10. Cơn nóng thiêu đốt

Em Thật Là Thơm

Cơn nóng thiêu đốt

Em Thật Là Thơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Túc Yểu giữ vẻ mặt bình tĩnh, đảo mắt nhìn quanh nhưng không thấy Trương Vận Tâm đâu. Nàng cũng không thể quay lưng bỏ đi, đành tiếp tục bước tới, hành lễ với bọn họ.
“Tam hoàng tử.” Túc Yểu nhìn về phía Tần Việt, khẽ dừng lại, sau đó khom người mà không nói thêm lời nào.
Vào thời điểm này, nàng vốn dĩ chưa hề quen biết Tần Việt.
Thực ra, kiếp trước Túc Yểu cũng không tiếp xúc nhiều với Tần Việt. Có điều, khi chưa siêu thoát, nàng từng nghe Trương Vận Tâm nhắc đến hắn đôi chút. Hắn là kẻ lòng dạ đầy mưu kế, nổi tiếng đa tình, lại cùng phe với Tần Hạo. Tóm lại, chẳng phải loại người tốt đẹp gì.
Hơn nữa, ánh mắt hắn nhìn nàng lúc này... khiến Túc Yểu cảm thấy khá khó chịu.
Tần Hạo không ngờ lại gặp Túc Yểu ở đây. Vẻ mặt hắn có chút lúng túng, nhất thời không biết nên phản ứng ra sao.
Vẫn là Túc Yểu mở lời trước: “Dân nữ còn có việc, xin cáo từ.”
Tần Việt dường như còn muốn nói gì đó, nhưng Tần Hạo đã nhanh tay kéo hắn lại: “Được rồi, ngươi đi đi.”
Nói thật, trong lòng Tần Hạo có chút khó chịu. Túc Yểu sau khi bị từ hôn vẫn bình thản, không vui không buồn, khiến hắn nghi ngờ sức hấp dẫn của bản thân, đồng thời càng thêm tò mò về nàng.
Nếu Túc Yểu biết được điều này, chắc chắn nàng sẽ cười mỉa sự tham lam của hắn. “Ăn trong bát nhìn trong nồi”, nếu kiếp trước hắn không đê tiện đến vậy, sao nàng lại bị giết hại chứ?
Tần Hạo chẳng khác gì Trương Vận Tâm, đều là một lũ xấu xa.
Tần Việt không để ý đến vẻ mặt đang thay đổi của Tần Hạo. Chờ Túc Yểu đi xa, hắn mới dời tầm mắt: “Tam ca, nàng là ai vậy?”
Tần Hạo liếc hắn một cái: “Thiên kim của Thừa tướng.”
“Nàng ta à?” Tần Việt giật mình, bất giác lớn tiếng: “Người bị huynh từ hôn đó sao?”
“Tiểu Tứ!”
Nghe Tần Hạo quát lớn, Tần Việt im lặng bĩu môi, rồi lại nhìn về hướng Túc Yểu vừa khuất bóng. Trong mắt hắn chợt lóe lên tia sáng kỳ dị, thầm nghĩ: chỉ là một nữ tử hư hỏng, sẽ dễ xử lý thôi.
***
Hoàng hôn dần buông xuống. Thiển Lộ giúp Túc Yểu thay quần áo ngủ xong thì lui xuống nhà dưới.
Túc Yểu một mình nằm trên giường. Căn phòng thoang thoảng mùi đàn hương khiến nàng an tâm. Đêm trong chùa hơi lạnh, Túc Yểu vùi mình vào chiếc chăn mềm, sắp chìm vào giấc ngủ thì bỗng ngửi thấy một mùi lạ.
Nàng ló đầu ra, định đứng dậy nhưng lại cảm thấy toàn thân mất hết sức lực, chỉ có thể mềm rũ nằm sấp trên giường, không thể cử động.
“Ưm…” Túc Yểu muốn lên tiếng, nhưng lời nói lại nghẹn trong cổ họng, không thể phát ra được. Nàng sợ hãi, biết mình đã bị hãm hại.
Túc Yểu cắn chặt môi dưới. Ngay lập tức, vị máu tanh nồng tràn ngập trong miệng, khiến nàng tỉnh táo hơn, nhưng cơ thể vẫn không còn chút sức lực nào.
Đồng tử dần thích ứng với bóng tối. Túc Yểu muốn đập vỡ thứ gì đó để tạo ra tiếng động, gọi Thiển Lộ vào phòng, nhưng nàng không biết Thiển Lộ đã hôn mê bất tỉnh bên ngoài.
Trán Túc Yểu túa mồ hôi lạnh. Kiếp trước nàng không đến Linh Vân Tự, tất nhiên cũng không xảy ra sự việc này. Nàng không biết rốt cuộc mình đã đắc tội với ai.
Đúng lúc này, có tiếng động truyền đến từ phía cửa sổ.
Lòng Túc Yểu chùng xuống. Nàng thấy một bóng đen đang tiến lại gần mình. Cố mở to mắt cũng không thể nhìn rõ mặt hắn ta.
“Ngươi...”
Túc Yểu dốc hết sức lực cũng chỉ có thể thốt ra được một từ ấy. Luồng nhiệt nóng bùng cháy trong lồng ngực, cơ thể nàng vừa nóng bỏng vừa mềm nhũn, những giọt lệ từ hốc mắt lăn dài.
Bóng đen khom người xuống. Túc Yểu găm răng nanh vào đầu lưỡi...
Chỉ mong nàng còn có kiếp sau.
Ngay lúc Túc Yểu muốn cắn lưỡi tự sát, bóng đen bỗng ngửa ra sau, ngã vật xuống!
Túc Yểu sợ hãi trợn trừng mắt. Nàng hoảng hốt phát hiện có một bóng đen khác ngay sau bóng đen vừa ngã. Một người ngã xuống, lại thêm một người nữa, Túc Yểu thật sự khóc không ra nước mắt.
“Đừng sợ.”
Thanh âm của bóng đen đến sau khàn khàn như bị cát sỏi mài giũa: “Các chủ sắp đến rồi.”
Bóng đen nói xong thì kéo kẻ xấu đang nằm dưới đất đi, chớp mắt đã khuất dạng.
Các chủ? Các chủ là ai?
Tạm thời, Túc Yểu không còn đủ sức để suy nghĩ. Nàng vừa lạnh lại vừa nóng, điều khiến nàng thẹn thùng hơn cả là giữa hai chân nàng bỗng nhiên ẩm ướt.
Không lẽ nàng... tiểu tiện ư?
Túc Yểu nghĩ ngợi lung tung. Phút chốc, cửa phòng bị người khác mở bung ra. Nàng ngửi thấy một mùi hương gỗ rất riêng biệt, cơ thể nàng mới hoàn toàn thả lỏng.
Nhưng sau khi thả lỏng, nàng lại càng nóng hơn.
“Đông Thanh...”
Chỉ còn một canh* nữa, đêm sẽ tàn.
*Một canh = 2 giờ, tình huống trong truyện vào khoảng 22 giờ đêm.