôi đành xuôi xị đứng dậy hô “có”, bắt gặp khuôn mặt đầy vẻ khó hiểu của Tuyết Mai. Hẳn nhiên, sau đó, mấy đứa trong lớp ném về phía tôi vài ánh nhìn xen lẫn thắc mắc. Vì tôi đã chủ động lui khỏi vòng chiến, tức là tránh xa khỏi cô gái cuốn hút nhất nhì lớp, nên tính mạng tôi được bảo toàn tuyệt đối.
Thế nhưng điều khiến tôi trăn trở hơn cả là việc Ái Quyên không thèm liếc nhìn tôi lấy một lần kể từ lúc bắt đầu vào lớp cho đến tận giờ ra về. Tôi cảm thấy ngứa mắt khi thằng Trí cứ liên tục xuất hiện cản trở việc nói lời xin lỗi của tôi. Vì là trong khuôn viên trường học, tôi không thể ra tay gây hấn với nó, nên chỉ còn biết ngậm hổ tàng long, vùi mình vào bụi rậm chờ thời.
Trong lúc thất thểu tìm xe giờ ra về, tôi bất thình lình nhận một cú đấm vào phía bên vai phải. Do bất ngờ, tôi giật mình vung tay ra sau, chạm vào mũi của… Tuyết Mai. Nàng la lên oai oái giữa thanh thiên bạch nhật:
- Aaa, huhu, sao cậu đánh tôi, đau quá, huhuhuu!!!!!
Tuyết Mai la lớn đến nỗi, dù đang trong tình trạng hỗn loạn của giờ ra về, vẫn có không ít ánh mắt đổ dồn về chúng tôi. Với trò ăn vạ quá lâu của nàng, tôi cực chẳng đã đành bịt miệng nàng lại, kéo vào phía trong để phòng ngừa hậu họa:
- Thôi, thôi, tôi xin lỗi, gì mà cậu gào to thế hả? – Tôi bối rối
- Huhu, đau quá…
- Xin… xin lỗi, tôi không thấy… cậu…
- Cậu làm gì mà đụng tay đụng chân thế, huhu, vỡ mũi tôi rồi…
Tuyết Mai bình thường lấc cấc, giống mấy đứa trẻ trâu đầu ngõ nhà tôi, người bé như que kẹo nhưng ra vẻ giang hồ oai phong. Thế mà giờ nhìn nàng vừa đi vừa bù lu bù loa, trông càng… mắc cười hơn:
- Mũi cậu mũi giả à?
- Giả cái đầu cậu ấy, hức, chưa gì mà đánh người ta rồi – Tuyết Mai nhăn nhó, nắn sửa lại phần mũi đã đỏ ửng
- Xin lỗi mà, tại thói quen ấy, có sao không?
Tôi lo lắng, đứng ngắm nghía lại khuôn mũi của Tuyết Mai xem có xô lệch gì đi đâu không, và đó quả thực là điều sai lầm nhất tôi đã làm trong ngày hôm nay. Bởi ngay sau đó vài giây, tôi nhận ra rằng khuôn mặt xinh đẹp đứng trước mặt tôi đây quả thực là một khuôn mặt quá ư cuốn hút. Tôi đứng như trời trồng nhìn Tuyết Mai đang bĩu môi trông không thể đáng yêu hơn được nữa:
- Này! Này!
- …
- Này! Phong! Phong! – Tuyết Mai vả vào mặt tôi
- Hả… ờ… sao vậy?
- Cậu nhìn gì mà say sưa thế? Bộ mặt tôi có vấn đề gì hả?
Tuyết Mai lo lắng, nhìn như người vừa mất sổ gạo, sợ rằng khuôn mặt xinh đẹp của mình đã xảy ra vấn đề sau pha vô tình… ra quyền của tôi. Cũng may là nàng không biết tôi chỉ đứng đờ người ra đó vì đang… say mê trước nhan sắc của nàng mà thôi:
- Ừ… không sao… ổn rồi, không sao đâu!
- Hic, xém nữa gãy mũi người ta, bắt đền đi!
Nàng nhăn nhó, đánh tôi thùm thụp, nhưng lần này không đau mấy, như muỗi đốt:
- Thôi, không sao rồi, về đi nhỉ? Xe cậu để đâu?
