15. Say rượu ở bữa tiệc

Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Nhược Thủy Thiên Lưu thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dưới ánh đèn mờ ảo, khuôn mặt Mạc Thiếu Thương tiến sát đến mức khiến mọi thứ trở nên không thực nữa. Ôn Ý Nùng chỉ cảm thấy hai má mình càng lúc càng nóng bỏng, đầu óc quay cuồng như bị nhét đầy bông ướt sũng.
Chất cồn đã làm tê liệt não bộ, khiến khả năng tiếp nhận ngôn ngữ của cô trở nên chậm chạp bất thường. Giọng nói trầm ấm ấy rõ ràng lọt vào tai, từng chữ cô đều nghe rõ, nhưng khi ghép lại thành câu thì ý nghĩa lại trở nên mơ hồ, khó nắm bắt.
Đôi mắt cô phủ một tầng sương mờ mịt, long lanh như ngậm nước. Cô chỉ biết ngơ ngác nhìn anh, không thốt nên lời.
Mạc Thiếu Thương đứng nhìn cô gái nhỏ trước mặt, ánh mắt sâu thẳm khó đoán.
Sau vài giây quan sát, ánh mắt anh dời xuống chiếc ly rỗng trên tay cô, kết hợp với những phản ứng bất thường lúc này, anh đưa ra kết luận: Cô say rồi.
Loại rượu trái cây pha chế đặc biệt tại bữa tiệc có vị ngọt thanh, êm dịu, rất dễ đánh lừa vị giác, nhưng thực chất nồng độ cồn không hề thấp. Cô giáo viên trẻ tuổi này rõ ràng chẳng am hiểu gì về rượu, chắc đã nhầm nó với nước ép trái cây thường nên uống chẳng e dè gì.
Nghĩ đến đây, Mạc Thiếu Thương không khỏi thấy buồn cười, ánh mắt nhìn cô cũng bất giác dịu lại.
"Có bị thương ở đâu không?" Anh khẽ hỏi, giọng nói trầm ấm, chậm rãi như đang dỗ dành một đứa trẻ ngoan cố không chịu mang giày.
Ôn Ý Nùng chớp chớp mắt, tư duy vẫn còn lờ đờ. Nhưng câu hỏi ngắn gọn, trực diện này thì cô hiểu được.
Cô chậm chạp lắc đầu, dáng vẻ ngây ngốc, ngoan ngoãn đến lạ.
Mạc Thiếu Thương lại nhẹ giọng: "Bây giờ tôi buông tay ra, cô tự đứng vững nhé, được không?"
Trong trạng thái chếnh choáng hơi men, Ôn Ý Nùng đặc biệt ngoan ngoãn, gật đầu cái rụp: "Vâng."
Những ngón tay đang nâng cằm cô từ từ nới lỏng. Cùng lúc đó, tay kia của anh vẫn giữ tư thế hờ hững bảo vệ bên cạnh cô, nhưng cố tình duy trì một khoảng cách nhỏ, vô cùng lịch thiệp và giữ đúng chừng mực.
Thế nhưng, Ôn Ý Nùng đang lúc đầu váng mắt hoa, bước chân như giẫm trên mây. Vừa mất đi điểm tựa từ Mạc Thiếu Thương, cô theo phản xạ đưa tay bám lấy mép chiếc bàn dài bên cạnh để cố giữ thăng bằng.
Một lát sau, cô hít một hơi thật sâu, đầu óc tỉnh táo lại đôi chút mới sực nhớ ra mình cần phải nói lời cảm ơn.
Vừa xấu hổ vừa lúng túng, hai má cô đỏ ửng như sắp rỉ máu, lí nhí nói: "Vừa nãy... cảm ơn anh. Nếu không có anh, chắc tôi ngã sấp mặt, làm trò cười cho thiên hạ rồi..."
