Sống Lại Từ Đầu

Em Thật Là Thơm

Sống Lại Từ Đầu

Em Thật Là Thơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Túc Yểu trọng sinh.
Nàng khẽ đặt bàn tay nhỏ lên ngực, cảm nhận nhịp tim đang đập dồn dập bên trong.
Kiếp trước, nàng bệnh tật triền miên, mỗi hơi thở đều nặng mùi thuốc đắng chát, khô khốc, căn phòng quanh năm u tối không chút ánh sáng.
Nàng vốn rất ghét vị đắng, cứ uống một ngụm thuốc là phải ăn mứt hoa quả để lấn át mùi vị khó chịu. Đúng là thói quen xấu của con người đều do được nuông chiều mà thành. Dần dà, vì uống thuốc quá nhiều, thành thói quen hàng ngày, nàng có thể một hơi cạn sạch bát thuốc đắng ngắt mà mặt không biến sắc.
Thế nhưng, thuốc dù đắng đến mấy cũng không thể chữa khỏi căn bệnh hiểm nghèo của nàng.
Túc Yểu ngồi yên một lát mới trấn tĩnh lại. Thiển Lộ có lẽ đang hầm tổ yến, nàng định xuống giường rót nước uống thì chợt nghe thấy tiếng động ngoài cửa.
Nàng ngẩng đầu nhìn, đó là Đông Thanh.
Tim nàng bỗng đập thình thịch, chưa kịp phòng bị. Túc Yểu khẽ nhíu mày, nàng biết, phản ứng này là bởi nàng còn mang theo ký ức kiếp trước, nhưng Đông Thanh thì không hề hay biết.
Hắn tưởng Túc Yểu khó chịu, liền đặt bát tổ yến đã hầm kỹ lên bàn, vội vàng tiến đến đỡ nàng: “Tiểu thư đau đầu sao?”
Túc Yểu lắc đầu: “Ta không sao.”
Nét mặt nàng vốn dịu dàng, nay vì ốm sốt mà ửng hồng, trông tiều tụy, nhưng không hề làm giảm đi vẻ xinh đẹp vốn có. Đông Thanh nhìn thấy vậy liền căng thẳng, dìu nàng ngồi xuống ghế.
Thời gian trôi chậm rãi, Túc Yểu không nói lời nào, Đông Thanh cũng lặng lẽ đứng bên cạnh chăm sóc nàng.
Đông Thanh xuất hiện, Túc Yểu bỗng chốc nhớ lại hồi ức thuở bé.
Năm Túc Yểu sáu tuổi, tại con hẻm nhỏ phía Đông phủ Thừa tướng, nàng đã “nhặt” được Đông Thanh, đưa hắn về phủ nuôi dưỡng.
Nhiều năm trôi qua, Túc Yểu vẫn nhớ như in dáng vẻ Đông Thanh năm ấy.
...
Hồi sáu tuổi, Túc Yểu không hề điềm đạm, ngoan ngoãn, dịu dàng như bây giờ. Nàng được nuông chiều, không sợ trời chẳng nể đất, suốt ngày vui vẻ chạy ngược chạy xuôi khắp nơi.
Tuyết rơi trắng xóa cả trời, nàng cũng không hề sợ lạnh. Mặc bộ quần áo lông cừu dày cộp, nàng trốn ra từ cửa nhỏ ở Tây viện, mặc kệ đám hạ nhân trong phủ cuống quýt đi tìm nàng.
Từ nhỏ nàng đã không có bạn chơi cùng, chỉ có đám hạ nhân săn sóc bên cạnh. Nàng như một con mèo nhỏ, không bao giờ chịu ngồi yên, hết trốn chỗ này lại chạy chỗ kia. Nếu không phải bị “túm” về, có lẽ nàng còn quậy tung trời lở đất.
Sau đó, nàng gặp Đông Thanh.
Lúc ấy, trên người Đông Thanh chỉ khoác một tấm áo mỏng manh, gió lùa tứ phía. Hắn co ro cúm rúm ở góc tường, tự mình sưởi ấm giữa trời đông giá rét.
Khuôn mặt nhỏ bé bẩn thỉu ấy lại sở hữu một đôi mắt sáng lấp lánh.
Túc Yểu nhìn hắn run rẩy, vô thức kéo chặt áo lông cừu của mình, rồi ngồi xổm xuống hỏi: “Sao ngươi mặc ít thế?”
“…” Vẻ mặt Đông Thanh đầy đề phòng, thân hình hắn đơn độc, lẻ loi.
“Ngươi không nói được sao?”
Nhìn hắn run cầm cập, Túc Yểu thoáng chốc băn khoăn, rồi bèn cởi dây lưng trước ngực ra, ôm chiếc áo choàng lông cừu, không nói lời nào khoác lên người Đông Thanh: “Bên trong ta mặc nhiều quần áo lắm, cái này cho ngươi, ấm lắm đó!”