- Kia kìa! – Tuyết Mai vẫn ôm mũi nắn bóp, tay chỉ về phía con xe phân khối lớn hầm hố của mình
Tôi vội vàng bước đi, không quên liếc ngó xem cô nàng có còn khúc mắc gì nữa hay không. Cơ bản, tôi cảm thấy mình đang gặp vấn đề không hề nhỏ khi dám tơ tưởng đến một người con gái khác trong lúc Uyển My không có mặt. Vừa dìu Tuyết Mai đến chỗ để xe của nàng, tôi đã lật đật chạy biến đi, không để tình trạng khó chịu này lặp lại. Thế nhưng:
- Này!
- Hả? Gì nữa?
- Cậu có phải đàn ông không đó, sao không dắt xe cho tôi?
- Nhưng mà… cậu…
Rõ ràng là Tuyết Mai nói đúng, tôi hoàn toàn là người phải có trách nhiệm dắt xe giúp nàng. Dù có phải là người quen biết hay không, việc một người đàn ông mạnh khỏe dắt xe giúp một cô gái mỏng manh yếu đuối hoàn toàn là việc bình thường như cân đường hộp sữa. Chỉ là cô gái này có phần hơi… quyến rũ quá đà, dù không phải kiểu hở hang, nói chuyện phóng khoáng, mà là một nét quyến rũ nhẹ nhàng nhưng khiến người ta mê mẩn:
- Tôi làm sao? Đánh vỡ mũi người ta mà còn tính chạy làng nữa, vô trách nhiệm!
Tuyết Mai nhìn tôi, nhăn nhó đánh giá. Dẫu biết rằng mình không nên tiếp tục dây dưa với cô nàng này thêm bất kỳ phút giây nào nữa, nhưng với tâm thế của một kẻ có lỗi, tôi vẫn đành phải miễn cưỡng đồng ý với lời đề nghị của Tuyết Mai. Con xe phân khối lớn màu đen tuyền với dòng chữ Kawasaki màu bạc ở phía trước và phần phuộc nổi bật màu xanh lá phá cách. Dù không có nhiều kiến thức về xe, tôi vẫn đoán được giá của chiếc xe này không hề rẻ:
- Nè, tướng cậu nhỏ như cái kẹo vậy mà đi xe to thế?
- Kệ tôi, thích thế đấy, ý kiến không?
Tuyết Mai đúng là một cô nàng khó ưa, chỉ vài chục giây trước còn đóng vẻ tội nghiệp trước tôi, thế mà giờ đã vênh mặt thách thức. Mà phải công nhận lần nữa là bình thường Tuyết Mai sở hữu một gương mặt quá ư gợi đòn, kiểu nhìn là đã muốn gây sự rồi chứ chẳng cần phải mở miệng ra nói nữa. Dù cho tôi biết đó chỉ là do cơ địa của nàng, còn một khi nàng đã muốn đẹp thì chẳng cần đến ai phải mở miệng nữa, một nụ cười với cái má lúm duyên dáng ấy hoàn toàn đủ sức hạ gục bất cứ tên con trai nào:
- Ờ… không… đi cẩn thận, tôi về nhé!
- Mai lên ngồi với tôi đấy nhé! Trốn như hôm nay thì coi chừng! Mai hỏi tội sau, tôi về đây, bái bai bạn Phong đẹp trai!
- Này này… - Tôi thoáng bối rối, dù trước giờ tôi vẫn biết mình khá sáng sủa, dễ nhìn nhưng ít khi nào nghe thấy người ta khen tôi đẹp trai, trừ mấy ông thợ hớt tóc thích xu nịnh khách hàng ra
- Hì hì, đỏ mặt rồi à, cậu hay ho ghê! – Tuyết Mai cười tươi, lại khoe cái răng khểnh khó… ghét rồi
- …
Nói rồi Tuyết Mai vũ trang kỹ càng, nhảy lên xe rồi phóng vù đi trong tiếng máy nổ đinh tai, bỏ tôi ngẩn ngơ một mình đứng im tại chỗ với nhiều nỗi nghi hoặc dấy lên khắp trong đầu, thật đúng là… trẻ trâu thứ thiệt mà.
Từ ngày Tuyết Mai bất thình lình xuất hiện và sử dụng cái dung mạo mê hoặc đó khiến tôi đứng ngồi không yên, lúc nào tôi cũng giữ trong não mình một dòng suy nghĩ cố hữu: “dù bất cứ giá nào cũng không được làm gì có lỗi với Uyển My”. Tôi là một thằng tồi tệ, bản thân không đủ khả năng khiến ba mẹ nàng tin tưởng, đã vậy còn phải chống mắt lên nhìn nàng tự thân vận động, hy sinh hai năm tuổi xuân chỉ để giúp tôi có được cái nhìn thiện cảm và một tương lai dễ thở hơn. Thế mà tôi nỡ lòng nào trong lúc nàng vắng mặt, tôi lại dám tơ tưởng đến một vị nữ nhân khác, dù rằng sức hút từ vị nữ nhân đó quả thực cũng chẳng tầm thường. Nhưng đến cuối ngày, khi nhớ lại, làm quái gì có ai bằng Uyển My của tôi?