Bộ dạng say khướt này trông vừa kiều diễm lại vừa quyến rũ. Mạc Thiếu Thương rũ mắt nhìn cô, không đáp lại lời cảm ơn mà khẽ nghiêng người, lười biếng tựa lưng vào cây cột La Mã gần đó, nhàn nhạt hỏi: "Cô Ôn thấy bữa tiệc này thế nào?"
Câu hỏi không đầu không đuôi khiến Ôn Ý Nùng hơi khựng lại, nhưng vẫn thành thật đáp: "Rất... rất tuyệt ạ."
Ánh sáng đẹp, không khí tốt, đồ ăn lại tinh tế.
Đúng lúc này, một người phục vụ bưng khay ngang qua.
Mạc Thiếu Thương tiện tay lấy một ly sâm panh, nhấp một ngụm nhỏ. Anh cụp mắt nhìn thứ chất lỏng sóng sánh ánh vàng trong ly, giọng điệu chậm rãi mang hàm ý sâu xa: "Lúc đầu tôi còn e ngại, sợ cô Ôn sẽ thấy gò bó, tẻ nhạt trong những dịp thế này. Nhưng xem ra cô vừa trò chuyện rất vui vẻ với quý ông kia. Là tôi lo xa rồi."
Ôn Ý Nùng chớp mắt, mất hai giây mới nhận ra người anh đang nhắc tới là ai, liền à lên một tiếng: "Anh đang nói... anh Sebastian sao?"
Động tác lắc ly rượu của Mạc Thiếu Thương hơi khựng lại, ánh mắt tối đi một chút, không lên tiếng.
"Anh Sebastian nói chuyện rất có duyên. Anh ấy bảo rất thích văn hóa Trung Quốc, còn đang xin cấp thẻ xanh nữa." Ôn Ý Nùng thành thật khai báo, không hề giấu giếm, thậm chí còn mang theo sự ngây thơ như đang kể chuyện vui, "Cả hai chúng tôi đều có hứng thú với tâm lý học và phim Hồng Kông, nên mới tán gẫu thêm vài câu."
Nói đến đây, cô ngừng lại một chút, nghiêng đầu, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì say lên nhìn Mạc Thiếu Thương.
Cô tò mò hỏi: "Mạc tiên sinh, anh đang giận sao?"
Mạc Thiếu Thương nhấc mắt, đôi đồng tử xanh đen tĩnh lặng nhìn thẳng vào cô, hỏi ngược lại: "Sao tôi phải giận."
"... Không biết nữa." Cô gái trẻ thành thật lắc đầu, đôi mắt vẫn mơ màng, nét mặt vừa buồn ngủ lại pha chút ngây thơ, "Tôi cũng không biết chính xác tại sao anh giận, nhưng rõ ràng là anh đang không vui."
Giọng điệu cô đầy chắc chắn, Mạc Thiếu Thương nghe vậy, trong giọng nói pha lẫn chút hứng thú: "Kết luận của cô từ đâu mà ra?"
"Trực giác." Cô trả lời tỉnh bơ, dưới tác dụng của cồn, logic của cô trở nên thẳng thắn một cách bất ngờ, "Bình thường anh đã mang lại cảm giác hơi dữ dằn, rất khó gần rồi. Mỗi khi tâm trạng anh không tốt, cảm giác đó lại càng rõ ràng hơn. Giống như... lúc này đây."
Nghe xong, Mạc Thiếu Thương khẽ nhướng mày.
Nhìn bề ngoài, cô nàng say rượu này ngoại trừ hai má đỏ hơn bình thường, đôi mắt ướt át hơn một chút thì giọng nói vẫn ngọt ngào, phát âm rõ ràng, logic có vẻ vẫn bình thường.
Nhưng Mạc Thiếu Thương vẫn thừa sức nhìn ra, cô thật sự đã say rồi.
Lúc tỉnh táo, Ôn Ý Nùng tuyệt đối sẽ không dùng ánh mắt không chút kiêng dè, thậm chí còn mang hàm ý đánh giá này để nhìn anh, càng không dùng cái giọng điệu này để nói chuyện với anh.
