Em Thật Là Thơm
Chương 25: Ca ca tốt của em
Em Thật Là Thơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trương Vận Tâm biết rõ Đông Thanh và Túc Yểu sắp thành thân.
Tin tức này lan truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ, bởi đây là hôn sự do chính Đương kim Thánh thượng ban chỉ.
Ai nấy đều cảm thán không biết kẻ nào may mắn rước được Thiên kim của Thừa tướng, nhưng Trương Vận Tâm thì biết rõ.
Đó chính là Đông Thanh.
Tay Trương Vận Tâm siết chặt lại, trong lòng nàng ta đầy bực bội, đầu óc trống rỗng, không còn toan tính gì khác ngoài việc gấp gáp tìm cách tiếp cận Tần Úc.
Có điều, nàng ta chưa từng nghĩ đến khả năng Tần Úc sẽ từ chối mình.
Phủ Thân vương sắp sửa soạn xong xuôi, đang lúc cần tìm thêm nha hoàn. Trương Vận Tâm liền tìm gặp một bà mụ, dấm dúi đưa đồ này nọ, đút lót để bà ta châm chước cho nàng vào làm nha hoàn trong phủ Thân vương.
Bà mụ nhận lấy đồ, đáy mắt tuy lấp loé vẻ ghét bỏ, nhưng vẫn chấp nhận giúp đỡ Trương Vận Tâm.
Lo lắng ứ đọng trong lòng Trương Vận Tâm tiêu tan đi ít nhiều. Xương chậu hơi đau nhưng nàng ta vẫn chịu đựng được, gắng sức đi nhanh hơn, thầm nghĩ về nhà thu dọn đồ đạc để chuyển vào phủ Thân vương.
...
Mấy ngày trước, cây trâm ngọc của Túc Yểu không may rơi xuống đất và nứt đôi.
Lúc Đông Thanh và nàng say sưa ân ái, không để ý đã vô tình làm vỡ nó.
Túc Yểu chẳng mấy để ý, nhưng Đông Thanh lại muốn mua một cây trâm mới cho nàng.
Bởi vì, dường như trước nay hắn chưa từng tặng nàng món quà nào.
Hắn đặt làm một cây trâm ngọc tinh xảo. Khi hoàn thành, Đông Thanh không cần người tới giao hàng mà tự mình ra tiệm lấy trâm.
Sau đó, hắn bất chợt nhìn thấy bóng dáng Trương Vận Tâm.
Trương Vận Tâm... Chẳng phải nàng ta đã rời khỏi kinh thành rồi sao? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?
Đông Thanh nhíu mày, đôi mắt tăm tối. Hắn rẽ vào một ngõ nhỏ, ngay lập tức, hai bóng đen nhảy xuống trước mặt hắn.
“Các chủ.”
Giọng Đông Thanh lạnh lẽo: “Tra xem Trương Vận Tâm hiện đang ở đâu, làm gì, giám sát nàng ta thật chặt chẽ.”
“Vâng.”
***
Đêm khuya vắng lặng.
“...Đông Thanh, đừng mà...”
Túc Yểu ngồi trong lòng Đông Thanh, lưng tựa vào tường. Bàn tay ấm nóng của hắn xoa miết tấm lưng nàng.
Xương bả vai gầy yếu áp sát lòng bàn tay chai sạn, co rụt lại sau mỗi cú thúc mạnh. Nếu không phải Đông Thanh ôm chặt mông Túc Yểu, nàng đã trượt xuống từ lâu rồi.
“Đừng cái gì?” Đông Thanh siết chặt Túc Yểu, ghé sát cắn nhẹ vành tai nhỏ nhắn của nàng, lắng nghe tiếng rên khe khẽ thoát ra.
Phía dưới, hắn thúc hông dồn dập.
“Sâu... Sâu quá... Rút ra một chút... Ưmmm...”
Hắn hôn dọc từ tai xuống cằm Túc Yểu, cắn nhẹ, ậm ừ nói: “Niên Niên chặt quá, ta không thể nhúc nhích được, cũng không rút ra nổi.”
“Ư... Bậy bạ... A...” Mày liễu khẽ nhíu lại, tóc mái trên trán bết mồ hôi. Nàng ngửa đầu thở hồn hển, dốc sức van xin Đông Thanh: “Chậm thôi... Ca ca tốt... Ưmmm...”
Tháng sau hai người sẽ thành hôn, thế nên đêm nay Đông Thanh hưng phấn tột độ. Hắn thúc dập tới tấp thô bạo, “gậy thịt” to thẳng giày vò hai mép môi sưng thũng, lật lên lật xuống, vừa nóng rát tê dại, vừa ngứa ngáy.
Đông Thanh vần vò bờ mông núng nính như nhào bột, lớp thịt mềm mại tràn ra từ kẽ tay hắn, nõn nà mướt mát.
Ngực hắn ép chặt đôi bầu sữa đong đưa của nàng, núm vú sưng to như hạt đậu nành, nóng rẫy, vừa mềm vừa cứng, kích thích vật dưới háng hắn càng phình to hơn.
“Niên Niên đúng là báu vật mà.” Đông Thanh cảm thán.
Hắn khao khát được vùi mình mãi trong nơi mất hồn ấy, vĩnh viễn không muốn rời ra.