Kể từ đó, mỗi lần gọi điện, nói chuyện hay nhìn nhau qua điện thoại, tôi luôn cố gắng trầm lặng nhất có thể. Tôi cố gắng ngắm nhìn Uyển My nhiều hơn, nghe lời nàng nhiều hơn và hơn cả là động viên nàng đầy đủ nhất có thể. Với suy nghĩ rằng chỉ có cách đó, tôi mới cảm thấy đỡ áy náy sau những gì mà cái mặt tối trong con người tôi đã suy nghĩ về Tuyết Mai. Tôi là một thằng con trai thứ thiệt, 100% không có gì bàn cãi. Vậy nên, khi đứng trước một cô gái có sức hấp dẫn kỳ lạ như Tuyết Mai, việc dao động là điều có thể chấp nhận được. Thế nhưng, con người khác con vật ở chỗ, là chúng ta có bộ óc, chúng ta có liêm sỉ, có lòng tự trọng, và hơn tất thảy là có danh dự của riêng mình. Chúng ta không thể đứng núi này, trông núi nọ, phải biết mình là ai, ở đâu, cái gì được làm và cái gì không. Hôm nay thích người này, thì không thể ngày mai lại chuyển sang thích người khác, ấy gọi là không chung thủy, là sở khanh, và tôi thì chưa bao giờ muốn mình bị gắn với cái tên đó.
- Hôm nay em đi gặp đối tác, họ bảo nếu cố gắng đẩy nhanh tiến độ thì trong năm nay và đầu năm sau là sẽ có thể suôn sẻ mà triển khai nhà máy sản xuất bên này…
- …
- Tới chừng đó, chắc là em sẽ được về sớm, về với bǎobèi của em, hì hì…
- …
- Sẵn sàng để ta hỏi cưới chưa, “nàng” gì ơi? – Uyển My nháy mắt, cười hiền
- Chờ “chàng” lâu lắm rồi đó – Tôi cũng cười tươi, một chút niềm an ủi nhỏ nhoi mỗi cuối ngày
- Nói câu gì để chứng mình thuộc bài xem nào!
- Wǒ hǎo xiǎng nǐ – Tôi răm rắp đọc
- Hihi, giỏi ghê. Ăn hết đi nhé, em chọn mãi mới được đó!
Tôi ngồi lặng yên, ngắm nhìn hộp Chocolate nắp trắng cùng chiếc nơ đỏ, bên cạnh kèm theo chiếc thiệp nhỏ nhắn với dòng chữ “Mừng Ngày lễ tình nhân, tình yêu của em” mà Uyển My đã đặt gửi đến cho tôi lúc ban nãy. Tôi chẳng nỡ bóc ra ăn, vì chỉ muốn ôm nó vào người mà ngủ thật nhanh để vơi bớt đi nỗi nhớ nhung trong lòng mình, nỗi nhớ da diết đang cào xé trái tim tôi. Chắc cũng kha khá thời gian rồi, tôi không còn cãi lời hay tranh luận với Uyển My nữa, vì giờ đây, quả thực tôi đã thấm thía được cái gọi là nỗi nhớ, cái gọi là chia xa. Tôi chỉ muốn nghe nàng nói, bất kể là chuyện gì. Ừ thì nàng có thể mắng tôi, có thể nhăn nhó nói tôi chưa tốt, tôi cũng chấp nhận nghe cho bằng hết, thậm chí là nghe cả ngày cũng chẳng sao, vì đến khi nào tôi vẫn còn nghe được giọng nói của nàng, chừng đó, tôi vẫn còn có thứ để mà tin tưởng.
Buổi tối hôm nay là Valentine đầu tiên của chúng tôi, thế nhưng đó cũng lại là ngày đánh dấu của bốn tháng Uyển My ra đi, vậy là sẽ chỉ còn… hai mươi tháng nữa, phải chứ?
14/02/2019, Valentine đầu tiên xa nhau… Nhớ bạn nhiều lắm, Uyển My của mình…