To gan đến mức đáng yêu.
"Tôi tự thấy mình đối xử với mọi người khá hòa nhã, cảm xúc cũng luôn ổn định." Mạc Thiếu Thương bình tĩnh nhìn cô, "Sao cô Ôn lại khăng khăng cho rằng tôi khó gần?"
Nghe câu hỏi này, cô mèo say ngước khuôn mặt đỏ bừng lên, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Cô thậm chí còn giơ ngón trỏ trắng ngần lên, lắc lắc trước mặt anh, trịnh trọng giải thích: "Điều này chẳng liên quan gì đến cách anh đối nhân xử thế cả. Nó là vấn đề tổng hợp từ tính cách, ngoại hình và khí chất của anh."
Mạc Thiếu Thương nhàn nhã nhấp thêm ngụm sâm panh, nhẹ nhàng đáp: "Xin rửa tai lắng nghe."
"Tính anh quá tĩnh lặng, lại ít nói, bản thân tính cách này đã tạo ra một khoảng cách nhất định rồi." Ôn Ý Nùng vừa nói vừa soi xét kỹ lưỡng khuôn mặt Mạc Thiếu Thương, cứ như đang tiến hành một cuộc phân tích học thuật vậy.
Cồn đã giúp cô gạt bỏ sự rụt rè thường ngày. Cô thậm chí còn chủ động bước tới gần anh thêm một bước, giọng điệu càng thêm nghiêm túc: "Hơn nữa, các đường nét trên khuôn mặt anh quá góc cạnh. Mắt, mũi, môi, đường viền hàm, tuy rất sâu thẳm, sắc nét, vô cùng đẹp trai, nhưng lại tỏa ra sự công kích rất mạnh. Cộng thêm khí chất của anh nữa... Những người học giáo dục đặc biệt như chúng tôi đều được học qua tâm lý học. Trường hợp như anh, giống như bị ngăn cách với thế giới bên ngoài bởi một hố sâu vô hình vậy, hiếm ai dám mạo hiểm vượt qua hố sâu đó để chủ động tiếp cận anh."
Khoảng cách giữa hai người đột ngột bị thu hẹp lại sau bước tiến của cô.
Khuôn mặt kiều diễm, ngây thơ của cô gái trẻ mang theo vệt ửng hồng say đắm và sự thuần khiết vô tư, tất cả đều in sâu vào mắt Mạc Thiếu Thương.
Tầm mắt anh bắt đầu mất kiểm soát, trượt dần xuống dưới, dừng lại ở đôi môi cô.
Đôi môi nhỏ nhắn, căng mọng được tô điểm bằng màu son rực rỡ, khẽ hé mở theo từng nhịp nói.
Môi đỏ răng trắng, sự tương phản màu sắc mãnh liệt tạo nên một sự quyến rũ vừa ngây thơ vừa chết người.
Khiến người ta không khỏi nảy sinh ảo tưởng.
Nếu được hôn lên đó, sẽ có cảm giác thế nào.
Một luồng hơi nóng xa lạ chạy rần rần trong huyết quản. Mạc Thiếu Thương nhìn cô gái không chút phòng bị trước mặt, yết hầu khẽ chuyển động một cái rất khó phát hiện.
Tuy nhiên, khi cất giọng trở lại, âm điệu của anh vẫn thong dong, bình thản: "Đó chỉ là định kiến thôi."
"Thật sao?" Ôn Ý Nùng chớp chớp hàng mi dày, mang theo sự mơ màng của hơi men, hỏi vặn lại, "Vậy trong mắt Mạc tiên sinh, anh là người như thế nào?"
Mạc Thiếu Thương nhìn cô, đôi mắt xanh đen sâu thẳm không thấy đáy, đôi môi mỏng khẽ mở, nhả ra bốn chữ: "Dịu dàng, hoạt bát."