Vách hang ướt át bó khít, hàng vạn cái miệng nhỏ mút mát từng tấc da thịt của “vật cứng”, thọc sâu lút, sẽ có một xoáy nước cắn chặt quy đầu, chết cũng không chịu nhả ra.
Sướng đến không chịu nổi.
Túc Yểu bị thúc dập tơi tả, eo lưng nhức nhối, nhưng Đông Thanh vẫn chưa leo tới đỉnh. Nàng đành dốc sức siết chặt “khe thịt” lại, ai dè biến khéo thành vụng, khiến “vật kia” càng nở to hơn.
“A... Sao lại... sao lại to hơn thế... Ơmmm...”
Ân ái nhiều, Túc Yểu cũng bớt ngượng ngùng hơn, không còn cắn răng nén nhịn, nuốt mọi khoái cảm vào trong như trước. Giờ phút này, vẻ mặt nàng say sưa, thốt ra những lời yêu tục tĩu mà vẫn mang vẻ ngây thơ.
Thật quyến rũ chết người.
“Vì Niên Niên mà nó to đấy, vui không? Hử?”
Nhấp chín nông lại thúc một sâu, cứ mỗi cú thúc mạnh, nước xuân trào ra lũ lượt, vì va chạm da thịt mà bắn tung tóe.
Khóm cỏ xen kẽ rừng rậm, cọ quẹt khiến “viên ngọc đỏ au” trơn trượt ngứa ran, nước sữa sền sệt nhớp nháp nơi giao hòa.
“Cây gậy cường tráng” lèn chặt “khe thịt”, nong rộng cửa mình, lớp thịt non co giãn trắng bệch, căng tới mức tưởng như một phát thúc cũng có thể rách toác. Túc Yểu nghiêng đầu cắn yết hầu Đông Thanh, rên rỉ chịu đựng những cú thúc phầm phập của hắn.
Đêm nay nàng đã trút nước mấy lần, vậy mà Đông Thanh vẫn cứng như cũ, thật không công bằng chút nào cả!
Bụng Túc Yểu bỗng thắt lại, gồ lên hình cán ô, to vô cùng...
Vách trong co khít lại, quy đầu giật mạnh, “mắt ngựa” phun ra dòng dịch đặc nóng vào tử cung ấm áp.
Đông Thanh siết chặt Túc Yểu trong lòng, cơ thể run bần bật, hồi lâu sau mới bình tĩnh lại.
Túc Yểu kiệt sức gục vào Đông Thanh. Hắn nghiêng đầu nhìn nàng, nàng đã ngủ mê mệt rồi.
“Ài...”
Đông Thanh khẽ cười, chụt nhẹ vào tóc mai nàng, thì thầm: “Ngoan quá.”
Hùng Nâu và Thiển Lộ đang đếm sao ngoài phòng. Nghe lệnh, họ mang nước vào. Đông Thanh tỉ mỉ lau người cho Túc Yểu, rồi lại thu dọn cơ thể mình qua loa.
Bế Túc Yểu về giường, đang định ôm nàng chìm vào giấc ngủ, Đông Thanh bỗng nghe thấy tiếng động trên mái nhà...
Hắn liền ra buồng ngoài.
***
Mùi hương ái muội nồng nàn theo từng bước chân Đông Thanh, chỉ cần ngửi là đã biết hắn vừa làm gì.
Người đang quỳ trước mặt hắn như vô tri vô giác, chỉ nhạt nhẽo, lạnh giọng bẩm báo tất cả những chuyện đã tra được. Dứt lời, y liền im lặng đứng sang một bên.
Đông Thanh rót một ly trà nguội, nhấp một hớp. Cổ họng lạnh buốt, nhưng hắn cũng chẳng để ý.
Vừa rồi thuộc hạ đã bẩm báo: Trương Vận Tâm muốn câu kết với Tần Úc, mục đích cụ thể vẫn cần tra xét thêm.
Một con ruồi bọ mà cũng muốn bám víu. Đó là suy nghĩ duy nhất trong lòng Đông Thanh lúc này.
“Ha.” Tiếng cười này khác hoàn toàn với nụ cười cưng chiều hắn vừa dành cho Túc Yểu, đầy vẻ châm biếm.
Không ngờ, dù chỉ là một con ruồi bọ, hắn cũng không muốn Trương Vận Tâm toại nguyện.
Đông Thanh mất kiên nhẫn phẩy tay: “Giết đi, để lâu lại sinh họa.”
“Vâng.” Dứt lời, người đó liền khuất bóng.
...
Đông Thanh uống nốt chén trà, định trở về phòng thì lại nghe thấy tiếng bước chân vang lên bên tai.
Hắn ngước mắt lên, nhìn thấy Túc Yểu.
Đông Thanh bỗng ngờ vực, liệu có phải vừa rồi hắn uống trà lạnh quá nên giờ tay chân lạnh ngắt, lại còn xuất hiện ảo giác nữa không?
Dù Túc Yểu không để ý đến thân phận của hắn, nhưng hắn vẫn không nghĩ đến việc để Túc Yểu biết được bộ mặt tăm tối của mình.
Thế nhưng, nàng đã nhìn thấy tất cả.
Đông Thanh muốn giải thích điều gì đó, nhưng lời tới miệng lại thành: “Niên Niên khát nước sao?”
Túc Yểu không đáp, chỉ lẳng lặng nhìn hắn, rồi hỏi: “Đông Thanh, chàng cũng quay về, đúng không?”