Đông Thanh thoáng ngửi thấy hương hoa quế dịu nhẹ. Ngay sau đó, hắn được bao bọc trọn vẹn trong sự ấm áp. Hắn sửng sốt, nhìn khuôn mặt tròn vo, mập mạp, trắng trẻo của cô gái nhỏ, yết hầu khẽ ngứa ngáy, ho một tiếng.
“Thơm.”
“Thơm?”
Thực ra Túc Yểu cũng bắt đầu thấy hơi lạnh, nàng muốn trở về phủ. Hai tay ôm trước ngực, nàng hỏi: “Nhà ta ở ngay bên cạnh đây, ngươi có muốn tới nhà ta chơi không?”
Đông Thanh vừa trốn thoát khỏi bọn buôn người, vốn đã hạ quyết tâm tuyệt đối không được tin tưởng bất kỳ ai. Nhưng hắn lại dao động bởi lời nói của Túc Yểu, và rồi nghe thấy chính mình nói: “Muốn.”
Hắn muốn cùng nàng về nhà.
Bàn tay nhỏ mềm mại nắm lấy cổ tay gầy yếu, lạnh lẽo của hắn. Đông Thanh thoáng nhìn thấy sự đối lập rõ ràng, đáy lòng tự ghét bỏ mình, nhưng lại không thể buông hơi ấm ấy ra.
“Tên ngươi là gì?”
Tên hắn là gì? Đến chính hắn cũng không biết.
Thấy hắn lắc đầu, Túc Yểu ngẫm nghĩ một lát, rồi nói: “Vậy gọi là Đông Thanh nhé, hai chữ này ta mới vừa học xong.”
“Được.”
Thừa tướng rất yêu thương Túc Yểu, khi nàng nói muốn có bạn chơi cùng, ông cũng đồng ý cho nàng mang bạn về nhà.
Đông Thanh cứ thế ở lại phủ Thừa tướng, thấm thoát đã mười năm.
...
Tổ yến sắp nguội, Đông Thanh cuối cùng cũng mở miệng: “Tiểu thư, tổ yến sắp nguội rồi.”
Ánh mắt Túc Yểu chợt lóe lên, hàng mi cong dài khẽ run tựa cánh bướm, nàng quay lại cười với Đông Thanh: “Ta ăn ngay đây.”
Đang định bưng bát tổ yến lên, Túc Yểu lại nói: “Đông Thanh, bây giờ không có ai cả, sao ngươi lại gọi ta là tiểu thư?”
“…Niên Niên.”
Niên Niên là nhũ danh* của Túc Yểu. Không ít người biết cái tên ấy, nhưng trực tiếp gọi Túc Yểu như vậy, ngoại trừ Thừa tướng, cũng chỉ có Đông Thanh.
*Nhũ danh: Tên thân mật, gần gũi, thường được người thân trong gia đình gọi.
Túc Yểu hài lòng cười thành tiếng, tiếp tục bưng bát yến lên ăn. Ngọt đúng độ, hương vị rất vừa miệng, nàng vô thức híp mắt lại – đó là thói quen của nàng mỗi khi được ăn ngon.
Đông Thanh đứng cạnh nàng, nhìn đôi môi đỏ mọng lấp lánh ánh nước của nàng khi ăn mà thất thần. Chẳng biết đang nghĩ gì, vành tai hắn bỗng ửng hồng.
Tiểu thư của hắn, xinh đẹp vô cùng, dù là tiên trên trời cũng không thể sánh bằng.
Tiếng ngọc chạm vào nhau thanh thúy, rèm châu được vén lên.
“Tiểu thư.”
Thiển Lộ bước vào, thấy Đông Thanh liền hành lễ: “Đông Thanh thiếu gia.”
Túc Yểu hơi cúi đầu, nhẹ nhàng đảo yến trong bát sứ, rồi dịu giọng hỏi: “Có chuyện gì sao?”
“Biểu tiểu thư đã tới, đang ở đường thính.”
Túc Yểu sững người, đầu ngón tay mềm rũ, suýt nữa làm rơi chiếc thìa. Nàng đè nén cảm xúc đang cuộn trào trong đáy lòng, nhẹ nhàng nói: “Ta biết rồi, ăn xong ta sẽ qua.”
Đông Thanh nghe ba chữ “Biểu tiểu thư” liền đánh mắt nhìn Túc Yểu. Thấy cổ áo nàng hơi hở, để lộ chiếc cổ thanh mảnh trắng nõn, ánh mắt hắn dịu dàng ngắm nhìn, rồi lại rời xuống nền đất. Thoáng chốc, trong mắt hắn chỉ còn sự lạnh lẽo, hung ác.
Trương Vận Tâm, cuối cùng nàng ta cũng đến.