"..."
Ôn Ý Nùng bị hai từ này làm cho sốc nặng, dường như cũng tỉnh rượu đi vài phần.
Cô trố mắt đứng chôn chân tại chỗ, như thể vừa nghe thấy chuyện hoang đường nhất trần đời. Chưa kịp hoàn hồn sau lời tự nhận xét ảo ma này, điệu dương cầm trong không trung đột ngột chuyển hướng sang một bản waltz, tao nhã, êm ái với nhịp điệu rõ ràng.
Giây tiếp theo, người đàn ông trước mặt tiện tay đặt ly sâm panh xuống, vươn tay phải về phía cô.
Lòng bàn tay hướng lên, phong thái quý tộc lịch lãm, hoàn hảo đến mức không thể chê vào đâu được.
Ôn Ý Nùng ngẩn người. Khi hiểu ra ý đồ của Mạc Thiếu Thương, cô vô cùng bối rối, ấp úng từ chối: "Xin lỗi Mạc tiên sinh, tôi... tôi không biết khiêu vũ..."
"Không sao." Mạc Thiếu Thương khẽ mỉm cười. Cánh tay anh vòng qua vòng eo thon gọn được bọc trong lớp sườn xám của cô, chỉ dùng một lực nhỏ đã không cho phép cô cự tuyệt mà kéo gọn vào lòng, "Tôi có thể dạy cô."
Dưới sự dẫn dắt của Mạc Thiếu Thương, Ôn Ý Nùng nửa đẩy nửa hùa theo bị kéo ra giữa sàn nhảy.
Ánh sáng xung quanh dường như đều đổ dồn vào họ. Cô váng vất đầu óc, đành bị động nương theo nhịp bước của anh.
Bàn tay anh to lớn, thon dài và đầy sức mạnh, vững vàng đỡ lấy lưng cô, tay kia đan mười ngón tay vào nhau, dẫn dắt cô.
Lúc đầu, bước chân của Ôn Ý Nùng còn hơi lộn xộn, vụng về, thỉnh thoảng lại dẫm phải mũi giày anh. Xấu hổ đến đỏ bừng mặt, cô định lùi lại nhưng đã bị anh ôm chặt trong vòng tay.
"Thả lỏng đi, đừng căng thẳng." Anh thì thầm bên tai cô, "Nhìn tôi này."
"..." Tim Ôn Ý Nùng khẽ thắt lại. Vừa ngẩng đầu lên, ánh mắt cô đã rơi tõm vào đôi mắt sâu thẳm như đại dương kia.
Sự hướng dẫn của Mạc Thiếu Thương vừa kiên nhẫn vừa chuyên nghiệp, cộng thêm khả năng tiếp thu nhanh của Ôn Ý Nùng, sau khi cồn đã làm thư giãn tứ chi, chẳng mấy chốc cô đã nắm bắt được nhịp điệu và bước nhảy cơ bản của điệu waltz.
Xung quanh là váy áo lụa là, những bóng người dập dìu.
Cô lơ mơ, dường như chẳng cảm nhận được gì nữa, thế giới trước mắt chỉ còn lại đôi mắt xanh đen sâu thẳm kia. Cơ thể cô tự nhiên nương theo anh, xoay vòng, tiến lùi nhịp nhàng.
Tà áo sườn xám màu trắng nguyệt khẽ uốn lượn, sợi dây chuyền phỉ thúy lấp lánh nơi cổ.
Cặp đôi hoàn hảo giữa sàn khiêu vũ nghiễm nhiên trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn.
Người đàn ông cao lớn, lạnh lùng, cô gái thì linh hoạt, kiều diễm. Cả hai phối hợp vô cùng ăn ý trong bản nhạc du dương, cứ như thể sinh ra là để dành cho nhau vậy.
Bản nhạc kết thúc cũng là lúc bữa tiệc sắp tàn.
Ôn Ý Nùng theo Mạc Thiếu Thương rời khỏi câu lạc bộ mái vòm.
Vừa ngồi vào hàng ghế sau chiếc Rolls-Royce, cảm giác mệt mỏi và cơn say ập đến dữ dội, khiến Ôn Ý Nùng gần như kiệt sức.
Lúc nãy trong sảnh tiệc, vừa nói chuyện vừa khiêu vũ, hơi rượu tỏa ra bớt nên còn đỡ. Giờ chui vào không gian kín bưng, yên tĩnh của khoang xe, cô chỉ thấy đầu nặng như đeo chì, hai mí mắt bắt đầu biểu tình, muốn sụp xuống.
Ban đầu Ôn Ý Nùng còn cố gắng xốc lại tinh thần, cố giữ cho mình tỉnh táo. Nhưng hơi ấm từ máy điều hòa và tốc độ xe êm ái lại chẳng khác nào bản tình ca ru ngủ. Chỉ vài phút sau, cô ngoẹo đầu sang một bên, ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Con người khi ngủ say, cơ thể tự nhiên sẽ mất thăng bằng.
Ôn Ý Nùng đổ ập xuống một cách không kiểm soát.
Bên cạnh, Mạc Thiếu Thương gần như phản xạ có điều kiện vươn tay ra, chắn ngang giữa trán cô và lớp kính cửa sổ lạnh lẽo. Gương mặt anh vẫn bình thản, khẽ ngập ngừng mất hai giây, rồi cử động cổ tay, dùng lòng bàn tay làm gối, đỡ lấy gò má đang nóng hổi, ửng đỏ của cô. Động tác của anh vô cùng nhẹ nhàng, cẩn trọng, từ từ đặt đầu cô tựa lên đùi mình.
Cô gái Trung Quốc trẻ tuổi nhắm nghiền hai mắt, hàng mi dài như hai chiếc quạt nhỏ đổ bóng dịu dàng xuống gò má.
Có vẻ như cảm thấy lòng bàn tay anh rất êm ái, mát lạnh, cô như một con mèo nhỏ làm nũng, vô thức dụi dụi liên tục, tự động tìm cho mình một tư thế thoải mái nhất trong lòng anh.
Xoay sở xong, cô còn tiện tay biến luôn eo anh thành cái gối ôm. Hai cánh tay thon thả tự nhiên vòng qua, ôm chặt lấy.
Rất chặt.
"..."
Mạc Thiếu Thương rũ mắt, cẩn thận ngắm nhìn cô gái không chút phòng bị trong lòng mình.
Cô nhắm mắt, hai má vì say mà ửng lên màu hồng phấn nhạt, mang vẻ quyến rũ ngây thơ hơn hẳn ngày thường. Hàng mi dày, đôi môi đỏ khẽ chu ra, hơi thở đều đặn, êm ái, khiến người ta liên tưởng đến một con vật nhỏ vừa vụng trộm ăn vụng mật ong rồi thỏa mãn chìm vào giấc ngủ.
Vừa nũng nịu vừa đáng yêu. Vừa khiến người ta sinh lòng thương xót, lại vừa kích thích sự khao khát ẩn sâu trong xương tủy.
Muốn ôm chặt lấy cô, muốn hôn cô.
Muốn chiếm đoạt cô thật mạnh bạo, vò nát cô.
Rồi từng ngụm, từng ngụm nuốt chửng vào bụng.
Mạc Thiếu Thương đưa tay lên, dùng mu bàn tay khẽ vuốt ve khuôn mặt mịn màng, ấm áp của Ôn Ý Nùng. Tận sâu trong đáy mắt xanh đen kia là những đợt sóng ngầm cuồn cuộn, như đang ấp ủ một trận sóng thần có thể nhấn chìm tất cả.
"Ngủ ngon." Nhìn khuôn mặt say ngủ yên bình này, anh lặng lẽ nói thầm, "Chúc em có những giấc mơ đẹp."